Giá trị hắc hóa, giá trị căm ghét của đám đại lão không giảm nhưng Cố Lăng lại có thêm một ngày để sống sót. Đơn giản vì kế hoạch của Mạc Bắc Ly đã lung lay hai vị anh cả trên danh nghĩa.
Đối với họ, thủ tiêu Cố Lăng dễ như trở bàn tay. Nhưng như vậy thì quá dễ dàng cho cậu, họ muốn nhìn thấy cậu từng chút một bị hành hạ, rồi vũng vẫy giữa đầm lầy u tối, từ từ trút đi sinh mạng.
Còn gì thú vị hơn việc nhìn con mồi giãy giụa giữa ranh giới sự sống và cái chết. Điều đó thật kích thích, đặc biệt là những kẻ có máu điên bẩm sinh như họ.
Cố Lăng không biết kế hoạch thâm độc của đám đại lão kia, cậu vẫn vô tư mặc kệ con hàng Mimi lảm nhảm, trở về phòng đắp chăn đi ngủ.
Chuyện của ngày mai để mai rồi tính, đối với cậu, ngủ là chân ái. Dù sao vẫn chưa ngỏm luôn được.
Sáng hôm sau.
Cố Lăng thức dậy khá sớm, đó là theo cậu nghĩ chứ lúc cậu xuống đến phòng ăn, cả bốn đứa con riêng của ông chồng hờ đã tề tựu đông đủ.
Hôm qua nhìn chưa kĩ, giờ có thời gian gặp cùng lúc bốn người, cậu bị đồng thời bốn vẻ đẹp ma mị kia hớp hồn. Suýt chút nữa chảy máu cam trước mặt họ.
[Khụ khụ... Mimi, cho tao coi thông tin cơ bản của bốn vị đại lão kia đi.]
Cậu rụt rè ngồi xuống đối diện bốn người kia, mỉm cười thân thiện chào buổi sáng, rồi chậm rãi nhận lấy phần bữa sáng ăn ngấu nghiến như bị bỏ đói cả tỷ năm.
Tham ăn là vậy nhưng cậu vẫn không quên dò hỏi thông tin từ hệ thống. Chỉ là con hàng Mimi chơi cậu, phải tốn 5 triệu điểm thưởng để đổi lấy thông tin cơ bản của từng người.
[Anh cả Thương Thiên Trầm, 30 tuổi, đại ca xã hội đen. Đặc điểm nhận dạng: Tóc đen, lạnh lùng, bí ẩn, mắc bệnh sạch sẽ.]
[Anh hai Lục Trì Diễn, 28 tuổi, tổng tài Ngu thị. Đặc điểm nhận dạng: Tóc vàng, ấm áp, thực chất nham hiểm, đặc biệt thù dai.]
[Anh ba Hoắc Mị Ảnh, 24 tuổi, Ảnh đế. Đặc điểm nhận dạng: Tóc đỏ, cá tính, nổi loạn, đặc biệt mỏ hỗn.]
[Em út Mạc Bắc Ly, 20 tuổi, sinh viên năm ba trường Đại học Y nổi tiếng. Đặc điểm nhận dạng: Tóc hồng, dịu dàng, thân thiện, thực chất trà xanh tâm cơ.]
[Thời gian sống sót: 15 giờ, chúc kí chủ may mắn!]
Màn hình giả lập hiển thị thông tin xong còn đặc biệt bồi thêm một câu thông báo khiến cậu nghẹn thức ăn.
"Khụ khụ... Nước, nước..."
Cậu ho sặc sụa vung tay loạn xạ, theo thói quen ra lệnh cho người bên cạnh. Cả bốn người kia chỉ hờ hững quan sát, chẳng thèm giúp đỡ khi cậu gặp nạn.
Ngay giây phút tưởng trừng cậu chuẩn bị đi trầu diêm vương, quản gia bên cạnh tốt bụng đưa ly nước vào tay cậu. Cố Lăng thoát một kiếp nạn, trong lòng cũng thầm ghi thù đám người kia.
Được lắm! Cậu nhớ kỹ chuyện hôm nay rồi!
Hết nghẹn, cậu thở phào nhẹ nhõm nhưng không quên lườm nguýt bốn tên điên kia. Cậu biết nguyên chủ làm nhiều chuyện xấu, nhưng cũng không đến mức đám người kia thấy chết mà không cứu.
Ai oán ăn xong bữa sáng, từng người một đi làm việc của mình. Riêng Cố Lăng chẳng biết phải làm gì, thế là cậu chọn bám đuôi Thương Thiên Trầm.
Dù hắn lạnh lùng, khó gần nhưng lại là người đẹp trai nhất trong mắt cậu. Cái đẹp mà, ai chẳng thích.
"Này... Thương Thiên Trầm, lát nữa tôi theo anh đi làm được không?"
Mắt thấy hắn sắp rời đi, cậu nhanh chóng níu lấy tay áo của hắn, ngỏ ý. Lâu lắm rồi không được tận mắt chứng kiến dáng vẻ đại ca xã hội đen là như thế nào, hắn đẹp như vậy, chắc chắn rất oai hùng.
"Cậu không sợ bị tôi diệt khẩu à?"
Thương Thiên Trầm nhếch khóe môi, cố ý hạ thấp tông giọng hòng đe dọa cậu. Chỉ tiếc cậu chẳng những không sợ, ngược lại rất hứng thú, giả vờ ngốc nghếch hỏi:
"Diệt khẩu hả? Có thú vị không?"
Thương Thiên Trầm: "..." Cậu ta đang giả ngốc hay ngốc thật vậy?
"Sao anh không trả lời? Có phải anh không thích tôi đi theo đúng không?"
Cậu ỉu xìu, chọc chọc hai ngón trỏ vào nhau, chu môi bất mãn nói. Chưa một ai có thể kháng cự dáng vẻ ủy khuất xen lẫn phần nũng nịu này của cậu.
"Cậu biết vậy thì tốt."
Hắn bị dị ứng với những người ẻo lả hay làm nũng, bởi thế nên khi nhìn thấy cậu trưng ra bộ mặt kia hắn càng ghét hơn. Sau khi bỏ lại một câu, hắn nhanh chóng rời khỏi nhà.
Cố Lăng bị bỏ lại cũng không hề tức giận, cậu chỉ bĩu môi một cái, sau đó mặt dày bám đuôi theo sau hắn.
Dù bị cắt đuôi nhưng có hệ thống chỉ dẫn, cậu rất nhanh tìm thấy hắn ở một bến cảng. Ngoài hắn còn có rất nhiều người, trông họ giống như đang chuẩn bị giao dịch cái gì đó.
Cố Lăng núp sau một thùng chứa container, nhướn người hóng hớt chuyện. Nếu cậu nhớ không nhầm, trong đám anh em của Thương Thiên Trầm có kẻ phản bội, lần giao dịch hàng hóa này hắn bị thương rất nặng.
Nếu không có nhân vật thụ chính trong cốt truyện đi ngang qua cứu giúp, có lẽ hắn đã bỏ mạng ngay từ đầu truyện.
Nhắc đến nhân vật thụ chính, Cố Lăng cũng nhớ ra thực chất bốn đứa con riêng kia đều là dàn hậu cung công của thụ chính. Mà cậu hiển nhiên xuyên vào vai "mẹ kế" pháo hôi ác độc, tồn tại vẻn vẹn ở mười chương đầu.
Cố Lăng khẽ chửi thề trong lòng, rồi tiếp tục quan sát đối tượng nhiệm vụ. Lúc này đám người kia đã xảy ra xung đột, bắt đầu lao vào đánh nhau.
Hai mắt cậu sáng quắc như đèn pha ô tô, vội vã lôi ghế, dưa hấu từ không gian lưu trữ đồ vật ra, vừa ăn dưa vừa hóng hớt. Hệ thống nhìn mà ngán ngẩm, chẳng buồn thúc giục kí chủ của nó làm nhiệm vụ.
Thôi thì đợi đến khi ngàn cân treo sợi tóc, nó nhắc nhở kí chủ cũng không muộn.
Thế là một người một thống ở hai không gian khác nhau ngồi ăn dưa hóng hớt rất chi là thư giãn.
Cuộc ẩu đả đến cao trào, chợt âm thanh cảnh báo cùng màn hình giả lập đột ngột xuất hiện trước mắt Cố Lăng, khiến cậu vội vã nuốt miếng dưa.
[Cảnh báo! Cảnh báo! Cảnh báo!]
[Đối tượng nhiệm vụ đang gặp nguy hiểm, giá trị sinh mạng kí chủ sụt giảm, mau chóng tìm cách cứu vớt!]
Cố Lăng lầu bầu mắng hệ thống một câu, sau đó lao nhanh về phía Thương Thiên Trầm đang chật vật đối phó với kẻ thù.
Trên nóc thùng chứa container gần đó có tay súng bắn tỉa, với con mắt tinh tường cùng khả năng quan sát nhạy bén, cộng thêm tốc độ di chuyển, cậu nhanh chóng tiếp cận mục tiêu.
Trước khi viên "kẹo đồng" kịp bay đến, cậu đã ôm lấy người hắn đẩy ngã xuống nền si măng, tránh một phát súng trí mạng.
"Cố Lăng?" Hắn kinh ngạc thốt lên, chợt nhìn thấy vết thương do đạn bắn trúng trên bả vai cậu, đôi đồng tử co rút dữ dội.
"Ai cho phép cậu cứu tôi hả?!" Hắn gằn giọng, nội tâm xẹt qua một cỗ lo lắng.
"Khụ khụ, mau... giải quyết gã ta đi, không lát nữa chúng ta cùng nhau gặp diêm vương đấy..."
Nén nhịn cơn đau, cậu thều thào nhắc nhở. Song, tầm mắt dần mờ ảo, rồi trực tiếp ngất lịm đi trong vòng tay hắn.
"Cố Lăng! Mau mở mắt, tôi không cho phép cậu chết!"
"Cố Lăng... Cố Lăng!"
Updated 23 Episodes
Comments
𐙚⋆𝑾𝒊𝒔𝒕𝒆𝒓𝒊𝒂 ྀི⋆🫧
sáng mới ngủ dậy coá chap mới đoc😍🌷
2026-07-23
1
Phạm Tuyết Mai
chứ ko phải mi cũng muốn ăn dưa hóng hớt à😒🤣🤣
2026-07-24
1
Phạm Tuyết Mai
từ lúc xuyên tới đã đc ăn gì đâu😂
2026-07-24
1