Chương 5: Rắc rối

(5)

Ngưng Tịnh không dám nghĩ tới Hoắc tiên sinh kia một chút nào, hắn ta mang đến cho cô cảm giác áp lực đến nghẹt thở. Đôi mắt u ám cuồng ngạo kia khiến cô phát hoảng, dù rằng nhan sắc của hắn không phải tầm thường. Nhan sắc tuyệt mĩ cùng với sự nghiệp đỉnh cao như vậy, đủ để trở thành mẫu người đàn ông lí tưởng trong lòng tất cả phụ nữ.

Ngưng Tịnh nghe chị Hạ thao thao bất tuyệt kể về người đàn ông họ Hoắc đó tuyệt vời đến cỡ nào, cô chỉ lắc đầu cười ngượng. Giơ ly rượu vang lên, cô uống cạn rồi lảo đảo bước dậy:

- Chị Hạ, em đi vệ sinh một chút.

- Có cần chị đi cùng không?

Lí Hạ cũng đứng lên, thấy cơ thể cô lảo đảo nên cũng có chút lo lắng cho cô. Nhưng cô chỉ lắc đầu:

- Em tự đi được rồi, dù sao em có còn là trẻ con nữa đâu.

Cô biết chị Hạ là người luôn quan tâm, lo lắng cho cô nhất. Trong mắt chị ấy, cô vẫn mãi là đứa trẻ, mặc dù cô bây giờ đã là thiếu nữ 20 tuổi rồi. Nhưng cô không muốn lúc nào cũng làm phiền tới chị ấy như vậy, sự nghiệp diễn viên của cô luôn khiến chị phải đau đầu lo lắng rồi.

Chị Hạ nhìn cô một lúc rồi miễn cưỡng gật đầu đồng ý, chị nắm lấy tay cô dặn dò.

- Em đi nhanh về nhanh nha.

- Em biết rồi.

Ngưng Tịnh mỉm cười như đóa hoa chớm nở, cô bước ra khỏi bữa tiệc, đi về phía hành lang bên kia, nơi có nhà vệ sinh. Không hiểu sao đầu óc cô hơi choáng váng, có lẽ do cô uống hơi nhiều rượu chăng?

Cô giơ bàn tay mình lên khẽ đập đập vào khuôn mặt xinh đẹp, mở vòi nước ra để rửa mặt cho tỉnh rượu. Ngắm nhìn bản thân mình trong gương, đột nhiên ánh mắt cuồng ngạo u ám của người đàn ông lúc nãy lại xẹt qua trí óc cô, cô hoảng loạn lập tức lắc đầu. Trái tim cô dường như lỡ một nhịp.

Khuôn mặt xinh đẹp kiều diễm hơi ửng đỏ, hiện lên nét hoang mang tột độ:

- Không...sao mình lại có thể nghĩ tới anh ta cơ chứ? Mình đúng là điên thật rồi...

Rửa tay xong, cô nhanh chóng rời khỏi nhà vệ sinh. Nhưng vừa ra đến hành lang vắng vẻ, cô vô tình đâm vào một người đàn ông lạ mặt. Theo phản xạ tự nhiên, cô lập tức cúi đầu xin lỗi:

- Vị tiên sinh này, thành thật xin lỗi ngài...

Có lẽ là do cô say rượu nên mới bất cẩn như vậy...

Người đàn ông trung niên nhìn cô chằm chằm như không muốn rời mắt, cô quả thực rất đẹp. Hương thơm nhè nhẹ của thiếu nữ mới lớn tỏa ra như một thứ khiến cho đàn ông muốn phạm tội. Khuôn mặt nhỏ diễm lệ được phủ bởi lớp trang điểm mỏng, mái tóc đen dài mềm mượt, cùng với dàn da trắng ngần không tì vết kia, cô đích thực là được sinh ra để câu dẫn đàn ông.

Người đàn ông trung niên lập tức lộ ra bản tính vốn có của đàn ông, đột ngột ôm chầm lấy cô, ánh mắt ông ta hiện lên vẻ thèm thuồng, cuồng dã.

- Bé con, một mình tới dự tiệc sao? Hay là đêm nay theo ta...

Ngưng Tịnh lập tức né tránh người đàn ông lạ này, cô lạnh nhạt trả lời:

- Xin tiên sinh tự trọng, bây giờ tôi còn có việc phải đi.

Nhưng ông ta không cam tâm, vẫn không chịu bỏ cuộc. Mĩ nhân đẹp như vậy, bỏ lỡ quả thực rất phí. Ngay lập tức ông ta chặn đường đi của cô:

- Bé con, đừng có mà rượu mời không uống mà muốn uống rượu phạt nha.

Ngưng Tịnh nhướn mày nhìn ông ta, khuôn mặt xinh đẹp vẫn không biến sắc. Giọng nói lần này của cô lạnh hơn lần trước:

- Vị tiên sinh này, tôi thấy người muốn uống rượu phạt là ông mới đúng. Ông có biết người chống lưng cho tôi là ai không?

Không hiểu sao đột nhiên đầu óc cô lại xẹt qua hình ảnh của người đàn ông lúc nãy một lần nữa, cô nói một tràng ra như phản xạ tự nhiên. Câu nói vừa dứt, cô mới chợt nhận ra mình vừa nói cái gì.

Ngay lúc này cô chỉ muốn tự vả cái miệng đáng chết của mình mà thôi, sao đột nhiên lại nghĩ tới Hoắc Thường Nghị cơ chứ? Vốn dĩ cô và hắn ta không quen biết nhau, hôm nay mới là lần gặp đầu tiên của hai người mà thôi. Ý nghĩ của cô thật đáng xấu hổ!

Nhưng mà người đàn ông trung niên vẫn không từ bỏ ý định, ông ta cất điệu cười háo sắc:

- Haha, cô biết ta là ai không? Không ít phụ nữ muốn được ta chiếu cố đâu, vậy mà cô dám cự tuyệt ta?

Ông ta vừa nói vừa tiến lại gần cô, cô cũng hơi hoảng loạn mà lùi về phía sau như một phản xạ tự nhiên. Cô không ngờ ông ta không những không sợ mà càng hành động lộ liễu hơn, với lại khu hành lang vắng này lại ít người qua lại nữa.

- Ông...ông đừng có qua đây...

- Hehe, chỉ cần cô theo tôi đêm nay, tôi đảm bảo sẽ làm cô sung sướng suốt đêm.

Khuôn mặt thèm thuồng dã của ông ta khiến cô cảm thấy kinh tởm, cô càng lùi lại thì ông ta càng tiến lên. Nếu cứ tiếp tục như thế này thì cô sẽ không thoát khỏi tay của lão già háo sắc này mất.

Hoắc Thường Nghị, tên của người đàn ông đó lại xuất hiện trong trí óc cô một lần nữa. Trong lúc cấp bách, cô đành mượn tên hắn vậy. Dù sao hắn cũng sẽ không biết đâu mà, cầu mong là vậy.

Nhưng khi nghĩ tới cái tên đó, cô cảm thấy có chút bất an. Câu nói còn chưa kịp cất lên thì ngay lập tức có một giọng nói trầm trầm mà uy nghiêm vang lên, khiến cho trái tim cô run lên từng hồi:

- Vân tiên sinh, ông đang muốn làm gì với người của tôi vậy?

Hot

Comments

Maicutes1tg

Maicutes1tg

Bắt đầu từ đó đổi đời

2023-09-02

7

Laura

Laura

Hayyyy

2021-11-09

1

Enh✓✓✓

Enh✓✓✓

Hay qué

2021-08-04

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Lạc trong rừng, gặp hắn
2 Chương 2: Vết cắn trên cổ
3 Chương 3: Thiếu nữ tuổi 20
4 Chương 4: Đôi mắt thâm sâu
5 Chương 5: Rắc rối
6 Chương 6: Mong một ngày không xa, cô sẽ báo đáp tôi ân tình này
7 Chương 7: Suy nghĩ mông lung
8 Chương 8: Vô tình chạm mặt
9 Chương 9: Hoảng sợ
10 Chương 10: Trí óc rối bời
11 Chương 11: Không hẹn mà gặp
12 Chương 12: Phụ nữ, đều như nhau cả
13 Chương 13: Ảnh hậu Kim Tuyết Vũ
14 Chương 14: Tôi sẽ kiện ông!
15 Chương 15: Rõ ràng em đang cần tôi (H)
16 Chương 16: Đêm qua của chúng ta, chắc hẳn em vẫn nhớ? (H)
17 Chương 17: Có chết tôi cũng lôi cô đi cùng
18 Chương 18: Giam cầm
19 Chương 19: Muốn bỏ trốn
20 Chương 20: Đừng vui mừng quá sớm
21 Chương 21: Tổ chức chống lại Huyết tộc
22 Chương 22: Huyết nô là gì?
23 Chương 23: Bất đắc dĩ
24 Chương 24: Tưởng đã thoát nạn
25 Chương 25: Muộn màng
26 Chương 26: Địa ngục ập tới (H)
27 Chương 27: Tôi luôn có quy tắc của riêng tôi, nhưng em là ngoại lệ
28 Chương 28: Người đàn ông máu lạnh.
29 Chương 29: Thời tới cản không kịp
30 Chương 30: Muốn giấu em đi
31 Chương 31: Là địa ngục hay thiên đường
32 Chương 32: Ảnh đế muốn kết bạn
33 Chương 33: Đêm nay đừng ngủ
34 Chương 34: Ngủ quên
35 Chương 35: Chọc giận Hoắc Thường Nghị
36 Chương 36: Đừng trách tôi vì sao tàn nhẫn
37 Chương 37: Một màn không nên thấy
38 Chương 38: Ác mộng (H)
39 Chương 39: Đoàn phim xảy ra án mạng
40 Chương 40: Mạnh ngang nhau
41 Chương 41: Quấn quýt không rời
42 Chương 42: Ánh mắt cảnh cáo
43 Chương 42: Ánh mắt cảnh cáo
44 Chương 43: Nhờ vả Ngư Trầm Quân
45 Chương 44: Nhớ nhung
46 Chương 45: Lời cảnh báo
47 Chương 46: Tin vui hay tin buồn
48 Chương 47: Nhận ra
49 Chương 48: Thoả thuận đổi người
50 Chương 49: Không muốn kiềm chế bản thân nữa
51 Chương 50: Yêu là bi kịch
52 Chương 51: Không chừng chính là yêu
53 Chương 52: Bỏ chạy
54 Chương 53: Chỉ là huyết nô mà thôi
55 Chương 54: Cô gái dưới cơn mưa
56 Chương 55: Lời khuyên
57 Chương 56: Như người xa lạ
58 Chương 57: Giống như bị bắt quả tang
59 Chương 58: "Món quà lớn"
60 Chương 59: Đưa ra quyết định
61 Chương 60: Đang chờ tôi về nhà hay sao?
62 Chương 61: Nên buông tay thôi
63 Chương 62: Phát hiện ngoài ý muốn
64 Chương 63: Đang mong chờ gì đây?
65 Chương 64: Anh tới đón em về nhà
66 Chương 65: Lời yêu thương
67 Chương 66: Không nỡ rời khỏi
68 Chương 67: Gặp lại mẹ ruột
69 Chương 68: Nghĩ thông suốt
70 Chương 69: Hạnh phúc sẽ đến (Kết)
Chapter

Updated 70 Episodes

1
Chương 1: Lạc trong rừng, gặp hắn
2
Chương 2: Vết cắn trên cổ
3
Chương 3: Thiếu nữ tuổi 20
4
Chương 4: Đôi mắt thâm sâu
5
Chương 5: Rắc rối
6
Chương 6: Mong một ngày không xa, cô sẽ báo đáp tôi ân tình này
7
Chương 7: Suy nghĩ mông lung
8
Chương 8: Vô tình chạm mặt
9
Chương 9: Hoảng sợ
10
Chương 10: Trí óc rối bời
11
Chương 11: Không hẹn mà gặp
12
Chương 12: Phụ nữ, đều như nhau cả
13
Chương 13: Ảnh hậu Kim Tuyết Vũ
14
Chương 14: Tôi sẽ kiện ông!
15
Chương 15: Rõ ràng em đang cần tôi (H)
16
Chương 16: Đêm qua của chúng ta, chắc hẳn em vẫn nhớ? (H)
17
Chương 17: Có chết tôi cũng lôi cô đi cùng
18
Chương 18: Giam cầm
19
Chương 19: Muốn bỏ trốn
20
Chương 20: Đừng vui mừng quá sớm
21
Chương 21: Tổ chức chống lại Huyết tộc
22
Chương 22: Huyết nô là gì?
23
Chương 23: Bất đắc dĩ
24
Chương 24: Tưởng đã thoát nạn
25
Chương 25: Muộn màng
26
Chương 26: Địa ngục ập tới (H)
27
Chương 27: Tôi luôn có quy tắc của riêng tôi, nhưng em là ngoại lệ
28
Chương 28: Người đàn ông máu lạnh.
29
Chương 29: Thời tới cản không kịp
30
Chương 30: Muốn giấu em đi
31
Chương 31: Là địa ngục hay thiên đường
32
Chương 32: Ảnh đế muốn kết bạn
33
Chương 33: Đêm nay đừng ngủ
34
Chương 34: Ngủ quên
35
Chương 35: Chọc giận Hoắc Thường Nghị
36
Chương 36: Đừng trách tôi vì sao tàn nhẫn
37
Chương 37: Một màn không nên thấy
38
Chương 38: Ác mộng (H)
39
Chương 39: Đoàn phim xảy ra án mạng
40
Chương 40: Mạnh ngang nhau
41
Chương 41: Quấn quýt không rời
42
Chương 42: Ánh mắt cảnh cáo
43
Chương 42: Ánh mắt cảnh cáo
44
Chương 43: Nhờ vả Ngư Trầm Quân
45
Chương 44: Nhớ nhung
46
Chương 45: Lời cảnh báo
47
Chương 46: Tin vui hay tin buồn
48
Chương 47: Nhận ra
49
Chương 48: Thoả thuận đổi người
50
Chương 49: Không muốn kiềm chế bản thân nữa
51
Chương 50: Yêu là bi kịch
52
Chương 51: Không chừng chính là yêu
53
Chương 52: Bỏ chạy
54
Chương 53: Chỉ là huyết nô mà thôi
55
Chương 54: Cô gái dưới cơn mưa
56
Chương 55: Lời khuyên
57
Chương 56: Như người xa lạ
58
Chương 57: Giống như bị bắt quả tang
59
Chương 58: "Món quà lớn"
60
Chương 59: Đưa ra quyết định
61
Chương 60: Đang chờ tôi về nhà hay sao?
62
Chương 61: Nên buông tay thôi
63
Chương 62: Phát hiện ngoài ý muốn
64
Chương 63: Đang mong chờ gì đây?
65
Chương 64: Anh tới đón em về nhà
66
Chương 65: Lời yêu thương
67
Chương 66: Không nỡ rời khỏi
68
Chương 67: Gặp lại mẹ ruột
69
Chương 68: Nghĩ thông suốt
70
Chương 69: Hạnh phúc sẽ đến (Kết)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play