Đời người có rất nhiều cách để nhớ về một điều đã từng đi qua.
Có người nhớ bằng yêu.
Có người nhớ bằng hận.
Cũng có người, đến cuối cùng, chỉ còn giữ lại một chữ "Thương".
Một chữ đủ dịu dàng để ôm lấy những điều đã cũ. Đủ bao dung để chấp nhận những điều không thể đổi thay. Và đủ sâu để theo một con người đi hết một đời.
[Một Đời Thương]
Truyện này do Simefreen cho phép NovelToon đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của NovelToon
[FreenBecky] Một Đời Thương Comments