Tuyết rơi luôn mang một phép màu kỳ lạ, giống như cách tình yêu len lỏi vào trái tim mỗi người. Giữa cái lạnh giá buốt của mùa đông, từng bông tuyết trắng tinh khôi nhẹ nhàng đáp xuống, phủ lên cảnh vật một lớp áo lụa mềm mại và bình yên đến lạ kỳ. Tình yêu đôi khi cũng y hệt như những cơn mưa tuyết ấy: không ồn ào, không vội vã, nhưng lại có sức mạnh sưởi ấm cả những tâm hồn đang băng giá. Khi hai bàn tay siết chặt lấy nhau đút sâu vào túi áo, hơi ấm lan tỏa khiến cái lạnh ngoài trời bỗng chốc lùi xa, nhường chỗ cho những nhịp đập rộn ràng. Tuyết có thể lạnh, mùa đông có thể dài, nhưng chỉ cần có một bờ vai để tựa vào, bước đi bên nhau dưới trời tuyết trắng xóa, người ta bỗng thấy lòng mình ngập tràn một thứ hạnh phúc ngọt ngào, tinh khiết và vĩnh cửu.
Truyện này do 𝚠𝚒𝚋𝚞 ᴥ cho phép NovelToon đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của NovelToon
Tuyết Rơi Rồi ! Comments