CHƯƠNG 3
Sau khi ăn tối xong xuôi , Nguyễn Thanh lái xe chở Bảo Nghi quay về .
Những ngày học cuối này , Bảo Nghi và Tiểu Miêu chơi rất vui vì có thêm một cậu bạn mới , mặc dù người ta chỉ đi theo và nhìn , nửa ngày cũng chỉ nặn ra một câu . Chốc chốc , 3 tuần đã trôi qua , ngày tổng kết....
-- Tiểu Bảo , Chỉ Hàn , qua bên này chụp ảnh nè.- Tiểu Miêu hô lớn.
-- Ừmmmm , tiểu Hàn Hàn , mau đi mau đi.
Các học sinh cuối cấp như Bảo Nghi đầu tiên sẽ chụp ảnh tập thể lớp , sau đó chụp với giáo viên chủ nhiệm , cuối cùng là chụp với gia đình . Trước giờ còn chưa có ai gặp được phụ huynh của Chỉ Hàn chứ đừng nói chụp ảnh . Bảo Nghi thấy Chỉ Hàn ngồi một mình , vội chạy lại nắm tay cậu :
-- Cậu không chụp ảnh cùng ba mẹ sao.
-- Ba không tới .
-- Vậy qua chụp ảnh cùng ba tớ nè , tớ không có mẹ nên ảnh mới chỉ có 2 người thôi , ảnh của Tiểu Miêu có 3 người kia kìa , cậu vào chụp với tớ là đủ 3 người rồi .
Chỉ Hàn nhìn khuôn mặt ngây ngô vui vẻ kia của Bảo Nghi :
-- Thế mà cũng nói cho được .
Sau khi kết thúc buổi tổng kết , Bảo An đưa luôn Chỉ Hàn về nhà mình . Vì ba Chỉ Hàn thường ko ở nhà , Nguyễn Thanh cũng không phải người giữ trẻ , chỉ làm nhiệm vụ của một người quản gia nên cuộc sống thường ngày của Chỉ Hàn vô cùng nhạt nhẽo . Từ ngày kết bạn cùng Bảo Nghi , quan hệ cũng trở nên thân thiết , có lẽ bạn của Chỉ Hàn cũng chỉ có Bảo Nghi và Tiểu Miêu . Bảo Nghi thường xuyên rủ Chỉ Hàn qua nhà mình chơi , một tuần , Chỉ Hàn ở lại nhà Bảo Nghi khoảng 3- 4 ngày.
Nghỉ hè năm nay cả gia đình Tiểu Miêu quay về nhà ông bà ngoại , bệnh tình của bà trở nặng , Tiểu Miêu cùng bố mẹ ở đó đến tận 2 tháng nên cả mùa hè , Bảo Nghi cũng chỉ đi tìm Chỉ Hàn chơi. Còn dạy cho Chỉ Hàn mấy trò tinh quái của mình , cho dù Chỉ Hàn không thèm đếm xỉa nhưng lòng kiên trì và nghị lực của Bảo Nghi vẫn ko hề giảm bớt .
Kết thúc kỳ nghỉ hè , Chỉ Hàn , Bảo Nghi , Tiểu Miêu chính thức bước vào tiểu học . Kiến thức nhiều hơn , không còn được thoải mái như hồi mầm non nữa , có lẽ vì vậy nên máu quậy phá của Bảo Nghi và Tiểu Miêu trở nên mạnh mẽ hơn , chỉ tăng chứ không hề giảm . Số lần Bảo An và Tiêu Điền Vân ( mẹ Tiểu Miêu) đến văn phòng cũng không ít , kết hợp với nhan sắc vượt trội của hai phụ huynh trẻ cùng thành tích quậy phá của hai đứa nhỏ , có lẽ trong trường ngay cả cô lao công cũng phải quen thuộc với hai người này . Thật may vì người nhà Chỉ Hàn bận rộn , Bảo An làm phụ huynh cho 2 đứa luôn nên khi đi họp phụ huynh , nhờ Chỉ Hàn nên vẫn còn vớt vát được đôi chút mặt mũi , làm papa cũng không có dễ à nha .
Thời gian cứ chầm chậm trôi như vậy , Bảo An giờ đã là bác sĩ chính thức rồi nên công việc ngày càng nhiều . Cuối tuần này , Bảo An phải tăng ca nên Chỉ Hàn và Bảo Nghi tự đi mua đồ về ăn trước , Chỉ Hàn hoàn thành bài tập xong còn chưa đến 9h nên định sang phòng Bảo Nghi xem một chút . Vừa vào đã thấy ngay một con heo nằm chình ình trên giường lớn rồi , tên này lúc nào cũng ngủ sớm như vậy , bài tập còn để dang dở trên bàn . Chỉ Hàn nhẹ nhàng xếp lại sách vở , sau đó đi qua đắp chăn cho Bảo Nghi . Haizz , cái tướng ngủ của tên này đúng thật là ko cho phép ai ngủ cùng mà , 360 tư thế không thiếu cái nào . Chỉ Hàn xoa xoa mái tóc rồi rời khỏi phòng , đi lại phòng khách uống cốc nước , đúng lúc này Bảo An quay về . Vì Chỉ Hàn không bật đèn nên trong phòng rất tối , cánh cửa mở ra , có chút ánh sáng chiếu vào trong phòng . Hửm , cái đường nét ngũ quan này , sao mà lại giống....
-- Hôm nay chú về muộn vậy ạ .
-- Hở , a à tiểu Hàn , hôm nay công việc dồn lại hơi nhiều.
-- Cháu hâm nóng thức ăn rồi , chú tắm rửa rồi xuống ăn cơm .
-- Ừ , cháu đi ngủ sớm đi.
-- Vâng .
Bảo An một mạch lên phòng " quái lạ , hôm nay làm việc mệt quá nên ảo giác sao , rõ ràng lúc nãy khuôn mặt Chỉ Hàn y hệt cậu ta. Ài , cái thân này mới 29 tuổi đã bị choáng rồi cơ à , đúng thật là "
Hôm nay ba của Chỉ Hàn - Cố Dương quay về , vì ngày mai là sinh nhật của ông nội cậu - Cố Sinh Niên . Chỉ Hàn có chút hồi hộp , ba của cậu rất ít nói chuyện , chưa từng cười trước mặt cậu , cũng chưa từng xoa đầu cậu , đó là việc mà cậu luôn ao ước nhưng không bao giờ trở thành hiện thực . Nhưng có lẽ ba cũng ko đến mức ghét cậu nhỉ , ít nhất ba vẫn còn nhớ sinh nhật cậu , mỗi năm đều tặng quà cho cậu . Chỉ Hàn vẫn luôn cố gắng để ngày càng thân thiết với ba , vẫn luôn hết mình hoàn thiện bản thân để có được sự công nhận , chú ý từ ba , nhưng ba cậu công việc quá nhiều , thường ra ngoài , hoặc có lẽ ba không muốn chạm mặt ông bà nội . Không hiểu sao quan hệ của ông bà và ba cậu rất kém , đặc biệt là bà , trên mặt ba luôn hiện hai chữ *chán ghét* khi tiếp xúc với bà .
* Cạch*
-- Ba về rồi!!
-- Ừm .
-- Hôm nay dì Thanh xin phép về quê , ba có muốn ăn món gì không.
-- Con cứ nấu gì cũng được , ta vào nghỉ ngơi một chút .
-- Vâng ạ.
Mười phút sau , Chỉ Hàn tiến vào phòng của Cố Dương , trên tay còn bưng một bát mì . Đây là lần thứ hai cậu vào phòng ba mik , lần đầu tiên chắc cx khoảng hai hoặc ba năm trước . Trong phòng của ba không có cảnh gì đẹp , vô cùng đơn giản , còn hơi ngột ngạt , ko có ảnh ông bà , cũng chẳng có ảnh ba mẹ , chỉ duy nhất một tấm ảnh của cậu lúc nhỏ , còn lại đều là ảnh của một người con trai , có lẽ là bạn học cũ , vì cậu chưa gặp người này bao giờ . Nhưng giờ nhìn kĩ lại , người trong ảnh này sao lại có chút quen mắt nhỉ , cậu đã gặp qua người này rồi , điều này cậu chắc chắn . Nhưng đáng ngạc nhiên hơn là , trong đó có một tấm ảnh , là hình ba chụp chung với người này , trông thật vui vẻ , ba còn cười rất tươi , từ đó tới giờ cậu chưa từng thấy một Cố Dương như thế này.
Đang còn thất thần nhìn tâm ảnh , Cố Dương đã từ phòng tắm bước ra :
-- A , con nấu mì cho ba , ba ăn kẻo nguội.
-- Đặt đấy là được .
Đặt tô mì lên bàn , Chỉ Hàn quay đi , được mấy bước lại dừng lại :
-- Cái đó , ba ..
-- Hửm ?
-- Cái người trong hình đó , là bạn cũ của ba sao ?
Updated 22 Episodes
Comments
gáiđẹpdađenđê =))
hế lu
2021-08-26
1
~Ốm~OFF DÀI tạm biệt
nghi ba Chỉ Hàn vs Bảo An nè ko chỉ con mà tới ba cũng đam nồng nặc 🤭🤭🤭🤣🤣🤣
2021-08-25
1
~Ốm~OFF DÀI tạm biệt
ôi cái tướng ngủ sao y chang tui thía🤭🤭🤭🤣🤣hồi nhỏ ngủ mà đạp chị 2 lăn xuống giường ko 4 thì cũng 5 lần🤭🤭🤣🤣🤣ôi cái nết y chang tui🤭🤭🤣🤣
2021-08-25
1