CHƯƠNG 5
Chỉ Hàn mở to mắt , không cần phải nhìn , Sinh Niên cũng biết bây giờ cậu ngạc nhiên đến mức nào , im lặng một lát , ông lại tiếp tục :
-- Lúc đó bà con nổi trận lôi đình , lôi hai đứa vào nhà , ra sức ngăn cản , khuyên can thế nào , mắng chửi thế nào cũng không tách được hai đứa chúng nó , khi đó ta cũng có thể hiểu , vì ngay cả ta cũng không thể chấp nhận nổi việc này. Sau đó bà con mới âm thầm đi gặp cậu ta , nài xin cậu ta hãy vì tương lai của ba con mà rời xa nó , đừng liên lạc với nó nữa , tuy bà con nói nói lại với ta như thế , nhưng ta còn lạ gì tính của vợ mình chứ , có lẽ ngoài van xin , bà con còn đe dọa , đe dọa đến anh trai của cậu ấy thậm chí là đến ba con với cậu ta . Ta không biết cậy ấy nói gì với ba con khiến ba con đồng ý ký vào tờ giấy kết hôn với mẹ con , nhưng đó là lần đầu tiên ta thấy ba con đau lòng đến vậy . Lúc mới đầu ba con điên cuồng tìm kiếm cậu ta , ko ăn ko uống, nhập viện đến hai lần, sau mấy tháng trôi qua cũng không có tung tích , ba con dần trở nên lạnh đi , không còn nói chuyện vớ chúng ta , thậm chí ánh mắt nó nhìn chúng ta như kẻ thù , vô cùng ghê tởm , chán ghét . Ta biết ba con rất yêu người đó , và cậu ấy cũng thế . Có lúc ta thấy ba con ở trong phòng khóc một mình , khi đó ta mới nhận ra , chúng ta đã sai rồi . Nhưng tính cánh của bà con rất cố chấp , trong một bữa tiệc gia đình , bà nội và bà ngoại con ... ừm ..là bỏ thuốc để ba mẹ con quan hệ với nhau rồi sinh ra con . Cứ tưởng rằng như vậy thì quan hệ vợ chồng của tụi nó ngày càng tiến triển tốt , nhưng không , nó càng thêm tồi tệ . Haizz , suy cho cùng thì cả 2 bên đều không có tình cảm với nhau , mẹ con còn trẻ chán , tình cảm lại rất sâu đậm với một chàng trai khác . Mà ta , cũng là người gián tiếp khiến cho thanh xuân và hạnh phúc của thế hệ trẻ chúng nó vỡ vụn như vậy , vì thế mà khi ba mẹ con âm thầm li hôn , ta là người giúp mẹ con bỏ trốn đấy . - Nói đến đây , giọng của ông hồ hởi như khoe chiến tích với người hâm mộ vậy .
-- Thế , chú ấy trông như thế nào ?
-- Rất đẹp , da trắng , tóc vàng , đôi mắt trong trẻo , chiều cao thì cũng .. gần gần tai ba con đi , ta không nhớ rõ , nhưng 2 đứa nó vô cùng xứng đôi .
Thật ra Cố Sinh Niên kể lại chuyện này cho Chỉ Hàn mà không suy nghĩ nhiều vì cậu là đứa trẻ hiểu chuyện , lại còn rất thông minh , một bài toán cấp hai cậu vẫn có thể giải ra cơ mà , tự hào cháu trai ghê cơ.
Khi nghe ông nội miêu tả người này , Chỉ Hàn thoáng nghĩ đến một người , phải rồi , hèn gì nhìn người trong tấm ảnh của ba cậu lại thấy có chút quen mắt , hơi giống nhỉ , * Lâm Bảo An *
-- Vậy chú ấy bao nhiêu tuổi rồi ?
-- Lớn hơn ba con một tuổi .
" Hừm , tuổi tác cũng trùng khớp "
Mấy ngày này , Chỉ Hàn vẫn luôn suy nghĩ đến người mà ông nội cậu kể kia , rất giống với Bảo An . Nhưng cậu đã quen thuộc nhà Bảo An như nhà mình rồi , không hề có một tấm ảnh của ba. Phòng của Bảo An cũng không phải là cậu chưa từng vào , quả thật ko có một thứ gì liên quan đến ba cậu.
Tại trường học\_giờ nghỉ trưa
-- Bảo Nghi , tớ hỏi chút .
Bảo Nghi vẫn nằm bẹp lên bàn không nhúc nhích , không có dấu hiệu sẽ trả lời Chỉ Hàn .
-- Củ cải ngốc , có nghe tớ nói không hả ? - Chỉ Hàn lạnh giọng , tuy là một đứa nhóc mới 8 tuổi nhưng vẫn rất uy quyền nha .
Nghe câu nói của Chỉ Hàn , Bảo Nghi liền quay phắt lại .
-- Tưởng mình thông minh lắm hả , kiểm tra cũng chỉ được 10 điểm thôi mà , tự hào cái gì , ai là củ cải ngốc chứ.
-- Nghe tớ hỏi .
Đối mặt với khuôn mặt lạnh của Chỉ Hàn , Bảo Nghi cũng chỉ biết im the thé mà ngoan ngoãn chờ đợi câu hỏi Chỉ Hàn đặt ra.
-- Ba cậu có anh trai không ?
-- Hở , không có , hỏi cái này làm gì .
Quả thật là vậy , Chỉ Hàn ăn chực ở đây bao nhiêu năm nhưng không hề nghe Bảo An nhắc đến người nhà , nghĩ nghĩ " Vậy thì không khớp , ba đã đồng ý kết hôn với mẹ , vậy người anh trai kia cũng sẽ không xảy ra chuyện gì chứ , không lẽ ko phải là chú Bảo An , tất cả chỉ trùng hợp ?"
Bảo Nghi thấy Chỉ Hàn im lặng , liền có một suy nghĩ đáng sợ , hét lên :
-- Này , nhà cậu giàu như vậy , không lẽ cậu không những ăn nhờ ở đậu nhà tớ , còn muốn ăn chực hết họ hàng của tớ đấy chứ . Nếu có ý định như vậy thì cậu bỏ ngay đi , ba tớ chỉ có tớ , cậu , và Tiểu Miêu là người nhà thôi .
-- Nghĩ đi đâu vậy hả , tớ ăn nhờ ở đậu nhà cậu hồi nào . - Chỉ Hàn cốc đầu Bảo Nghi một cái .
Bảo Nghi xoa xoa cái đầu , giọng trách móc :
-- Nói thì nói , đánh tớ làm gì chứ , thành tích của tớ đã xếp hạng 5 dưới lên rồi .
-- Chẳng phải kỳ này cậu xếp hạng 4 sao.
-- Tớ thích số 5 đấy , rồi sao , đồ bắt bẻ .
-- Được , hạng 5 , đi ăn trưa thôi . - Chỉ Hàn cười cười .
-- Đi đi đi , nhanh , Tiểu Miêu chắc cũng đợi lâu rồi .
Bây giờ Chỉ Hàn cũng không quá để ý đến người mà ba yêu nhiều như trước nữa , vẫn tiếp tục học tập , tiếp tục ăn chực nhà Bảo Nghi .
Thời gian chầm chậm trôi , tình bạn của của chúng ta vẫn tốt như vậy , cuộc sống vẫn tốt đẹp như thế.
Updated 22 Episodes
Comments
gáiđẹpdađenđê =))
tôi đã trở lại
2021-08-26
0
~Ốm~OFF DÀI tạm biệt
đã ghé nè, khi nào rãnh lại ghé tiếp nhá
2021-08-25
0
Nhóc mọt ăn
viết hay quá TT_TT, bao giờ tui mới viết hay như này
2021-08-12
3