Sáng hôm sau, Thẩm Ngôn Vân tỉnh dậy đã thấy Nam Cung Tĩnh ngồi bên giường. Thấy y nhìn mình, nó liền nở nụ cười:
''Sư tôn, người tỉnh?''
Y ngồi dậy, với tay lấy dây cột tóc treo ở đầu giường, vừa cột tóc vừa hỏi hắn:
''Tiểu đồng đã mang thức ăn lên cho con chưa?''
''Dạ rồi ạ! Sư tôn hay là người ăn cùng con luôn đi.''
Thẩm Ngôn Vân đứng dậy, thay quần áo, lắc đầu:
''Con ăn trước đi! Vi sư đã tích cốc rồi, không cần ăn.''
Nói rồi, y đi ra ngoài vệ sinh cá nhân. Nam Cung Tĩnh có chút thất vọng nhìn theo bóng y, đành ngồi xuống ghế, quơ đũa ăn qua loa vài miếng liền buông đũa, ngồi chống cằm, thở dài.
Ngoài sân liền có người đến.
Sở Trường Cung bước vào trong, nhìn ngó xung quanh, Nam Cung Tĩnh cũng ngẩng đầu lên, hai người mắt đối mắt với nhau.
Hắn tất biết tiểu hài tử này là ai, khuôn mặt không biểu hiện cảm xúc nhưng trong lòng lại không vui, hỏi nó:
''Sư tôn đâu?''
Nam Cung Tĩnh không biết người trước mặt này là ai, nghe thấy hắn hỏi sư tôn, thái độ tỏ vẻ đề phòng, khuôn mặt đã trầm xuống, hỏi:
''Ngươi là ai?''
Sở Trường Cung đã không còn kiên nhẫn:
''Ta là đại sư huynh của ngươi.''
''Ngươi nói dối!'' Nam Cung Tĩnh nhảy phắt xuống ghế, tức giận nói lớn ''Ta không có sư huynh nào cả!''
''Chắc sư tôn chưa nói với ngươi, ta là đệ tử mà sư tôn yêu quý nhất!''
Thẩm Ngôn Vân nghe tiếng, tưởng có chuyện gì, tất tả chạy vào liền nhìn thấy Sở Trường Cung đứng trước cửa đang cùng Nam Cung Tĩnh nói chuyện, không khí có vẻ không ổn liền tiến vào hỏi:
''Ngươi qua đây làm gì?''
Sở Trường Cung hành lễ, trả lời:
''Con qua đón người!''
Nam Cung Tĩnh nhào qua ôm eo y, chỉ hắn hỏi:
''Sư tôn, hắn là ai?''
''A ta quên mất!'' Thẩm Ngôn Vân xoa đầu nó ''Nửa tháng con ở đây chưa gặp qua hắn nên không biết! Hắn là đại sư huynh của con, Sở Trường Cung.''
Nam Cung Tĩnh nhăn mày, tỏ vẻ không vui:
''Vậy mà con tưởng con là đệ tử duy nhất của người.''
Sở Trường Cung không thèm quan tâm đến nó, quay qua nói với Thẩm Ngôn Vân:
''Sư tôn! Đi luôn bây giờ ạ?''
Y gật đầu, Nam Cung Tĩnh thấy vậy liền vội vã nhào vào lòng y:
''Không được! Hôm nay người hứa là sẽ dạy con công pháp nhập môn kia mà.''
Hả? Ta hứa lúc nào?
Sở Trường Cung nhìn y, nhẹ giọng nói:
''Người đã nói sẽ dành thời gian nửa tháng còn lại cho ta.''
''Mặc kệ hắn! Đại sư huynh đã lớn có thể tự học rồi.''
''Công pháp nhập môn rất dễ, lúc mới bái sư ta cũng phải tự mình học.''
Nói qua nói lại, Thẩm Ngôn Vân quyết định để cả hai cùng học chung.
Địa điểm học tập là bãi cỏ đằng sau trúc xá.
Chỗ này vốn dĩ là địa bàn của Hắc lang và Bạch lang, nên khi thấy chỗ vui chơi của mình bị chiếm, Hắc lang liền không vui gầm gừ phàn nàn, Bạch lang cũng lườm lườm nhìn hai tên đệ tử đứng đằng sau y.
Cả ngày hôm đó Thẩm Ngôn Vân liền mệt.
Vừa phải chỉ dạy Sở Trường Cung vừa quay sang Nam Cung Tĩnh hướng dẫn học. Đã thế nhiều lúc hai người đó còn ganh đua, léo nhéo cãi nhau làm y phải can ngăn.
Ta không muốn làm sư tôn nữa! Làm nghề này thật mệt a!
Rốt cuộc Thẩm Ngôn Vân liền nổi cáu, giận dữ đi vào trong đóng chặt cửa phòng, ý tứ rất rõ, nếu cả hai người mà không chịu làm lành hòa thuận thì tự cùng nhau học.
Sở Trường Cung cùng Nam Cung Tĩnh đứng trước cửa, thay nhau nài nỉ, tỏ vẻ hối lỗi:
''Sư tôn! Chúng con biết lỗi của mình rồi! Mong người đừng giận!''
''Sư tôn, con hứa sẽ không gây sự nữa!''
''Sư tôn...''
Bạch lang nhắm hờ mắt nhìn hai tên đó vẻ khinh thường, Hắc lang ngáp một cái chán chường.
Hai tên kia van xin mãi, Thẩm Ngôn Vân nghe nhiều cũng phiền, rốt cuộc cũng chịu mở cửa. Y lườm một cái:
''Chỉ lần này, nếu có lần sau thì ta sẽ bỏ mặt hai ngươi!''
Sở Trường Cung cùng Nam Cung Tĩnh gật đầu lia lịa.
Thế nhưng nhìn ánh mắt hai người nhìn nhau vẫn xèn xẹt tia lửa điện, có quỷ mới tin, y lại có suy nghĩ khác.
******
Cố Lăng Bạch đang ngồi trong sân xem sách, chợt tiểu đồng chạy đến nói:
''Cố chân nhân! Thẩm Tiên quân cho gọi ngài đến có việc gấp ạ!''
''Hửm? Sao tự nhiên lại gọi ta?'' Gã đứng dậy ''Hiếm lắm mới có dịp được Thẩm sư huynh gọi như thế này, xem ra ta không đi là không được rồi.''
Nói rồi gã từ tốn khoan thai đi ra ngoài.
******
Thẩm Ngôn Vân đã chuẩn bị xong trà tiếp khách, một lát sau đã thấy bóng dáng người đi đến. Y ngẩng đầu, mỉm cười:
''Cố sư đệ!''
Cố Lăng Bạch giương khuôn mặt mỹ nhân bệnh tật nhìn y, cũng nở nụ cười yếu ớt:
''Thẩm Tiên quân gọi ta đến chắc có việc quan trọng?''
''Cứ ngồi xuống đã!'' Thẩm Ngôn Vân đẩy tách trà về phía gã, cao giọng gọi với ''Nam Cung Tĩnh!''
Một tiểu nam hài khuôn mặt gầy gò, ánh mắt linh động, mặc đồ trắng chạy đến bên cạnh y:
''Dạ sư tôn gọi con?''
Y gật đầu, lại hướng về phía Cố Lăng Bạch nói:
''Chuyện là thế này! Sở Trường Cung đang chuẩn bị tập luyện cho đại hội tỉ thí sắp tới, ta phải dành ít nhiều thời gian cho nó, nhưng lại không thể để ý nhiều đến tiểu đồ đệ này, nên ta nhờ đệ trong nửa tháng sắp tới, nếu đệ có thời gian thì buổi sáng đến thay ta dạy cho nó chút ít, được không?''
Cố Lăng Bạch còn chưa kịp trả lời, Nam Cung Tĩnh đã la lớn:
''Không, con không đồng ý, con thà tự học chứ không chịu ai dạy ngoài sư tôn đâu.''
Updated 193 Episodes
Comments
A.Thư
nghề sư tôn là một cái nghề rất là nguy hiểm:=))
2025-01-18
12
🤔🤔🤔
tự nhận ta ơi 🙈
2024-11-09
7
Mấy Bé Trai Đợi Chụy🥵
Bạch Lang riếc rồi như chị bé Nâu ghê=))
2024-10-22
8