Chương 7: Tôi đưa em về

Hà lão gia ngẩn người nhìn sắc mặt bình thản của Lôi Triệt, ánh mắt sắc bén và sâu thẳm như chất chứa ấy cũng điềm tĩnh như chính con người của hắn. Hắn không nói thêm bất cứ điều gì, như thể một lời nói ra của hắn là một mệnh lệnh, một mệnh lệnh tối thượng mà người đối diện nhất định phải thi hành, cho dù bất cứ là yêu cầu gì đi nữa.

Nhưng điều khiến Giai Kỳ cảm thấy khó xử, là khi Lôi Triệt tiến đến và đứng chắn giữa nàng và Hà lão gia, Hà phu nhân. Nàng đứng sau tấm lưng rộng của hắn, vững chãi như một bức tường thành, tầm mắt nàng không thể nhìn thấy gì khác ngoài bờ vai vững chãi ấy. Không gian xung quanh nàng ngập tràn mùi xạ hương thơm ngát đến se sắt, khiến cho nàng cảm thấy bản thân như bị vây hãm trong không gian chỉ thuộc về riêng hắn, áp lực đến nghẹ thở.

Giai Kỳ bỗng nhiên cảm thấy mình thật nhỏ bé, khi nép người đứng sau hắn. Những ánh mắt cứ đồ dồn về phía nàng, mùi xạ hương và hơi rượu làm cho nàng cảm thấy váng vất. Nàng muốn ngay lập tức rời khỏi nơi này, cho dù bằng bất kì cách nào đi nữa!

Hà lão gia cười cười, nhìn Lôi Triệt điềm tĩnh như không. Ông xoa xoa bàn tay vào nhau, thanh âm vang lên rất dễ chịu, như một lời nhượng bộ đầy khiêm nhường.

_ Đúng rồi Lôi nhi! Bấy lâu nay chìa khóa căn biệt thự của cha mẹ cháu vẫn được ta và Linh Anh giữ gìn rất cẩn thận. Giờ cháu đã trở về, vật trả về cho chủ cũ…Cháu cùng ta lên thư phòng, ta xin hoàn trả chìa khóa biệt thự lại cho cháu!

_ Dượng! Lôi nhi xin khước từ hẹn khi khác! Giai Kỳ cô ấy có chút không khỏe! Cháu nên đưa cô ấy về sớm để nghi ngơi!

Lôi Triệt nhẹ giọng nói, và Giai Kỳ giật bắn mình khi nghe tên mình thốt ra từ khuôn miệng mỏng bạc tình ấy với một thanh âm trầm ấm rất lạ. Nàng theo bản năng lập tức nở nụ cười gượng gạo khi Hà lão gia và Hà phu nhân đều nhất loạt nhìn về phía mình….Và sau đó, Hà lão gia gật đầu chấp thuận.

_ Vậy thì ta cũng không níu cháu lại nữa! Trần quản gia!

Hà lão gia cao giọng gọi, và Trần quản gia lập tức xuất hiện, cung kính cúi người nghe ông phân phó.

_ Lên thư phòng mở tủ đầu tiên ở bàn làm việc của tôi, sẽ có một cái hộp gỗ nhỏ nằm bên phải bàn làm việc, mang xuống đây!

_ Vâng! Ông chủ!

Trần quản gia lập tức rời đi. Lôi Triệt hít vào một hơi nhẹ, hắn quay đầu, dùng ánh mắt đầy ẩn ý nhìn Giai Kỳ đang im lặng đứng sau lưng mình, thanh âm dễ khiến người ta say vang lên.

_ Mệt lắm không?

Câu hỏi rất dịu dàng, lại được nói ra bằng chất giọng ấm áp…cảm giác giống như vào một buổi sáng đầu đông, ngồi trong một căn phòng với lò sưởi tí tách, nhấp nhẹ một ly cà phê nóng và gió mùa đang thổi ngoài cửa sổ.

Giọng nói ấm áp lạ lẫm đến mức khiến cho Giai Kỳ bất chợt ngẩn ra, quên cả việc phải trả lời, hoặc như cô tưởng rằng hắn không phải đang hỏi cô…Chỉ đến khi nhìn thấy ánh mắt sắc lạnh ấy hướng về phía mình, Giai Kỳ mới giật mình, ấp úng lên tiếng.

_ Dạ….tôi không sao!

_ Chịu khó chờ một chút!

Hắn nói như vậy, mà rồi ánh mắt ấy rời khỏi gương mặt cô, chẳng một lần nhìn lại nữa. Nhưng sự quan tâm mà Giai Kỳ cảm nhận được trong giọng nói của hắn lại khiến cho cô bận tâm…Ánh mắt cô hướng về hắn, ngây ra ngơ ngẩn.

Tại sao người đàn ông này….lại giống cha cô đến vậy?

Giai Kỳ rất muốn đưa tay lên dụi mắt mình, để tin rằng đôi mắt của cô đang không đánh lừa chính bản thân mình! Câu nói ấy, bất giác khiến Giai Kỳ nhớ lại khoảng thời gian hạnh phúc trước đây, khi cô còn nhỏ…Mẹ cô hay đưa cô đến trường Đại học nơi ba cô làm việc vào giờ tan làm….Đó là những buổi tối mùa đông rất lạnh, bàn tay nhỏ bé của cô được ấp trong bàn tay của cha mẹ, dẫn cô đi dọc con đường trở về nhà....Mỗi khi đi qua hàng bán khoai nướng mật ong, cha cô thường dừng lại để mua mang về...Khi nhìn thấy đôi mắt háo hức cùng gò má đỏ hoe của cô vì đứng sát bếp lửa, ông đều bế bổng cô lên, ôm cô vào lồng ngực rất ấm, rất ấm ấy....và giọng nói còn ấm hơn cả bếp lửa đang hồng rực kia.

_ Chịu khó chờ một chút!

Đôi mắt của Giai Kỳ đột nhiên ẩm ướt. Cô vội vàng mở to mắt ra để tránh cho giọt nước mắt bắt đầu muốn rơi xuống.

Tại sao chỉ trong một ngày mà người đàn ông này đã hai lần khiến cô nhớ đến người cha của mình, và hai lần đều khiến cô rơi nước mắt?

May sao, Trần quản gia đã kịp thời quay lại, trên tay là một chiếc hộp gỗ, nhanh nhẹn đưa cho Hà lão gia. Ông đón chiếc hộp từ tay bà, gương mặt biểu lộ rất nhiều phức tạp khi mở chiếc hộp ra.

Lôi Triệt chẳng hề may mảy thay đổi biểu cảm khi nhìn thấy chiếc chìa khóa nằm trong hộp gỗ. Đó là một chiếc chìa khóa rất lớn, kiểu cổ, và rất cũ, làm hoàn toàn bằng đồng đen.

_ Bao lâu nay ta đều giữ gìn nó rất kĩ lưỡng!Căn nhà của anh chị Lôi là nơi chứa đựng bao nhiêu kỉ niệm...cũng là nơi khiến cho ta đau lòng nhất...cho nên đã lâu rồi ta chưa qua lại nơi đó, chắc giờ cũng đã rêu phong rồi!

Lôi Triệt chẳng mảy may biểu cảm bất cứ điều gì trước lời bộc bạch xúc động của Hà lão gia, bàn tay hắn đưa ra không trung, và ánh mắt rất điềm tĩnh nhìn vào ông.

Hà lão gia bật cười, ông đóng chiếc hộp lại, đặt vào bàn tay của Lôi Triệt.

_ Giấy tờ nhà, mọi thứ thuộc sở hữu của anh chị Lôi ta sẽ....

_ Không cần đâu ạ! Ngày mai Luật sư riêng của con sẽ tới làm việc với dượng! Cám ơn dượng!

Lôi Triệt giơ hộp gỗ lên, lịch sự nói với Hà lão gia. Sau đó hắn cất hộp gỗ vào trong áo choàng, quay lại nhìn Giai Kỳ, nhẹ giọng nói.

_ Tôi đưa em về!

Giai Kỳ ngẩn ra khi bàn tay đi găng sang trọng của Lôi Triệt chạm vào cánh tay cô. Lớp da thuộc vừa cứng cỏi thô ráp, lại vừa mềm mại chạm vào làn da cô. Một cảm giác lại lẫm khó gọi tên khiến cho Giai Kỳ rùng mình.

Cô bất giác nhớ lại buổi sáng hôm nay, khi Lôi Triệt nhẹ nhàng vuốt ve dọc sống lưng cô...

Gò má của Giai Kỳ chợt ửng đỏ.....Lúc ấy cô không hề biết người đàn ông này là anh họ của Quân Tường.

Lôi Triệt nhường cô đi trước. Giai Kỳ cúi người chào Hà lão gia và Hà phu nhân, cùng toàn thể quan khách rồi nhanh chóng bước đi. E rằng ngày mai gương mặt cô sẽ chình ình trên báo bên cạnh nhân vật lớn này mất!

Chắc hẳn thông tin thiếu gia Lôi Triệt, con trai duy nhất của hai vị Lôi gia quá cố đột ngột trở về sau hơn hai mươi năm bặt vô âm tín đã đồn đến tai tất cả những kẻ săn tin đêm rồi!

Quả đúng như vậy! Khi chiếc Bentley " mạ vàng " của Lôi Triệt đỗ ngay trước cổng, chặn đứng cánh nhà báo háo hức săn tin. Vừa thấy nàng bước ra, ánh đèn flash đã nhá sáng liên tục, khiến cho ngay cả người quá quen thuộc với paparazzi như nàng cũng bị ánh đèn chói mắt làm cho choáng váng.

Giai Kỳ cau mày lấy tay che mặt, cúi thấp đầu tránh né ông kính vây kín cổng cứ liên tục nhá sáng, hàng lông mày xinh đẹp cau chặt lại khó chịu.

Nào ngờ chính lúc ấy, Lôi Triệt từ phía sau đột nhiên bước lên. Thân thể cao lớn mạnh mẽ lần nữa hoá thành bức tường đứng chắn sừng sững trước mặt nàng. Giai Kỳ ngẩn ra chưa kịp phản ứng, thanh âm như được ướp trong rượu say váng vất ấy vang lên, trầm ấm mang theo sự dễ chịu vô cùng.

_ Cứ nép sau lưng tôi!

Lôi Triệt nói rất đơn giản. Giai Kỳ chợt nhận ra dường như người đàn ông này rất kiệm lời, mà so với lời nói, dường như hắn còn kiệm cả nụ cười hơn!

Từ lúc gặp hắn cho đến bây giờ, lần duy nhất cô thấy hắn cười là lúc cô ví giá tiền chai rượu quý giá của hắn với nước lã.

Giai Kỳ cảm kích nhìn Lôi Triệt chắn ống kính cho mình. Những tên vệ sĩ của Lôi Triệt lập tức chạy tới, vây lấy hai người.

Nàng ngước mắt nhìn người đàn ông trước mặt. Khó thể phủ nhận người đàn ông này rất cuốn hút, lại có nét phong lưu rất gợi cảm. Hơn nữa phong thái và tính cách cũng rất tuyệt, thật sự rất lôi cuốn phụ nữ!

Nhưng Giai Kỳ lại hoàn toàn không bị sức hút của hắn tác động. Trong lòng nàng, vốn đã tâm niệm chỉ có một mình Hà Quân Tưởng. Cảm xúc dành cho anh là mối tình thanh xuân, là tình đầu! Cho dù Quân Tường quá khứ có ăn chơi thế nào, nhưng từ khi quen nàng anh đã thay đổi rất nhiều, làm nàng rất cảm kích. Nàng đã yêu Quân Tường, thì trong lòng chỉ có Quân Tường mà thôi!

Giai Kỳ không phải là tuýp phụ nữ dễ bày tỏ tình cảm với người yêu. Chính Quân Tường cũng đôi lần tỏ ý phàn nàn với với Giai Kỳ, rằng nàng có thể ngọt ngào, âu yếm hơn hay không? Nhưng nói Giai Kỳ giống như những cô gái lả lơi khác, thì nàng không sao làm được, cứ ngại ngại sao ấy!

Giai Kỳ có thể rất lộng lẫy, rất quyến rũ, rất gợi cảm trên sân khấu....Những ở bên ngoài, thì nàng chẳng khác gì một cô gái mới lớn, ngần ngại và bẽn lẽn trước mọi thứ!

Tình yêu của Quân Tường dàng cho nàng, từng chút từng chút nàng đều trân trọng giữ gìn, cho dù nàng không bày tỏ, nhưng trong lòng nàng thì luôn tâm nguyện yêu thương anh.

Đối với Lôi Triệt, Giai Kỳ là vừa nể, vừa sợ. Nể trọng vì hắn là anh họ của Quân Tường. Còn sợ là vì....mỗi lần nhìn vào đôi mắt sắc bén của hắn, nàng đều có chút sởn gai ốc.

Cánh cửa xe được lái xe mở sẵn ra. Lôi Triệt đứng bên cạnh cửa xe, cánh tay che lấy phần trên của cửa xe.

Ánh mắt sâu thẳm của Lôi Triệt nhìn nàng, thanh âm trầm ấm vang lên.

_ Em lên xe đi!

Giai Kỳ mỉm cười, khẽ giọng nói...

_ Cám ơn Lôi tiên sinh!

Giai Kỳ cúi người bước vào trong xe. Không gian trong xe vô cùng sang trọng, nội thất khiến cho Giai Kỳ không khỏi trầm trồ. Chiếc ghế da được bọc thủ công, bàn tay cô chạm lên da ghế...Không biết là loại da gì, nhưng mềm mại còn hơn cả da thật nữa...

Thảm lông đặt dưới sàn màu nâu sậm, tương phản với màu da ghế be nhạt. Những thành trang trí trong xe được bọc gỗ toàn bộ, màu gỗ nâu đỏ như màu rượu vang cô đặc, ánh sáng trong xe màu vàng nhạt như màu hoàng hôn....Mùi rượu vang thoang thoảng trong xe say ngây ngất.

Cánh cửa xe đóng kín lại bên cạnh, tiếng cửa xe đóng rất nhẹ. Giai Kỳ ngồi yên trong xe, đột nhiên cảm thấy chút áp lực....

Không gian xe rộng lớn và kín bưng, Người lái xe còn đang ở bên ngoài, bên trong chỉ có mình nàng...!

Giai Kỳ khẽ cắn môi, đột nhiên tiếng mở của xe bên cạnh vang lên....và Lôi Triệt bước lên xe.

Ôi...!

Giai Kỳ đột nhiên giật mình...!

Nàng không nghĩ là....sẽ cùng ngồi chung trệ băng ghế sau với Lôi Triệt!

*****

Tiếc gì 1 LIKE và 1 VOTE cho Kỳ Kỳ nhỉ ☺️

Đừng quên ấn FOLLOW TÀI KHOẢN của Kỳ Kỳ để nhận chap mới và truyện mới hàng ngày sớm nhất nha ❤️

Yêu thương \~ Thư Kỳ🍀

Hot

Comments

Bông Nhi

Bông Nhi

Đọc lần thứ 3 . Mê thực sự ❤️

2024-12-06

1

Liliana

Liliana

thế thì cô gái nào chẳng dung động cho được

2022-06-02

6

Nguyễn Kim Hiền

Nguyễn Kim Hiền

hay

2022-04-20

0

Toàn bộ
Chapter
1 Giới Thiệu Tác Phẩm
2 Chương 1 : Tàn sát trước đêm sinh nhật
3 Chương 2: Giai Kỳ
4 Chương 3: Vị khách
5 Chương 4: Rượu và Gương
6 Chương 5: Chiếc vòng cổ hoa hồng
7 Chương 6: Lời đề nghị không cho phép từ chối
8 Chương 7: Tôi đưa em về
9 Chương 8: Người ngắm người ngắm trăng
10 Chương 9: Chiếc túi xách bỏ quên
11 Chương 10: Mùi hương
12 Chương 11: Vị Tân Tổng giám đốc thần bí
13 Chương 12: Người phụ nữ thú vị
14 Chương 13: Mệnh lệnh
15 Chương 14: Áp lực của Lôi tổng
16 Chương 15: Yêu sâu đậm
17 Chương 16: Tề Yến Thanh trêu chọc
18 Chương 17: Tên đạo diễn họ Vu
19 Chương 18: Nguy hiểm tìm đến tận cửa
20 Chương 19: Rước sói vào nhà
21 Chương 20: Tuân phục
22 Chương 21: Đe doạ
23 Chương 22: Càng biết rõ càng đau lòng
24 Chương 23: Lời thỉnh cầu
25 Chương 24: Tin dữ
26 Chương 25: Món đồ chơi mới
27 Chương 26: Lạnh....càng thêm lạnh
28 Chương 27: Nhục nhã trong thư phòng
29 Chương 28: Bản hợp đồng tàn nhẫn
30 Chương 29: Kẻ tự mãn đáng sợ
31 Chương 30: Nhớ anh
32 Chương 31: Thích
33 Chương 32: Nức nở bùng phát
34 Chương 33: Khi phụ nữ có tiền, họ chẳng cần đàn ông nữa!
35 Chương 34: Tôi muốn hôn em...dịu dàng
36 Chương 35: Người tàn nhẫn như Ngài
37 Chương 36: Trong mắt kẻ si tình
38 Chương 37: Tất cả chỉ là một vở kịch
39 Chương 38: Mị dược
40 Chương 39: Cô là hoa, hắn là ong mật (H)
41 Chương 40: Lần nữa hoan ái ( H )
42 Chương 41: Rồi em sẽ phải tới tìm tôi
43 Chương 42: Trong cơn say cuồng quẫy
44 Chương 43: Trong cơn cuồng say gọi tên người khác (H)
45 Chương 44: Lam Nghi
46 Chương 45: Một vài bí mật
47 Chương 46: Ở nhà của hắn, ăn cơm cùng hắn
48 Chương 47: Sét đánh ngang tai
49 Chương 48: Giai Kỳ uống thuỷ ngân
50 Chương 49: Tôi còn đứng đây, thần chết cũng không mang được em đi
51 Chương 50: Hắn như bậc đế vương
52 Chương 51: Trước đám phóng viên, hắn hôn cô!
53 Chương 52: Em đã từng bao giờ bị thiêu sống chưa?
54 Chương 53: Tình trong đôi mắt
55 Chương 54: Hắn đã trói được cô
56 Chương 55: Tại sao em lại tàn nhẫn như vậy?
57 Chương 56: Vết máu của Lôi Triệt
58 Chương 57: Hay là...anh về nhà đi
59 Chương 58: Không phải đồ ăn...mà là "EM" ngon!
60 Chương 59: EQ của người "nào đó"
61 Chương 60: Trái tim lạc nhịp
62 Chương 61: Sự dịu dàng của Lôi tiên sinh
63 Chương 62: Đêm say ( H )
64 Chương 63: Lúc đó anh đang nhớ em
65 Chương 64: Chạy trốn khỏi sự thật tàn nhẫn
66 Chương 65: Trong đêm mưa rơi
67 Chương 66: Cuồng ghen ( H )
68 Chương 67: Sau cơn hoan ái ( H)
69 Chương 68: Nguy hiểm
70 Chương 69: Sát thủ, máu tươi và những xác chết
71 Chương 70: Lôi Triệt tới
72 Chương 71: Giai nhi! Anh...yêu em!
73 Chương 72: Tên "bệnh nhân" phiền nhiễu
74 Chương 73: Lôi Triệt nhảy lầu
75 Chương 74: Chỉ muốn nhìn em thêm một chút
76 Chương 75: Em đi đâu, anh theo đấy
77 Chương 76: Hãy để anh bảo vệ em
78 Chương 77: Dịu ngọt
79 Chương 78: Trúng độc
80 Chương 79: Lôi Triệt chết
81 Chương 80: Lời muốn nói, người lại không thể nghe
82 Chương 81: Người phụ nữ bí ẩn
83 Chương 82: Lừa được em rồi, bé con!
84 Chương 83: Thật Thật - Giả Giả
85 Chương 84: Bí mật che dấu
86 Chương 85: Trăn trở
87 Chương 86: Là tôi gả cho cô ấy
88 Chương 87: Cuộc đời của em, để anh chăm sóc
89 Chương 88: Trên bờ biển xanh sâu thẳm
90 Chương 89: Bữa tối nóng bỏng (H)
91 Chương 90: Sinh con cho anh (H)
92 Chương 91: Cơn giận dữ của Lam Nghi
93 Chương 92: Bắn tỉa
94 Chương 93: Chỉ cách sự thật một bước chân
95 Chương 94: Và anh thuộc về em
96 Chương 95: Muộn màng và Tàn nhẫn
97 Chương 96: Đuổi cùng giết tận
98 Chương 97: Tan cửa nát nhà
99 Chương 98: Tôi ước anh chết rục trong tù!
100 Chương 99: Phán quyết
101 Chương 100: Dấu hiệu mang thai
102 Chương 101: Hoài thai
103 Chương 102: Tất cả chỉ là một âm mưu
104 Chương 103: Chào mừng tới Địa ngục
105 Chương 104: Suy đoán của Tề Yến Thanh
106 Chương 105: Khám thai
107 THÔNG BÁO
108 Chương 106: Sự cưng chiều của Lôi Triệt
109 Chương 107: Anh thích con trai, hay con gái
110 Chương 108: Bắt cóc
111 Chương 109: Điệu hổ ly sơn
112 Chương 110: Nhận tin dữ ( Phần 1 )
113 Chương 111: Nhận tin dữ ( Phần 2 )
114 Chương 112: Kẻ phản bội
115 Chương 113: Cốt nhục
116 Chương 114: Sự thật ớn lạnh
117 Chương 115: Họng súng ân oán
118 Chương 116: Cuộc gọi không ngờ tới
119 Chương 117: Nếu có kiếp sau...
120 Chương 118: Thất hứa
121 Chương 119: Kinh hoàng
122 Chương 120: Oan nghiệt (End)
123 Ngoại truyện 1: Ba năm sau
124 Ngoại truyện 2: Xin quay về bên anh
125 Ngoại truyện 3: Dịu dàng như gió
126 Ngoại truyện 4: Quá khứ của Lôi Triệt (Phần 1)
127 Ngoại truyện 5: Quá khứ của Lôi Triệt (Phần 2)
128 Ngoại truyện 6: Những lời đầu tiên...
129 Ngoại truyện 7: Em xin lỗi
130 Ngoại truyện 8: Lý do đằng sau sự im lặng
131 Ngoại truyện 9: Khao khát (H)
132 Ngoại truyện 10: Trở về
133 Ngoại truyện 11: Hạnh phúc vẹn toàn (Đại kết cục)
134 LỜI CẢM ƠN - THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI
135 THÔNG BÁO ~^^~
Chapter

Updated 135 Episodes

1
Giới Thiệu Tác Phẩm
2
Chương 1 : Tàn sát trước đêm sinh nhật
3
Chương 2: Giai Kỳ
4
Chương 3: Vị khách
5
Chương 4: Rượu và Gương
6
Chương 5: Chiếc vòng cổ hoa hồng
7
Chương 6: Lời đề nghị không cho phép từ chối
8
Chương 7: Tôi đưa em về
9
Chương 8: Người ngắm người ngắm trăng
10
Chương 9: Chiếc túi xách bỏ quên
11
Chương 10: Mùi hương
12
Chương 11: Vị Tân Tổng giám đốc thần bí
13
Chương 12: Người phụ nữ thú vị
14
Chương 13: Mệnh lệnh
15
Chương 14: Áp lực của Lôi tổng
16
Chương 15: Yêu sâu đậm
17
Chương 16: Tề Yến Thanh trêu chọc
18
Chương 17: Tên đạo diễn họ Vu
19
Chương 18: Nguy hiểm tìm đến tận cửa
20
Chương 19: Rước sói vào nhà
21
Chương 20: Tuân phục
22
Chương 21: Đe doạ
23
Chương 22: Càng biết rõ càng đau lòng
24
Chương 23: Lời thỉnh cầu
25
Chương 24: Tin dữ
26
Chương 25: Món đồ chơi mới
27
Chương 26: Lạnh....càng thêm lạnh
28
Chương 27: Nhục nhã trong thư phòng
29
Chương 28: Bản hợp đồng tàn nhẫn
30
Chương 29: Kẻ tự mãn đáng sợ
31
Chương 30: Nhớ anh
32
Chương 31: Thích
33
Chương 32: Nức nở bùng phát
34
Chương 33: Khi phụ nữ có tiền, họ chẳng cần đàn ông nữa!
35
Chương 34: Tôi muốn hôn em...dịu dàng
36
Chương 35: Người tàn nhẫn như Ngài
37
Chương 36: Trong mắt kẻ si tình
38
Chương 37: Tất cả chỉ là một vở kịch
39
Chương 38: Mị dược
40
Chương 39: Cô là hoa, hắn là ong mật (H)
41
Chương 40: Lần nữa hoan ái ( H )
42
Chương 41: Rồi em sẽ phải tới tìm tôi
43
Chương 42: Trong cơn say cuồng quẫy
44
Chương 43: Trong cơn cuồng say gọi tên người khác (H)
45
Chương 44: Lam Nghi
46
Chương 45: Một vài bí mật
47
Chương 46: Ở nhà của hắn, ăn cơm cùng hắn
48
Chương 47: Sét đánh ngang tai
49
Chương 48: Giai Kỳ uống thuỷ ngân
50
Chương 49: Tôi còn đứng đây, thần chết cũng không mang được em đi
51
Chương 50: Hắn như bậc đế vương
52
Chương 51: Trước đám phóng viên, hắn hôn cô!
53
Chương 52: Em đã từng bao giờ bị thiêu sống chưa?
54
Chương 53: Tình trong đôi mắt
55
Chương 54: Hắn đã trói được cô
56
Chương 55: Tại sao em lại tàn nhẫn như vậy?
57
Chương 56: Vết máu của Lôi Triệt
58
Chương 57: Hay là...anh về nhà đi
59
Chương 58: Không phải đồ ăn...mà là "EM" ngon!
60
Chương 59: EQ của người "nào đó"
61
Chương 60: Trái tim lạc nhịp
62
Chương 61: Sự dịu dàng của Lôi tiên sinh
63
Chương 62: Đêm say ( H )
64
Chương 63: Lúc đó anh đang nhớ em
65
Chương 64: Chạy trốn khỏi sự thật tàn nhẫn
66
Chương 65: Trong đêm mưa rơi
67
Chương 66: Cuồng ghen ( H )
68
Chương 67: Sau cơn hoan ái ( H)
69
Chương 68: Nguy hiểm
70
Chương 69: Sát thủ, máu tươi và những xác chết
71
Chương 70: Lôi Triệt tới
72
Chương 71: Giai nhi! Anh...yêu em!
73
Chương 72: Tên "bệnh nhân" phiền nhiễu
74
Chương 73: Lôi Triệt nhảy lầu
75
Chương 74: Chỉ muốn nhìn em thêm một chút
76
Chương 75: Em đi đâu, anh theo đấy
77
Chương 76: Hãy để anh bảo vệ em
78
Chương 77: Dịu ngọt
79
Chương 78: Trúng độc
80
Chương 79: Lôi Triệt chết
81
Chương 80: Lời muốn nói, người lại không thể nghe
82
Chương 81: Người phụ nữ bí ẩn
83
Chương 82: Lừa được em rồi, bé con!
84
Chương 83: Thật Thật - Giả Giả
85
Chương 84: Bí mật che dấu
86
Chương 85: Trăn trở
87
Chương 86: Là tôi gả cho cô ấy
88
Chương 87: Cuộc đời của em, để anh chăm sóc
89
Chương 88: Trên bờ biển xanh sâu thẳm
90
Chương 89: Bữa tối nóng bỏng (H)
91
Chương 90: Sinh con cho anh (H)
92
Chương 91: Cơn giận dữ của Lam Nghi
93
Chương 92: Bắn tỉa
94
Chương 93: Chỉ cách sự thật một bước chân
95
Chương 94: Và anh thuộc về em
96
Chương 95: Muộn màng và Tàn nhẫn
97
Chương 96: Đuổi cùng giết tận
98
Chương 97: Tan cửa nát nhà
99
Chương 98: Tôi ước anh chết rục trong tù!
100
Chương 99: Phán quyết
101
Chương 100: Dấu hiệu mang thai
102
Chương 101: Hoài thai
103
Chương 102: Tất cả chỉ là một âm mưu
104
Chương 103: Chào mừng tới Địa ngục
105
Chương 104: Suy đoán của Tề Yến Thanh
106
Chương 105: Khám thai
107
THÔNG BÁO
108
Chương 106: Sự cưng chiều của Lôi Triệt
109
Chương 107: Anh thích con trai, hay con gái
110
Chương 108: Bắt cóc
111
Chương 109: Điệu hổ ly sơn
112
Chương 110: Nhận tin dữ ( Phần 1 )
113
Chương 111: Nhận tin dữ ( Phần 2 )
114
Chương 112: Kẻ phản bội
115
Chương 113: Cốt nhục
116
Chương 114: Sự thật ớn lạnh
117
Chương 115: Họng súng ân oán
118
Chương 116: Cuộc gọi không ngờ tới
119
Chương 117: Nếu có kiếp sau...
120
Chương 118: Thất hứa
121
Chương 119: Kinh hoàng
122
Chương 120: Oan nghiệt (End)
123
Ngoại truyện 1: Ba năm sau
124
Ngoại truyện 2: Xin quay về bên anh
125
Ngoại truyện 3: Dịu dàng như gió
126
Ngoại truyện 4: Quá khứ của Lôi Triệt (Phần 1)
127
Ngoại truyện 5: Quá khứ của Lôi Triệt (Phần 2)
128
Ngoại truyện 6: Những lời đầu tiên...
129
Ngoại truyện 7: Em xin lỗi
130
Ngoại truyện 8: Lý do đằng sau sự im lặng
131
Ngoại truyện 9: Khao khát (H)
132
Ngoại truyện 10: Trở về
133
Ngoại truyện 11: Hạnh phúc vẹn toàn (Đại kết cục)
134
LỜI CẢM ƠN - THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI
135
THÔNG BÁO ~^^~

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play