Chương 8: Người ngắm người ngắm trăng

Hành động bất ngờ của Lôi Triệt khiến Giai Kỳ chột dạ. Không gian chiếc xe của hắn rộng, nhưng dù rộng thì vẫn là một không gian khép kín, hai người ngồi trên cùng một băng ghế thế này, có chút không được tự nhiên.

Giai Kỳ luôn nghĩ hắn sẽ ngồi ở vị trí ghế phụ, đến khi hắn bước lên, điềm nhiên ngồi cạnh nàng, mùi xạ hương cùng mùi rượu mạnh lập tức ngập tràn không gian, khiến cho bản thân nàng hít thở cũng không thông, bàn tay bất giác nắm chặt lấy lớp vải của chiếc đầm dạ hội.

Tiếng nhạc mở cửa xe vang lên, người lái xe của Lôi Triệt đã ngồi vào vị trí, những người vệ sĩ mặt mũi nghiêm chỉnh của Lôi Triệt đi hai xe riêng. Ánh sáng nhá lên liên tục từ những chiếc máy chụp hình vây quanh chiếc xe rọi qua lớp cửa kính chống đạn loang loáng khiến cho Giai Kỳ bất giác nhắm mắt lại. Hành động nhỏ đó của nàng không vượt qua được đôi mắt thâm trầm của hắn. Giọng nói quyết rũ vang lên, nói với người lái xe.

_ Cho xe khởi động đi!

_ Vâng thưa Lôi tiên sinh!

Ánh đèn pha của chiếc Bentley hạng sang chiếc sáng một vùng phía trước. Chiếc xe chầm chậm lướt đi qua đám đông vây xung quanh. Khi những gương mặt lạ lẫm hau háu săn tin đó lướt qua cửa kính xe, mặc dù là cửa kính chống đạn, bên ngoài hoàn toàn không thể nhìn vào bên trong, nhưng vẫn khiến cho Giai Kỳ có chút gì đó ngại ngần, nàng bất giác thu mình lại.

_ Cậu Mạnh! Cho điều hòa xe giảm xuống một chút!

Giọng nói của Lôi Triệt đột ngột vang lên, và Giai Kỳ giật mình khi hắn cởi chiếc áo khoác sang trong ra và đưa cho nàng.

Giai Kỳ ngẩn người nhìn chiếc áo còn ướp mùi xạ hương và hơi ấm rực của Lôi Triệt. Bàn tay đi găng của hắn đặt trước mặt nàng, nàng có thể nhìn rõ chiếc găng tay da sáng bóng lên dưới ánh đèn trong xe. Ánh mắt thâm trầm của hắn nhìn về phía nàng, mặc dù hắn không lên tiếng, nhưng hành động lịch lãm cổ điển này vẫn khiến Giai Kỳ cảm động.

Nàng cắn môi, thầm nghĩ trong đầu…Chắc là lúc nãy đi qua cánh phóng viên, nàng bất giác đưa tay vuốt nhẹ cánh tay mình. Động tác ấy đã khiến cho Lôi Triệt hiểu lầm là nàng đang lạnh, mới bảo lái xe tăng nhiệt độ điều hòa, còn cởi áo khoác của mình đưa cho nàng.

Giai Kỳ nở nụ cười biết ơn, nàng nhìn về phía hắn, khe khẽ đáp.

_ Cám ơn Lôi tiên sinh! Tôi không lạnh đâu ạ! Chỉ là vừa nãy đi qua đám đông có chút không thoải mái thôi!

Lôi Triệt im lặng ngắm nhìn gương mặt của nàng, khi đôi môi gợi cảm căng mọng ấy khép lại, hắn vẫn không thốt ra lấy một lời. Ánh mắt sâu thẳm sắc bén ấy xoáy vào gương mặt kiều diễm của Giai Kỳ với một ánh nhìn quá mức dò xét, đến mức sỗ sàng.

Gò má Giai Kỳ đột nhiên ửng đỏ lên, ngay cả Quân Tường cũng chưa từng dùng ánh mắt như vậy để nhìn nàng. Ánh nhìn của Lôi Triệt khiến nàng cảm giác như hắn có thể lột trần nàng ra bằng ánh mắt.

Và sau đó, không nói một lời, Lôi Triệt chỉ đặt chiếc áo khoác của hắn vào giữa hai người, đôi chân thon dài của hắn vắt lên nhau. Bàn tay trái của hắn đặt lên trên đầu gối, còn bàn tay phải của hắn chống lên thành ghế, im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Giai Kỳ thấy hắn không để ý đến mình nữa, liền len lén thở phào ra. Nàng thẳng lưng ngồi trên ghế, cũng chọn cách nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe.

Không gian lập tức chìm vào trong im lặng, Giai Kỳ kín đáo thở dài ra. Ánh sáng từ những ngọn đèn đường hắt vào cửa sổ xe loang loáng, đêm đô thị luôn luôn hào nhoáng, nhưng cũng thật cô đơn.

Đầu óc nàng bắt đầu vẩn vơ suy nghĩ khi lòng mắt đẹp đẽ của nàng ngước lên ngắm nhìn bầu trời đêm qua cửa sổ xe. Ánh trăng hôm nay thật đẹp, tròn trịa vàng sáng bừng lên như một quả cầu bạc đặt giữa lớp màn nhung đen thẫm là bầu trời lồng lộng ấy. Đã qua Tết Trung thu rồi, mà mặt trăng vẫn to tròn và đẹp lộng lẫy đến vậy, quả thật là hiếm gặp!

Lâu lắm rồi, Giai Kỳ cũng quên đi mất cảm giác ngồi im lặng ngắm trăng thế này….!

Người con gái ngồi yên lặng, ngước đôi mắt ngắm nhìn ánh trăng trên bầu trời đêm, tâm trạng hoàn toàn thư thái và thả lỏng, không chút nhận ra người đàn ông bên cạnh đang im lặng ngắm mình.

Từ lúc bước chân lên xe, nhất cử nhất động của Giai Kỳ đều lọt vào tầm mắt sắc bén như chim ưng ấy của Lôi Triệt. Từng cử chỉ dù là nhỏ nhất của nàng cũng đều không thoát khỏi ánh nhìn sắc bén như lưỡi lam ấy. Nhưng mà cô gái trước mặt dường như rất đơn thuần, lại không hề nhận ra điều ấy.

Khi nàng từ chối chiếc áo của hắn, Lôi Triệt đã nhìn rất sâu vào ánh mắt phượng kiều diễm ấy, để cố gắng đọc từ trong lòng mắt đen tuyền như trời đêm đầy sao ấy, liệu trong ấy có một chút gì tính toán, dù là nhỏ nhoi nhất hay không. Nhưng dường như người con gái này, hoặc là ngốc nghếch, hoặc là quá đơn thuần!

Lôi Triệt đã tiếp xúc với không ít những phụ nữ trong giới nghệ thuật. Nếu như để nói ra, thì chắc chắn dùng một từ “ lả lơi ” không thể diễn tả hết được. Những người đàn bà muốn sống tốt trong giới nghệ thuật, thì kĩ năng giao tiếp xa giao phải rất khôn khéo, mới có thể tồn tại được. Người không biết hầu rượu, không biết lấy lòng như Giai Kỳ, là lần đầu tiên hắn gặp!

Không hiểu tại sao Giai Kỳ vẫn có thể nổi tiếng trong giới vũ công với khả năng giao tiếp kém đến mức này? Hắn im lặng nàng cũng im lặng luôn, thậm chí còn lặng lẽ hơn cả hắn. Giống như việc hắn để cho nàng có không gian riêng là nàng biết ơn hắn lắm vậy! Không phải giống như những người phụ nữ khác, lúc này phải nói vài ba câu tán thưởng, cố gợi câu chuyện từ phía hắn, rồi nắm lấy cơ hội này mà tiếp cận hắn sao? Vậy mà hắn ngồi chờ mãi, ngắm bóng nàng phản chiếu qua cửa sổ….rồi đến khi quay lại lại thấy nàng vô tư ngắm trăng!

Thật là khiến hắn không biêt đường nào mà lần!

Hay là….người phụ nữ này ngại ngần hắn là anh trai của Quân Tường? Cho nên đang đóng kịch thanh tao?

Cũng có thể lắm!

Lôi Triệt nheo mắt lại, ánh mắt của hắn đột nhiên trở nên tối thẫm và sâu thẳm một cách đáng sợ. Hắn không tin những người phụ nữ trong giới nghệ thuật, càng không tin sau lưng nàng không có kim chủ mà có thể sống tốt! Chỉ dựa bằng tài năng sao? Nực cười!

À….mà kim chủ của nàng không phải là Quân Tường sao? Không chừng đã trở thành người đàn bà của em họ hắn từ bao giờ rồi ấy chứ? Cũng không biết là đã bao nhiêu lần rồi cũng nên!

Ánh mắt của hắn đột ngột trở nên rất dữ tợn, nhìn xoáy vào gương mặt kiều diễm đang quay nghiêng nghiêng nhìn ra ngoài cửa kia. Hàng lông my rợp bóng, đôi mắt phượng sắc sảo, đầu mũi thon thả xinh xắn, đôi môi trễ gợi cảm khẽ hé mở…Thân thể mềm mại, làn da trắng mịn mát rượi, khuôn ngực căng mọng, vòng eo thon thả và đôi chân thon dài….

Khá là hợp mắt đấy!

Không thể tin được gu đàn bà của em họ hắn và hắn lại có thể hợp nhau đến mức này!

Nhưng cái cách người đàn bà này tỏ vẻ thanh cao trước mặt hắn khiến cho hắn không thể ngừng được cảm giác tức giận khó chịu đang nghẹn lên trong cổ lúc này!

Đột ngột, khi ánh mắt của Lôi Triệt đang sỗ sàng ngắm nhìn nàng bừng lên giận dữ, Giai Kỳ đột nhiên quay lại, và thề là bốn mắt chạm nhau.

Ánh mắt trong vắt của Giai Kỳ hiện lên một tia hoảng hốt, xen lẫn chút ngạc nhiên. Toàn bộ gương mặt ngỡ ngàng của nàng lọt vào trong lòng mắt đen thẫm của hắn. Và rồi nàng khẽ nhoẻn cười, nụ cười rất dịu dàng, đôi môi đỏ au căng mọng hé mở như một nụ hồng, khoe hàm răng trắng tinh, rồi nàng bẽn lẽn hạ đôi mắt xuống, hàng mi dài rợp bóng phủ xuống gò má nàng. Giai Kỳ cúi đầu nhìn xuống bàn tay đang đan vào nhau của mình.

Bịch!

Lồng ngực của Lôi Triệt đột ngột vang lên một tiếng đập mạnh, rất mạnh, như thể trái tim của hắn đang nhảy nhót trong đó. Khoảng khắc khi đôi mắt của hắn chạm vào đôi mắt nàng, đột nhiên hắn không thể điều khiển nổi trái tim của mình. Bàn tay của hắn siết lại, lớp găng da kêu lên ket két.

Sự bẽn lẽn dịu dàng của nàng khiến cho Lôi Triệt bỗng nhiên cứng họng, không thể thốt nên lời…..Sự quyến rũ của người phụ nữ này…hắn dường như đã đánh giá qua thấp rồi!

Giai Kỳ không nhìn ra sự thay đổi trong ánh mắt của Lôi Triệt, thanh âm nhỏ nhẹ rất lễ độ của Giai Kỳ vang lên, hướng về phía người tài xế khẽ giọng hỏi.

_ Mạnh tiên sinh! Đúng không ạ?

_ Tiểu thư có gì phân phó?

Người tài xế lập tức cung kính hỏi, Giai Kỳ liền nhoẻn miệng cười, khẽ nói.

_ Nãy giờ lên xe tôi chưa nói địa chỉ nhà cho anh!

_ À….Tôi biết rồi tiểu thư!

Người tài xế cười nói, gương mặt của Giai Kỳ đột nhiên ngẩn ra, khó hiểu hỏi lại.

_ Mạnh tiên sinh! Anh biết gì cơ? Ý anh nói là…địa chỉ nhà của tôi anh sớm đã biết sao?

Ánh mắt sắc bén của Lôi Triệt nhìn thẳng về gương chiếu hậu. Tài xế Mạnh lập tức nhìn thấy sự đe dọa trong ánh mắt rất dữ đó. Cả người anh lập tức lạnh toát, tay bám chặt vào vô lăng lập tức run run.

_ À….Tiểu thư có phải đang đùa không! Tôi làm sao biết được địa chỉ nơi ở của cô chứ! Câu nói đó là tật cửa miệng của tôi mà thôi! Đã làm tiểu thư hiểu lầm rồi!

Lời nói trơn tru phát ra, khiến cho Giai Kỳ cũng không mảy may nghi ngờ nữa. Cô chỉ mỉm cười, nói ra địa chỉ nhà của mình, rồi lại im lặng khép nép nhìn ra đường.

Người tài xế tiếp tục lái xe, ánh mắt khẽ khàng nhìn qua gương chiếu hậu, trái tim đột ngột nhảy thót lên tận lồng ngực.

Lôi Triệt đang ném cho anh một cái nhìn cảnh cáo đầy giận dữ, khiến cho người tài xế biết điều lập tức ngậm chặt miệng lại, suốt đường đi không dám hé răng ra nửa lời.

Chiếc xe màu bạc sáng lóa lướt đi trong đêm như một mũi tên.

****

Giai Kỳ vẫn ở nhà cũ của bố mẹ mình, là một căn hộ nằm trong một khu chung cư trung lưu, an ninh rất tốt, hơn nữa những người hàng xóm ở quanh đây đều là thành phần trí thức trong xã hội, còn có một vài người là đồng nghiệp và bạn bè cũ của cha mẹ cô. Giai Kỳ đã lớn lên từ nhỏ ở đây, cho dù cha mẹ không còn nữa, cô cũng không nỡ rời đi.

Khi chiếc xe đến nơi ở của Giai Kỳ, trời cũng đã muộn. Nhìn thấy căn chung cư sạch sẽ sáng đèn trước mặt, Giai Kỳ mới thở phào nhẹ nhõm.

Tài xế Mạnh rất nhanh nhẹn đã xuống mở cửa xe cho cô. Giai Kỳ quay người, hướng về phía Lôi Triệt, nhẹ giọng nói.

_ Lôi tiên sinh! Đã đến nhà tôi rồi! Hôm nay rất cám ơn ngài đã đưa tôi về! Trời cũng không còn sớm nữa! Lôi tiên sinh! Xin chúc ngài ngủ ngon!

Giai Kỳ vừa định bước xuống khỏi xe, đột nhiên cổ tay cô bị bàn tay của Lôi Triệt nắm lại.

Lớp găng tay da thuộc siết vào cổ tay thanh mảnh của Giai Kỳ, lực siết không hề khoan nhượng khiến cho Giai Kỳ giật thót mình. Sợ hãi lập tức bủa vây khi cô nhìn vào gương mặt nam tính của Lôi Triệt.

Ánh mắt sâu thẳm quá chất chứa của hắn khiến cho Giai Kỳ run rẩy. Bàn tay hắn nắm chặt lấy cổ tay thanh mảnh khiến cô đau. Giai Kỳ hoảng hốt, giọng nói run rẩy của cô vang lên.

_ Ngài Lôi…..Lôi tiên sinh! Có chuyện gì thế ạ?

_ Nếu như hôm nay em nhận món quà của tôi, thì mọi chuyện chắc sẽ khác!

Thanh âm như ướp trong hơi rượu mạnh ấy vang lên, nói ra một câu mà cô chẳng hiểu đầu cuối. Giai Kỳ vừa sợ vừa mờ mịt, khẽ hỏi lại.

_ D…dạ?

Trước gương mặt bối rối của Giai Kỳ, Lôi Triệt chẳng nói chẳng rằng, bàn tay của hắn buông cổ tay cô ra, và ánh mắt sâu thẳm ấy hướng về phía trước, không thèm nhìn cô lấy một lần nữa, lạnh giọng nói.

_ Ngủ ngon!

Giai Kỳ bị sự cổ quái của hắn khiến cho đầu óc quay mòng mòng. Nhưng cô cũng không dám nấn ná lại lâu, được hắn “ phóng thích ”, cô vội vàng nhảy xuống xe, cúi người nhanh chóng nói.

_ Tạm biệt ngài! Lôi tiên sinh!

_ Tạm biệt Mạnh tiên sinh! Cám ơn anh!

Giai Kỳ cúi đầu chào người lái xe rồi ba chân bốn cẳng bước đi như chạy. Cô không hiểu đầu đuôi sự việc vừa xảy ra trong xe là sao….Nhưng có một điều cô chắc chắn!

Cô thật sự! Thật sự! Thật sự rất sợ người đàn ông này!

Lôi Triệt ngồi trong xe, nhìn bóng dáng của cô bước đi như bị ma đuổi, đôi môi mỏng bạc tình của hắn đột nhiên lại nhếch lên một nụ cười…

Rồi hắn lôi điện thoại trong túi ra, lướt ngón tay trên màn hình OLED cảm ứng, ấn gọi một hàng số.

_ Chú Trịnh!...Vâng! Con rời bữa tiệc lâu rồi! Chìa khóa cũng nằm trong tay con!....Nhưng có một chút vấn đề phát sinh! Con nghĩ rằng kế hoạch của chúng ta….

Ánh mắt của hắn hướng về phía chung cư trước mặt, nhìn thấy bóng dáng mềm mại của Giai Kỳ đang cúi người mở một cánh cửa trên tầng 3…

Nụ cười vẫn hiện trên khóe môi, và thanh âm trầm thấp ấy vang lên rất khẽ khàng, như thể một lời thì thầm ma quái.

_.....Phải thay đổi một chút rồi!

*****

Tiếc gì 1 LIKE và 1 VOTE cho Kỳ Kỳ nhỉ ☺️

Đừng quên ấn FOLLOW TÀI KHOẢN của Kỳ Kỳ để nhận chap mới và truyện mới hàng ngày sớm nhất nha ❤️

Yêu thương \~ Thư Kỳ🍀

Hot

Comments

Mai Tuyết

Mai Tuyết

Nếu Giai Kỳ đã là người phụ nữ của Quân Tường rồi thì cũng bình thường thôi, cái giọng điệu của ổng cứ như người ta phải thủ thân như ngọc để đợi ổng mới đúng.😏😏

2025-03-16

0

🧸ℝ𝕠𝕜𝕤𝕒𝕟𝕒✨(off)

🧸ℝ𝕠𝕜𝕤𝕒𝕟𝕒✨(off)

phải chăng anh đã iu ngay thừ cái nhìn đầu tiên ❤

2022-09-15

3

🧸ℝ𝕠𝕜𝕤𝕒𝕟𝕒✨(off)

🧸ℝ𝕠𝕜𝕤𝕒𝕟𝕒✨(off)

chàng trai bao cô nàng mơ ước
hđ siu tinh tế khiến trái tim bao cô gái loạn nhịp

2022-09-15

0

Toàn bộ
Chapter
1 Giới Thiệu Tác Phẩm
2 Chương 1 : Tàn sát trước đêm sinh nhật
3 Chương 2: Giai Kỳ
4 Chương 3: Vị khách
5 Chương 4: Rượu và Gương
6 Chương 5: Chiếc vòng cổ hoa hồng
7 Chương 6: Lời đề nghị không cho phép từ chối
8 Chương 7: Tôi đưa em về
9 Chương 8: Người ngắm người ngắm trăng
10 Chương 9: Chiếc túi xách bỏ quên
11 Chương 10: Mùi hương
12 Chương 11: Vị Tân Tổng giám đốc thần bí
13 Chương 12: Người phụ nữ thú vị
14 Chương 13: Mệnh lệnh
15 Chương 14: Áp lực của Lôi tổng
16 Chương 15: Yêu sâu đậm
17 Chương 16: Tề Yến Thanh trêu chọc
18 Chương 17: Tên đạo diễn họ Vu
19 Chương 18: Nguy hiểm tìm đến tận cửa
20 Chương 19: Rước sói vào nhà
21 Chương 20: Tuân phục
22 Chương 21: Đe doạ
23 Chương 22: Càng biết rõ càng đau lòng
24 Chương 23: Lời thỉnh cầu
25 Chương 24: Tin dữ
26 Chương 25: Món đồ chơi mới
27 Chương 26: Lạnh....càng thêm lạnh
28 Chương 27: Nhục nhã trong thư phòng
29 Chương 28: Bản hợp đồng tàn nhẫn
30 Chương 29: Kẻ tự mãn đáng sợ
31 Chương 30: Nhớ anh
32 Chương 31: Thích
33 Chương 32: Nức nở bùng phát
34 Chương 33: Khi phụ nữ có tiền, họ chẳng cần đàn ông nữa!
35 Chương 34: Tôi muốn hôn em...dịu dàng
36 Chương 35: Người tàn nhẫn như Ngài
37 Chương 36: Trong mắt kẻ si tình
38 Chương 37: Tất cả chỉ là một vở kịch
39 Chương 38: Mị dược
40 Chương 39: Cô là hoa, hắn là ong mật (H)
41 Chương 40: Lần nữa hoan ái ( H )
42 Chương 41: Rồi em sẽ phải tới tìm tôi
43 Chương 42: Trong cơn say cuồng quẫy
44 Chương 43: Trong cơn cuồng say gọi tên người khác (H)
45 Chương 44: Lam Nghi
46 Chương 45: Một vài bí mật
47 Chương 46: Ở nhà của hắn, ăn cơm cùng hắn
48 Chương 47: Sét đánh ngang tai
49 Chương 48: Giai Kỳ uống thuỷ ngân
50 Chương 49: Tôi còn đứng đây, thần chết cũng không mang được em đi
51 Chương 50: Hắn như bậc đế vương
52 Chương 51: Trước đám phóng viên, hắn hôn cô!
53 Chương 52: Em đã từng bao giờ bị thiêu sống chưa?
54 Chương 53: Tình trong đôi mắt
55 Chương 54: Hắn đã trói được cô
56 Chương 55: Tại sao em lại tàn nhẫn như vậy?
57 Chương 56: Vết máu của Lôi Triệt
58 Chương 57: Hay là...anh về nhà đi
59 Chương 58: Không phải đồ ăn...mà là "EM" ngon!
60 Chương 59: EQ của người "nào đó"
61 Chương 60: Trái tim lạc nhịp
62 Chương 61: Sự dịu dàng của Lôi tiên sinh
63 Chương 62: Đêm say ( H )
64 Chương 63: Lúc đó anh đang nhớ em
65 Chương 64: Chạy trốn khỏi sự thật tàn nhẫn
66 Chương 65: Trong đêm mưa rơi
67 Chương 66: Cuồng ghen ( H )
68 Chương 67: Sau cơn hoan ái ( H)
69 Chương 68: Nguy hiểm
70 Chương 69: Sát thủ, máu tươi và những xác chết
71 Chương 70: Lôi Triệt tới
72 Chương 71: Giai nhi! Anh...yêu em!
73 Chương 72: Tên "bệnh nhân" phiền nhiễu
74 Chương 73: Lôi Triệt nhảy lầu
75 Chương 74: Chỉ muốn nhìn em thêm một chút
76 Chương 75: Em đi đâu, anh theo đấy
77 Chương 76: Hãy để anh bảo vệ em
78 Chương 77: Dịu ngọt
79 Chương 78: Trúng độc
80 Chương 79: Lôi Triệt chết
81 Chương 80: Lời muốn nói, người lại không thể nghe
82 Chương 81: Người phụ nữ bí ẩn
83 Chương 82: Lừa được em rồi, bé con!
84 Chương 83: Thật Thật - Giả Giả
85 Chương 84: Bí mật che dấu
86 Chương 85: Trăn trở
87 Chương 86: Là tôi gả cho cô ấy
88 Chương 87: Cuộc đời của em, để anh chăm sóc
89 Chương 88: Trên bờ biển xanh sâu thẳm
90 Chương 89: Bữa tối nóng bỏng (H)
91 Chương 90: Sinh con cho anh (H)
92 Chương 91: Cơn giận dữ của Lam Nghi
93 Chương 92: Bắn tỉa
94 Chương 93: Chỉ cách sự thật một bước chân
95 Chương 94: Và anh thuộc về em
96 Chương 95: Muộn màng và Tàn nhẫn
97 Chương 96: Đuổi cùng giết tận
98 Chương 97: Tan cửa nát nhà
99 Chương 98: Tôi ước anh chết rục trong tù!
100 Chương 99: Phán quyết
101 Chương 100: Dấu hiệu mang thai
102 Chương 101: Hoài thai
103 Chương 102: Tất cả chỉ là một âm mưu
104 Chương 103: Chào mừng tới Địa ngục
105 Chương 104: Suy đoán của Tề Yến Thanh
106 Chương 105: Khám thai
107 THÔNG BÁO
108 Chương 106: Sự cưng chiều của Lôi Triệt
109 Chương 107: Anh thích con trai, hay con gái
110 Chương 108: Bắt cóc
111 Chương 109: Điệu hổ ly sơn
112 Chương 110: Nhận tin dữ ( Phần 1 )
113 Chương 111: Nhận tin dữ ( Phần 2 )
114 Chương 112: Kẻ phản bội
115 Chương 113: Cốt nhục
116 Chương 114: Sự thật ớn lạnh
117 Chương 115: Họng súng ân oán
118 Chương 116: Cuộc gọi không ngờ tới
119 Chương 117: Nếu có kiếp sau...
120 Chương 118: Thất hứa
121 Chương 119: Kinh hoàng
122 Chương 120: Oan nghiệt (End)
123 Ngoại truyện 1: Ba năm sau
124 Ngoại truyện 2: Xin quay về bên anh
125 Ngoại truyện 3: Dịu dàng như gió
126 Ngoại truyện 4: Quá khứ của Lôi Triệt (Phần 1)
127 Ngoại truyện 5: Quá khứ của Lôi Triệt (Phần 2)
128 Ngoại truyện 6: Những lời đầu tiên...
129 Ngoại truyện 7: Em xin lỗi
130 Ngoại truyện 8: Lý do đằng sau sự im lặng
131 Ngoại truyện 9: Khao khát (H)
132 Ngoại truyện 10: Trở về
133 Ngoại truyện 11: Hạnh phúc vẹn toàn (Đại kết cục)
134 LỜI CẢM ƠN - THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI
135 THÔNG BÁO ~^^~
Chapter

Updated 135 Episodes

1
Giới Thiệu Tác Phẩm
2
Chương 1 : Tàn sát trước đêm sinh nhật
3
Chương 2: Giai Kỳ
4
Chương 3: Vị khách
5
Chương 4: Rượu và Gương
6
Chương 5: Chiếc vòng cổ hoa hồng
7
Chương 6: Lời đề nghị không cho phép từ chối
8
Chương 7: Tôi đưa em về
9
Chương 8: Người ngắm người ngắm trăng
10
Chương 9: Chiếc túi xách bỏ quên
11
Chương 10: Mùi hương
12
Chương 11: Vị Tân Tổng giám đốc thần bí
13
Chương 12: Người phụ nữ thú vị
14
Chương 13: Mệnh lệnh
15
Chương 14: Áp lực của Lôi tổng
16
Chương 15: Yêu sâu đậm
17
Chương 16: Tề Yến Thanh trêu chọc
18
Chương 17: Tên đạo diễn họ Vu
19
Chương 18: Nguy hiểm tìm đến tận cửa
20
Chương 19: Rước sói vào nhà
21
Chương 20: Tuân phục
22
Chương 21: Đe doạ
23
Chương 22: Càng biết rõ càng đau lòng
24
Chương 23: Lời thỉnh cầu
25
Chương 24: Tin dữ
26
Chương 25: Món đồ chơi mới
27
Chương 26: Lạnh....càng thêm lạnh
28
Chương 27: Nhục nhã trong thư phòng
29
Chương 28: Bản hợp đồng tàn nhẫn
30
Chương 29: Kẻ tự mãn đáng sợ
31
Chương 30: Nhớ anh
32
Chương 31: Thích
33
Chương 32: Nức nở bùng phát
34
Chương 33: Khi phụ nữ có tiền, họ chẳng cần đàn ông nữa!
35
Chương 34: Tôi muốn hôn em...dịu dàng
36
Chương 35: Người tàn nhẫn như Ngài
37
Chương 36: Trong mắt kẻ si tình
38
Chương 37: Tất cả chỉ là một vở kịch
39
Chương 38: Mị dược
40
Chương 39: Cô là hoa, hắn là ong mật (H)
41
Chương 40: Lần nữa hoan ái ( H )
42
Chương 41: Rồi em sẽ phải tới tìm tôi
43
Chương 42: Trong cơn say cuồng quẫy
44
Chương 43: Trong cơn cuồng say gọi tên người khác (H)
45
Chương 44: Lam Nghi
46
Chương 45: Một vài bí mật
47
Chương 46: Ở nhà của hắn, ăn cơm cùng hắn
48
Chương 47: Sét đánh ngang tai
49
Chương 48: Giai Kỳ uống thuỷ ngân
50
Chương 49: Tôi còn đứng đây, thần chết cũng không mang được em đi
51
Chương 50: Hắn như bậc đế vương
52
Chương 51: Trước đám phóng viên, hắn hôn cô!
53
Chương 52: Em đã từng bao giờ bị thiêu sống chưa?
54
Chương 53: Tình trong đôi mắt
55
Chương 54: Hắn đã trói được cô
56
Chương 55: Tại sao em lại tàn nhẫn như vậy?
57
Chương 56: Vết máu của Lôi Triệt
58
Chương 57: Hay là...anh về nhà đi
59
Chương 58: Không phải đồ ăn...mà là "EM" ngon!
60
Chương 59: EQ của người "nào đó"
61
Chương 60: Trái tim lạc nhịp
62
Chương 61: Sự dịu dàng của Lôi tiên sinh
63
Chương 62: Đêm say ( H )
64
Chương 63: Lúc đó anh đang nhớ em
65
Chương 64: Chạy trốn khỏi sự thật tàn nhẫn
66
Chương 65: Trong đêm mưa rơi
67
Chương 66: Cuồng ghen ( H )
68
Chương 67: Sau cơn hoan ái ( H)
69
Chương 68: Nguy hiểm
70
Chương 69: Sát thủ, máu tươi và những xác chết
71
Chương 70: Lôi Triệt tới
72
Chương 71: Giai nhi! Anh...yêu em!
73
Chương 72: Tên "bệnh nhân" phiền nhiễu
74
Chương 73: Lôi Triệt nhảy lầu
75
Chương 74: Chỉ muốn nhìn em thêm một chút
76
Chương 75: Em đi đâu, anh theo đấy
77
Chương 76: Hãy để anh bảo vệ em
78
Chương 77: Dịu ngọt
79
Chương 78: Trúng độc
80
Chương 79: Lôi Triệt chết
81
Chương 80: Lời muốn nói, người lại không thể nghe
82
Chương 81: Người phụ nữ bí ẩn
83
Chương 82: Lừa được em rồi, bé con!
84
Chương 83: Thật Thật - Giả Giả
85
Chương 84: Bí mật che dấu
86
Chương 85: Trăn trở
87
Chương 86: Là tôi gả cho cô ấy
88
Chương 87: Cuộc đời của em, để anh chăm sóc
89
Chương 88: Trên bờ biển xanh sâu thẳm
90
Chương 89: Bữa tối nóng bỏng (H)
91
Chương 90: Sinh con cho anh (H)
92
Chương 91: Cơn giận dữ của Lam Nghi
93
Chương 92: Bắn tỉa
94
Chương 93: Chỉ cách sự thật một bước chân
95
Chương 94: Và anh thuộc về em
96
Chương 95: Muộn màng và Tàn nhẫn
97
Chương 96: Đuổi cùng giết tận
98
Chương 97: Tan cửa nát nhà
99
Chương 98: Tôi ước anh chết rục trong tù!
100
Chương 99: Phán quyết
101
Chương 100: Dấu hiệu mang thai
102
Chương 101: Hoài thai
103
Chương 102: Tất cả chỉ là một âm mưu
104
Chương 103: Chào mừng tới Địa ngục
105
Chương 104: Suy đoán của Tề Yến Thanh
106
Chương 105: Khám thai
107
THÔNG BÁO
108
Chương 106: Sự cưng chiều của Lôi Triệt
109
Chương 107: Anh thích con trai, hay con gái
110
Chương 108: Bắt cóc
111
Chương 109: Điệu hổ ly sơn
112
Chương 110: Nhận tin dữ ( Phần 1 )
113
Chương 111: Nhận tin dữ ( Phần 2 )
114
Chương 112: Kẻ phản bội
115
Chương 113: Cốt nhục
116
Chương 114: Sự thật ớn lạnh
117
Chương 115: Họng súng ân oán
118
Chương 116: Cuộc gọi không ngờ tới
119
Chương 117: Nếu có kiếp sau...
120
Chương 118: Thất hứa
121
Chương 119: Kinh hoàng
122
Chương 120: Oan nghiệt (End)
123
Ngoại truyện 1: Ba năm sau
124
Ngoại truyện 2: Xin quay về bên anh
125
Ngoại truyện 3: Dịu dàng như gió
126
Ngoại truyện 4: Quá khứ của Lôi Triệt (Phần 1)
127
Ngoại truyện 5: Quá khứ của Lôi Triệt (Phần 2)
128
Ngoại truyện 6: Những lời đầu tiên...
129
Ngoại truyện 7: Em xin lỗi
130
Ngoại truyện 8: Lý do đằng sau sự im lặng
131
Ngoại truyện 9: Khao khát (H)
132
Ngoại truyện 10: Trở về
133
Ngoại truyện 11: Hạnh phúc vẹn toàn (Đại kết cục)
134
LỜI CẢM ƠN - THÔNG BÁO TRUYỆN MỚI
135
THÔNG BÁO ~^^~

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play