Một cô bé 4 tuổi ngồi co ro một góc trong căn phòng kín ..
Tay em cầm chiếc điện thoại lưỡng lự mãi vẫn không dám bấm gọi .
Bàn hình điện thoại vẫn hiển thị con số 113
Em vẫn cứ lưỡng lự ..
" Liệu cảnh sát có làm việc lúc giao thừa không ? "
Con bé nhìn màn hình, cứ tắt rồi lại mở lại .
Nếu không còn đường nào như bây giờ , con bé đã chẳng bấm số cảnh sát để gọi ...
Các tổng đài hỗ trợ trẻ em đều không bắt máy , họ không làm việc vào giao thừa chăng ?
Tiếng cãi nhau vẫn văng vẳng bên tai em , hình như bố sắp đánh mẹ rồi ..
Lại là một năm đón giao thừa không được bình yên .
Biết bao lần bố em đi làm xa về đúng vào ngày giao thừa rồi lại đập phá đồ .
Năm nay, ông ta hất luôn cả bàn cúng giao thừa . Lão cởi mũ bảo hiểm ra chắc lại tính đánh mẹ em. Thân hình nhỏ con cứ thế chạy lại ôm lấy chân bố mình mà nức nở
" Bố ơi đừng đánh mẹ . "
Ông ta hất văng em ra khiến xương chậu của em đập vào thành giường , mẹ em chạy đến can ngăn bố em lại . Ấy vậy mà em hình như không thấy đau , lại một lần nữa chạy lại ôm chân bố mình . Mẹ em thấy vậy liền bế em vào phòng rồi bắt em đi ngủ . Nhưng em đủ hiểu mẹ chỉ là không muốn em nhìn thấy bất cứ thứ gì không nên thấy thôi ...
Bây giờ đây , em vẫn đang đấu tranh tâm lý vô cùng khó khăn .
" Alo "
"Cục cảnh sát dân chính xin nghe "
Em hoảng hốt, chắc trong lúc mải suy nghĩ em đã bấm nhầm vào nút gọi .
Em vứt cái điện thoại ra xa dẫu cho đầu dây bên kia có gọi như thế nào .
Rồi .. " xoảng " cái âm thanh như tiếng bát vỡ vang lên cùng tiếng kêu của mẹ , lúc này em thật sự cảm thấy hoảng sợ . Em muốn chạy ra ngay để xem mẹ có ổn không nhưng không được , em sực nhớ mẹ đã khóa cửa phòng mà nhốt em từ bao giờ ..
Ngay lúc này , không chần chừ nữa , em chạy đến bên cái điện thoại bị vỡ gần như hết màn hình do cú va đập lúc nãy mà kêu cứu ..
Comments