Chương 4: Giả Vờ

Thời gian tích tắc trôi qua từng giây, hô hấp của Tần Thiên Lan có chút gấp gáp, loáng một cái khăn bịt mặt đã được tháo xuống. Cảm nhận được tầm mắt của mình trở nên thoáng hơn, cô có chút vội vã muốn mở mắt nhìn liền bắt gặp ánh nắng mặt trời rọi vào phải nhắm tịt mắt lại.

Bác sĩ Lịch ai cô nhẹ nhàng trấn an: “Cứ bình tĩnh thôi, mắt cháu còn rất yếu, từ từ mở mắt sẽ mất một lúc mới có thể thích nghi được. Đừng gấp quá, cứ từ từ thả lỏng người.”

Tần Thiên Lan gật đầu ngoan ngoãn nghe lời, ngay khi chiếc băng rạc được tháo ra, ánh sáng bên bên ngoài len vào từng kẻ hở của chiến rèm cửa mà Y Tá kéo lại, nhẹ nhàng chiếu vào khuôn mặt cô gái nhỏ. Đầu tiên Tần Thiên lan mở mắt ra chính là nhìn thấy khuôn mặt già mua của bác sĩ Lịch, đã qua nhiều năm như vậy rồi cuối cùng cô cũng có thể lại một lần nữa nhìn thấy ông. So với nhiều năm trước, bác sĩ Lịch mà cô biết đã già đi rất nhiều, cô cũng đã sớm trở thành một thiếu nữ. Cũng sớm gả cho người làm vợ.

Tiếp đến Tần Thiên lan nhìn thấy bên cạnh bác sĩ Lịch có rất nhiều Y Tá bác sĩ, mỗi người một khuôn mặt khác nhau, có người cô có chút ấn tượng, cũng có người vô cùng xa lạ. Chỉ cùng một đặc điểm vi nhất chính là mọi người điều mang vẻ mặt vui vẻ, cứ như đang hạnh phúc thay cho cô vậy. Cô cuối cùng cũng có thể nhìn thấy được rồi. Nụ cười trên môi không cách nào hạ xuống được. Cô gái nheo mắt rồi lại mở chầm chậm để nhìn, cảm giác giống như đang là mơ vậy.

Bác sĩ Lịch thấy Tần Thiên Lan vẫn luôn yên lặng, một lời cũng không nói, chỉ nhìn chầm chầm vào người trước mặt là ông, khiến cho ông không khỏi lo lắng hỏi thăm: “Tần Thiên Lan, cháu thấy sao rồi? Mắt có đau không? Có bị trá ánh sáng không? Có chỗ nào không khỏe hay không? Nhanh nói cho chú biết, cháu đừng cứ yên lặng như vậy.”

Tần Thiên Lan mỉm cười, nhìn khuôn mặt bác sĩ Lịch bình thường vẫn luôn mặt lạnh nghiêm khắc, lúc này lại vô cùng dịu dàng lo lắng cho cô, khiến cho Tần Thiên Lan cảm thấy ấm áp. Thật lâu rồi cô chưa lại một lần nhận được.

“Chú Lịch cháu không sao cả. Rất khỏe, mắt cũng không đau, nhìn mọi thứ cũng vô cùng rõ ràng.”

Bác sĩ Lịch nghe vậy như vừa chút được ghánh nặng, vui vẻ cùng cô đáp lời: “Tốt rồi... Tốt rồi... Thật tốt rồi.”

Tần Thiên Lan vốn không muốn khóc, nhưng nghe những lời nói quan tâm đầy ấm áp của bác sĩ Lịch, vui vẻ suýt òa khóc, bác sĩ Lịch phải dỗ dành một lát thì cô mới bình tĩnh lại được. Tần Thiên Lan lau đi đôi mắt ướt nhẹp của mình, gật đầu cảm ơn bác sĩ Lịch cũng không quên dặn ông đừng nói chuyện này ra ngoài.

Tần Thiên Lan không thể nhìn thấy ánh sáng đã qua hơn năm năm vì một lần bị bắt cóc, lần đó không chỉ cô mất đi ánh sáng, mà anh trai cô, người thân vi nhất của cô trên đời này vì cứu cô đến tận bây giờ vẫn sống chết chưa rõ.

Những năm này trí nhớ về ngày ấy của cô tựa như chìm vafo quên lãng, chỉ hơn một năm trước những ký ức kia mới dần dần quay trở lại, tựa như mới chỉ ngày hôm qua vậy. Cho dù những năm này cô được Tiêu Chân bảo bọc, nhưng vẫn không cách nào khiến cô quên đi được buổi tối đáng sợ năm ấy.

Cô cũng không dám nhờ Tiêu Chân giúp cô, bởi gì mạng cô là do Tiêu Chân cứu về, đã thế không ngại mắt cô mà còn cùng cô kết hôn, cô không thể lại tiếp tục làm phiền đến hắn được mặc dù cả hai trên danh nghĩa là vợ chồng. Với lại hắn cũng không đến mức khiến cô có thể hoàn toàn tin tưởng được, nói thẳng ra cả hai chỉ là đang âm thầm lợi dụng lẫn nhau mà thôi, điều vì lợi ít riêng của mình mà thôi.

Tần Thiên Lan ở lại bệnh viện tiếp nhận theo dõi hơn nửa tháng, cộng với ca phẫu thuật mắt cộng lại cũng hơn một tháng, những ngày này Tiêu Chân đôi khi sẽ gọi điện cho cô vài lần cho có lệ. Có lẽ hắn đã sớm cảm thấy chán ngắc cái trò chơi vợ chồng này với cô rồi. Như lúc này vậy.

Tiêu Chân: “Em cùng dì Chu đi du lịch vui vẻ chứ?”

Chỉ một câu hỏi, hắn liền có thể hỏi hơn một tháng trời lập lại mà không biết chán, quả là lợi hại. Trước khi thực hiện ca phẫu thuật, cô đã nhờ dì Chu quay về một chiến cùng mình, còn cùng hắn nói rằng muốn đưa cô đi du lịch cho tâm trạng vui vẻ, hắn cứ như thế liền tin, hay là chẳng chút để tâm. Càng không quan tâm cuộc gọi vốn không hề được gọi về từ nước ngoài mà là trong cùng một thành phố.

“Rất vui ạ, chỉ là em không thể nhìn thấy mà thôi, chỉ có điều Dì Chu mỗi một nơi điều nói cho em nghe, so với tận mắt nhìn thấy còn sống động hơn rất nhiều.”

Tiêu Chân: “Đợi công ty hết bận, anh sẽ đưa em đi, đảm bảo sẽ kể cho em nghe còn đặc sắc hơn cả dì Chu.”

“Được ạ, nếu Tiêu ca đang bận thì cứ tiếp tục làm việc đi, không cần phải bồi em nói chuyện đâu.”

Tiêu Chân: “Được rồi, anh làm việc tiếp đây, em đi chơi vui vẻ.”

“Vâng ạ.”

Chapter
1 Chương 1: Dù biết vẫn không phản kháng
2 Chương 2: Em nhìn đủ chưa
3 Chương 3 Lấy lại ánh sáng
4 Chương 4: Giả Vờ
5 Chương 5: Vẻ mặt thương hại
6 Chương 6: Những thứ thú vị đến cả người thường cũng không thấy
7 Chương 7: Anh Trai
8 chương 8: Khẩu vị cũng quá nặng.
9 Chương 9: Muốn nghĩ đến cũng không được
10 chương 10: Hiểu lầm
11 Chương 11: Hừ....
12 Chương 12: Đồ do Cố Tổng tự mình chọn
13 Chương 13: Núi lửa sắp phun trào
14 Chương 14: Cầu nguyện thay cô ta
15 Chương 15: Em có Hài lòng không
16 Chương 16: Sẽ không có nàng dâu nhỏ
17 Chương 17:Cùng người trong lòng ăn tối
18 Chương 18: Nhàm chán
19 Chương 19: Em cứ đánh thoải mái
20 Chương 20: Đoàn Giai Thụy
21 Chương 21: Coi như chị giỏi
22 Chương 22: Hôm nay không nên ra khỏi nhà
23 chương 23: Tại sao lại về vào giờ này?
24 Chương 24: Quản gia sinh hoạt
25 Chương 25: Tôi quen cậu
26 chương 26: Cố Tư mới trốn học
27 chương 27: Tôi không thể ở đây?
28 Chương 28: Phụ Huynh
29 Chương 29: Lại gây chuyện
30 Chương 30: Lần này xong rồi
31 Chương 31: Cô diễn cho ai xem
32 Chương 32: Quà Anh Trai tặng
33 Chương 33: Tôi rất già
34 Chương 34: Lợi dụng xong bỏ
35 Chương 35: Em gái của bạn cũng là em gái
36 Chương 36: Lão hồ ly miệng cười
37 Chương 37: Sẽ không nhịn được muốn ăn em
38 Chương 38: Người phụ nữ bbên cạnh Cố Thanh Trì
39 Chương 39: Không nghĩ tới em lại dấu xâu như vậy
40 Chương 40: Tên điên nào tẩy não anh lôi ra ngoài chém
41 Chương 41:
42 Chương 42: Vậy ai cho ông lá gan đó?
43 Chương 43: Đến mặt cô ta tròn méo ra sao còn không biết
44 Chương 44: Cố Thanh Trì chắc chắc đã bị người hoán đổi rồi.
45 Chương 45: Tứ Ca anh có phải anh ruột Cố Tư không đấy?
46 Chương 46: Đồ đôi biến thành mua một tặng một
47 Chương 47: Chiến Du Lịch Bảo Táp
48 Chương 48: Yên tâm sẽ không chết được.
49 chương 49: Có làm mới có ăn
50 chương 50: Tại sao phải gọi các Cô?
51 Chương 51: Cô biết tôi là ai không?
52 Chương 52: Một đời một kiếp
53 chương 54: Nhiều năm như vậy cũng nên trả người rồi
54 Chương 54: Thật mất hứng
55 Chương 55: Đột nhiên rất muốn Hôn em
56 chương 56: Đi làm đại sự
57 Chương 57: Hai bảo bối này là ai
58 chương 58: Nói ra mất rồi
59 chương 59: tôi có quà cho anh
60 chương 60: Hình như quên mất điều gì đó
61 chương 61: Hắn không cam tâm
62 chương 62: Dọn người dọn cả nhà
63 chương 63: Anh nhớ em rồi
64 chương 64: như thể đi guốc trong bụng cô vậy
65 Chương 65: Cũng có thể xem như đại diện cho nhà gái đi
66 chương 66: Bình dấm hiệu Cố Thanh Trì
67 Chương 67: Đời này nguyện ý có nhau
68 Chương 68: Lời tuyên Thề này do ai viết
69 Chương 69: Đoàn Giai Thụy say rượu làm loạn
70 Chương 70: Ngoại Truyện Học bá và đại ca trường học
71 Chương 71: Thanh mai trúc mã của Cố Thanh Trì
72 Chương 72: Cho dù không muốn nhưng cô rất khó chịu
73 chương 73: Tần Thiên Lan mất tích
74 Chương 74: Một chút tin tức cũng không có
75 chương 75: Trấn Thanh Phượng và hôn ước của Tần Thiên Lan
76 Chương 76: Người không ngờ đến
77 chương 77: Có quỷ mới tin anh
78 Chương 78: Mất trí nhớ
79 chương 79: Tại sao cô còn ở đây
80 Chương 80: Cố Thanh Trì Tuyệt Tình
81 chương 81: Cô quá xem thường tôi rồi Quách tiểu thư
82 chương 82: Cô sớm đã bị gia tộc từ bỏ
83 chương 83: hai người kia còn dung túng em gái hắn hơn cả hắn
84 chương 84
85 chương 85:
86 chương 86: gậy ông đập lưng ông
87 chương 87: ác chủ bài của Ninh Ngọc
88 chương 88: Nếu sớm nói với cô ấy liệu...
89 chương 89: Gọi anh là gì?
90 chương 90: đột nhiên cầu hôn
91 chương 91: Tự nhiên ngứa mũi
92 chương 92: Gặp mặt Mẹ chồng
93 TÁC GIẢ MUỐN HOÀN TRUYỆN MÀ...
94 chương 93: Còn chưa biết là của người nào nhà họ Tiêu
95 chương 94: một đôi trời sanh
Chapter

Updated 95 Episodes

1
Chương 1: Dù biết vẫn không phản kháng
2
Chương 2: Em nhìn đủ chưa
3
Chương 3 Lấy lại ánh sáng
4
Chương 4: Giả Vờ
5
Chương 5: Vẻ mặt thương hại
6
Chương 6: Những thứ thú vị đến cả người thường cũng không thấy
7
Chương 7: Anh Trai
8
chương 8: Khẩu vị cũng quá nặng.
9
Chương 9: Muốn nghĩ đến cũng không được
10
chương 10: Hiểu lầm
11
Chương 11: Hừ....
12
Chương 12: Đồ do Cố Tổng tự mình chọn
13
Chương 13: Núi lửa sắp phun trào
14
Chương 14: Cầu nguyện thay cô ta
15
Chương 15: Em có Hài lòng không
16
Chương 16: Sẽ không có nàng dâu nhỏ
17
Chương 17:Cùng người trong lòng ăn tối
18
Chương 18: Nhàm chán
19
Chương 19: Em cứ đánh thoải mái
20
Chương 20: Đoàn Giai Thụy
21
Chương 21: Coi như chị giỏi
22
Chương 22: Hôm nay không nên ra khỏi nhà
23
chương 23: Tại sao lại về vào giờ này?
24
Chương 24: Quản gia sinh hoạt
25
Chương 25: Tôi quen cậu
26
chương 26: Cố Tư mới trốn học
27
chương 27: Tôi không thể ở đây?
28
Chương 28: Phụ Huynh
29
Chương 29: Lại gây chuyện
30
Chương 30: Lần này xong rồi
31
Chương 31: Cô diễn cho ai xem
32
Chương 32: Quà Anh Trai tặng
33
Chương 33: Tôi rất già
34
Chương 34: Lợi dụng xong bỏ
35
Chương 35: Em gái của bạn cũng là em gái
36
Chương 36: Lão hồ ly miệng cười
37
Chương 37: Sẽ không nhịn được muốn ăn em
38
Chương 38: Người phụ nữ bbên cạnh Cố Thanh Trì
39
Chương 39: Không nghĩ tới em lại dấu xâu như vậy
40
Chương 40: Tên điên nào tẩy não anh lôi ra ngoài chém
41
Chương 41:
42
Chương 42: Vậy ai cho ông lá gan đó?
43
Chương 43: Đến mặt cô ta tròn méo ra sao còn không biết
44
Chương 44: Cố Thanh Trì chắc chắc đã bị người hoán đổi rồi.
45
Chương 45: Tứ Ca anh có phải anh ruột Cố Tư không đấy?
46
Chương 46: Đồ đôi biến thành mua một tặng một
47
Chương 47: Chiến Du Lịch Bảo Táp
48
Chương 48: Yên tâm sẽ không chết được.
49
chương 49: Có làm mới có ăn
50
chương 50: Tại sao phải gọi các Cô?
51
Chương 51: Cô biết tôi là ai không?
52
Chương 52: Một đời một kiếp
53
chương 54: Nhiều năm như vậy cũng nên trả người rồi
54
Chương 54: Thật mất hứng
55
Chương 55: Đột nhiên rất muốn Hôn em
56
chương 56: Đi làm đại sự
57
Chương 57: Hai bảo bối này là ai
58
chương 58: Nói ra mất rồi
59
chương 59: tôi có quà cho anh
60
chương 60: Hình như quên mất điều gì đó
61
chương 61: Hắn không cam tâm
62
chương 62: Dọn người dọn cả nhà
63
chương 63: Anh nhớ em rồi
64
chương 64: như thể đi guốc trong bụng cô vậy
65
Chương 65: Cũng có thể xem như đại diện cho nhà gái đi
66
chương 66: Bình dấm hiệu Cố Thanh Trì
67
Chương 67: Đời này nguyện ý có nhau
68
Chương 68: Lời tuyên Thề này do ai viết
69
Chương 69: Đoàn Giai Thụy say rượu làm loạn
70
Chương 70: Ngoại Truyện Học bá và đại ca trường học
71
Chương 71: Thanh mai trúc mã của Cố Thanh Trì
72
Chương 72: Cho dù không muốn nhưng cô rất khó chịu
73
chương 73: Tần Thiên Lan mất tích
74
Chương 74: Một chút tin tức cũng không có
75
chương 75: Trấn Thanh Phượng và hôn ước của Tần Thiên Lan
76
Chương 76: Người không ngờ đến
77
chương 77: Có quỷ mới tin anh
78
Chương 78: Mất trí nhớ
79
chương 79: Tại sao cô còn ở đây
80
Chương 80: Cố Thanh Trì Tuyệt Tình
81
chương 81: Cô quá xem thường tôi rồi Quách tiểu thư
82
chương 82: Cô sớm đã bị gia tộc từ bỏ
83
chương 83: hai người kia còn dung túng em gái hắn hơn cả hắn
84
chương 84
85
chương 85:
86
chương 86: gậy ông đập lưng ông
87
chương 87: ác chủ bài của Ninh Ngọc
88
chương 88: Nếu sớm nói với cô ấy liệu...
89
chương 89: Gọi anh là gì?
90
chương 90: đột nhiên cầu hôn
91
chương 91: Tự nhiên ngứa mũi
92
chương 92: Gặp mặt Mẹ chồng
93
TÁC GIẢ MUỐN HOÀN TRUYỆN MÀ...
94
chương 93: Còn chưa biết là của người nào nhà họ Tiêu
95
chương 94: một đôi trời sanh

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play