Chương 7: Anh Trai

Tiêu Chân buông tay khỏi người cô, đưa tay công khai ôm lấy vai Ninh Ngọc, bọn họ vẫn luôn lợi dụng mắt cô nhìn không thấy mà công khai trước mặt cô làm bậy, đúng thật quá khinh thường độ vô liêm sỉ của hai người này rồi.

Tiêu Chân dịu dàng nói: "Vẫn chưa, không phải Anh còn muốn cùng em mỗi ngày ăn cơm hay sao, đâu thể ăn bậy bên ngoài được."

Nghe thấy những lời này Tần Thiên Lan cảm thấy sự kinh tởm trong lòng mình lại nhân lên rồi, rất muốn nôn một trận. Hắn quả thật chưa ăn gì, chỉ ăn cái thứ trước mặt mà thôi.

Ninh Ngọc so với Tiêu Chân đỡ hơn rất nhiều, thân hình cũng đúng chuẩn mỹ nữ, ngực to, mông cong, eo nhỏ, khuôn mặt thuộc dạng xinh đẹp. Nhưng bất quá chỉ hơp với những loại người như Tiêu Chân mà thôi, những thiếu gia thật sự sẽ không thèm để ý đến cô ta, bằng không cô ta cũng không leo lên giường Tiêu Chân.

Ninh Ngọc đứng bên cạnh nghe thấy Tiêu Chân nói, mặc dù biết lời hắn nói là giả nhưng trong lòng vẫn cảm thấy một cổ mùi chua vô cùng. Ninh Ngọc không muốn lại nghe thấy những lời không muốn nghe từ miệng của Tiêu Chân. Những lời đường mật kia nên chỉ có thể để cho một mình cô ta nghe mới đúng. Ninh Ngọc liền chen vào cùng Tần Thiên Lan nói:

"Lan Lan cậu thật là chỉ biết đến ông xã nhà cậu, tớ đã đứng đây lâu như vậy rồi vẫn không cách nào chen miệng vào được, còn bị hai người cho một bụng thức ăn cho chó đến mức chưa ăn đã no, thật tức giận."

Tần Thiên Lam nhìn Ninh Ngọc nủn nịu nói cùng cô, nhưng hai tay lại ôm lấy cánh tay Tiêu Chân mà lắc, luôn tiện còn cọ cọ đôi quả đào to lớn lên tay Tiêu Chân mà nhịn không được cười thành tiếng, sâu thẩm trong lòng cô rất muốn thật lớn vỗ tay thật lớn khen hay, không hổ là ảnh hậu hụt ba lần, diễn xuất này mà áp dụng vào trong phim ảnh đã không phải mang danh Ảnh Hậu hụt rồi.

"Tiểu Ngọc đấy à, cậu cuối cùng cũng về rồi sao, thật là nhớ cậu."

Ninh Ngọc buông tay Tiêu Chân ôm chầm lấy Tần Thiên Lan, tỏ vẻ như chị em thân thiết, thật chất không biết loại chị em thân thiết trước mặt cô vẫn có thể ôm chồng cô này nên vui hay nên buồn đây.

….

Ninh Ngọc vì buổi tối phải tham gia một show truyền hình nên sau khi ăn tối liền rời đi, cònTiêu Chân vẫn như cũ bề ngoài đầy vẻ thâm tình dắt tay cô đi dạo. Tiếp đến liền lấy cớ bận công việc, tự nhiên sẽ không cùng cô một chỗ.

Đối với thái độ này của Tiêu Chân Tần Thiên Lam cầu còn không được, người đã đi khỏi cũng đỡ cho cô phải diễn một màn tình cảm lưu luyến. Buồn nuôn chết cô.

Năm ấy sau khi bị bắt cóc, không chỉ đôi mắt cô không thể nhìn thấy được ánh sáng, mà cô cũng mất đi một phần kí ức, nên những năm này tính cách cô so với lúc mới đầu có chút khác xa.

Nếu như trong năm năm này Tần Thiên Lan mang cho người ta cảm giác vừa nhu nhược lại vừa mỏng mạnh yếu đuối, thì hiện tại Tần Thiên Lan mang cho người khác cảm giác khó gần, sâu không cham tới.

Dạo gần đây ký ức đáng sợ về ngày ấy một lần nữa hiện về, những phần ký ức ngỡ như bị lãng quên nay lại từng chút, từng chút một quay về.

Cô nhớ trước khi chuyện đó xảy ra, lúc đó nhận được một bức thư nạc danh đến nhà kho trường, mà Ninh Ngọc khi ấy cùng cô cũng xem như có chút thân thiết đi, cô từng cứu cô ta vài lần nên cũng xem như có quen biết. Khi đó vì nghe nói Ninh Ngọc bị người bắt nạt liền không chút đợi được chạy đến nhà kho trường bị bỏ hoang.

Lúc này cô hoàn toàn không thấy bóng dáng Ninh Ngọc đâu, đừng nói là Ninh Ngọc, cả cái nhà kho đến một bóng người cũng không nhìn thấy. Vì để cho chắc, Tần Thiên Lan tìm kiếm khắp nơi trong nhà kho được một lúc liền bị ai đó từ phía sau bịt miệng, khi cô tỉnh dậy đã thấy mình đang ở một nơi xa lạ còn bị người ta trối lại.

Nơi đó rất tối, rất lạnh, cô không biết người kia có mục đích gì, nhưng cô chắc chắn không phải là vì tiền, cũng không phải vì sắc hay trả thù, đến tận bây giờ cô nghĩ mãi vẫn không thể nào hiểu được. Người kia bắt cô vì mục đích gì, chỉ băt trối cô lại rồi bỏ cô ở đó cái gì cũng không làm, ngoài việc mỗi ngày đúng giờ cho cô ăn ra điều một câu cũng không nói.

Anh trai lần đó vì cứu cô mà đến giờ một chút tin tức cũng không có, chỉ nhớ ngày ấy đột nhiên nơi kia phát nổ, anh trai bất chấp tất cả ném cô ra cửa sổ giữ được một mạng.

Nụ cười của Tần Thiên Minh khi ấy khiến cô đến giờ vẫn không cách nào quên được, từ ngày lấy lại phần ký ức đã mất, không ngày nào cô không mơ thấy ngày ấy, mơ thấy nụ cười dịu dàng của anh trai khi đã đẩy được cô thoát khỏi biển lửa.

"Thiên Lan, hãy sống cho tốt, đừng tìm anh." Tần Thiên Minh nói xong liền bị cả ngọn lửa nuốt chửng.

Hot

Comments

Viên

Viên

nữ nhân này thật biết giả vờ

2022-04-19

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Dù biết vẫn không phản kháng
2 Chương 2: Em nhìn đủ chưa
3 Chương 3 Lấy lại ánh sáng
4 Chương 4: Giả Vờ
5 Chương 5: Vẻ mặt thương hại
6 Chương 6: Những thứ thú vị đến cả người thường cũng không thấy
7 Chương 7: Anh Trai
8 chương 8: Khẩu vị cũng quá nặng.
9 Chương 9: Muốn nghĩ đến cũng không được
10 chương 10: Hiểu lầm
11 Chương 11: Hừ....
12 Chương 12: Đồ do Cố Tổng tự mình chọn
13 Chương 13: Núi lửa sắp phun trào
14 Chương 14: Cầu nguyện thay cô ta
15 Chương 15: Em có Hài lòng không
16 Chương 16: Sẽ không có nàng dâu nhỏ
17 Chương 17:Cùng người trong lòng ăn tối
18 Chương 18: Nhàm chán
19 Chương 19: Em cứ đánh thoải mái
20 Chương 20: Đoàn Giai Thụy
21 Chương 21: Coi như chị giỏi
22 Chương 22: Hôm nay không nên ra khỏi nhà
23 chương 23: Tại sao lại về vào giờ này?
24 Chương 24: Quản gia sinh hoạt
25 Chương 25: Tôi quen cậu
26 chương 26: Cố Tư mới trốn học
27 chương 27: Tôi không thể ở đây?
28 Chương 28: Phụ Huynh
29 Chương 29: Lại gây chuyện
30 Chương 30: Lần này xong rồi
31 Chương 31: Cô diễn cho ai xem
32 Chương 32: Quà Anh Trai tặng
33 Chương 33: Tôi rất già
34 Chương 34: Lợi dụng xong bỏ
35 Chương 35: Em gái của bạn cũng là em gái
36 Chương 36: Lão hồ ly miệng cười
37 Chương 37: Sẽ không nhịn được muốn ăn em
38 Chương 38: Người phụ nữ bbên cạnh Cố Thanh Trì
39 Chương 39: Không nghĩ tới em lại dấu xâu như vậy
40 Chương 40: Tên điên nào tẩy não anh lôi ra ngoài chém
41 Chương 41:
42 Chương 42: Vậy ai cho ông lá gan đó?
43 Chương 43: Đến mặt cô ta tròn méo ra sao còn không biết
44 Chương 44: Cố Thanh Trì chắc chắc đã bị người hoán đổi rồi.
45 Chương 45: Tứ Ca anh có phải anh ruột Cố Tư không đấy?
46 Chương 46: Đồ đôi biến thành mua một tặng một
47 Chương 47: Chiến Du Lịch Bảo Táp
48 Chương 48: Yên tâm sẽ không chết được.
49 chương 49: Có làm mới có ăn
50 chương 50: Tại sao phải gọi các Cô?
51 Chương 51: Cô biết tôi là ai không?
52 Chương 52: Một đời một kiếp
53 chương 54: Nhiều năm như vậy cũng nên trả người rồi
54 Chương 54: Thật mất hứng
55 Chương 55: Đột nhiên rất muốn Hôn em
56 chương 56: Đi làm đại sự
57 Chương 57: Hai bảo bối này là ai
58 chương 58: Nói ra mất rồi
59 chương 59: tôi có quà cho anh
60 chương 60: Hình như quên mất điều gì đó
61 chương 61: Hắn không cam tâm
62 chương 62: Dọn người dọn cả nhà
63 chương 63: Anh nhớ em rồi
64 chương 64: như thể đi guốc trong bụng cô vậy
65 Chương 65: Cũng có thể xem như đại diện cho nhà gái đi
66 chương 66: Bình dấm hiệu Cố Thanh Trì
67 Chương 67: Đời này nguyện ý có nhau
68 Chương 68: Lời tuyên Thề này do ai viết
69 Chương 69: Đoàn Giai Thụy say rượu làm loạn
70 Chương 70: Ngoại Truyện Học bá và đại ca trường học
71 Chương 71: Thanh mai trúc mã của Cố Thanh Trì
72 Chương 72: Cho dù không muốn nhưng cô rất khó chịu
73 chương 73: Tần Thiên Lan mất tích
74 Chương 74: Một chút tin tức cũng không có
75 chương 75: Trấn Thanh Phượng và hôn ước của Tần Thiên Lan
76 Chương 76: Người không ngờ đến
77 chương 77: Có quỷ mới tin anh
78 Chương 78: Mất trí nhớ
79 chương 79: Tại sao cô còn ở đây
80 Chương 80: Cố Thanh Trì Tuyệt Tình
81 chương 81: Cô quá xem thường tôi rồi Quách tiểu thư
82 chương 82: Cô sớm đã bị gia tộc từ bỏ
83 chương 83: hai người kia còn dung túng em gái hắn hơn cả hắn
84 chương 84
85 chương 85:
86 chương 86: gậy ông đập lưng ông
87 chương 87: ác chủ bài của Ninh Ngọc
88 chương 88: Nếu sớm nói với cô ấy liệu...
89 chương 89: Gọi anh là gì?
90 chương 90: đột nhiên cầu hôn
91 chương 91: Tự nhiên ngứa mũi
92 chương 92: Gặp mặt Mẹ chồng
93 TÁC GIẢ MUỐN HOÀN TRUYỆN MÀ...
94 chương 93: Còn chưa biết là của người nào nhà họ Tiêu
95 chương 94: một đôi trời sanh
Chapter

Updated 95 Episodes

1
Chương 1: Dù biết vẫn không phản kháng
2
Chương 2: Em nhìn đủ chưa
3
Chương 3 Lấy lại ánh sáng
4
Chương 4: Giả Vờ
5
Chương 5: Vẻ mặt thương hại
6
Chương 6: Những thứ thú vị đến cả người thường cũng không thấy
7
Chương 7: Anh Trai
8
chương 8: Khẩu vị cũng quá nặng.
9
Chương 9: Muốn nghĩ đến cũng không được
10
chương 10: Hiểu lầm
11
Chương 11: Hừ....
12
Chương 12: Đồ do Cố Tổng tự mình chọn
13
Chương 13: Núi lửa sắp phun trào
14
Chương 14: Cầu nguyện thay cô ta
15
Chương 15: Em có Hài lòng không
16
Chương 16: Sẽ không có nàng dâu nhỏ
17
Chương 17:Cùng người trong lòng ăn tối
18
Chương 18: Nhàm chán
19
Chương 19: Em cứ đánh thoải mái
20
Chương 20: Đoàn Giai Thụy
21
Chương 21: Coi như chị giỏi
22
Chương 22: Hôm nay không nên ra khỏi nhà
23
chương 23: Tại sao lại về vào giờ này?
24
Chương 24: Quản gia sinh hoạt
25
Chương 25: Tôi quen cậu
26
chương 26: Cố Tư mới trốn học
27
chương 27: Tôi không thể ở đây?
28
Chương 28: Phụ Huynh
29
Chương 29: Lại gây chuyện
30
Chương 30: Lần này xong rồi
31
Chương 31: Cô diễn cho ai xem
32
Chương 32: Quà Anh Trai tặng
33
Chương 33: Tôi rất già
34
Chương 34: Lợi dụng xong bỏ
35
Chương 35: Em gái của bạn cũng là em gái
36
Chương 36: Lão hồ ly miệng cười
37
Chương 37: Sẽ không nhịn được muốn ăn em
38
Chương 38: Người phụ nữ bbên cạnh Cố Thanh Trì
39
Chương 39: Không nghĩ tới em lại dấu xâu như vậy
40
Chương 40: Tên điên nào tẩy não anh lôi ra ngoài chém
41
Chương 41:
42
Chương 42: Vậy ai cho ông lá gan đó?
43
Chương 43: Đến mặt cô ta tròn méo ra sao còn không biết
44
Chương 44: Cố Thanh Trì chắc chắc đã bị người hoán đổi rồi.
45
Chương 45: Tứ Ca anh có phải anh ruột Cố Tư không đấy?
46
Chương 46: Đồ đôi biến thành mua một tặng một
47
Chương 47: Chiến Du Lịch Bảo Táp
48
Chương 48: Yên tâm sẽ không chết được.
49
chương 49: Có làm mới có ăn
50
chương 50: Tại sao phải gọi các Cô?
51
Chương 51: Cô biết tôi là ai không?
52
Chương 52: Một đời một kiếp
53
chương 54: Nhiều năm như vậy cũng nên trả người rồi
54
Chương 54: Thật mất hứng
55
Chương 55: Đột nhiên rất muốn Hôn em
56
chương 56: Đi làm đại sự
57
Chương 57: Hai bảo bối này là ai
58
chương 58: Nói ra mất rồi
59
chương 59: tôi có quà cho anh
60
chương 60: Hình như quên mất điều gì đó
61
chương 61: Hắn không cam tâm
62
chương 62: Dọn người dọn cả nhà
63
chương 63: Anh nhớ em rồi
64
chương 64: như thể đi guốc trong bụng cô vậy
65
Chương 65: Cũng có thể xem như đại diện cho nhà gái đi
66
chương 66: Bình dấm hiệu Cố Thanh Trì
67
Chương 67: Đời này nguyện ý có nhau
68
Chương 68: Lời tuyên Thề này do ai viết
69
Chương 69: Đoàn Giai Thụy say rượu làm loạn
70
Chương 70: Ngoại Truyện Học bá và đại ca trường học
71
Chương 71: Thanh mai trúc mã của Cố Thanh Trì
72
Chương 72: Cho dù không muốn nhưng cô rất khó chịu
73
chương 73: Tần Thiên Lan mất tích
74
Chương 74: Một chút tin tức cũng không có
75
chương 75: Trấn Thanh Phượng và hôn ước của Tần Thiên Lan
76
Chương 76: Người không ngờ đến
77
chương 77: Có quỷ mới tin anh
78
Chương 78: Mất trí nhớ
79
chương 79: Tại sao cô còn ở đây
80
Chương 80: Cố Thanh Trì Tuyệt Tình
81
chương 81: Cô quá xem thường tôi rồi Quách tiểu thư
82
chương 82: Cô sớm đã bị gia tộc từ bỏ
83
chương 83: hai người kia còn dung túng em gái hắn hơn cả hắn
84
chương 84
85
chương 85:
86
chương 86: gậy ông đập lưng ông
87
chương 87: ác chủ bài của Ninh Ngọc
88
chương 88: Nếu sớm nói với cô ấy liệu...
89
chương 89: Gọi anh là gì?
90
chương 90: đột nhiên cầu hôn
91
chương 91: Tự nhiên ngứa mũi
92
chương 92: Gặp mặt Mẹ chồng
93
TÁC GIẢ MUỐN HOÀN TRUYỆN MÀ...
94
chương 93: Còn chưa biết là của người nào nhà họ Tiêu
95
chương 94: một đôi trời sanh

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play