Trần Tư Trác hiếm có đến trường sớm. Mục đích cũng chỉ là hy vọng có thể bắt chuyện được với vị học tỷ mình thích.
Quả nhiên đổi thêm vài tư thế, học tỷ đã xuất hiện. Cô nhanh chân đi lại, lấy hộp sữa chuẩn bị sẵn chìa ra trước mặt người kia.
Vị học tỷ có vẻ đang bất ngờ khi tự nhiên bị chặn đường. Nhưng khi nhìn rõ mặt cô thì mở một nụ cười nhẹ.
"Em là người đã chơi trong trận hôm qua đúng không?"
Cô thập phần kinh hỉ, không ngờ là học tỷ lại nhớ mình.
"Đúng...đúng, là em."
"Có chuyện gì sao?"- nàng hỏi, rất ôn nhu, đây có vẻ là bản tính.
"Cái này...tặng chị."
Cô nâng hộp sữa lên cao một chút để nó có được sự chú ý của học tỷ.
"Tại sao lại tặng chị?"
Cô bối rối, loại câu hỏi này có thẳng thắn quá không? Cô vẫn chưa có chuẩn bị câu trả lời.
"Ngữ Hiên!"
Có ai đó từ xa gọi to, cô ban đầu ngơ ngác vì hướng mà người gọi vẫy tay là ngay chỗ cô, nhưng rất nhanh liền nắm bắt. Chính là gọi học tỷ.
"Chị phải đi rồi, có duyên gặp lại!"
Cô thấy nàng chuẩn bị đi, tay nhanh hơn não mà bắt lấy tay nàng giữ lại. Đẩy hộp sữa cho nàng cầm.
"Em là Trần Tư Trác, học năm hai, từ bây giờ em sẽ theo đuổi chị!"
Sau khi tuyên bố xong, cô liền chạy nhanh. Để lại nàng tròn mắt nhìn theo.
Chạy một mạch về lớp, để cặp lên bàn, mệt mỏi ngồi xuống ghế hít thở. Cô lúc nãy đã lấy hết can đảm để nói, chỉ mong nàng không có cảm thấy cô là người kỳ quặc.
"Lão tứ!"
Lý Thành từ đâu mở cửa lớp cô xông vào. Chân dài mấy bước liền đứng đầu bàn. Cậu đập mạnh tay tạo nên tiếng động vô cùng lớn.
Cô thì mặt lạnh, ngước đầu nhìn cậu. "Có chuyện gì?"
"Lão tứ, xem xem, trận của chúng ta hôm qua đã có người quay lại, giờ đầy trang trường rồi."
Lý Thành đưa điện thoại đến trước mặt cô, quả thật có rất nhiều đoạn quay trận đấu hôm qua.
"Có rất nhiều bình luận đó, họ khen mình chơi hay, còn khen mình soái, vài người còn xin thông tin. Chúng ta nổi tiếng rồi."
Cậu cứ lấy ngón tay lướt lên cho cô xem nhiều nội dung ở phía sau. Cô vốn không quan tâm, chỉ nhìn cho có, nhưng đến một đoạn quay, góc quay này vừa hay lại quay trúng học tỷ.
Giành lấy cái điện thoại, cô bấm vào đoạn quay đó, chăm chú ngồi xem.
Lý Thành thấy cô mấy giây trước còn chả hứng thú giờ lại dán mắt vào màn hình. Cậu muốn biết thứ gì khiến cô để ý như thế.
"Lão tứ, có gì mới sao?"
Cậu vòng ra sau cô, nhìn điện thoại, cũng chỉ là một đoạn quay thông thường, cậu không thấy điều gì khác lạ.
"Lão tứ, trả điện thoại!"
Cậu không cần cô đáp, trực tiếp lấy lại, sau đó đánh bài chuồn.
Cô muốn rượt theo cho tên đó một trận nhưng chuông lại kêu, lão sư cũng đúng giờ bước vào, thế là đành nuốt xuống cục tức ngồi lại vào bàn.
...----------------...
Hết một ngày học, như thường lệ cô đi đến câu lạc bộ luyện tập.
Không biết may mắn thế nào vô tình gặp nàng.
"Học tỷ!"
Cô lớn tiếng gọi, thu hút không ít ánh nhìn của những học sinh khác.
Một vài người nhận ra cô, Lý Thành hình như đã nói đúng, cô nổi tiếng rồi. Nhiều nữ sinh bắt đầu vây xung quanh, họ hết xin chữ ký lại xin phương thức liên lạc. Cô chỉ cười trừ và khẽ từ chối, mắt thì liên tục nhìn về phía học tỷ ngày càng đi xa, nàng không thấy cô.
"Xin lỗi các mỹ nữ, cậu ấy phải đi rồi."
Lý Thành từ đâu xuất hiện chen vào, lôi cô đi ra khỏi chỗ đó. Trần Tư Trác nhìn đám đông xa dần, lần đầu tiên nhìn cậu bằng ánh mắt cảm kích.
"Lý Thành, lần này nợ cậu."
"Không sao, mình đây có tấm lòng rộng lượng, chỉ cần cậu đãi một phần ăn trưa ngày mai."
"Ừ, coi như lúc nãy chưa nói gì."- cảm kích bay đi hết không sót chút nào, cô công nhận Lý Thành rất biết phá nát bầu không khí.
Cùng cậu đến sân, cô vẫn cố gắng tìm kiếm nàng, nhưng đến cả bóng hình cũng chẳng thấy được.
"Lão tứ, mau khởi động! Muốn bị chấn thương à?"
Cô bị cậu nói, lại lười biếng, chỉ làm qua loa. Hôm nay thật không có tâm trạng.
"Mọi người chú ý! Hôm nay ta lại tập một đấu một, mau đi tìm người tập!"- đội trưởng hô to, vỗ tay mấy cái để tạo động lực.
Cô và cậu bắt cặp với nhau, hai người tới một góc sân, bắt đầu là cô cầm bóng.
"Lão tứ, động tác thừa của cậu nhiều quá đấy."
"Nhiều lời, có ngon thì tới cướp bóng này."
Cô sau đó bày ra đủ loại kỹ thuật, cậu cố gắng đến mấy cũng chẳng đụng được tới quả bóng.
Trong lúc đang hăng máu, cô nhìn thấy học tỷ. Nàng đứng cách cô không xa, hai tay ôm sách, lúc thấy cô nhìn thì nàng mỉm cười nhẹ rồi rời đi.
"Sơ hở!"
Xúc cảm trên tay không còn, quả bóng giờ đã ở trong tay Lý Thành. Cậu tự mãn, gương mặt rất gợi đòn khiến cô muốn đấm một cái.
"Lão tứ, cậu thua rồi."
"Ăn may thôi."- cô không chấp nhận thua cuộc, ngoắc tay khiêu chiến. "Một lần nữa!"
Updated 34 Episodes
Comments
Chesse🍊
ra tiếp điiiiiiii
2022-07-04
1
Chesse🍊
quá trình theo đuổi này hơi giang nan đây
2022-07-04
1
Chesse🍊
hóng
2022-07-04
1