Chấn thương

Đã được một tuần, cô ngày nào cũng đứng đợi nàng. Hôm nay cũng không phải ngoại lệ, khi vừa thấy người kia cô liền vui vẻ đi tới.

"Chào học tỷ!"

"Chào em, Tư Trác!"

"Tặng chị!"- cô lại đưa hộp sữa cho nàng.

Nàng nhìn hộp sữa, khẽ phì cười. "Tặng chị sữa mãi không sợ có ngày chị ngán sao?"

"Chị không thích sữa nữa à? Vậy chị thích gì? Em mua cho chị."

"Không, chị vẫn còn thích. Cảm ơn em! Gặp lại sau."- nàng nhận lấy hộp sữa, tính xoay người bước đi.

Nhưng cô vội vàng cản lại, đối mặt với nàng, hít sâu một hơi, sắp xếp từ ngữ trong đầu xong mới cẩn thận mở lời.

"Học tỷ, cuối tuần này chị rảnh không?"

Cô đang gợi ý cho một cuộc hẹn, nhìn biểu cảm của nàng, chắc chắn cũng đã hiểu được.

Hồi hộp chờ đợi đáp án, hai tay ở sau bấu chặt vào nhau, cô căng thẳng nhìn nàng.

"Xin lỗi, cuối tuần chị không rảnh."

Như từ chín tầng mây rơi xuống, cô cảm thấy rất buồn, nhưng nghĩ lại thì cũng đúng, hai người chỉ mới gặp nhau một tuần, đã vậy lần nào gặp cũng chỉ là hai ba câu qua lại thế này, nàng làm sao đồng ý, điều quan trọng là nàng không rảnh.

"Gặp sau, tạm biệt!"

Nàng chào cô, cô thì vẫy tay thay lời, đứng nhìn theo một lúc mới chán nản đi về lớp.

Cả hôm đó cô không tập trung vào bất cứ thứ gì. Ngồi trong tiết thì cứ thơ thẩn như người mất hồn. Đến giờ tan học thì lại nặng nề đi từng bước tới sân bóng.

"Lão tứ, hôm nay sao lại thất thần nữa rồi?"

Lý Thành nhìn cô khởi động một cách máy móc, còn chẳng thèm trả lời cậu, cũng không biết là cô có nghe không.

Đưa tay vuốt vuốt cằm, cậu quan sát thêm một lúc, cuối cùng đưa ra một kết luận vô cùng hợp lý. Cô bị từ chối. Chắc chắn là vậy, chỉ có thể là vậy.

Một bước thành hai, đi tới câu cổ cô, giọng chuyển thành an ủi.

"Lão tứ, bị từ chối rồi thì thôi, cũng không phải không còn các tỷ tỷ, muốn thì mình nhờ chị mình giới thiệu cho cậu một người. Cậu thích loại nào? Tỷ tỷ gợi cảm, tỷ tỷ khả ái,...?"

Cô nhìn cậu như nhìn sinh vật lạ, nghe tên đó mải mê độc thoại, cuối cùng nắm được mấu chốt, liền đưa tay đẩy mạnh đầu cậu, làm cậu mất thăng bằng, cũng may hai người đang ngồi, nếu đứng là mặt cậu chạm đất chứ không phải là mông chạm đất.

"Này, mình là đang giúp đỡ cậu đó."

"Mình thấy là cậu suy nghĩ quá nhiều thì có."

"Hả?"- Lý Thành lật đật ngồi dậy. "Ý cậu là cậu vẫn chưa bị người ta từ chối?"

"Cũng không hẳn...hôm nay quả thật đã bị từ chối, nhưng là từ chối một cuộc hẹn, chứ không phải là cái mà cậu nghĩ."

"Lão tứ, nói thật là cậu có nghĩ đến việc từ bỏ không?"

"Cậu muốn bị đánh?"

"Không, nhưng hỏi thật đấy. Mình thấy vị tỷ tỷ này không đơn giản như cậu nghĩ đâu."

Cô nhíu mày nhìn cậu, muốn cậu giải thích rõ lời mà cậu nói.

"Qua lời của chị mình thì vị tỷ tỷ cậu thích ngày nào cũng nhận được rất nhiều quà. Từ hoa hồng đến điện thoại, quần áo, giày dép, phụ kiện trang sức, nước hoa."- cậu tạm dừng, quay sang quan sát biểu cảm của cô. "Mình lo cậu đang bị chị ta đùa giỡn."

Sự im lặng ăn ý, cậu biết cô cần không gian riêng để có thể suy nghĩ nên chủ động rời khỏi đó.

Trần Tư Trác ngồi trầm ngâm, ngẫm lại lời của cậu, nhớ tới học tỷ, nàng vừa tài vừa đẹp, nhiều người theo đuổi quả thật không lạ. Cô ngày nào cũng chỉ tặng nàng một hộp sữa, quá nhỏ bé so với những thứ đắt tiền kia. Nhưng tại sao nàng lại nhận? Hay thật sự như cậu nói, nàng đang đùa giỡn với cô?

Tiếng thở dài không kìm được khẽ phát ra, cô không khởi động nữa, đi đến chỗ đội trưởng đang tập hợp mọi người.

"Đã suy nghĩ xong chưa?"- cậu hỏi nhỏ cô.

"Chuyện đó để sau, chú ý vào đội trưởng kìa."

"Mọi người chú ý! Tuần sau chúng ta sẽ có một giải đấu giữa các trường. Cả đội nam và đội nữ đều phải cố gắng. Chúng ta quyết tâm giành giải! Cố lên!"

"Cố lên!"

Ai nấy đều hào hứng. Cô là đội trưởng của đội nữ, tất nhiên cũng phải vực dậy tinh thần. Chuyện của học tỷ, tạm thời cứ để đó.

Tiến hành tập luyện, chia các thành viên nam nữ thành hai đội đồng đều để đấu với nhau. Cô và cậu vẫn là đối thủ, từ trước đến giờ hai người chưa từng cùng một chiến tuyến, đây là chủ ý của đội trưởng, anh để hai thành viên có tiềm năng nhất đấu với nhau để nâng cao kỹ thuật của nhau.

"Chuẩn bị chưa lão tứ? Hôm nay mình sẽ đánh bại cậu!"

Lý Thành hùng hồn tuyên chiến, các thành viên khác ồ lên, vô cùng trông chờ.

Cô nhìn cậu, gương mặt khiêu khích, dùng khẩu hình. "Tới đây."

Mọi người đã sẵn sàng, trọng tài ra hiệu bắt đầu. Đội của cô có bóng, các thành viên dồn dập tấn công. Cậu nhận nhiệm vụ kèm cô, khi bóng tới phải cướp lấy. Đó là lý thuyết, còn thực hành, lúc nào cũng khác xa.

"Sao thế Lý Thành? Cậu chỉ dùng thân cản mình thì sẽ không có được bóng đâu."

Cô lên tiếng khiêu khích, thực hiện động tác có độ khó cao, vừa qua được người cậu thì một cảm giác đau nhức từ cổ chân truyền đến.

Vì qua loa khởi động, hậu quả là cô đã gặp chấn thương.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play