Chương 5: Diễn kịch

(5)

Trịnh Thiểu là một thiếu niên khoảng 18, 19 tuổi gì đó, hoàn cảnh gia đình cũng khá đặc biệt. Cha mẹ cậu mất sớm, cậu phải ăn nhờ ở đậu nhà của chú hai. Thế nhưng những người trong nhà đó chỉ coi cậu như một người hầu để làm việc, thường xuyên bắt nạt cậu, thậm chí còn có hôm cậu bị bỏ đói chỉ vì làm việc không vừa ý bọn họ. Chính vì hoàn cảnh như vậy, ngay từ khi còn rất trẻ, cậu đã đi theo đám côn đồ để kiếm sống. Gia đình cũng chẳng ai quan tâm, mặc xác cậu sống hay chết ở ngoài xã hội.

Mặc dù đi theo côn đồ, nhưng vẻ bề ngoài của Trịnh Thiểu đơn thuần thật thà, khuôn mặt lại khôi ngô tuấn tú. Tần Lam nhớ lúc nguyên chủ gặp nguy hiểm từng được Trịnh Thiểu giúp đỡ, cho nên kể từ đó chỉ có duy nhất mình nguyên chủ đối tốt với cậu.

Trong nguyên tác, sau khi nguyên chủ qua đời, Trịnh Thiểu đã bỏ đi đến một thành phố khác để sinh sống, gây dựng thế lực. Sau này cậu cuối cùng cũng đạt được ý nguyện, trở thành một nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn trong giới xã hội đen. Có lẽ một phần cũng là vì muốn trả thù cho nguyên chủ, cậu thường xuyên quấy rối tới địa bàn của Tiêu Dực, khiêu khích nhiều lần, thậm chí còn suýt giết Lạc Hy.

Tần Lam nhìn sang Yên Hạ một cái, cô ấy cũng hiểu ý, liền lập tức tránh mặt đi. Chờ Yên Hạ đi xa rồi, cô mới đối diện với Trịnh Thiểu:

- Chúng ta từ nay đừng gặp nhau nữa!

Câu nói bất ngờ của Tần Lam khiến cho Trịnh Thiểu kinh ngạc, cậu không dám tin vào tai mình. Đang yên đang lành, vì sao lại không thể gặp nhau?

Trịnh Thiểu biết rõ khoảng cách địa vị giữa mình và Tần Lam khác biệt, cô đường đường là thiên kim tiểu thư trong gia đình quan chức, còn cậu chỉ là một tên côn đồ lông bông ở dưới đáy xã hội. Khác biệt về đẳng cấp như vậy, sớm hay muộn gì cũng sẽ có ngày đường ai nấy đi mà thôi. Nhưng thật lòng cậu không nỡ rời khỏi thành phố này, rời khỏi Tần Lam.

Khi cậu khó khăn nhất, bị tất cả mọi người ghét bỏ, chỉ có mình cô là đối tốt với cậu. Thậm chí cô còn không chê cậu ngu dốt, đích thân dạy cậu viết chữ. Chẳng nhẽ sau tất cả những chuyện đó, cô không hề có chút lưu luyến nào sao?

Trịnh Thiểu thật sự không thể sống thiếu Tần Lam được, cậu vội vã níu giữ cô lại:

- Tranh Lam tiểu thư, tôi đã làm gì sai sao? Chỉ cần cô nói ra tôi sẽ sửa mà, đừng bỏ rơi tôi có được không?

Hành động níu tay của Trịnh Thiểu khiến cho Tần Lam khó xử, lại sợ bị tai mắt của Tiêu Dực nhìn thấy, cô liền đẩy Trịnh Thiểu ra, bình tĩnh giải thích:

- Không phải cậu làm sai, chỉ là chúng ta không thể gặp nhau nữa thôi. Tôi đã có phu quân rồi, để anh ấy nhìn thấy cảnh này thì không hay đâu.

Nguyên chủ trước đây là loại phụ nữ gì Tần Lam biết rõ, giúp đỡ Trịnh Thiểu có lẽ cũng vì thấy cậu đẹp trai cao ráo, nhất thời có hứng thú mà thôi. May mà vẫn chưa tới đoạn hai người đi tới mối quan hệ đó, nếu không Tiêu Dực mà biết, cô thật không dám chắc bản thân mình còn bảo toàn được mạng sống hay không.

Nguyên chủ khi đối tốt với Trịnh Thiểu cũng không hề biết cậu ta cũng có mục đích riêng của mình. Cho dù những tình cảm của cậu đối với nguyên chủ là thật, nhưng không thể phủ nhận một sự thật rằng, cậu cũng chỉ là một tên côn đồ trục lợi. Vì bị đẩy tới đường cùng, để có một cuộc sống tốt hơn, cậu mới bám theo những thiên kim tiểu thư giàu có. Suy cho cùng ai nấy đều có mục đích của bản thân mình, vậy thì coi như hoà nhau.

Tần Lam sau khi nói câu này, Trịnh Thiểu vô cùng đau lòng, tuyệt vọng. Để công bằng, cô lại nói:

- Ngày mai, tôi sẽ cho cậu một số tiền thích hợp để rời khỏi nơi này.

...

Sau khi trở về nhà, Tần Lam liền nằm nghỉ một lúc, cô không buồn xuống dưới nhà ăn tối. Cô bây giờ không những phải dọn dẹp tàn dư những tên đàn ông có liên quan tới nguyên chủ mà còn phải tìm cách lấy lòng Tiêu Dực. Ở thế giới này, đâu đâu cũng là bẫy, khi làm bất kì chuyện gì cũng phải cảnh giác từng chút một, thật sự khiến cho cô phát mệt.

Tần Lam nghỉ ngơi được một lúc thì nghe thấy ở dưới nhà có tiếng xe về, biết là Tiêu Dực, cô lập tức ngồi dậy lấy lại tinh thần, bước đến bên bàn học. Đã không diễn thì thôi đi, còn nếu diễn rồi thì phải diễn tới cùng.

Tần Lam giả vờ chăm chỉ học bài, chờ Tiêu Dực trở về phòng.

Ở dưới lầu, Tiêu Dực sau khi vào nhà không thấy Tần Lam đâu, anh nhíu mày không vui, liền cất giọng hỏi:

- Tranh Lam chưa về sao?

Tiêu Dực đã từng nghe qua quá khứ của Vân Tranh Lam, biết cô là một người phụ nữ không có liêm sỉ, thường xuyên tiếp xúc với nhiều loại đàn ông khác nhau. Ban đầu thấy cô xin đi học lại, anh quả thật đã nghi ngờ cô lấy cớ để gặp gỡ người tình. Thế nhưng nhìn dáng vẻ ham học của cô, anh lại không nỡ từ chối.

Nếu bây giờ cô mà chưa trở về, để anh điều tra ra được cô có gian díu qua lại với đàn ông khác, vậy thì lúc đó cô cũng đừng trách vì sao anh lại tàn nhẫn.

Bà vú dường như có thể nhìn ra cơn thịnh nộ trong Tiêu Dực sẵn sàng bùng lên, bà ấy lập tức đáp, cũng không quên nói đỡ một chút cho Tần Lam:

- Dạ, dì thứ đang ở trên lầu ạ. Vì thống soái chưa về nên cô ấy rất nhớ ngài, không buồn ăn cơm tối luôn.

- Ồ?

Tiêu Dực cảm thấy thật là nực cười, anh lập tức lên lầu, muốn xem xem cô lại đang giở trò gì.

Ngay khi mở cánh cửa phòng, đập vào mắt Tiêu Dực chính là khung cảnh Tần Lam đang ngoan ngoãn ngồi học bài như đứa trẻ. Khuôn mặt cô xinh đẹp không tì vết, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lên, dường như là cô đang gặp bài tập khó.

Cơn tức giận chưa kịp bùng lên của Tiêu Dực đã hạ xuống hoàn toàn, anh liền sải bước về phía cô.

Tiêu Dực đột ngột trở về như vậy, Tần Lam liền giả vờ giật mình, ánh mắt ngây thơ vô tội nhìn anh:

- Thống soái, anh đang tức giận sao?

Đương nhiên Tiêu Dực sẽ không thừa nhận là bản thân ghen tuông vô cớ nên mới tức giận. Nhưng vì sao anh phải ghen chứ? Nếu như cô không ngoan, anh chỉ cần bắn chết cô là được. Phụ nữ chẳng đáng để anh bận tâm đến.

- Không ăn cơm mà lại ngồi đây học bài?

Nghe ngữ điệu của Tiêu Dực có vẻ như không vui, Tần Lam liền hốt hoảng giải thích:

- Dạ, mong thống soái bớt giận. Tại anh chưa về nên em một mình ăn không ngon miệng...

Vân Tranh Lam của bây giờ ngây đơn thuần như vậy, lại còn nhát gan, hoàn toàn không giống đối với những lời đồn. Tiêu Dực cũng không biết cô đang diễn kịch hay là chính bản thân cô đã biết lỗi, hối cải.

Nếu như thực sự là vậy cô thì cô tạm thời cũng không có gây trở ngại gì tới anh và Lạc Hy. Chỉ là một cô gái nhỏ, nuôi trong nhà như nuôi thêm một sủng vật mà thôi, cho nên tạm thời anh vẫn sẽ giữ cô ở lại.

- Được rồi, qua đây hầu hạ tôi!

Hot

Comments

Chỉ Chỉ ~ngôn tềnh ~

Chỉ Chỉ ~ngôn tềnh ~

thấy na9 cứ kiểu j á

2023-09-27

1

Ngô Huệ

Ngô Huệ

anh giám coi thường phụ nữ nha có ngày chị cho anh biết là nhà ai là nóc

2023-08-28

1

Lucy 🌼

Lucy 🌼

👍👍👍👍👍👍👍👍👍👍

2023-08-08

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Chuyện hoang đường
2 Chương 2: Sủng vật nhỏ
3 Chương 3: Lấy lòng thống soái
4 Chương 4: Hào quang của nữ chính
5 Chương 5: Diễn kịch
6 Chương 6: Cô gái nhỏ hiểu chuyện
7 Chương 7: Trùng hợp bắt gặp
8 Chương 8: Nhận nhầm
9 Chương 9: Phản tác dụng
10 Chương 10: Lựa chọn sáng suốt
11 Chương 11: Biết thương hoa tiếc ngọc
12 Chương 12: Không để tâm cho lắm
13 Chương 13: Chuyện của Yên Hạ
14 Chương 14: Cảm xúc khó tả
15 Chương 15: Sợ bẽ mặt
16 Chương 16: Âm hồn không tan
17 Chương 17: Không bình thường
18 Chương 18: Gặp chuyện
19 Chương 19: Thân phận của công tử X
20 Chương 20: Là ngoại tình công khai à?
21 Chương 21: Trong lòng em chỉ có anh
22 Chương 22: Coi như em giỏi!
23 Chương 23: Ánh mắt dịu dàng
24 Chương 24: Phòng trước còn hơn bị động
25 Chương 25: Lời đồn đại
26 Chương 26: Bất thường
27 Chương 27: Chỉ hứng thú với mỗi em
28 Chương 28: Tôi không chê bẩn!
29 Chương 29: Không yên tâm
30 Chương 30: Đố kị
31 Chương 31: Điều ưu tiên hàng đầu
32 Chương 32: Thái độ lạnh nhạt
33 Chương 33: Phản bội
34 Chương 34: Mặc kệ số phận an bài
35 Chương 35: Em đau lòng
36 Chương 36: Còn chê nhỏ sao?
37 Chương 37: Không thể ngồi yên chờ chết
38 Chương 38: Ngày đêm đều ở bên
39 Chương 39: "Người tình"
40 Chương 40: Sự thay đổi
41 Chương 41: Doạ nạt
42 Chương 42: Bọn họ hung dữ quá!
43 Chương 43: Quá đáng sợ rồi
44 Chương 44: Lấy thân báo đáp
45 Chương 45: Sầu muộn giữa đêm
46 Chương 46: Tạm biệt lần cuối
47 Chương 47: Tác oai tác quái
48 Chương 48: Bữa ăn miễn cưỡng
49 Chương 49: "Con trai cưng" chịu ấm ức
50 Chương 50: Chuyện tình của thống soái ác ma
51 Chương 51: Hào cảm
52 Chương 52: Không thể thừa nhận
53 Chương 53: Ý nghĩ tà ác
54 Chương 54: Không muốn để lại hậu hoạ sau này
55 Chương 55: Sống động như thật
56 Chương 56: Cuộc gọi vào nửa đêm
57 Chương 57: Ngọt ngào
58 Chương 58: Lại là cô gái kì lạ ấy
59 Chương 59: Thật sự tò mò
60 Chương 60: Ấn tượng tốt và ấn tượng tệ
61 Chương 61: Quá thảm hại
62 Chương 62: Phi vụ hời
63 Chương 63: Ngày đêm mong nhớ
64 Chương 64: Suy đoán đáng sợ
65 Chương 65: Báo lá cải câu view
66 Chương 66: Ngấm ngầm thừa nhận
67 Chương 67: Đều tức giận như nhau
68 Chương 68: Ai nhượng bộ ai?
69 Chương 69: Sau cãi vã
70 Chương 70: Bí mật bị bại lộ
71 Chương 71: Là đặc biệt nhất, không ai sánh bằng
72 Chương 72: Quà bù đắp
73 Chương 73: Chuyện gì tới thì cũng sẽ tới
74 Chương 74: Uy hiếp
75 Chương 75: Trong lòng phức tạp
76 Chương 76: Nói ra tất cả những điều giấu giếm trong lòng
77 Chương 77: Dứt khoát
78 Chương 78: Chúng ta sẽ không xa nhau nữa, anh hứa! (Kết thúc)
79 Ngoại truyện
Chapter

Updated 79 Episodes

1
Chương 1: Chuyện hoang đường
2
Chương 2: Sủng vật nhỏ
3
Chương 3: Lấy lòng thống soái
4
Chương 4: Hào quang của nữ chính
5
Chương 5: Diễn kịch
6
Chương 6: Cô gái nhỏ hiểu chuyện
7
Chương 7: Trùng hợp bắt gặp
8
Chương 8: Nhận nhầm
9
Chương 9: Phản tác dụng
10
Chương 10: Lựa chọn sáng suốt
11
Chương 11: Biết thương hoa tiếc ngọc
12
Chương 12: Không để tâm cho lắm
13
Chương 13: Chuyện của Yên Hạ
14
Chương 14: Cảm xúc khó tả
15
Chương 15: Sợ bẽ mặt
16
Chương 16: Âm hồn không tan
17
Chương 17: Không bình thường
18
Chương 18: Gặp chuyện
19
Chương 19: Thân phận của công tử X
20
Chương 20: Là ngoại tình công khai à?
21
Chương 21: Trong lòng em chỉ có anh
22
Chương 22: Coi như em giỏi!
23
Chương 23: Ánh mắt dịu dàng
24
Chương 24: Phòng trước còn hơn bị động
25
Chương 25: Lời đồn đại
26
Chương 26: Bất thường
27
Chương 27: Chỉ hứng thú với mỗi em
28
Chương 28: Tôi không chê bẩn!
29
Chương 29: Không yên tâm
30
Chương 30: Đố kị
31
Chương 31: Điều ưu tiên hàng đầu
32
Chương 32: Thái độ lạnh nhạt
33
Chương 33: Phản bội
34
Chương 34: Mặc kệ số phận an bài
35
Chương 35: Em đau lòng
36
Chương 36: Còn chê nhỏ sao?
37
Chương 37: Không thể ngồi yên chờ chết
38
Chương 38: Ngày đêm đều ở bên
39
Chương 39: "Người tình"
40
Chương 40: Sự thay đổi
41
Chương 41: Doạ nạt
42
Chương 42: Bọn họ hung dữ quá!
43
Chương 43: Quá đáng sợ rồi
44
Chương 44: Lấy thân báo đáp
45
Chương 45: Sầu muộn giữa đêm
46
Chương 46: Tạm biệt lần cuối
47
Chương 47: Tác oai tác quái
48
Chương 48: Bữa ăn miễn cưỡng
49
Chương 49: "Con trai cưng" chịu ấm ức
50
Chương 50: Chuyện tình của thống soái ác ma
51
Chương 51: Hào cảm
52
Chương 52: Không thể thừa nhận
53
Chương 53: Ý nghĩ tà ác
54
Chương 54: Không muốn để lại hậu hoạ sau này
55
Chương 55: Sống động như thật
56
Chương 56: Cuộc gọi vào nửa đêm
57
Chương 57: Ngọt ngào
58
Chương 58: Lại là cô gái kì lạ ấy
59
Chương 59: Thật sự tò mò
60
Chương 60: Ấn tượng tốt và ấn tượng tệ
61
Chương 61: Quá thảm hại
62
Chương 62: Phi vụ hời
63
Chương 63: Ngày đêm mong nhớ
64
Chương 64: Suy đoán đáng sợ
65
Chương 65: Báo lá cải câu view
66
Chương 66: Ngấm ngầm thừa nhận
67
Chương 67: Đều tức giận như nhau
68
Chương 68: Ai nhượng bộ ai?
69
Chương 69: Sau cãi vã
70
Chương 70: Bí mật bị bại lộ
71
Chương 71: Là đặc biệt nhất, không ai sánh bằng
72
Chương 72: Quà bù đắp
73
Chương 73: Chuyện gì tới thì cũng sẽ tới
74
Chương 74: Uy hiếp
75
Chương 75: Trong lòng phức tạp
76
Chương 76: Nói ra tất cả những điều giấu giếm trong lòng
77
Chương 77: Dứt khoát
78
Chương 78: Chúng ta sẽ không xa nhau nữa, anh hứa! (Kết thúc)
79
Ngoại truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play