Chương 9: Cứu nguy

Đoàng đoàng hai tiếng khiến cho tên biến thái kia bỗng giật mình, hắn ta nhìn lại khẩu súng trên tay mình, rõ ràng...là chưa bóp cò mà.

Bên ngoài bỗng rầm* một tiếng thật lớn, cánh cửa nhà đập mạnh vào tường lực mạnh đến mức như muốn gãy ra. Tên biến thái hoảng hồn khi nhìn thầy xác của đàn em nằm lăn lốc bên ngoài trên vũng máu đỏ tươi...vỡ sọ rồi.

Lưu Ngọc Lễ gương mặt đầy sát khí như trực chờ bất kì lúc nào cũng có thể giết người. Đáng sợ hơn là khi ánh mắt của anh di chuyển đến bên chiếc giường cây nhỏ được đóng tạm bợ, cảnh tượng Thiên Ý quần áo xộc xệch khiến anh phát điên ngay tức khắc.

Tên kia khi nhìn thấy anh đứng trước mặt thì chân bỗng mềm nhũn ra, gương mặt tái xanh sợ sệt.

" Anh Lễ...anh..."

Anh lao đến thật nhanh như tên bắn nắm lấy cổ áo hắn ta rồi đập mạnh vào vách tường, tiếp theo là những cú đấm liên tục đập vào má vào bụng. Mũi, miệng của tên kia cứ ọc máu ra và hắn chỉ có thể chấp tay van xin.

" Anh Lễ...làm ơn...làm ơn tha cho "

Túm lấy tóc của tên kia, anh đay nghiến đến mức cổ nổi cả gân xanh nói

" Mày có biết mày động vào ai không hả ? Tại sao mày dám chạm đến cô ấy ? "

" Anh Lễ...em van anh, em không biết đó là người của anh nếu không có chết em cũng không dám làm như vậy. "

Cơn cuồng nộ lên đến đỉnh điểm, anh đẩy mạnh hắn ta ra sàn, cơ thể tên kia đau đớn không thể nhúc nhích. Nhặt lấy khẩu súng, anh chậm chậm bước đến gần tên đó khóe môi nhếch lên.

" Tao cá cô ấy muốn mày phải sống không bằng chết, vậy thì..."

Đoàng* sau tiếng súng đó là âm thanh la hét thất thanh. Khói súng chỉ vừa kịp tan chỉ thấy tên biến thái ấy ôm hạ bộ nằm co người đau đớn trên mặt sàn đầy máu.

Anh chẳng thèm liếc nhìn tên kia thêm một cái chỉ bỏ lại cho hắn một câu nói lạnh lùng.

" Sương Hoa không cứu nổi mày đâu, cả bà ta còn không thể tự lo cho mình. "

Bước đến bên chiếc giường nhỏ, anh bắt đầu đỡ Thiên Ý dậy. Sờ lấy gương mặt cô thì thấy toàn thân đều nóng hổi, hai má ửng đỏ ý thức mơ màng.

" Đây không phải thuốc mê thông thường mà là..."

Anh thở dài, gấp rút cởi chiếc áo lông trên người ra khoác lên cơ thể Thiên Ý rồi từng hành động dịu dàng bế xốc cô lên nhanh chân rời khỏi nhà kho.

...

Đưa Thiên Ý đến một căn phòng lớn của quán bar để nghỉ ngơi, một lúc rồi cũng không thấy cô có dấu hiệu tỉnh táo. Cả người Thiên Ý nóng bừng như lửa giảm điều hòa cũng không có tác dụng.

Lưu Ngọc Lễ đành vào nhà vệ sinh giặt ướt chiếc khăn lau người cho Thiên Ý giúp cô hạ nhiệt. Anh ngồi trên giường một chân dũi một chân co nhẹ nhàng dùng khăn ướt lau mặt, cổ cho Thiên Ý. Cảm nhận được sự dễ chịu cô cứ thế nhích lại gần anh rồi thuận thế gối đầu lên đùi Lưu Ngọc Lễ. Cô nằm co người để lộ ra phần lưng trần mang vết sẹo lớn do mặt áo hai dây.

Bỗng Lưu Ngọc Lễ dừng lại hành động của mình, anh nhìn chăm chăm vào vết sẹo xấu xí đó lẫn những vết thương lớn nhỏ chi chít trên cơ thể cô. Tâm tư anh bỗng trở nên rối bời.

[ Bao nhiêu lần ? Đến bản thân mình cũng không nhớ cô ấy đã bao nhiêu lần liều mạng bảo vệ mình, 9 năm qua đổi lại cho Dương Thiên Ý một tấm thân tàn ma dại. ]

Đưa bàn tay có phần kiềm chế sự run rẩy chạm vào vết thương lớn kia, anh nhớ lại khoảnh khắc vụ nổ lần đó Dương Thiên Ý liều cả mạng chỉ để lấy một bức họa khiến anh vui, phải nói cô ấy khờ khạo hay gian xảo để lấy lòng anh chính Lưu Ngọc Lễ cũng không hiểu rõ.

Vết bỏng lớn chiếm đến nửa lưng rồi dài lên sau cổ, anh đang cố tưởng tượng xem cô phải đau đớn như thế nào. Không chỉ có vậy những vết sẹo do đạn bắn, dao đâm khác nữa, anh chưa từng nghe bất cứ lời rên than nào từ cô, hơn thế khi vừa bình phục lập tức trở về tổ chức phục mệnh, người như vậy rốt cuộc là anh thấy không yên tâm chỗ nào lại không giao đồng xu vàng cho cô ?

Cả đêm hôm ấy anh đã làm một chuyện mà bản thân không ngờ tới...ngắm Thiên Ý ngủ cho đến khi trời sáng, tâm trạng lững lờ khi nhìn gương mặt ấy, đã 9 năm rồi nhưng lại không hiểu vì sao lại có cảm giác xa lạ.

Buổi sáng sau khi thuốc ngấm vào người bắt đầu rã, Thiên Ý tinh thần mệt mỏi mơ hồ mở mắt ra. Thứ đầu tiên đập vào mắt cô là gương mặt của Lưu Ngọc Lễ, đôi mắt sâu hút cùng chiếc mũi cao, gương mặt góc cạnh nam tính, khoảnh khắc đó cô đã thốt lên tự hỏi lòng mình.

[ Là mơ sao ? ]

Nếu là mơ thì Thiên Ý không muốn tỉnh nữa

Bỗng giọng nói của Lưu Ngọc Lễ cất lên như phá tan mộng tưởng của cô

" Cả đêm gối đầu lên đùi tôi...ngủ ngon không ? "

Lúc này cô mới biết đây thật sự không phải mơ, Thiên Ý hốt hoảng ngồi bật dậy, ngay lúc này mới nhận thấy điều bất ổn. Quần áo xộc xệch, phía trên chiếc áo còn có một bên dây bị tuột xuống cô liền vội vàng kéo chiếc chăn bông trùm người lại.

Đối diện với anh Thiên Ý thẹn thùng nói

" Ông chủ, sao tôi lại ở đây vậy ? Phải rồi cái tên kia hắn..."

" Hắn coi như mất nửa cái mạng, sống được hay không, không ai dám chắc. Còn cô nữa, là vệ sĩ cho tôi lại bị người ta đánh thuốc còn đợi tôi đến cứu ngược lại, mất mặt thật. "

Điệu bộ ân cần nhẹ nhàng của anh vốn chỉ muốn nhắc nhở cô phải cẩn thận đừng bao giờ làm cho anh lo lắng như chuyện tối qua nữa.

" Ông chủ, hắn ta chắc chắn không phải khách đến quán bình thường, tôi nghe hắn ta nói chuyện điện thoại với một người còn gọi người đó là chị đại. "

" Là đàn em của Sương Hoa. "

" Sương Hoa ? Bà ta không biết chuyện hôm qua chúng ta đến Ruppie sao ? "

Lưu Ngọc Lễ bước xuống giường, anh đưa tay chỉnh trang lại quần áo.

" Người của Sương Hoa bà ấy làm việc không thành thật thu lợi riêng, tôi chỉ muốn kiếm một cái cớ thu hồi lại địa bàn thôi. Vậy nên mới tung tin tức giả đến tai bà ta về chuyện đến đây muộn hơn dự kiến, nếu không làm sao có thể bắt được đám đàn em to gan như vậy. "

Thiên Ý sững người ánh mắt ngờ hoặc, giọng cô chậm rãi hỏi kỹ lại anh.

" Vậy là anh biết trước chuyện này sẽ xảy ra sao ? "

Thiên Ý dường như đang mong đợi một câu trả lời mà bản thân mong muốn nhưng Lưu Ngọc Lễ đã làm cô thật vọng rồi.

" Tất nhiên là biết rồi. "

Dương Thiên Ý cúi đầu, anh nói như vậy chẳng khác nào là đưa cô vào kế hoạch để đạt được mục đích của bản thân khiến cô xém chút nữa là... Lòng mang chút hụt hẫng nhưng lại không thể trách anh, mạng có thể vì Lưu Ngọc Lễ mà bỏ thì thể xác này có là gì.

Lưu Ngọc Lễ đi về phía cửa, anh vừa cất bước vừa nói.

" Thay quần áo để trên bàn, hôm nay chúng ta còn có việc khác. "

Đẩy cánh cửa bước ra ngoài, anh móc điếu thuốc lá trong bao ra rồi châm lửa, phì phèo khói thuốc anh lắc đầu cười khổ lòng thầm nghĩ.

[ Chuyện tôi không ngờ đến chính là người bước vào cái bẫy này là cô...Dương Thiên Ý ]

Hot

Comments

Súp lơ xanh🥦

Súp lơ xanh🥦

Cutoe wo

2022-12-17

0

Súp lơ xanh🥦

Súp lơ xanh🥦

Này thì biến thái

2022-12-17

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Vệ sĩ trung thành
2 Chương 2: Chức trách
3 Chương 3: Cuộc gặp nửa đêm
4 Chương 4: Phân công nhiệm vụ
5 Chương 5: Có chút đặc biệt
6 Chương 6: Sói và cừu
7 Chương 7: Bông hồng lai quyến rũ
8 Chương 8: Nguy hiểm cận kề
9 Chương 9: Cứu nguy
10 Chương 10: Lời tiên đoán
11 Chương 11: Một nhà
12 Chương 12: Tinh ý
13 Chương 13: Sự thật của 9 năm trước
14 Chương 14: Kế hoạch theo dõi
15 Chương 15: Điểm yếu
16 Chương 16: Trông giống một đôi
17 Chương 17: Tình nhân trơ trẽn
18 Chương 18: Ý nghĩ lệch lạc
19 Chương 19: Hụt hẫng
20 Chương 20: Cuộc hội ngộ bất ngờ
21 Chương 21: Tạp vụ mới
22 Chương 22: Thân phận thật sự
23 Chương 23: Điều bất ngờ đáng sợ
24 Chương 24: Mặt yếu đuối
25 Chương 25: Chịu phạt
26 Chương 26: Giao dịch bất thành
27 Chương 27: Lấy lòng thương hại
28 Chương 28: Lại làm trái lệnh
29 Chương 29: Hành động kỳ quặc
30 Chương 30: Huấn luyện
31 Chương 31: Cởi trói
32 Chương 32: Gặp lại cố nhân
33 Chương 33: Ngoại lệ
34 Chương 34: Trò chơi sự thật
35 Chương 35: Thử thách
36 Chương 36: Sự lựa chọn cuối cùng
37 Chương 37: Không được hồi đáp
38 Chương 38: Trở về
39 Chương 39: Mây mưa đêm giao thừa
40 Chương 40: Hậu cơn say
41 Chương 41: Giải quyết vấn đề
42 Chương 42: Một chút thổ lộ
43 Chương 43: Buổi tiệc thượng lưu
44 Chương 44: Giải quyết
45 Chương 45: Lời tỏ tình
46 Chương 46: Nhiệm vụ đặc biệt
47 Chương 47: Người phù hợp
48 Chương 48: Tên cầm đầu và đồng bọn
49 Chương 49: Kết quả xét nghiệm
50 Chương 50: Chuyển đơn vị
51 Chương 51: Kẻ độc đoán
52 Chương 52: Sự cố bất ngờ
53 Chương 53: Cấp cứu
54 Chương 54: Qua cơn nguy kịch
55 Chương 55: Không phản kháng
56 Chương 56: Tổ ấm
57 Chương 57: Đêm đầu tiên
58 Chương 58: Đặc quyền
59 Chương 59: Tham vọng
60 Chương 60: Ra mắt
61 Chương 61: Xóa hết thông tin
62 Chương 62: Quyền lực
63 Chương 63: Tin tức người xưa
64 Chương 64: Hứa hẹn nhiều đời
65 Chương 65: Nghi ngờ
66 Chương 66: Có nội gián
67 Chương 67: Từng bước đối đầu
68 Chương 68: Trận chiến đầu tiên
69 Chương 69: Người xấu
70 Chương 70: Thực chiến
71 Chương 71: Thâm thù đại hận
72 Chương 72: Nước cờ cuối cùng
73 Chương 73: Qua cơn nguy kịch
74 Chương 74: Thật thật giả giả
75 Chương 75: Nhà hàng tình nhân
76 Chương 76: Ràng buộc
77 Chương 77: Dấu hiệu mang thai
78 Chương 78: Thiết bị theo dõi
79 Chương 79: Thói quen
80 Chương 80: Chị em đoàn tụ
81 Chương 81: Vỡ lẽ
82 Chương 82: Kẻ thù không đội trời chung
83 Chương 83: Làm sao cho tốt ?
84 Chương 84: Không dám đối diện
85 Chương 85: Một lần được quên
86 Chương 86: Làm tay trong
87 Chương 87: Kẻ phản bội
88 Chương 88: Không thích diễn
89 Chương 89: Giao dịch thất bại
90 Chương 90: Hạt Tử
91 Chương 91: Kế hoạch trả thù
92 Chương 92: Bị bắt cóc
93 Chương 93: Dùng mạng trả thù
94 Chương 94: Thoát thân
95 Chương 95: Lừa mình dối người
96 Chương 96: Bỏ trốn không thành
97 Chương 97: Hoài nghi
98 Chương 98: Chuyện xấu bại lộ
99 Chương 99: Bàn cân so sánh
100 Chương 100: Cuộc sống bình thường
101 Chương 101: Tự vẫn
102 Chương 102: Viên thuốc
103 Chương 103: Giả vờ hòa hoãn
104 Chương 104: Không từ thủ đoạn
105 Chương 105: Hoa tigon
106 Chương 106: Liệu pháp an ủi trái tim
107 Chương 107: Kế hoạch lớn
108 Chương 108: Tình huống không ngờ
109 Chương 109: Quyết định mạo hiểm
110 Chương 110: Khám thai
111 Chương 111: Lần đầu sợ hãi
112 Chương 112: Phẫu thuật bắt con
113 Chương 113: Đứa bé
114 Chương 114: Kế hoạch kết hôn
115 Chương 115: Thử váy cưới
116 Chương 116: Tri kỷ
117 Chương 117: Quyền lợi
118 Chương 118: Chúng ta kết hôn rồi
119 Chương 119: Lạc nhau một đời
120 Chương 120: Trương Ý Lễ
121 Chương 121: Ngoại truyện 1
122 Chương 122: Ngoại truyện 2
123 Chương 123: Ngoại truyện 3
Chapter

Updated 123 Episodes

1
Chương 1: Vệ sĩ trung thành
2
Chương 2: Chức trách
3
Chương 3: Cuộc gặp nửa đêm
4
Chương 4: Phân công nhiệm vụ
5
Chương 5: Có chút đặc biệt
6
Chương 6: Sói và cừu
7
Chương 7: Bông hồng lai quyến rũ
8
Chương 8: Nguy hiểm cận kề
9
Chương 9: Cứu nguy
10
Chương 10: Lời tiên đoán
11
Chương 11: Một nhà
12
Chương 12: Tinh ý
13
Chương 13: Sự thật của 9 năm trước
14
Chương 14: Kế hoạch theo dõi
15
Chương 15: Điểm yếu
16
Chương 16: Trông giống một đôi
17
Chương 17: Tình nhân trơ trẽn
18
Chương 18: Ý nghĩ lệch lạc
19
Chương 19: Hụt hẫng
20
Chương 20: Cuộc hội ngộ bất ngờ
21
Chương 21: Tạp vụ mới
22
Chương 22: Thân phận thật sự
23
Chương 23: Điều bất ngờ đáng sợ
24
Chương 24: Mặt yếu đuối
25
Chương 25: Chịu phạt
26
Chương 26: Giao dịch bất thành
27
Chương 27: Lấy lòng thương hại
28
Chương 28: Lại làm trái lệnh
29
Chương 29: Hành động kỳ quặc
30
Chương 30: Huấn luyện
31
Chương 31: Cởi trói
32
Chương 32: Gặp lại cố nhân
33
Chương 33: Ngoại lệ
34
Chương 34: Trò chơi sự thật
35
Chương 35: Thử thách
36
Chương 36: Sự lựa chọn cuối cùng
37
Chương 37: Không được hồi đáp
38
Chương 38: Trở về
39
Chương 39: Mây mưa đêm giao thừa
40
Chương 40: Hậu cơn say
41
Chương 41: Giải quyết vấn đề
42
Chương 42: Một chút thổ lộ
43
Chương 43: Buổi tiệc thượng lưu
44
Chương 44: Giải quyết
45
Chương 45: Lời tỏ tình
46
Chương 46: Nhiệm vụ đặc biệt
47
Chương 47: Người phù hợp
48
Chương 48: Tên cầm đầu và đồng bọn
49
Chương 49: Kết quả xét nghiệm
50
Chương 50: Chuyển đơn vị
51
Chương 51: Kẻ độc đoán
52
Chương 52: Sự cố bất ngờ
53
Chương 53: Cấp cứu
54
Chương 54: Qua cơn nguy kịch
55
Chương 55: Không phản kháng
56
Chương 56: Tổ ấm
57
Chương 57: Đêm đầu tiên
58
Chương 58: Đặc quyền
59
Chương 59: Tham vọng
60
Chương 60: Ra mắt
61
Chương 61: Xóa hết thông tin
62
Chương 62: Quyền lực
63
Chương 63: Tin tức người xưa
64
Chương 64: Hứa hẹn nhiều đời
65
Chương 65: Nghi ngờ
66
Chương 66: Có nội gián
67
Chương 67: Từng bước đối đầu
68
Chương 68: Trận chiến đầu tiên
69
Chương 69: Người xấu
70
Chương 70: Thực chiến
71
Chương 71: Thâm thù đại hận
72
Chương 72: Nước cờ cuối cùng
73
Chương 73: Qua cơn nguy kịch
74
Chương 74: Thật thật giả giả
75
Chương 75: Nhà hàng tình nhân
76
Chương 76: Ràng buộc
77
Chương 77: Dấu hiệu mang thai
78
Chương 78: Thiết bị theo dõi
79
Chương 79: Thói quen
80
Chương 80: Chị em đoàn tụ
81
Chương 81: Vỡ lẽ
82
Chương 82: Kẻ thù không đội trời chung
83
Chương 83: Làm sao cho tốt ?
84
Chương 84: Không dám đối diện
85
Chương 85: Một lần được quên
86
Chương 86: Làm tay trong
87
Chương 87: Kẻ phản bội
88
Chương 88: Không thích diễn
89
Chương 89: Giao dịch thất bại
90
Chương 90: Hạt Tử
91
Chương 91: Kế hoạch trả thù
92
Chương 92: Bị bắt cóc
93
Chương 93: Dùng mạng trả thù
94
Chương 94: Thoát thân
95
Chương 95: Lừa mình dối người
96
Chương 96: Bỏ trốn không thành
97
Chương 97: Hoài nghi
98
Chương 98: Chuyện xấu bại lộ
99
Chương 99: Bàn cân so sánh
100
Chương 100: Cuộc sống bình thường
101
Chương 101: Tự vẫn
102
Chương 102: Viên thuốc
103
Chương 103: Giả vờ hòa hoãn
104
Chương 104: Không từ thủ đoạn
105
Chương 105: Hoa tigon
106
Chương 106: Liệu pháp an ủi trái tim
107
Chương 107: Kế hoạch lớn
108
Chương 108: Tình huống không ngờ
109
Chương 109: Quyết định mạo hiểm
110
Chương 110: Khám thai
111
Chương 111: Lần đầu sợ hãi
112
Chương 112: Phẫu thuật bắt con
113
Chương 113: Đứa bé
114
Chương 114: Kế hoạch kết hôn
115
Chương 115: Thử váy cưới
116
Chương 116: Tri kỷ
117
Chương 117: Quyền lợi
118
Chương 118: Chúng ta kết hôn rồi
119
Chương 119: Lạc nhau một đời
120
Chương 120: Trương Ý Lễ
121
Chương 121: Ngoại truyện 1
122
Chương 122: Ngoại truyện 2
123
Chương 123: Ngoại truyện 3

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play