Chương 18: Ý nghĩ lệch lạc

Ruppie đến giờ cũng phải đóng cửa, Thiên Ý ngồi một góc chứng kiến khách trong quán bar lần lượt ra về, cho đến khi không còn ai nữa tiếng nhạc và ánh đèn đủ màu sắc chớp nháy kia cũng bị tắt đi, nhân viên vệ sinh lần lượt lau dọn lại quán một cách kỹ càng để chuẩn bị cho ngày hôm sau Ruppie phải tiếp tục hoạt động. Phía xa xa kia Gia Hạo và Khắc Huy say bí tỉ đang nằm ngả ngớn trên chiếc ghế dài được lót đệm êm ái, bọn họ bảo quần cho đám cảnh sát một trận xong cũng biến mình thành con sâu rượu lết đi cũng không nổi.

Thiên Ý chống cằm đôi mắt mơ màng buồn ngủ đến sắp díu chặt lại, cô nhìn về phía cầu thang dẫn lên tầng trên của quán, Lưu Ngọc Lễ vẫn còn đang ở trên đó với cô gái kia, còn Dương Thiên Ý thì lại ngồi đây chờ đợi người mình yêu giải quyết xong cơn hứng tình với người phụ nữ khác. Không có gì lạ lẫm, mọi thứ trong 9 năm qua dần trở nên quá đỗi quen thuộc. Bạn tình của Lưu Ngọc Lễ tăng dần theo năm tháng, anh vẫn luôn phóng túng như vậy không chút thay đổi, người thay đổi là Thiên Ý...từ cảm xúc biết ơn sang ngưỡng mộ rồi rung động, rung động trước một tên bị cho là khốn nạn mà kẻ thù ai cũng muốn giết, cảnh sát thì muốn bắt giữ. Càng suy nghĩ nhiều đầu óc càng trở nên mơ hồ, Thiên Ý từ từ gục xuống bàn rồi ngủ lúc nào cũng không hay.

Trời vẫn chưa sáng Lưu Ngọc Lễ một thân ngực trần, miệng ngậm điếu thuốc lá từ cầu thang bước xuống vừa anh đi vừa mặc áo. Bỗng anh đứng khựng lại ở phía xa từ từ quan sát cô gái đang ngủ gục trên bàn, kể cả lúc ngủ Dương Thiên Ý cũng giống như đang trong tư thế phòng bị, lông màu nhíu chặt rất nghiêm túc.

Anh thích thú theo ý thức chầm chậm bước lại sợ làm cô tỉnh giấc, Lưu Ngọc Lễ kề sát gương mặt mặt mình đến gần cô, không gian Ruppie chưa bao giờ yên tĩnh như lúc này anh có thể nghe thấy tiếng thở đều đều của Thiên Ý. Lưu Ngọc Lễ giơ ngón trỏ chạm vào giữa hai hàng lông mày Thiên Ý rồi xoa nhẹ một lúc sau đôi lông mày lập tức giãn ra. Nhìn cô ngủ ngon đến như vậy lòng anh lại nghĩ

[ Bây giờ sát thủ có đột nhập vào đây bắn chết cô cũng không biết...đồ khúc gỗ ]

Gia Hạo uống nhiều rượu quá cảm thấy buồn vệ sinh, anh từ từ trườn ra khỏi ghế rồi lờ mờ chao đảo bước đi đột nhiên bắt gặp dáng người hết sức quen thuộc

" Ể..."

" Suỵt ! "

Lưu Ngọc Lễ quay người lại làm cho Gia Hạo giật mình đến tỉnh hết cả rượu, bắt chéo hai tay phía trước sau đó liền cúi người hành lễ

" Ông chủ "

" Cô ấy ngủ ở đây bao lâu rồi ? "

Gia Hạo nhìn Thiên Ý đang nằm gục trên bàn chỉ biết nhăn mặt gãi đầu

" Thưa ông chủ chuyện là...tôi còn ngủ trước cả đội trưởng nên tôi không rõ cô ấy ngủ từ lúc nào "

Mấy tên vệ sĩ này của anh chắc chỉ được có cái sức trâu chứ đầu óc tên nào cũng ngu si thật sự chuyện gì cũng không biết làm anh tức chết.

" Có...có chuyện gì sao ông chủ ? "

Anh thở hắt ra rồi lại liếc nhìn Thiên Ý đang ngủ

" Tao muốn về nhà "

Gia Hạo lập tức nhanh miệng dù vẫn chưa hết buồn vệ sinh nhưn vẫn cố gượng cười

" Tôi đưa ông chủ về "

" Không cần, bọn mày ở lại đi, tao đưa cô ấy về trước "

Gia Hạo gãi gãi đầu khó hiểu, sau đó chỉ thấy Lưu Ngọc Lễ nhẹ nhàng đến bến cạnh Thiên Ý rồi bế cô lên, anh từng bước chân sải dài trong chốc lát liền rời khỏi quán bar.

" Hai người bọn họ...ở chung nhà sao ? "

Gia Hạo rùng mình nghĩ cũng không dám nghĩ đến sao đội trưởng của anh có thể sống chung một mái nhà với ác ma chứ, nhắc đến Lưu Ngọc Lễ đã thấy rợn người rồi.

" Quên mất mình còn chưa đi giải quyết nỗi buồn "

Gia Hạo kéo khóa quần rồi tức tốc tiến thẳng vào nhà vệ sinh đóng cửa lại.

...

Nói về Thiên Ý từ khi được anh bế thốc lên thì cô đã tỉnh lại rồi là một vệ sĩ đương nhiên tính cảnh giác sẽ cao làm sao có chuyện bị người khác đưa đi mà không biết, cô chỉ là giả vờ nằm yên không biết có ích kỉ hay không chỉ là muốn một lần được nằm trong vòng tay người mình yêu thì cả đời này đều không phải hối hận nữa.

Mọi thứ như được đảo ngược lại hoàn toàn, Lưu Ngọc Lễ đích thân lái xe đưa Thiên Ý về ngôi nhà mà hai người đang sinh sống. Anh lại một lần nữa dịu dàng bế cô vào trong, khác với lúc anh say rượu được cô đưa về tổ chức, Thiên Ý có thể cảm nhận được sự an toàn của vòng tay rắn chắc, sự ấm áp từ cơ thể dù cách bao nhiêu lớp áo, mọi người đều bảo Lưu Ngọc Lễ toàn thân đều phát ra hàn khí duy chỉ Thiên Ý là cảm nhận được sự ấm áp kia.

Lại nhớ đến những cô gái từng qua tay Lưu Ngọc Lễ, Thiên Ý không biết họ có cảm nhận được hơi ấm của anh hay không nhưng ít nhất họ từng được hạnh phúc dưới sự yêu chiều dù chỉ là trong một khoản thời gian ít ỏi.

Bế cô trên tay từ từ tiến vào phòng ngủ của Thiên Ý, anh chậm rãi đặt cô xuống giường, cả quá trình đều cảm thấy không chút tốn sức. Vén mái tóc dài đang che phủ một bên mắt của Thiên Ý sang, anh phì cười.

" Còn tưởng vệ sĩ làm bằng đá, không ngờ lại nhẹ hững như vậy "

Bất chợt ánh nhìn của Lưu Ngọc Lễ di dời xuống đôi môi hồng căng bóng, một ý nghĩ rất loạn hiện lên trong đầu anh, dù người nổi tiếng hay gái làng chơi tất cả đều đã được anh trải nghiệm chỉ là anh chưa từng thử qua hương vị của cấp dưới mình.

Hành động không tự chủ anh cúi người xuống thứ nhắm đến là môi của Thiên Ý, muốn xâu xé nó là ý nghĩ trong đầu hiện giờ của Lưu Ngọc Lễ. Thiên Ý nghe được tiếng hơi thở của anh càng lúc càng gần, cô gần như đã đoán được điều gì sắp xảy ra...thật tình là có chút mong chờ, chỉ cần bản thân không tỉnh giấc, không làm anh mất hứng thì sau khi tỉnh lại cô có thể để cho giữa hai người giống như chưa từng có gì xảy ra.

Lưu Ngọc Lễ càng tiến đến thì nhịp tim của Thiên Ý cũng nhanh dần theo cảm giác hồi hộp khiến cho lồng ngực như muốn vỡ tung, anh đã rất dứt khoát tiến đến nhưng khi chóp mũi hai người chạm vào nhau khoảng cách chỉ còn thiếu một chút nữa anh lại chợt dừng hành động của mình.

Lưu Ngọc Lễ đứng bật dậy quay người bỏ đi, lúc mở cánh cửa ra anh còn tự chế nhạo bản thân mình

" Nhảm nhí thật "

Tiếng cửa đóng lại cũng là lúc Thiên Ý mở mắt ra, đến cuối cùng Lưu Ngọc Lễ vẫn là không dám thử, anh không thể làm theo lời Hàn Thanh Hân là đối xử với cô như bao người phụ nữ khác từng qua tay anh, Thiên Ý có thể không muốn điều đó, anh không thể bắt ép phụ nữ làm điều họ không thích, trừ khi là tự nguyện muốn dây vào anh. Thiên Ý theo anh 9 năm là chân thành đối đãi, anh không thể một phút ngẫu hứng để rồi hủy hoại một cấp dưới trung thành của mình.

Chapter
1 Chương 1: Vệ sĩ trung thành
2 Chương 2: Chức trách
3 Chương 3: Cuộc gặp nửa đêm
4 Chương 4: Phân công nhiệm vụ
5 Chương 5: Có chút đặc biệt
6 Chương 6: Sói và cừu
7 Chương 7: Bông hồng lai quyến rũ
8 Chương 8: Nguy hiểm cận kề
9 Chương 9: Cứu nguy
10 Chương 10: Lời tiên đoán
11 Chương 11: Một nhà
12 Chương 12: Tinh ý
13 Chương 13: Sự thật của 9 năm trước
14 Chương 14: Kế hoạch theo dõi
15 Chương 15: Điểm yếu
16 Chương 16: Trông giống một đôi
17 Chương 17: Tình nhân trơ trẽn
18 Chương 18: Ý nghĩ lệch lạc
19 Chương 19: Hụt hẫng
20 Chương 20: Cuộc hội ngộ bất ngờ
21 Chương 21: Tạp vụ mới
22 Chương 22: Thân phận thật sự
23 Chương 23: Điều bất ngờ đáng sợ
24 Chương 24: Mặt yếu đuối
25 Chương 25: Chịu phạt
26 Chương 26: Giao dịch bất thành
27 Chương 27: Lấy lòng thương hại
28 Chương 28: Lại làm trái lệnh
29 Chương 29: Hành động kỳ quặc
30 Chương 30: Huấn luyện
31 Chương 31: Cởi trói
32 Chương 32: Gặp lại cố nhân
33 Chương 33: Ngoại lệ
34 Chương 34: Trò chơi sự thật
35 Chương 35: Thử thách
36 Chương 36: Sự lựa chọn cuối cùng
37 Chương 37: Không được hồi đáp
38 Chương 38: Trở về
39 Chương 39: Mây mưa đêm giao thừa
40 Chương 40: Hậu cơn say
41 Chương 41: Giải quyết vấn đề
42 Chương 42: Một chút thổ lộ
43 Chương 43: Buổi tiệc thượng lưu
44 Chương 44: Giải quyết
45 Chương 45: Lời tỏ tình
46 Chương 46: Nhiệm vụ đặc biệt
47 Chương 47: Người phù hợp
48 Chương 48: Tên cầm đầu và đồng bọn
49 Chương 49: Kết quả xét nghiệm
50 Chương 50: Chuyển đơn vị
51 Chương 51: Kẻ độc đoán
52 Chương 52: Sự cố bất ngờ
53 Chương 53: Cấp cứu
54 Chương 54: Qua cơn nguy kịch
55 Chương 55: Không phản kháng
56 Chương 56: Tổ ấm
57 Chương 57: Đêm đầu tiên
58 Chương 58: Đặc quyền
59 Chương 59: Tham vọng
60 Chương 60: Ra mắt
61 Chương 61: Xóa hết thông tin
62 Chương 62: Quyền lực
63 Chương 63: Tin tức người xưa
64 Chương 64: Hứa hẹn nhiều đời
65 Chương 65: Nghi ngờ
66 Chương 66: Có nội gián
67 Chương 67: Từng bước đối đầu
68 Chương 68: Trận chiến đầu tiên
69 Chương 69: Người xấu
70 Chương 70: Thực chiến
71 Chương 71: Thâm thù đại hận
72 Chương 72: Nước cờ cuối cùng
73 Chương 73: Qua cơn nguy kịch
74 Chương 74: Thật thật giả giả
75 Chương 75: Nhà hàng tình nhân
76 Chương 76: Ràng buộc
77 Chương 77: Dấu hiệu mang thai
78 Chương 78: Thiết bị theo dõi
79 Chương 79: Thói quen
80 Chương 80: Chị em đoàn tụ
81 Chương 81: Vỡ lẽ
82 Chương 82: Kẻ thù không đội trời chung
83 Chương 83: Làm sao cho tốt ?
84 Chương 84: Không dám đối diện
85 Chương 85: Một lần được quên
86 Chương 86: Làm tay trong
87 Chương 87: Kẻ phản bội
88 Chương 88: Không thích diễn
89 Chương 89: Giao dịch thất bại
90 Chương 90: Hạt Tử
91 Chương 91: Kế hoạch trả thù
92 Chương 92: Bị bắt cóc
93 Chương 93: Dùng mạng trả thù
94 Chương 94: Thoát thân
95 Chương 95: Lừa mình dối người
96 Chương 96: Bỏ trốn không thành
97 Chương 97: Hoài nghi
98 Chương 98: Chuyện xấu bại lộ
99 Chương 99: Bàn cân so sánh
100 Chương 100: Cuộc sống bình thường
101 Chương 101: Tự vẫn
102 Chương 102: Viên thuốc
103 Chương 103: Giả vờ hòa hoãn
104 Chương 104: Không từ thủ đoạn
105 Chương 105: Hoa tigon
106 Chương 106: Liệu pháp an ủi trái tim
107 Chương 107: Kế hoạch lớn
108 Chương 108: Tình huống không ngờ
109 Chương 109: Quyết định mạo hiểm
110 Chương 110: Khám thai
111 Chương 111: Lần đầu sợ hãi
112 Chương 112: Phẫu thuật bắt con
113 Chương 113: Đứa bé
114 Chương 114: Kế hoạch kết hôn
115 Chương 115: Thử váy cưới
116 Chương 116: Tri kỷ
117 Chương 117: Quyền lợi
118 Chương 118: Chúng ta kết hôn rồi
119 Chương 119: Lạc nhau một đời
120 Chương 120: Trương Ý Lễ
121 Chương 121: Ngoại truyện 1
122 Chương 122: Ngoại truyện 2
123 Chương 123: Ngoại truyện 3
Chapter

Updated 123 Episodes

1
Chương 1: Vệ sĩ trung thành
2
Chương 2: Chức trách
3
Chương 3: Cuộc gặp nửa đêm
4
Chương 4: Phân công nhiệm vụ
5
Chương 5: Có chút đặc biệt
6
Chương 6: Sói và cừu
7
Chương 7: Bông hồng lai quyến rũ
8
Chương 8: Nguy hiểm cận kề
9
Chương 9: Cứu nguy
10
Chương 10: Lời tiên đoán
11
Chương 11: Một nhà
12
Chương 12: Tinh ý
13
Chương 13: Sự thật của 9 năm trước
14
Chương 14: Kế hoạch theo dõi
15
Chương 15: Điểm yếu
16
Chương 16: Trông giống một đôi
17
Chương 17: Tình nhân trơ trẽn
18
Chương 18: Ý nghĩ lệch lạc
19
Chương 19: Hụt hẫng
20
Chương 20: Cuộc hội ngộ bất ngờ
21
Chương 21: Tạp vụ mới
22
Chương 22: Thân phận thật sự
23
Chương 23: Điều bất ngờ đáng sợ
24
Chương 24: Mặt yếu đuối
25
Chương 25: Chịu phạt
26
Chương 26: Giao dịch bất thành
27
Chương 27: Lấy lòng thương hại
28
Chương 28: Lại làm trái lệnh
29
Chương 29: Hành động kỳ quặc
30
Chương 30: Huấn luyện
31
Chương 31: Cởi trói
32
Chương 32: Gặp lại cố nhân
33
Chương 33: Ngoại lệ
34
Chương 34: Trò chơi sự thật
35
Chương 35: Thử thách
36
Chương 36: Sự lựa chọn cuối cùng
37
Chương 37: Không được hồi đáp
38
Chương 38: Trở về
39
Chương 39: Mây mưa đêm giao thừa
40
Chương 40: Hậu cơn say
41
Chương 41: Giải quyết vấn đề
42
Chương 42: Một chút thổ lộ
43
Chương 43: Buổi tiệc thượng lưu
44
Chương 44: Giải quyết
45
Chương 45: Lời tỏ tình
46
Chương 46: Nhiệm vụ đặc biệt
47
Chương 47: Người phù hợp
48
Chương 48: Tên cầm đầu và đồng bọn
49
Chương 49: Kết quả xét nghiệm
50
Chương 50: Chuyển đơn vị
51
Chương 51: Kẻ độc đoán
52
Chương 52: Sự cố bất ngờ
53
Chương 53: Cấp cứu
54
Chương 54: Qua cơn nguy kịch
55
Chương 55: Không phản kháng
56
Chương 56: Tổ ấm
57
Chương 57: Đêm đầu tiên
58
Chương 58: Đặc quyền
59
Chương 59: Tham vọng
60
Chương 60: Ra mắt
61
Chương 61: Xóa hết thông tin
62
Chương 62: Quyền lực
63
Chương 63: Tin tức người xưa
64
Chương 64: Hứa hẹn nhiều đời
65
Chương 65: Nghi ngờ
66
Chương 66: Có nội gián
67
Chương 67: Từng bước đối đầu
68
Chương 68: Trận chiến đầu tiên
69
Chương 69: Người xấu
70
Chương 70: Thực chiến
71
Chương 71: Thâm thù đại hận
72
Chương 72: Nước cờ cuối cùng
73
Chương 73: Qua cơn nguy kịch
74
Chương 74: Thật thật giả giả
75
Chương 75: Nhà hàng tình nhân
76
Chương 76: Ràng buộc
77
Chương 77: Dấu hiệu mang thai
78
Chương 78: Thiết bị theo dõi
79
Chương 79: Thói quen
80
Chương 80: Chị em đoàn tụ
81
Chương 81: Vỡ lẽ
82
Chương 82: Kẻ thù không đội trời chung
83
Chương 83: Làm sao cho tốt ?
84
Chương 84: Không dám đối diện
85
Chương 85: Một lần được quên
86
Chương 86: Làm tay trong
87
Chương 87: Kẻ phản bội
88
Chương 88: Không thích diễn
89
Chương 89: Giao dịch thất bại
90
Chương 90: Hạt Tử
91
Chương 91: Kế hoạch trả thù
92
Chương 92: Bị bắt cóc
93
Chương 93: Dùng mạng trả thù
94
Chương 94: Thoát thân
95
Chương 95: Lừa mình dối người
96
Chương 96: Bỏ trốn không thành
97
Chương 97: Hoài nghi
98
Chương 98: Chuyện xấu bại lộ
99
Chương 99: Bàn cân so sánh
100
Chương 100: Cuộc sống bình thường
101
Chương 101: Tự vẫn
102
Chương 102: Viên thuốc
103
Chương 103: Giả vờ hòa hoãn
104
Chương 104: Không từ thủ đoạn
105
Chương 105: Hoa tigon
106
Chương 106: Liệu pháp an ủi trái tim
107
Chương 107: Kế hoạch lớn
108
Chương 108: Tình huống không ngờ
109
Chương 109: Quyết định mạo hiểm
110
Chương 110: Khám thai
111
Chương 111: Lần đầu sợ hãi
112
Chương 112: Phẫu thuật bắt con
113
Chương 113: Đứa bé
114
Chương 114: Kế hoạch kết hôn
115
Chương 115: Thử váy cưới
116
Chương 116: Tri kỷ
117
Chương 117: Quyền lợi
118
Chương 118: Chúng ta kết hôn rồi
119
Chương 119: Lạc nhau một đời
120
Chương 120: Trương Ý Lễ
121
Chương 121: Ngoại truyện 1
122
Chương 122: Ngoại truyện 2
123
Chương 123: Ngoại truyện 3

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play