Chương 15: Điểm yếu

Sau đó khoảng 10 phút chờ đợi anh chỉ thấy có cô phục vụ khi nãy một mình bước ra, sắc mặt cô ấy còn có phần khó coi, cô ấy nhìn anh gãi đầu xong lại nhăn mặt khó xử, để Lưu Ngọc Lễ đoán thử xem nhé có lẽ Thiên Ý không chịu hợp tác với người phục vụ đó nhưng anh lại không tin cô dám làm trái mệnh lệnh của mình

Lưu Ngọc Lễ nhướng mày nhìn cô phục vụ

" Người đâu ? "

" Cô Dương mời..."

Lưu Ngọc Lễ hướng mắt nhìn về phía phòng thay quần áo, Thiên Ý bước ra với vẻ mặt không mấy tình nguyện, cô đội chiếc mũ lưỡi trai màu trắng còn được phục vụ tinh ý chọn cho chiếc áo cổ lọ tay dài màu xanh loại dành cho người chơi golf giống hệt với màu áo với anh. Ngắm nhìn Thiên Ý trong bộ trang phục này anh chợt nhận ra cô có một nét gì đó rất riêng biệt, y phục như có thể thay đổi hoàn toàn cách nhìn nhận về thân phận của một người, tháo bỏ lớp vỏ bọc vệ sĩ ra trông cô chẳng khác gì bao thiên kim tiểu thư nhà quyền quý khác.

Nhưng nếu mọi sự dừng ở đó có lẽ đã tốt đẹp chỉ là khi Lưu Ngọc Lễ nhìn xuống nửa thân dưới của cô liền không khỏi giật mình, mắt anh mở thật to cả gương mặt đều đờ ra

" Phong cách gì thế này ? "

Tất cả đều rất ổn cho đến khi anh nhìn thấy Thiên Ý mặc chiếc váy chữ dáng chữ A xếp ly màu trắng tinh khôi lại phối thêm quần bó bên trong, thật chẳng ra làm sao cả

" Ông chủ tôi... "

Cô phục vụ mặt sầu trông thấy rõ đi đến gần anh như muốn cúi đầu tạ lỗi

" Vốn dĩ sẽ mang tất dài nhưng cô Dương nói không thích hở hang như vậy nên cô ấy đã tự ý phối thêm quần ở trong mới thành ra như vậy "

Thiên Ý thật cảm thấy không tự tin với bộ trang phục trên người mình, chiếc váy quá ngắn khiến cô không quen nhất là khi phải hành động bảo vệ anh lại cực kì không tiện. Thiên Ý cứ nắm níu chiếc váy khiến anh cảm thấy rất tức cười

" Thôi vậy cũng được, cô lại đây "

Chầm chậm bước đến bên cạnh anh cô nhăn mặt giọng nói lí nhí cầu xin

" Anh cho tôi thay lại quần áo được không, cái này trông kì cục quá "

" Sao cô không biết nghe lời vậy hả ? Ai chỉ cho cách mặc đồ quái gỡ như thế ? Chưa từng mặc váy sao ? "

Đúng như anh nói càng nhìn bản thân lại càng thấy kì cục, nếu như cấp ưới của Thiên Ý bắt gặp cô trong bộ dạng này chắc xấu hổ chết mất, trước câu hỏi của anh cô cũng thành thật trả lời

" Trước đây rất lâu khi còn ở cấp 3 thì từng mặc về sau khi trở thành vệ sĩ chỉ mặc đồng phục thôi, vả lại mặc váy sẽ không có chỗ cất súng không tiện chút nào, tôi còn phải bảo vệ anh mà. "

Kéo tay Thiên Ý ra ngoài sân trong khi cô chưa kịp chuẩn bị gì cả, anh đặt chiếc gậy đánh bóng yêu thích của mình vào tay cô rồi nói với Thiên Ý

" Hôm nay không phải làm vệ sĩ, chơi vui vẻ là được, cô thử đi "

Cầm chiếc gậy trong tay Thiên Ý có chút chần chừ, mấy trò này cô đâu có biết chơi đâu, anh như vậy là cố tình làm khó cô rồi, nhìn anh bằng ánh mắt khẩn thiết van xin

" Ông chủ hay là thôi đi "

" Không được cãi "

Đặt bóng vào vị trí Thiên Ý nghĩ chỉ đánh một quả banh bé tẹo thôi mà chắc sẽ không thể làm khó được cô đâu, vậy nên cô cứ thế dùng hết lực đánh ra phát bóng đầu tiên, viễn tưởng quả bóng bay bổng và xa đang hiện lên trong đầu nhưng sự thật thì hoàn toàn nghiệt ngã, quả bóng dưới chân vẫn nằm yên không chút động đậy

[ Hụt rồi ? ]

Cô xấu hổ đến mức thật muốn tìm cái lỗ mà chui vào, bỗng nhiên có một lực kéo Thiên Ý về sau, lồng ngực Lưu Ngọc Lễ áp chặt vào lưng Thiên Ý, anh nắm tay cô chỉ cho cô cách cầm gậy và phát bóng sao cho thật chuẩn, giọng nói anh trầm ấm vang vang bên tai

" Chân rộng ra, cúi người xuống thấp một chút, tốt...bắt đầu lại đi "

Sau khi có người chỉ dẫn Thiên Ý thật sự đã làm tốt hơn một chút chỉ có điều tiếp xúc với Lưu Ngọc Lễ ở khoảng cách gần như vậy khiến cho cô cảm giác bị ngộp đến không thở nổi nhưng lại cảm thấy rất vui sướng.

Với vóc dáng cao lớn của mình khi đứng phía sau Dương Thiên Ý chỉ cách đánh bóng cho cô thứ khiến anh nhìn thấy rõ nhất là gò má ửng hồng không thể tự chủ anh liền đưa tay lên chạm vào vuốt ve gương mặt Thiên Ý từ phía sau. Cô giật mình quay lại nhìn anh chỉ thấy Lưu Ngọc Lễ nhìn lấy mình một cách hững hờ

" Thiên Ý, vệ sĩ khi phản bội thì như thế nào ? "

Anh không biết vì sao mình lại hỏi cô vấn đề này, Thiên Ý lại không dám thắc mắc nhiều liền đáp lời anh

" Vệ sĩ trước khi vào tổ chức đều phải lập lời thề tuyệt đối trung thành nếu làm trái bất kì ai đều có thể lập tức bắn chết "

" Vậy từng có bao nhiêu người phản bội tổ chức ? "

Thiên Ý không nghĩ nhiều lập tức cho đáp án

" Từ lúc anh tiếp quản Đại Ưng đến nay chưa từng có người phản bội "

Chính cô cũng cảm thấy ngưỡng mộ Lưu Ngọc Lễ có thể khiến cho nhiều người tận trung với mình như vậy quả thật không phải dễ.

" Trước tôi thời kì của Phi Ưng lão đại có không ít kẻ làm phản nhưng khi tôi lên lãnh đạo thì chẳng ai dám làm gì cô biết tại sao không ? "

Cô nghĩ đơn giản là do anh tài giỏi khiến người ta nể phục vậy thôi

" Thật ra mỗi người đều có điểm yếu, nắm bắt được điểm yếu của ai đó ta sẽ có thể khiến chi người đó tuyệt đối trung thành.Thân là người đứng đầu tổ chức tôi phải là người không có điểm yếu nhưng tại sao cô cũng như vậy ? "

" Tôi sao ? "

" Tại sao cô cũng không có điểm yếu ? Cô chẳng sợ bất kì điều gì, không ai có thể nắm thóp được cô là người đặc biệt nguy hiểm "

Dương Thiên Ý nghe anh bộc bạch liền sững người ra, chẳng lẽ vì điều đó nên anh lo sợ một ngày cô sẽ phản bội tổ chức, quay lưng với anh hay sao ? Thiên Ý trở nên nghiêm túc hơn mà bày tỏ suy nghĩ của mình

" Như lời thề với tổ chức nếu Dương Thiên Ý tôi phản bội sẽ tự nguyện chết trong tay anh, tôi nói được làm được xin ông chủ hãy tin tưởng tôi được không ? "

Từ trong ánh mắt kiên quyết của Thiên Ý anh như có thể thấu nỗi lòng của cô, anh cảm nhận được sự khẳng định từ trong lời nói của Thiên Ý là vô cùng chân thành

" Thật sao ? "

" Tôi đảm bảo với anh tôi mãi mãi là người của tổ chức là người của anh tuyệt đối không thay đổi "

Dương Thiên Ý thật sự muốn bày tỏ cho Lưu Ngọc Lễ biết anh chính là tư tưởng là tín ngưỡng của cô, điểm yếu duy nhất của Thiên Ý cũng chính là anh, vậy nên cô hy vọng anh được vui vẻ được hạnh phúc và an toàn, chẳng dám mơ mộng cao xa chỉ mong có thể cả đời ở bên cạnh bảo vệ anh như việc mà cô đã làm suốt những năm qua chỉ cần bấy nhiêu đó là cô đã có thể bảo vệ được điểm yếu của mình rồi.

Chapter
1 Chương 1: Vệ sĩ trung thành
2 Chương 2: Chức trách
3 Chương 3: Cuộc gặp nửa đêm
4 Chương 4: Phân công nhiệm vụ
5 Chương 5: Có chút đặc biệt
6 Chương 6: Sói và cừu
7 Chương 7: Bông hồng lai quyến rũ
8 Chương 8: Nguy hiểm cận kề
9 Chương 9: Cứu nguy
10 Chương 10: Lời tiên đoán
11 Chương 11: Một nhà
12 Chương 12: Tinh ý
13 Chương 13: Sự thật của 9 năm trước
14 Chương 14: Kế hoạch theo dõi
15 Chương 15: Điểm yếu
16 Chương 16: Trông giống một đôi
17 Chương 17: Tình nhân trơ trẽn
18 Chương 18: Ý nghĩ lệch lạc
19 Chương 19: Hụt hẫng
20 Chương 20: Cuộc hội ngộ bất ngờ
21 Chương 21: Tạp vụ mới
22 Chương 22: Thân phận thật sự
23 Chương 23: Điều bất ngờ đáng sợ
24 Chương 24: Mặt yếu đuối
25 Chương 25: Chịu phạt
26 Chương 26: Giao dịch bất thành
27 Chương 27: Lấy lòng thương hại
28 Chương 28: Lại làm trái lệnh
29 Chương 29: Hành động kỳ quặc
30 Chương 30: Huấn luyện
31 Chương 31: Cởi trói
32 Chương 32: Gặp lại cố nhân
33 Chương 33: Ngoại lệ
34 Chương 34: Trò chơi sự thật
35 Chương 35: Thử thách
36 Chương 36: Sự lựa chọn cuối cùng
37 Chương 37: Không được hồi đáp
38 Chương 38: Trở về
39 Chương 39: Mây mưa đêm giao thừa
40 Chương 40: Hậu cơn say
41 Chương 41: Giải quyết vấn đề
42 Chương 42: Một chút thổ lộ
43 Chương 43: Buổi tiệc thượng lưu
44 Chương 44: Giải quyết
45 Chương 45: Lời tỏ tình
46 Chương 46: Nhiệm vụ đặc biệt
47 Chương 47: Người phù hợp
48 Chương 48: Tên cầm đầu và đồng bọn
49 Chương 49: Kết quả xét nghiệm
50 Chương 50: Chuyển đơn vị
51 Chương 51: Kẻ độc đoán
52 Chương 52: Sự cố bất ngờ
53 Chương 53: Cấp cứu
54 Chương 54: Qua cơn nguy kịch
55 Chương 55: Không phản kháng
56 Chương 56: Tổ ấm
57 Chương 57: Đêm đầu tiên
58 Chương 58: Đặc quyền
59 Chương 59: Tham vọng
60 Chương 60: Ra mắt
61 Chương 61: Xóa hết thông tin
62 Chương 62: Quyền lực
63 Chương 63: Tin tức người xưa
64 Chương 64: Hứa hẹn nhiều đời
65 Chương 65: Nghi ngờ
66 Chương 66: Có nội gián
67 Chương 67: Từng bước đối đầu
68 Chương 68: Trận chiến đầu tiên
69 Chương 69: Người xấu
70 Chương 70: Thực chiến
71 Chương 71: Thâm thù đại hận
72 Chương 72: Nước cờ cuối cùng
73 Chương 73: Qua cơn nguy kịch
74 Chương 74: Thật thật giả giả
75 Chương 75: Nhà hàng tình nhân
76 Chương 76: Ràng buộc
77 Chương 77: Dấu hiệu mang thai
78 Chương 78: Thiết bị theo dõi
79 Chương 79: Thói quen
80 Chương 80: Chị em đoàn tụ
81 Chương 81: Vỡ lẽ
82 Chương 82: Kẻ thù không đội trời chung
83 Chương 83: Làm sao cho tốt ?
84 Chương 84: Không dám đối diện
85 Chương 85: Một lần được quên
86 Chương 86: Làm tay trong
87 Chương 87: Kẻ phản bội
88 Chương 88: Không thích diễn
89 Chương 89: Giao dịch thất bại
90 Chương 90: Hạt Tử
91 Chương 91: Kế hoạch trả thù
92 Chương 92: Bị bắt cóc
93 Chương 93: Dùng mạng trả thù
94 Chương 94: Thoát thân
95 Chương 95: Lừa mình dối người
96 Chương 96: Bỏ trốn không thành
97 Chương 97: Hoài nghi
98 Chương 98: Chuyện xấu bại lộ
99 Chương 99: Bàn cân so sánh
100 Chương 100: Cuộc sống bình thường
101 Chương 101: Tự vẫn
102 Chương 102: Viên thuốc
103 Chương 103: Giả vờ hòa hoãn
104 Chương 104: Không từ thủ đoạn
105 Chương 105: Hoa tigon
106 Chương 106: Liệu pháp an ủi trái tim
107 Chương 107: Kế hoạch lớn
108 Chương 108: Tình huống không ngờ
109 Chương 109: Quyết định mạo hiểm
110 Chương 110: Khám thai
111 Chương 111: Lần đầu sợ hãi
112 Chương 112: Phẫu thuật bắt con
113 Chương 113: Đứa bé
114 Chương 114: Kế hoạch kết hôn
115 Chương 115: Thử váy cưới
116 Chương 116: Tri kỷ
117 Chương 117: Quyền lợi
118 Chương 118: Chúng ta kết hôn rồi
119 Chương 119: Lạc nhau một đời
120 Chương 120: Trương Ý Lễ
121 Chương 121: Ngoại truyện 1
122 Chương 122: Ngoại truyện 2
123 Chương 123: Ngoại truyện 3
Chapter

Updated 123 Episodes

1
Chương 1: Vệ sĩ trung thành
2
Chương 2: Chức trách
3
Chương 3: Cuộc gặp nửa đêm
4
Chương 4: Phân công nhiệm vụ
5
Chương 5: Có chút đặc biệt
6
Chương 6: Sói và cừu
7
Chương 7: Bông hồng lai quyến rũ
8
Chương 8: Nguy hiểm cận kề
9
Chương 9: Cứu nguy
10
Chương 10: Lời tiên đoán
11
Chương 11: Một nhà
12
Chương 12: Tinh ý
13
Chương 13: Sự thật của 9 năm trước
14
Chương 14: Kế hoạch theo dõi
15
Chương 15: Điểm yếu
16
Chương 16: Trông giống một đôi
17
Chương 17: Tình nhân trơ trẽn
18
Chương 18: Ý nghĩ lệch lạc
19
Chương 19: Hụt hẫng
20
Chương 20: Cuộc hội ngộ bất ngờ
21
Chương 21: Tạp vụ mới
22
Chương 22: Thân phận thật sự
23
Chương 23: Điều bất ngờ đáng sợ
24
Chương 24: Mặt yếu đuối
25
Chương 25: Chịu phạt
26
Chương 26: Giao dịch bất thành
27
Chương 27: Lấy lòng thương hại
28
Chương 28: Lại làm trái lệnh
29
Chương 29: Hành động kỳ quặc
30
Chương 30: Huấn luyện
31
Chương 31: Cởi trói
32
Chương 32: Gặp lại cố nhân
33
Chương 33: Ngoại lệ
34
Chương 34: Trò chơi sự thật
35
Chương 35: Thử thách
36
Chương 36: Sự lựa chọn cuối cùng
37
Chương 37: Không được hồi đáp
38
Chương 38: Trở về
39
Chương 39: Mây mưa đêm giao thừa
40
Chương 40: Hậu cơn say
41
Chương 41: Giải quyết vấn đề
42
Chương 42: Một chút thổ lộ
43
Chương 43: Buổi tiệc thượng lưu
44
Chương 44: Giải quyết
45
Chương 45: Lời tỏ tình
46
Chương 46: Nhiệm vụ đặc biệt
47
Chương 47: Người phù hợp
48
Chương 48: Tên cầm đầu và đồng bọn
49
Chương 49: Kết quả xét nghiệm
50
Chương 50: Chuyển đơn vị
51
Chương 51: Kẻ độc đoán
52
Chương 52: Sự cố bất ngờ
53
Chương 53: Cấp cứu
54
Chương 54: Qua cơn nguy kịch
55
Chương 55: Không phản kháng
56
Chương 56: Tổ ấm
57
Chương 57: Đêm đầu tiên
58
Chương 58: Đặc quyền
59
Chương 59: Tham vọng
60
Chương 60: Ra mắt
61
Chương 61: Xóa hết thông tin
62
Chương 62: Quyền lực
63
Chương 63: Tin tức người xưa
64
Chương 64: Hứa hẹn nhiều đời
65
Chương 65: Nghi ngờ
66
Chương 66: Có nội gián
67
Chương 67: Từng bước đối đầu
68
Chương 68: Trận chiến đầu tiên
69
Chương 69: Người xấu
70
Chương 70: Thực chiến
71
Chương 71: Thâm thù đại hận
72
Chương 72: Nước cờ cuối cùng
73
Chương 73: Qua cơn nguy kịch
74
Chương 74: Thật thật giả giả
75
Chương 75: Nhà hàng tình nhân
76
Chương 76: Ràng buộc
77
Chương 77: Dấu hiệu mang thai
78
Chương 78: Thiết bị theo dõi
79
Chương 79: Thói quen
80
Chương 80: Chị em đoàn tụ
81
Chương 81: Vỡ lẽ
82
Chương 82: Kẻ thù không đội trời chung
83
Chương 83: Làm sao cho tốt ?
84
Chương 84: Không dám đối diện
85
Chương 85: Một lần được quên
86
Chương 86: Làm tay trong
87
Chương 87: Kẻ phản bội
88
Chương 88: Không thích diễn
89
Chương 89: Giao dịch thất bại
90
Chương 90: Hạt Tử
91
Chương 91: Kế hoạch trả thù
92
Chương 92: Bị bắt cóc
93
Chương 93: Dùng mạng trả thù
94
Chương 94: Thoát thân
95
Chương 95: Lừa mình dối người
96
Chương 96: Bỏ trốn không thành
97
Chương 97: Hoài nghi
98
Chương 98: Chuyện xấu bại lộ
99
Chương 99: Bàn cân so sánh
100
Chương 100: Cuộc sống bình thường
101
Chương 101: Tự vẫn
102
Chương 102: Viên thuốc
103
Chương 103: Giả vờ hòa hoãn
104
Chương 104: Không từ thủ đoạn
105
Chương 105: Hoa tigon
106
Chương 106: Liệu pháp an ủi trái tim
107
Chương 107: Kế hoạch lớn
108
Chương 108: Tình huống không ngờ
109
Chương 109: Quyết định mạo hiểm
110
Chương 110: Khám thai
111
Chương 111: Lần đầu sợ hãi
112
Chương 112: Phẫu thuật bắt con
113
Chương 113: Đứa bé
114
Chương 114: Kế hoạch kết hôn
115
Chương 115: Thử váy cưới
116
Chương 116: Tri kỷ
117
Chương 117: Quyền lợi
118
Chương 118: Chúng ta kết hôn rồi
119
Chương 119: Lạc nhau một đời
120
Chương 120: Trương Ý Lễ
121
Chương 121: Ngoại truyện 1
122
Chương 122: Ngoại truyện 2
123
Chương 123: Ngoại truyện 3

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play