Chương 2: Quyên sinh

Ngày Di Nguyệt xuất giá, vì để giữ thể diện, Quang Thuận đế cho Dương Hiểu Phong – một tướng quân trẻ tuổi dẫn quân hộ tống. Quãng đường đi từ kinh thành Vệ quốc đến Lạc quốc xa xôi hiểm trở, Hiểu Phong lại là người mà Di Nguyệt có chút ấn tượng, người mà nàng đã từng gặp khi còn nhỏ. Hắn kể cho nàng nghe về hoàng đế nước Lạc, một kẻ máu lạnh vô tình đã giết tiên đế, hoàng hậu và cả thái tử, ngoài ra còn có rất nhiều quần thần, hoàng tử để có thể lên ngôi hoàng đế.

Và nàng đã tin hắn, trong lòng bỗng chốc sinh ra sự xa cách và chán ghét đối với vị phu quân mà nàng còn chưa có cơ hội tiếp xúc lần nào. Chỉ ít tháng sau khi nàng được gả đi, Quang Thuận đế băng hà, Tam hoàng tử lên kế vị. Trong ấn tượng của Di Nguyệt, tam ca là người ấm áp, ôn nhu lễ độ, từ bé đã luôn đối xử với nàng thật dịu dàng. Kể cả khi nàng bị người người cô lập, tam ca vẫn thỉnh thoảng lui tới chỗ nàng, mang cho nàng nhiều thứ thú vị. Và đỉnh điểm của mọi biến động có lẽ là từ đây…

Y gửi thư muốn nàng làm nội ứng, giúp y chiếm lấy nước Lạc. Trong lòng Di Nguyệt vốn đã bên nặng bên nhẹ, lại thêm những lời hứa hẹn, những lời thuyết phục của Hiểu Phong, nàng đã đồng ý giúp họ lấy thông tin cơ mật của nước Lạc. Tử Kì vốn không đề phòng nàng, có lẽ hắn không ngờ rằng chính tình yêu và sự tin tưởng đó lại trở thành một nhát dao chí mạng đâm thẳng vào hắn. Chỉ trong vòng một tháng, nước Lạc vốn đang lớn mạnh phải suy vong. Hoàng hậu nước Lạc, người mà Hoàng đế nhất mực tin tưởng, lại có thể trơ mắt ra nhìn Hoàng đế bị Hiểu Phong xuyên kiếm qua tim mà không hề ngăn cản.

Nhưng đó cũng chỉ là sự khởi đầu, có những thứ còn tồi tệ hơn đang chờ nàng ở nơi mà nàng xem là quê hương. Người dân nước Lạc oán trách, thống hận nàng. Người dân nước Vệ cũng chẳng hiểu được những gì nàng đã làm. Với họ, nàng chỉ đơn giản là nàng công chúa may mắn được cứu thoát khỏi hiểm cảnh.

Dương Hiểu Phong – kẻ từng hứa sẽ mang đến cho nàng một cuộc sống tốt đẹp hơn sau khi trở về Vệ quốc, đến sau cùng cũng chỉ là một kẻ bội ước. Hắn không thể vì nàng mà giao lại binh quyền, càng không muốn lấy một nữ nhân đã từng xuất giá qua cửa. Và hắn chọn nhị tiểu thư phủ Binh bộ thượng thư, một viên ngọc quý đúng nghĩa.

“Đừng nhìn nữa, kiệu hoa đã đi khuất rồi.” Phía sau nàng xuất hiện một bóng người cao lớn, giọng nói trầm ấm khiến người ta an lòng. Nhưng không! Giọng nói này mới chính xác là cơn ác mộng thật sự đối với Di Nguyệt. Hắn mang theo một chiếc ô tới che cho nàng.

Nàng xoay người lại, hất văng chiếc ô sang một bên. Hành động nhìn có vẻ rất giận dữ nhưng đôi mắt lại phẳng lặng tựa mặt nước mùa đông đã bị đóng băng, không một gợn sóng và không một suy nghĩ nào thể hiện trong đó. “Tam ca… à không, bệ hạ tới đây làm gì?”

“Nguyệt nhi… nàng không thể gọi trẫm một cách thân mật hơn sao? Giống với cách nàng gọi Lâm Quang Hạo khi trước. Nàng gọi hắn là gì? Hạo ca ca?” Trên người Tống Khải Trạch là một thân long bào thể hiện quyền uy của đáng cửu ngũ chí tôn. Hắn đứng cách nàng hai bước chân, nhưng dường như chỉ hận không thể ngay lập tức nhảy xổ lên mà vồ lấy nàng.

“Bệ hạ… thỉnh ngài bình tĩnh lại. Chúng ta là huynh muội.” Di Nguyệt cụp mắt, hàng mi dày che đi nỗi sợ hãi trong lòng. Đúng vậy, Tống Khải Trạch là một con người âm ngoan và không hề vô hại như trước nay hắn vẫn thể hiện.

Chính hắn và mẫu phi của hắn là người đã mua chuộc quân lính ám hại thái tử trên chiến trường. Chính hắn cũng là kẻ thuê người phục kích thập tam hoàng tử trên núi. Chất độc lâu ngày trong người hoàng hậu cũng do mẫu phi của hắn lén bỏ vào. Và cái chết của Lâm Quang Hạo cũng do hắn mà ra. Đến sau cùng thì mục tiêu của hắn là gì? À… chính là nàng, là hoàng muội của hắn!

“Nguyệt nhi… nhưng trẫm yêu nàng thật lòng. Tại sao? Tại sao trẫm không thể có được nàng? Nàng có thể làm hoàng hậu của tên ngốc Tử Kì đó nhưng lại không thể làm hoàng hậu của trẫm sao?”

“Thế gian muôn ngàn ngàn tài tử giai nhân, tại sao nhất định phải là ta?” Di Nguyệt bình thản nhìn hắn. Nước mắt nàng đã cạn từ lâu, cạn từ cái ngày nàng nhận ra mình đã bị lợi dụng như thế nào và mình đã liên lụy đến những người thương yêu mình ra sao.

“Bởi vì trẫm thật sự yêu nàng, trẫm muốn có được nàng. Nàng nhìn đi, bây giờ giang sơn bốn bề đều thuộc về tay trẫm, và nàng cũng phải thuộc về trẫm.” Hắn đắc ý nói. Để có được ngày hôm nay, ai biết được hắn đã nhẫn nhục dưới lớp vỏ ôn nhu biết bao lâu, phải diễn một vở kịch hoàn hảo lâu đến nhường nào để lấy được lòng tin của kẻ khác.

Đôi mắt nàng nhìn kẻ đang mặc một thân hoàng bào kia, bỗng bật cười sằng sặc từng tiếng. “Ta sao có thể là hoàng hậu của ngươi?”

Trở thành hoàng hậu của hắn, đó là chuyện nực cười nhất mà nàng có thể nghĩ tới. Kể cả khi hắn có thể đổi dòng máu đang chảy trong người thì nàng cũng không thể nào cùng chung chăn gối với hắn. Bởi trên tất cả, nàng hận hắn! Hận đến thấu xương! Đó chính là mối thù giết nương thân, giết ca ca, giết cả tình cảm và hạnh phúc của nàng! Thử hỏi, sao nàng có thể tha thứ cho hắn đây?

“Nguyệt nhi, mặc kệ nàng muốn hay không. Trẫm tới để nói cho nàng biết, ba ngày nữa sẽ tổ chức đại điển phong hậu. Tới lúc đó, dù nàng có chống đối thế nào thì nàng vẫn phải là hoàng hậu của trẫm!”

“Đừng có mơ!” Di Nguyệt bỗng lao về phía hắn. Một con dao được giấu sẵn trong tay áo nàng, sáng loáng lên, đâm thẳng vào thân hoàng bào kia. Thế nhưng, suy cho cùng, nàng cũng chỉ là một nữ nhân liễu yếu đào tơ, há có thể đọ sức với một kẻ cũng từng tập võ nghệ, cũng từng cưỡi trên lưng ngựa như hắn? Dù cho hận ý của nàng có ngập tràn trong từng mạch máu trong cơ thể thì nàng cũng chẳng thể làm gì khác ngoài việc trơ mắt nhìn con dao bị hất văng ra xa.

“Nguyệt nhi, phải biết nghe lời. Người đâu…” Hắn cười như không cười nhìn nàng. Dường như hành động khi quân ban nãy của nàng hoàn toàn không làm cho hắn tức giận. Vài cung nữ và thị vệ nghe tiếng gọi lập tức đi vào. Thấy họ, trong đầu óc trống rỗng của nàng bỗng hiện lên một ý nghĩ.

Không được! Tuyệt đối nàng không được để mình rơi vào tay hắn! Bây giờ rơi vào tay hắn thì nàng chắc chắn không còn cách nào thoát ra. Không đời nào nàng lại chấp nhận việc trở thành thê tử của kẻ giết hại mẹ và anh trai mình.

Nàng lùi dần về sau, cho tới khi tấm lưng va phải bức tường thành lạnh lẽo. Tuyết lại rơi, tầm mắt Di Nguyệt hơi mờ lại. Trước mắt nàng xẹt qua hình ảnh phụ hoàng và mẫu hậu bế nàng trên đùi, hình ảnh Thái tử ca ca mang cho nàng kẹo, lúc Thập tam ca hái hoa cho nàng. Hàng loạt kí ức mơ hồ vụt nhanh qua trước mắt, và rồi để lại một mảng tuyết trắng bên dưới chân thành.

Di Nguyệt mỉm cười, đây có lẽ là đường thoát duy nhất. Mẫu hậu, ca ca, Hạo ca… cả A Kì nữa, các người ở nơi cửu tuyền chờ ta, ta tới bồi tội với các người…

“Nếu có kiếp sau, ta chắc chắn sẽ không ngu ngốc thế này nữa…” Di Nguyệt nói, sau đó dứt khoát giao mình xuống thành. Hành động của nàng quá đỗi bất ngờ, làm cho tất cả không ai kịp phản ứng. Thân ảnh áo đỏ cứ thế rơi xuống, nổi bật trên nền tuyết trắng.

Tuyết lạnh… lạnh như trái tim nàng đã không còn dòng máu sưởi ấm…

Hot

Comments

Thập Tam Ca

Thập Tam Ca

nên cho na9 cũng trùng sinh, ngược nu9 cho hả dạ một chút, trơ mắt nhìn ngt bị giết một chút động tĩnh cũng ko dao động, bả xứng đáng bị ngược

2024-10-14

1

Cháu Ngoại Cung Âu

Cháu Ngoại Cung Âu

cho nữ chính có thể quay đầu là tốt r

2024-10-22

1

Cháu Ngoại Cung Âu

Cháu Ngoại Cung Âu

anh trai yêu em gái, loạn luân

2024-10-17

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Nàng vốn là phượng hoàng trên cao
2 Chương 2: Quyên sinh
3 Chương 3: Kết thúc là đánh dấu cho khởi đầu
4 Chương 4: Trường Xuân cung đắc sủng
5 Chương 5: Di Nguyệt
6 Chương 6: Gặp lại Lâm Quang Hạo
7 Chương 7: Ngũ công chúa Tống Tuệ Nhi
8 Chương 8: "Ai chẳng biết phụ hoàng thương muội nhất?"
9 Chương 9:Tai nạn
10 Chương 10: Độc
11 Chương 11: Phát hiện độc
12 Chương 12: "Một văn một võ thì nên chọn bên nào?"
13 Chương 13: Lục công chúa Tống Thanh Ân
14 Chương 14: Không cản muội ấy lại sao?
15 Chương 15: Khẩu chiến
16 Chương 16: Người của ta, muốn là có thể đụng?
17 Chương 17: "Phong thái như vậy mới xứng là bảo bối của trẫm"
18 Chương 18: Điệp quý nhân
19 Chương 19
20 Chương 20: Tra án
21 Chương 21: Manh mối
22 Chương 22: Hướng mũi nghi ngờ
23 Chương 23: Mùi hương ở Liễu Hòa cung
24 Chương 24: Hiền phi mang thai
25 Chương 25: Sự thật về thập công chúa Tống Khởi An
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40: "Ai nói không bị phát hiện?"
41 Chương 41: Cái kết của Hiền phi
42 Chương 42
43 Chương 43: Người của mình cũng rất nguy hiểm
44 Chương 44: Lên núi lễ phật
45 Chương 45: Gặp nạn
46 Chương 46: "Trẻ con mà ăn nói xất xược thế à?"
47 Chương 47: Cơ hội
48 Chương 48
49 Chương 49: Tên hắn là Duẫn Tử Kì
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
Chapter

Updated 80 Episodes

1
Chương 1: Nàng vốn là phượng hoàng trên cao
2
Chương 2: Quyên sinh
3
Chương 3: Kết thúc là đánh dấu cho khởi đầu
4
Chương 4: Trường Xuân cung đắc sủng
5
Chương 5: Di Nguyệt
6
Chương 6: Gặp lại Lâm Quang Hạo
7
Chương 7: Ngũ công chúa Tống Tuệ Nhi
8
Chương 8: "Ai chẳng biết phụ hoàng thương muội nhất?"
9
Chương 9:Tai nạn
10
Chương 10: Độc
11
Chương 11: Phát hiện độc
12
Chương 12: "Một văn một võ thì nên chọn bên nào?"
13
Chương 13: Lục công chúa Tống Thanh Ân
14
Chương 14: Không cản muội ấy lại sao?
15
Chương 15: Khẩu chiến
16
Chương 16: Người của ta, muốn là có thể đụng?
17
Chương 17: "Phong thái như vậy mới xứng là bảo bối của trẫm"
18
Chương 18: Điệp quý nhân
19
Chương 19
20
Chương 20: Tra án
21
Chương 21: Manh mối
22
Chương 22: Hướng mũi nghi ngờ
23
Chương 23: Mùi hương ở Liễu Hòa cung
24
Chương 24: Hiền phi mang thai
25
Chương 25: Sự thật về thập công chúa Tống Khởi An
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40: "Ai nói không bị phát hiện?"
41
Chương 41: Cái kết của Hiền phi
42
Chương 42
43
Chương 43: Người của mình cũng rất nguy hiểm
44
Chương 44: Lên núi lễ phật
45
Chương 45: Gặp nạn
46
Chương 46: "Trẻ con mà ăn nói xất xược thế à?"
47
Chương 47: Cơ hội
48
Chương 48
49
Chương 49: Tên hắn là Duẫn Tử Kì
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play