Oe! oe! oe!
Tiếng khóc của em bé cứ lảng vảng trong đầu tôi xen lẫn tiếng khóc đó là cả những tiếng gì đó xuất hiện trong đầu tôi:
- xxxxxxxxxxxxxxxxxxx , xxx!
Thứ tiếng gì vậy tôi nghe không hiểu gì cả ?
Đó chắc chắn không phải tiếng nhật .Tôi mở mắt ,một ông chú chắc cũng tầm tuổi tôi chứ mấy đang nhìn tôi chăm chú , miệng đang cười tươi rạng rỡ . Vẻ ngoài của ông ta có phần hơi ngạo mạn và mạnh mẽ với cơ bắp trông ghê thật ,mái tóc đen tự nhiên chứ không nhuộm ,đó là một mái tóc đẹp . Tôi cố gắng đứng dậy nhưng không được cơ thể tôi không nhúc nhích được.Tôi vẫn cảm nhận được những ngón tay và ngón chân của mình nhưng lại không cử động được nửa thân trên.Một người phụ nữ nói với cái giọng yếu ớt :
- xxxxxxxxxxxxxxx xxxxxxx
Đột nhiên người đàn ông đó bế tôi lên . Tôi hơi bất ngờ ,tôi nặng lắm đấy sao lại có thể ẵm tôi dễ dàng như thế ?
Bấy giờ tôi mới biết tôi đã được tái sinh trong hình hài của một đứa trẻ và đôi vợ chồng trẻ đó là chính là bố mẹ của tôi. Thật đáng ghen tị mới có từng đấy tuổi mà đã có con thật khiến cho tôi hơi ghen tị.
Một tháng trôi qua, cuối cùng thì tôi cũng đã làm quen với cái nơi ở mới . Một nơi mà không có một cái đồ điện tử nào, đồ dùng gia đình, bát đĩa, rồi cả đồ nội thất nữa đều trông khá thô và được làm bằng gỗ . Bộ dạng cha mẹ tôi cũng không giống người Nhật, quần áo thì trông có vẻ giống kiểu của dân quê bản xứ. Hẳn đây là một nơi kém phát triển rồi. Thế nhưng không loại trừ khả năng gia đình này thuộc dạng nghèo ,không mua nổi đồ điện thì sao.Có khả năng lắm!
Thế thì chán rồi tôi chỉ muốn sống trong lâu đài nguy nga tráng lệ ,sống có người hầu kẻ hạ không phải lo đến tiền . Tất nhiên là tôi muốn được làm lại từ đầu rồi, nhưng việc sống trong một gia đình như thế này khiến tôi vô cùng sốt ruột.
Nửa năm trôi qua, trong khoảng thời gian này. Sau khi lắng nghe những cuộc trò chuyện của bố mẹ tôi thì tôi bắt đầu hiểu thêm từng chút một về tiếng ở nơi này.
Cuối cùng thì tôi cũng đã biết bò ,được cử động thật là thoải mái thay vì trước đây cứ phải nằm im một chỗ thật khó chịu . Tôi bò lung tung khắp căn nhà không có chỗ nào mà tôi bỏ qua. Thấy tôi quá khác biệt với những đứa trẻ khác ,bố mẹ tôi cũng thấy hơi lo vì như những đứa trẻ khác lúc nào nó cũng khóc lóc , đụng nhẹ vào nó cũng khóc .Nhưng tôi thì hoàn toàn ngược lại chả khóc lóc gì cả, có đói tôi cũng chả khóc rống lên làm ầm ĩ cả lên .Nhưng mà có nín nhịn đến mấy thì tôi vẫn cứ ỉa đái linh tinh xòe cả lên nên cuối cùng tôi cũng mặc kệ . Nhờ việc tôi bò khắp nơi trong cái gia đình này thì tôi mới biết , hoá ra gia đình cũng thuộc dạng khá giả .Không đến nỗi nghèo rớt mồng tơi mà tôi đã nghĩ . Căn nhà nơi họ đang ở là một căn nhà có hai tầng , tầng dưới có hơn 5 căn phòng , tầng trên là gác mái trên đó chứa rất nhiều đồ cũ kĩ . Nơi đây là một ngôi làng ,nếu tôi nhìn ra thì tôi sẽ thấy một vương quốc to lớn ở tít xa . Từ đó giúp tôi xác định được ngôi làng này nằm ở vùng ngoại ô của vương quốc xung quang làng là những cánh đồng lúa vàng ươm trải dài , đúng là một cảnh nên thơ .
Tôi cứ mải ngắm khung cảnh đẹp ấy trên gác mái mà chả biết đã chiều từ lúc nào không hay đến khi mà cha tôi gọi tôi ăn cơm thì tôi mới bất giác tỉnh. Thứ mà tôi rất ghét đó là bú sữa mẹ , tôi không nghĩ là vị của nó lại tệ . Nhưng mà tôi cũng chỉ đành chịu đựng thôi , vì tôi chưa đến tuổi mọc răng mà . Bú sữa xong họ đưa tôi vào phòng , đặt tôi trong nôi và đi ngủ .Cả nằm tôi cứ nghĩ thế giới mà tôi chuyển sinh đến lại chả có yếu tố fantasy , kể cả không có yếu tố đó thì ít nhất cũng phải thứ gì đó khác lạ với trái đất một tí chứ nơi này chả khác gì đang là thời kì phong kiến ở châu âu vậy . Thôi thì chuyện cũng đã lỡ rồi, phản nàn thì cũng làm được gì tôi đành ngủ một giấc .
Sáng hôm sau ,tôi lại tiếp tục sinh hoạt giờ giấc của một đứa trẻ .Ăn xong tôi bò lung tung khắp nhà để cho cơ thể nó khoẻ mạnh đồng thời cũng là tìm kiếm niềm vui cho bạn thân .Bỗng chuông gõ cửa đột nhiên vang lên ,tôi hí hửng chạy ra hóng. Một người đàn ông với đôi tai dài,mái tóc bạch kim đẹp mê hoặc lòng người , cơ thể ông toát ra khí thế của một quý tộc .Đấy đích thị là Elf, là Efl,không thể nhầm được là Elf. Họ chỉ xuất hiện trong các câu chuyện kinh thánh hoặc trong những đĩa game mà tôi thường xuyên chơi thì giờ đây họ xuất hiện trước mắt tôi bằng da bằng thịt .Hai người họ bàn nhau chuyện gì đó tôi cũng không quan tâm lắm, thứ tôi quan tâm lúc này là người đàn ông kia là Efl.
Nhìn thấy tôi đang chăm chú ,cha tôi liền bồng tôi lên và khoe với ông ấy:
- Nhìn này ,Luis! Đây là đứa con trai của tôi.
Ông ấy nở một nụ cười rạng rỡ rồi ông ấy giơ tay ra đọc một câu thần chú gì đó .Tôi thấy lòng bàn tay chú ấy phát sáng ra những luồng ánh sáng màu xanh bao trùm lấy tôi rồi biến mất ,ông ấy bảo:
- Con đã được thần elf bảo vệ , ngài ấy sẽ giúp con rất nhiều trên con đường trưởng thành .
Cái gì vậy ! Được thần elf bảo vệ .Đó là một vinh dự dành tôi sao ? Ông ấy bảo tiếp:
-À! Tôi cũng có một cô con gái bằng tuổi cu cậu nhà cậu ,để khi nào tôi bồng nó qua cho hai đứa làm quen.
Tôi sắp được làm quen với một nàng elf sao? Nghe thôi mà trong đầu tôi cũng tượng tưởng ra hình hài của cô ấy rồi. Rồi cha tôi đặt tôi xuống để hai người họ bàn chuyện, tôi chạy thật nhanh lên gác để một mình thưởng thức niềm vui mới khám phá này. Thì ra thế giới này không nhạt nhẽo như tôi tưởng ,nó có các tộc người khác và có cả thứ được gọi là phép thuật. Nếu đây là một thế giới tràn đầy những thứ mới mẻ khác với trái đất thì tôi cũng có thể có những thành tựu mới. Kiếp trước tôi đã chết mà trong lòng tràn đầy nỗi ân hận.
Chết với nỗi áy náy cháy bỏng vì cái sự bơ vơ trơ trọi của mình và vì tôi chưa làm được gì trong đời cả.Nhưng tôi hiện giờ đã trải qua tất cả những chuyện đó mà vẫn mang đầy đủ kiến thức và trải nghiệm, giờ đây có thể tôi sẽ làm lại cuộc đời .
Sống một cách thật nghiêm chỉnh !
Updated 34 Episodes
Comments