...----------------...
- Phòng họp đội tuyển Toán -
Mỗi năm sẽ có một cuộc thi để tìm ra học sinh xuất sắc, cũng như tìm được người thầy, cô giáo giỏi. Vì thế mà mỗi trường sẽ đề cử một thầy, cô giáo đích thị đứng ra bồi dưỡng học sinh giỏi. Cô giáo được đề cử lần này chính là cô Thiều Minh Tịnh. Được biết cô là người đã bồi dưỡng học sinh giỏi nhiều năm vừa qua.
Cô Minh Tịnh mang trên mình bộ trang phục vest nữ màu xanh quyền lực, mái tóc được búi lên trông rất nghiêm nghị. Cô có chất giọng nữ cường, lãnh đạo. Ánh mắt cô thoáng nhìn qua học sinh rồi bắt đầu nói:
"Xin chào tất cả các em có mặt tại buổi họp mặt này. Tôi xin giới thiệu tôi là Thiều Minh Tịnh, sẽ là người bồi dưỡng cho kì thi quốc gia này. Đầu năm, hiện giờ đang có ba bạn học sinh trước kia tham gia. Chỉ tiêu năm nay tôi sẽ lấy 5 bạn để bồi dưỡng và tuyển thi. Các em có ý kiến gì không?"
Đội tuyển suy nghĩ một lúc rồi cũng đưa ra ý kiến. Tư Dực là người đầu tiên, cậu đứng lên nêu ra ý kiến của mình:
"Có thể thêm 2 bạn khác vào đội tuyển, em nghĩ cô nên chọn lựa thêm một số bạn và mở cuộc thi loại để đánh giá và chọn lựa."
Nghe cậu học sinh giỏi này nói, Thiều Minh Tịnh không chút do dự mà tán thành:
"Ý kiến của em quả thực rất hợp lí, tôi đồng ý với ý kiến này. Lát nữa, tôi sẽ đi xuống lớp của các em để tuyển chọn. Còn bây giờ cuộc họp này tôi xin kết thúc tại đây. Chào tạm biệt các em."
Buổi họp mặt kết thúc nhanh chóng, cạnh đó người con gái được mệnh danh là bóng hồng của trường đang dùng ánh mắt sắc nhọn chĩa về phía hai nam sinh trong đội. Nguyệt Hy đang dùng ánh mắt nham hiểu, trông có vẻ đang nghĩ điều gì đó trong lòng. Ý đồ xấu xa bắt đầu trỗi dậy, cô ta thể hiện bộ dạng nũng nịu, cười giả tạo rồi nói với học sinh đội tuyển:
"Các cậu! Cũng lâu lắm rồi chúng ta mới gặp mặt. Hay là tối nay chúng ta cùng đi ăn nhé, coi như chào mừng cuộc đua tiếp theo."
Khi cô ta nói xong với các người bọn họ nhưng chẳng ai lại quan tâm để ý. Không gian trong phòng ngột ngạt, khó thở như kiểu đang dần bị thu hẹp lại vậy. Vì lịch sự nên đã có người trả lời Nguyệt Hy.
Lãnh Hàn Lâm miễn cưỡng đáp:
"Hợp lí đấy, nhưng chưa chắc tối nay tôi sẽ rảnh được đâu, Hy Hy."
Tư Dực thấy có người trả lời nên cũng không vướng bận mà nói:
"Tùy các cậu, tôi không quan tâm, thời gian của tôi rất quý giá. Cũng không thừa để tham gia những thứ không cần thiết. Vậy nhé! Tôi xin cáo từ."
Nguyệt Hy nhìn mọi người trả lời hờ hững như vậy thì mặt nhăn nhó. Bản tính xấu trong cô không kìm được mà cào xé bên trong. Cô bực bội không hiểu sao bọn họ lại có thể từ chối mình. Mặc dù không đành lòng nhưng cô cũng lựa lời mà nói dễ nghe:
"Thôi nào, cũng lâu rồi mà, cậu không thể nào bỏ chút ít thời gian vui chơi được sao?"
Tư Dực nghe vậy thì khó chịu ra mặt, gắt giọng nói lớn:
"Tôi không rảnh!"
Nói rồi cậu cũng trơ mắt, quay lưng rời đi.
Tất cả mọi người đã rời đi, riêng Nguyệt Hy mặt tối sầm lại. Mặt mũi cau có bực bội thể hiện sau khi hai người kia bỏ đi. Cô ta nắm chặt tay, tức đến nỗi máu không lưu thông qua lại tốt. Đôi mắt cô ta nhìn cứ ngỡ thỏ nai ngây thơ hoá ra là cáo già chín đuôi. Khuôn mắt xinh đẹp nhưng lại nhằn nhụa bởi nếp nhăn khó chịu khi cô ta cay mày, giận dữ.
......................
-Chuyển Cảnh-
Dù bầu trời trong xanh ấy nhưng lại vương vãn những giọt mưa đọng lại và rơi xuống. Cũng như tâm tư của một ai đó đang nặng trĩu gọi thầm. Bóng dáng một cô gái đang chạy vội trên con đường mưa ướt thấm đẫm, cơn mưa ào ào cứ vậy mà đổ xuống. Ngoài trời mưa phùn, khiến cho bất cứ ai chạy trong mưa đều ướt đầu ướt đuôi bởi nước mưa tạt đều. Mộng Đình không để ý gì nhiều, ngoài chạy thục mạng để đến trạm xe bus rồi đi về...bỗng...có một người cầm ô chạy bước đến phía cô và đứng trước mặt.
'Là ai vậy?'
"Cậu không thấy trời đang rất mưa sao? Cô bạn!"
Giọng nói ấm áp như mùa xuân ấy khiến Tiểu Đình như bước ra khỏi sự ngỡ ngàng. Sững một hồi, Mộng Đình đã được cậu chàng kia che chắn bằng chiếc dù to lớn kia. Nhanh đến nỗi làm cô choáng ngợp trong giây lát, cô khá bất ngờ vì không nghĩ sẽ được người khác đến giúp đỡ che mưa.
Chàng trai ấy không ai khác là Lãnh Hàn Lâm. Con người cao ráo ấy có mái tóc nhuộm màu kem, đôi mắt có hồn của cậu ta đang nhìn vào đôi mắt trong veo của cô. Mắt đối mắt như chuyện tình nhẹ nhàng của cơn mưa. Cậu ta người cao cao nên khi che ô cho cô liền phải cúi người xuống một chút.
Mộng Đình ngây ngô nhìn cậu chàng mang vẻ đẹp đơn điệu mà hỏi:
"Cậu là ai vậy? C-cảm ơn cậu vì đã giúp tôi. Cậu có thể dẫn tôi đến trạm xe bus kia được không?". Cô e thẹn nói với cậu con trai trước mặt.
"Tất nhiên là được rồi, để tôi dẫn cậu đến đó. Mà cậu là học sinh mới có phải không?" - Hàn Lâm
"Hả, ừm...tôi là học sinh mới chuyển đến vào hè này." - Mộng Đình
"Chắc vậy nên tôi mới thấy cậu khác biệt lắm đó." Câu nói ấy có chứa đầy ẩn ý riêng của Hàn Lâm.
Thì chắc chắn là thế rồi. Còn điều gì khác được nữa chứ. Mộng Đình là người từ quê lên nên cũng biết thân biết phân của mình. Cô sống đơn thuần, giản dị như thế không có gì là lạ.
"Cậu thấy vậy cũng phải thôi, vì tôi không phải người ở đây cho nên căn bản thì lối sống cũng khác so với những người ở thành phố nên là cậu mới thấy khác biệt."
Hàn Lâm gật đầu, đồng ý với câu nói của Đình Đình:
"Ừm đúng rồi đó."
Lãnh Hàn Lâm nhìn cô đầy lạ lẫm. Trước tới giờ cậu chưa gặp ai có khuôn mặt sắc sảo, tính cách riêng biệt như vậy. Khoé môi của cậu không ngừng cong dần lên. Cậu chưa từng cảm nhận cái cảm giác này bao giờ. Câu nói đầy chân thật, giản dị của Đình Đình khiến tim cậu như nở hoa thơm.
...----------------...
Hàn Lẫm dẫn cô đến trạm bus như điều cô nói với cậu. Cô không ngờ trong trường toàn cậu ấm cô chiêu có cái tôi cao như vậy nhưng vẫn có đôi người tốt bụng, không màng điều gì mà giúp đỡ người khác. Cô nở nụ cười tươi rồi nói nhẹ nhàng:
"Cám ơn cậu nhé, không có cậu có lẽ tôi đã ướt sũng cả rồi."
Lời cảm ơn chân thành của Mộng Đình khiến Hàn Lâm nhận thấy việc mình giúp cô gái này cũng rất xứng đáng.
"Không có gì đâu, tôi vốn tốt bụng mà." Cậu cười nhẹ nhàng với Đình Đình.
Mộng Đình nhìn cậu rồi cũng buột miệng hỏi, nghĩ rằng nhà Hàn Lâm cũng đâu đó trong khu vực chỗ cô.
"Cậu cũng đi xe bus luôn hả, nhà cậu ở khu nào vậy?"
Hàn Lâm trả lời:
"Không đâu. Tôi chỉ đứng đây chờ xe nhà tôi tới đón thôi."
Mộng Đình đáp:
"Ồ hóa ra là vậy , vậy mà tôi cứ tưởng..."
BipBip...
Chiếc xe hơi đắt tiền mang hiệu Rolls- Royce chạy đến rồi dừng xe trước mặt hai người họ. Tiếng còi của xe làm gián đoạn cuộc trò chuyện của Mộng Đình và Hàn Lâm. Cửa kính dần dần hạ xuống để lộ người đang lái xe bên trong là một người chững ba mươi. Chú ấy cất tiếng nói lịch sự, tôn kính:
"Xin mời cậu chủ lên xe ạ."
Hàn Lâm nhìn Mộng Đình, không muốn rời đi nhưng cũng đành phải gửi lời tạm biệt:
"Có vẻ tôi phải về nhà rồi, chào tạm biệt cậu."
"Ừm, chào cậu!" - Mộng Đình vẫy tay chào tạm biệt người giúp cô. Trong lòng thầm đoán đây chắc hẳn là con nhà tài phiệt.
Chỉ còn lủi thủi Mộng Đình đứng chờ xe ở trạm. Trời cũng bắt đầu tạnh dần, từ đó cũng đã có người đến trạm bus đứng. Cô nheo mắt lên nhìn xem ai đang chạy. Điều khiến cô sốc ở đây là.
"Ai thế kia...? Không lẽ!"
Đôi mắt của Mộng Đình chạm trúng một người vóc dáng cao lớn, mái tóc đen tuyền, thân hình khỏe mạnh. Đặc biệt là khuôn mặt rất tỏa sáng. Chỉ nhìn thôi Mộng Đình cũng lập tức biết là ai. Người đó là Trương Tư Dực.
Cô thầm nghĩ trong lòng, quả thực thật đáng ghét, tại sao cô lại chung cảnh này với tên nhóc đáng ghét Tư Dực cơ chứ . Cô ngẫm nghĩ rằng 'Khuôn mặt cậu ta cũng đâu phải đặc sắc nổi bật gì đâu mà Huệ Di lại khen miết thế không biết. Đã thế lại còn nóng tính khó ở nữa cơ chứ.'
Thế rồi xe bus cũng đến, cô liền lên xe và ngồi tại vị trí sau cùng của xe bus. Nhưng cũng chẳng cảm thấy thoải mái được bao lâu thì lại bắt gặp Tư Dực lên xe bus và cũng ngồi ở hàng ghế sau, chỉ trước cô một chút.
Cô thấy cậu ta mải miết nhìn gì đó ở ngoài cửa sổ. Hành động của cậu ta đã làm cô chú ý, nhưng cô chẳng mấy để tâm trong lòng. Cô lại quay về sở thích cũ của mình, lấy cuốn sổ tay nhỏ được ghi chép những kiến thức một cách tỉ mỉ và đọc lại chúng. Đây là sở thích hằng ngày của Mộng Đình khi cô không có việc gì để làm nữa.
Updated 41 Episodes
Comments
FB: Mặt Trời Nhỏ (Yang Yang)
cảm động
2024-07-10
0
FB: Mặt Trời Nhỏ (Yang Yang)
Làm mình nhớ đến bị cô kêu thi học sinh giỏi văn. 😄 mà mình thích thi anh văn hơn
2024-07-10
0
Xu Xu
:))
2024-07-10
0