Chương 03: Rút Máu.

Lệ San vô cùng ngạc nhiên trước lời nơi cũng như hành đồng của người đàn ông. Cô không thể ngờ rằng bản thân cô sau khi mãn hạn tù lại vô nhiên vô cớ trở thành "kho máu di động" của người đàn ông. Lệ San còn không biết mình cùng nhóm máu với ai, tại sao anh ta lại đề nghị bác sĩ rút máu của cô trong khi chưa hỏi ý kiến của cô.

Bác sĩ Thanh liếc mắt nhìn thân thể gầy guộc của Lệ San, đắn đo một hồi sau đó quay sang nói với người đàn ông.

"Tần... tôi nghĩ e rằng không được rồi..."

Lục Triết Tần cau mày, anh ta hỏi vặn lại bác sĩ:

"Có cái gì mà không được?"

Bác sĩ Thanh bình tĩnh đáp lại:

"Thân thể của cô ấy rất yếu! Không đủ tiêu chuẩn để hiến máu! Tôi..."

Vị bác sĩ chưa nói hết câu, Lục Triết Tần mặt nhăn mày nhó cáu gắt lời:

"Tôi nói được là được! Bây giờ chỉ còn cô ta cùng nhóm máu với cô ấy! Cậu không rút thì để tôi rút!"

"Tần... nhưng cậu đã hỏi ý kiến của cô gái này chưa?"

"Không cần hỏi, cứ nghe theo quyết định của tôi!"

Nói xong, Lục Triết Tần quay sang nhìn Lệ San, ánh mắt ghét bỏ mà đối với cô.

"Chẳng phải cô muốn gặp con trai mình sao? Trước tiên rút máu cứu Linh San trước, sau khi mọi việc xong xuôi tôi sẽ đưa nó đến gặp mặt cô. Nếu như cô chống đối không cho bác sĩ rút máu, tôi sẽ không nhân nhượng tự tay giết chết thứ nghiệp chủng đó!"

Lệ San trừng mắt nhìn lại người đàn ông, căm phẫn bật tiếng:

"Anh có còn lương tâm không vậy?"

Người đàn ông hờ hững buông bỏ một câu:

"Đừng nói nhiều! Nên nhớ sinh mệnh con trai cô đang nằm trong tay tôi!"

"Anh…"

Lời nói tuyệt tình của Lục Triết Tần hệt như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Lệ San. Cô không thể ngờ anh ta lại đê tiện chẳng khác một tên súc sinh.

Không ngờ sau ba năm không gặp, Lục Triết Tần lại trở nên thâm độc như vậy, vô tâm thờ ơ trước sự khẩn cầu của Lệ San.

Lệ San đương nhiên biết anh ta đối với mình chỉ là ghét bỏ, không ưa cô, nhưng cô không ngờ anh ta lại có thể lạnh lùng như người dưng nước lã đối với cô như vậy.

Cô đã yêu thầm Lục Triết Tần mười năm, sau đó tiến đến cánh cửa hôn nhân chung sống với hắn trên cương vị một người vợ được ba năm. Tất cả khoảng thanh xuân tươi đẹp nhất của người con gái cô đã dành tất cả cho Lục Triết Tần, vậy mà thứ cô nhận lại từ anh ta là cái gì? Một con tim vô tâm thờ ơ, mặc cảm với chính người vợ của mình.

Cho dù Lệ San có làm tất cả những gì vì hắn, có thể dời núi lấp biển, hoặc thậm chí cô có thể móc trái tim đơn côi của mình dâng lên trước mặt hắn, nhưng những điều đó của cô không tốt đẹp bằng cọng tóc của chị gái cùng cha khác mẹ của mình, Linh San.

Môi mỏng của Lệ San run rẩy, một lúc lâu sau cô mới nói một câu hoàn chỉnh:

"Anh nói thật chứ? Chỉ cần em hiến máu cho chị Linh San anh sẽ cho em gặp con trai sao?"

Đến con trai của mình cô còn không biết tên, liệu rằng Lục Triết Tần có nuốt lời không?

Lục Triết Tần không kiên nhẫn để mà cãi đôi co với Lệ San, anh ta ngay lập tức lớn giọng:

"Đừng ở đó càm ràm nhiều lời! Cùng một câu nói tôi ghét nhất phải lặp lại lần thứ hai."

Ánh mắt đằng đằng sát khí của Lục Triết Tần phóng tới, Lệ San bất giác cảm thấy sợ vô cùng. Anh ta vì người con gái mình yêu mà bất chấp tất cả tính mạng của cô, nắm được điểm yếu của cô mà không ngừng chà đạp.

Cố nhịn nước mắt chảy ngược vào trong, Lệ San hít một hơi thật sâu, từng bước chân chậm chạp như rùa bò tiến lại gần bác sĩ.

Lục Triết Tần càng nhìn càng cảm thấy ngứa mắt. Trong từ điển của người đàn ông trước nay không có khái niệm thương hoa tiếc ngọc là gì, anh sải bước chân tiến lại gần cô, thẳng tay túm lấy cổ áo ném cô lên giường bệnh.

Lệ San cảm giác toàn thân mình bay lơ lửng, ngay sau đó tấm lưng bé nhỏ của cô đáp xuống giường bệnh. Cảm giác đau đớn ập đến, xương cốt bị va vào thành giường như muốn vỡ vụn ra từng mảnh.

Cô cố nén cơn đau vào trong lòng, không dám giãy giụa. Chỉ cần cô ngoan ngoãn cho bác sĩ rút máu, có như vậy cô mới có thể gặp lại đứa con trai của mình.

Ba năm xa cách, cô nhớ bé con da diết vô cùng, nhớ tới phát điên.

Ánh mắt sợ hãi nhìn về ống xi lanh trên tay của bác sĩ, trong lòng dấy lên một cảm giác lo âu.

Bác sĩ liếc nhìn Lệ San một cái, nhắc nhở cô nên thả lỏng tinh thần. Ống tay áo của cô được vị bác sĩ xoắn lên cao, cô trơ mắt nhìn kim tiêm đang dần hạ xuống, hai mắt nhắm nghiền lại không dám nhúc nhích.

Kim tiêm nhọn từ từ hạ xuống, đâm xuyên qua lớp da mỏng manh của cô, đầu kim ấn sâu vào lòng tĩnh mạch, pittong kéo lùi về phía sau, một lượng máu theo đó mà được đẩy lên vạch cao nhất của ống xi lanh.

Máu bị rút ra khỏi người, Lệ San cảm thấy sức lực có trong cơ thể của mình như bị rút cạn, thần trí của cô dần trở nên mơ hồ.

Không biết qua bao lâu, giọng nói của bác sĩ truyền đến bên tai, lúc bấy giờ Lệ San cố mở to mắt ra nhìn người trước mặt.

"Thật sự không thể rút thêm được nữa! Tôi đã rút được 850ml rồi, hơn nữa cô gái này đang thiếu máu nghiêm trọng! Nếu như anh cứ tiếp tục cho rút tiếp, tôi e rằng cô ấy không chịu được, huyết áp trong cơ thể đột ngột thay đổi sẽ dẫn đến tử vong, hơn nữa…"

Bác sĩ Thanh chưa kịp nói hết câu, Lục Triết Tần bực mình gắt gỏng với ông ta, lớn tiếng nói:

"Tôi nói tiếp tục là tiếp tục! Chết thì đem đi chôn! Có thế thôi mà cũng thắc mắc!"

Không đợi bác sĩ giải thích thêm tình hình, anh ta ngoan cố ra mệnh lệnh cho ông ta:

"Rút! Tiếp tục rút đi!"

Tại sao những con người độc ác lại sống thảnh thơi như vậy chứ? Hắn không phải là chồng của cô! Hắn chính là con ác quỷ! Vì người mình yêu mà không thương tiếc mang mạng sống của cô ra làm trò đùa.

Bất giác nước mắt cô tuôn rơi như mưa. Lệ San không rõ bản thân mình vì lý do gì mà khóc. Có phải vì yêu nhầm người chồng vô tâm hay là vì bản thân mình sắp chết rồi không được gặp con trai mình, dù chỉ là một lần cuối?

Tầm nhìn trước mắt của Lệ San dần trở nên mông lung mơ hồ, dần dần tối lại. Hàm răng trắng như ngọc cắn chặt lấy môi dưới như đang đánh thức ý thức của mình. Cô nhất định phải sống, nhất định phải gặp đứa con thơ của mình.

Nhưng cớ sao đôi mắt của cô lại đi ngược lại với bộ não đang điều khiển vậy? Hàng rào cuối cùng trong tâm trí của cô đã bị phá vỡ.

Lệ San như rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh, bên tai đâu đó phảng phất giọng nói ngây thơ của bé trai, nó đang không ngừng cất tiếng gọi "mẹ".

Nhưng đã quá muộn rồi… đến cuối cùng cô chẳng thể giữ bản thân mình chút tỉnh táo. Đôi mắt xinh đẹp khép chặt lại, giọng nước mắt mặn chát cuối cùng lăn tràn khỏi hốc mắt, kết thúc một trận đau thương mà con người ta muốn quên đi.

Không biết đã qua bao lâu, đến khi giật mình tỉnh khỏi giấc mộng Lệ San phát hiện bản thân mình đang nằm trên giường bệnh, tay phải cắm ống kim truyền nước.

Cả cơ thể của cô mệt mỏi vô cùng, xương cốt rã rời như không phải của chính mình. Đôi môi tím tái cong lên để lộ nụ cười chua chát, trong lòng thầm than, không ngờ lòng trời vẫn rộng giữ lại mạng sống thoi thóp này của cô.

Mười ba năm đơn phương theo đuổi đổi lại một trận thừa sống thiếu chết, như vậy có đáng hay không?

Nhưng bây giờ Lệ San đã sáng mắt nên rồi, cô không còn hy vọng gì đến thứ tình yêu được gọi là mù quáng kia. Cô bây giờ chỉ muốn ở bên cạnh đứa con trai bé bỏng của mình, đem hết tình yêu thương săn sóc bé con, như vậy là quá đủ rồi!

Lệ San khẽ cử động cơ thể, nhẫn nhịn cơn mệt mỏi xuống, cô đưa mắt liếc nhìn xung quanh. Bỗng nhiên ánh mắt cô dừng lại về phía chiếc bàn kê cạnh đầu giường, trên đó là chiếc điện thoại cũ của Lục Triết Tần đã cho cô sử dụng cách đây ba năm.

Sau ba năm ở trong tù không được động đến điện thoại, Lệ San cứ nghĩ chiếc điện thoại đó đã hỏng, nào ngờ nó lại xuất hiện ở đây. Lẽ nào Lục Triết Tần mang nó tới đây?

Không nghĩ gì nhiều, Lệ San gắng gượng ngồi dậy. Nhưng khoảng cách từ giường đến chiếc bàn quá xa, cô đành phải rời khỏi giường. Vừa mới rút máu xong cơ thể của cô không được bồi bổ đâm ra cô không còn sức lực để mà đứng vững, toàn thân mất thăng bằng mà ngã xuống khỏi giường.

"Ui da, đau quá!"

Hai đầu gối đập mạnh xuống nền nhà cứng chắc, Lệ San vội vàng xoa hai bên đầu gối, khẽ kêu đau một tiếng.

Lúc này cửa phòng được mở ra, kế sau đó bóng dáng người phụ nữ xuất hiện.

"Ayyo, em gái yêu quý, em đang làm gì vậy? Đến thăm chị đâu cần phải quỳ gối xuống đâu!"

Giọng nói vừa vọng đến ngay lập tức toàn thân Lệ San đờ lại. Không ngờ kẻ mình không muốn chạm mặt lại xuất hiện tại đây, kẻ mà cả đời này cô căm ghét nhất chính là cô chị gái cùng cha khác mẹ, Linh San.

Hot

Comments

Hong Hoang

Hong Hoang

thg nữ chinh

2023-05-01

1

Người Dưng

Người Dưng

sao đọc đến chap này nước mắt nó rơi vậy nhờ

2023-04-10

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 01: Nghiệp Chủng Đã Chết!
2 Chương 02: Cùng Nhóm Máu.
3 Chương 03: Rút Máu.
4 Chương 04: Bộ Mặt Giả Dối.
5 Chương 05: Không Đánh Tự Khai.
6 Chương 06: Nhận Ra.
7 Chương 07: Buông Tay.
8 Chương 08: Tàn Ác.
9 Chương 09: Sảy Thai.
10 Chương 10: Bồi Thường (18+).
11 Chương 11: Cưỡng Gian (18+).
12 Chương 12: Anh Không Xứng.
13 Chương 13: Dịu Dàng Bất Thường.
14 Chương 14: Vầng Trăng Khuyết.
15 Chương 15: Ai Mới Là Tiện Nhân.
16 Chương 16: Chế Giễu.
17 Chương 17: Bóng Đè.
18 Chương 18: Vốn Dĩ Là Vợ Chồng.
19 Chương 19: Yêu Đến Luỵ Tình.
20 Chương 20: Chồng Tương Lai.
21 Chương 21: Càng Đa Tình Càng Thêm Luỵ Tình.
22 Chương 22: Vội Đánh Dấu Chủ Quyền.
23 Chương 23: Ly Hôn Đi!
24 Chương 24: Điềm Báo.
25 Chương 25: Đau Lòng.
26 Chương 26: Tai Nạn.
27 Chương 27: Tuyệt Vọng.
28 Chương 28: Bi Thương.
29 Chương 29: Đoạn Tình.
30 Chương 30: Cả Đời Không Muốn Gặp Lại.
31 Chương 31: Kết Thúc Tất Cả.
32 Chương 32: Quá Khứ Bi Thương.
33 Chương 33: Phải Chăng Đã Hối Hận.
34 Chương 34: Sự Thật Tàn Khốc (1).
35 Chương 35: Sự Thật Tàn Khốc (2).
36 Chương 36: Không Thể Cứu Vãn.
37 Chương 37: Nuối Tiếc.
38 Chương 38: Khơi Mào.
39 Chương 39: Vào Tù.
40 Chương 40: Điên Cuồng.
41 Chương 41: Nhớ Nhung.
42 Chương 42: Đã Quay Trở Về.
43 Chương 43: Lục Triết Đông.
44 Chương 44: Đổi Thay.
45 Chương 45: Nhịn Đến Hỏng.
46 Chương 46: Nói Dối.
47 Chương 47: Nói Trúng Tim Đen.
48 Chương 48: Đánh Mất Con Cá Lớn.
49 Chương 49: Muốn Bù Đắp.
50 Chương 50: Chú Ý Cách Xưng Hô.
51 Chương 51: Liệt Dương.
52 Chương 52: Đàn Anh.
53 Chương 53: Nuối Tiếc.
54 Chương 54: Gặp Bạn Cũ.
55 Chương 55: Phải Chăng Là Điềm Báo.
56 Chương 56: Tủi Nhục.
57 Chương 57: Thấu Hiểu Tâm Tư.
58 Chương 58: Tính Trẻ Con.
59 Chương 59: Không Ngoan Ngoãn.
60 Chương 60: Dính Người.
61 Chương 61: Quyến Rũ Chết Người.
62 Chương 62: Tắm Chung.
63 Chương 63: Bồi Bổ.
64 Chương 64: Cuốn Nhật Ký Chôn Giấu (1).
65 Chương 65: Cuốn Nhật Ký Chôn Giấu (2).
66 Chương 66: Vết Xe Đổ.
67 Chương 67: Hãy Buông Tay Đi.
68 Chương 68: Trái Tim Của Kẻ Tương Tư.
69 Chương 69: Đoạn Ghi Âm.
70 Chương 70: Hoàn Trả Gấp Trăm Lần.
71 Chương 71: Tên Ác Quỷ.
72 Chương 72: Trả Giá.
73 Chương 73: Cắn Lưỡi, Kết Thúc.
74 Chương 74: Ảo Giác Thoáng Qua.
75 Chương 75: Tỉnh Giấc Tan Mộng.
76 Chương 76: Không Muốn Quên Đi Cô.
77 Chương 77: Hôn Ước Mới.
78 Chương 78: Kẻ Đơn Phương.
79 Chương 79: Vết Đau Trong Tim.
80 Chương 80: Trừ Phi Sống Lại.
81 Chương 81: Phản Đối.
82 Chương 82: Kỷ Vật.
83 Chương 83: Người Phụ Nữ Đáng Thương.
84 Chương 84: Tổ Ấm Không Còn Được Bình Yên.
85 Chương 85: Nịnh Bợ.
86 Chương 86: Đồng Ý Nhận Nuôi.
87 Chương 87: Bỏ Nhà Đi Bụi.
88 Chương 88: Kiên Nhẫn Chờ Đợi.
89 Chương 89: Còn Nhiều Giấy Ly Hôn.
90 Chương 90: Báo Mộng.
91 Chương 91: Nhất Định Không Chịu Tha Thứ.
92 Chương 92: Mộng Xuân.
93 Chương 93: Chuẩn Bị Ra Mắt.
94 Chương 94: Ghen Tỵ. Ấy
95 Chương 95: Khắt Khe.
96 Chương 96: Không Muốn Bi Kịch Trong Quá Khứ Xảy Ra.
97 Chương 67: Động Viên.
98 Chương 98: Từ Bao Giờ.
99 Chương 99: Tỉnh Dậy.
100 Chương 100: Sự Trả Thù Hoàn Hảo Của Người Phụ Nữ Luỵ Tình.
101 Chương 101: Lọ Tinh Dầu Duy Nhất Cũng Là Cuối Cùng.
102 Chương 102: Mưu Kế Của Quỷ Nhỏ.
103 Chương 103: Ánh Mắt Khác Lạ.
104 Chương 104: Thuốc Trị Sẹo.
105 Chương 105: Tương Tư Hay Là Không?
106 Chương 106: Cho Thêm Chút Thời Gian.
107 Chương 107: Lại Thất Nghiệp.
108 Chương 108: Mời Hợp Tác.
109 Chương 109: Âm Mưu.
110 Chương 110: Diễn Cảnh.
111 Chương 111: Cục Bột Nhỏ.
112 Chương 112: Giao Dịch Thành Công.
113 Chương 113: Mộng Xuân Cực Hình.
114 Chương 114: Lớp Mặt Nạ Giả Dối.
115 Chương 115: Tên Diễn Viên Háo Sắc.
116 Chương 116: Phong Sát.
117 Chương 117: Về Nhà Mới.
118 Chương 118: Nơi Ở Mới.
119 Chương 119: Không Muốn Mắc Ơn Mắc Oán.
120 Chương 120: Cơ Hội Chỉ Có Một.
121 Chương 121: Bất Ngờ Gặp.
122 Chương 122: Mới Đổi Nước Hoa?
123 Chương 123: Ước Mơ Của Ba.
124 Chương 124: Tôi Không Phũ Phàng Như Cô Nghĩ.
125 Chương 125: Sự Cố Ngoài Ý Muốn.
126 Chương 126: Xinh Đẹp Cũng Là Một Cái Tội.
127 Chương 127: Lần Thứ N Bị Đăng Xuất.
128 Chương 128: Giơ Tay Đầu Hàng.
129 Chương 129: Mỗi Lần Nhắc Đến Mẹ Đều Khóc.
130 Chương 130: Vẫn Luôn Đợi Mẹ.
131 Chương 131: Kén Cá Chọn Canh.
132 Chương 132: Nhẫn Nhịn Nuốt Trôi Cục Tức.
133 Chương 133: Đâu Thể Ghét Lây.
134 Chương 134: Đau Ở Trong Tim.
Chapter

Updated 134 Episodes

1
Chương 01: Nghiệp Chủng Đã Chết!
2
Chương 02: Cùng Nhóm Máu.
3
Chương 03: Rút Máu.
4
Chương 04: Bộ Mặt Giả Dối.
5
Chương 05: Không Đánh Tự Khai.
6
Chương 06: Nhận Ra.
7
Chương 07: Buông Tay.
8
Chương 08: Tàn Ác.
9
Chương 09: Sảy Thai.
10
Chương 10: Bồi Thường (18+).
11
Chương 11: Cưỡng Gian (18+).
12
Chương 12: Anh Không Xứng.
13
Chương 13: Dịu Dàng Bất Thường.
14
Chương 14: Vầng Trăng Khuyết.
15
Chương 15: Ai Mới Là Tiện Nhân.
16
Chương 16: Chế Giễu.
17
Chương 17: Bóng Đè.
18
Chương 18: Vốn Dĩ Là Vợ Chồng.
19
Chương 19: Yêu Đến Luỵ Tình.
20
Chương 20: Chồng Tương Lai.
21
Chương 21: Càng Đa Tình Càng Thêm Luỵ Tình.
22
Chương 22: Vội Đánh Dấu Chủ Quyền.
23
Chương 23: Ly Hôn Đi!
24
Chương 24: Điềm Báo.
25
Chương 25: Đau Lòng.
26
Chương 26: Tai Nạn.
27
Chương 27: Tuyệt Vọng.
28
Chương 28: Bi Thương.
29
Chương 29: Đoạn Tình.
30
Chương 30: Cả Đời Không Muốn Gặp Lại.
31
Chương 31: Kết Thúc Tất Cả.
32
Chương 32: Quá Khứ Bi Thương.
33
Chương 33: Phải Chăng Đã Hối Hận.
34
Chương 34: Sự Thật Tàn Khốc (1).
35
Chương 35: Sự Thật Tàn Khốc (2).
36
Chương 36: Không Thể Cứu Vãn.
37
Chương 37: Nuối Tiếc.
38
Chương 38: Khơi Mào.
39
Chương 39: Vào Tù.
40
Chương 40: Điên Cuồng.
41
Chương 41: Nhớ Nhung.
42
Chương 42: Đã Quay Trở Về.
43
Chương 43: Lục Triết Đông.
44
Chương 44: Đổi Thay.
45
Chương 45: Nhịn Đến Hỏng.
46
Chương 46: Nói Dối.
47
Chương 47: Nói Trúng Tim Đen.
48
Chương 48: Đánh Mất Con Cá Lớn.
49
Chương 49: Muốn Bù Đắp.
50
Chương 50: Chú Ý Cách Xưng Hô.
51
Chương 51: Liệt Dương.
52
Chương 52: Đàn Anh.
53
Chương 53: Nuối Tiếc.
54
Chương 54: Gặp Bạn Cũ.
55
Chương 55: Phải Chăng Là Điềm Báo.
56
Chương 56: Tủi Nhục.
57
Chương 57: Thấu Hiểu Tâm Tư.
58
Chương 58: Tính Trẻ Con.
59
Chương 59: Không Ngoan Ngoãn.
60
Chương 60: Dính Người.
61
Chương 61: Quyến Rũ Chết Người.
62
Chương 62: Tắm Chung.
63
Chương 63: Bồi Bổ.
64
Chương 64: Cuốn Nhật Ký Chôn Giấu (1).
65
Chương 65: Cuốn Nhật Ký Chôn Giấu (2).
66
Chương 66: Vết Xe Đổ.
67
Chương 67: Hãy Buông Tay Đi.
68
Chương 68: Trái Tim Của Kẻ Tương Tư.
69
Chương 69: Đoạn Ghi Âm.
70
Chương 70: Hoàn Trả Gấp Trăm Lần.
71
Chương 71: Tên Ác Quỷ.
72
Chương 72: Trả Giá.
73
Chương 73: Cắn Lưỡi, Kết Thúc.
74
Chương 74: Ảo Giác Thoáng Qua.
75
Chương 75: Tỉnh Giấc Tan Mộng.
76
Chương 76: Không Muốn Quên Đi Cô.
77
Chương 77: Hôn Ước Mới.
78
Chương 78: Kẻ Đơn Phương.
79
Chương 79: Vết Đau Trong Tim.
80
Chương 80: Trừ Phi Sống Lại.
81
Chương 81: Phản Đối.
82
Chương 82: Kỷ Vật.
83
Chương 83: Người Phụ Nữ Đáng Thương.
84
Chương 84: Tổ Ấm Không Còn Được Bình Yên.
85
Chương 85: Nịnh Bợ.
86
Chương 86: Đồng Ý Nhận Nuôi.
87
Chương 87: Bỏ Nhà Đi Bụi.
88
Chương 88: Kiên Nhẫn Chờ Đợi.
89
Chương 89: Còn Nhiều Giấy Ly Hôn.
90
Chương 90: Báo Mộng.
91
Chương 91: Nhất Định Không Chịu Tha Thứ.
92
Chương 92: Mộng Xuân.
93
Chương 93: Chuẩn Bị Ra Mắt.
94
Chương 94: Ghen Tỵ. Ấy
95
Chương 95: Khắt Khe.
96
Chương 96: Không Muốn Bi Kịch Trong Quá Khứ Xảy Ra.
97
Chương 67: Động Viên.
98
Chương 98: Từ Bao Giờ.
99
Chương 99: Tỉnh Dậy.
100
Chương 100: Sự Trả Thù Hoàn Hảo Của Người Phụ Nữ Luỵ Tình.
101
Chương 101: Lọ Tinh Dầu Duy Nhất Cũng Là Cuối Cùng.
102
Chương 102: Mưu Kế Của Quỷ Nhỏ.
103
Chương 103: Ánh Mắt Khác Lạ.
104
Chương 104: Thuốc Trị Sẹo.
105
Chương 105: Tương Tư Hay Là Không?
106
Chương 106: Cho Thêm Chút Thời Gian.
107
Chương 107: Lại Thất Nghiệp.
108
Chương 108: Mời Hợp Tác.
109
Chương 109: Âm Mưu.
110
Chương 110: Diễn Cảnh.
111
Chương 111: Cục Bột Nhỏ.
112
Chương 112: Giao Dịch Thành Công.
113
Chương 113: Mộng Xuân Cực Hình.
114
Chương 114: Lớp Mặt Nạ Giả Dối.
115
Chương 115: Tên Diễn Viên Háo Sắc.
116
Chương 116: Phong Sát.
117
Chương 117: Về Nhà Mới.
118
Chương 118: Nơi Ở Mới.
119
Chương 119: Không Muốn Mắc Ơn Mắc Oán.
120
Chương 120: Cơ Hội Chỉ Có Một.
121
Chương 121: Bất Ngờ Gặp.
122
Chương 122: Mới Đổi Nước Hoa?
123
Chương 123: Ước Mơ Của Ba.
124
Chương 124: Tôi Không Phũ Phàng Như Cô Nghĩ.
125
Chương 125: Sự Cố Ngoài Ý Muốn.
126
Chương 126: Xinh Đẹp Cũng Là Một Cái Tội.
127
Chương 127: Lần Thứ N Bị Đăng Xuất.
128
Chương 128: Giơ Tay Đầu Hàng.
129
Chương 129: Mỗi Lần Nhắc Đến Mẹ Đều Khóc.
130
Chương 130: Vẫn Luôn Đợi Mẹ.
131
Chương 131: Kén Cá Chọn Canh.
132
Chương 132: Nhẫn Nhịn Nuốt Trôi Cục Tức.
133
Chương 133: Đâu Thể Ghét Lây.
134
Chương 134: Đau Ở Trong Tim.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play