Khác Nào Đẩy Vào Đường Chết

Tuyên Thị nhìn vào bên trong nhà hô lên:" Tiểu Cố, thê tử của ngươi bị say nắng rồi, nhanh đưa người vào nhà."

Cố Ngôn nghe hai chữ thê tử liền bỏ công việc đang gian dở chạy ra bên ngoài, còn dùng sức bế người vào bên trong.

Hiện tại đang là mùa hạn, nắng quanh năm, kiếm một giọt mưa chỉ sợ lập mười hai cái tế đàn cũng không cầu được. Nhưng cũng may thôn bọn họ là thôn Thuỷ ở đầu nguồn, nên mùa hạn vẫn có nước sài không quá khổ sở như những thôn cuối nguồn hay gần cuối nguồn khác, nhưng thời tiết thôn bọn họ cũng chả khá hơn nơi khác là bao, đất ruộng khô đến nứt nẻ, đi ra bên ngoài nửa canh giờ, chỉ sợ lúc trở về đầu bị nắng hung cho ngốc luôn.

Tuyên thị nhìn Tư An trong lòng đã lo càng lo hơn, Tuyên thị xem hai người như muội muội với tiểu đệ trong nhà, Tư An vốn dĩ đã ngốc, hiện tại bị nắng hung chỉ sợ lúc tỉnh dậy ngốc càng ngốc thêm.

Tư An bị bế sốc lên, đầu óc càng mơ hồ.

Trước mắt Tư An liền xuất hiện một cảnh tượng một người phụ nữ vẻ ngoài giống cô đến ba phần, bị nhốt trong một căn nhà mục nát, nếu nói nhìn như nhà xí cũng không ngoa, nhưng khác chính là xung quanh chỉ có củi, người phụ nữ ngồi co ro một góc đến thở cũng không dám thở mạnh như làm vậy sẽ giảm cảm giác tồn tại xuống mức thấp nhất.

Cửa đột nhiên bị toang, va vào tường gỗ vang lên tiếng trầm thấp.

Người con gái hoảng sợ càng sợ hãi mà ôm lấy hai chân.

Roi từ trên gián xuống lưng người phía trước, trong miệng toàn là những tiếng mắng chửi.

- Ngươi trời sinh đã ngốc, hiện tại kiếm được một người ngốc để ngươi gả qua làm thê tử, cũng xem như phước phần của ngươi, ta cũng đã bàn bạc qua với người nhà bên kia, khi ngươi gả qua sẽ được phân gia, không sống trong cảnh mẹ chồng nàng dâu, ngươi có gì không hài lòng? Thứ quạ đen như ngươi có người rước còn chê khen sao? Ngươi không đồng ý, ta cũng gả, ngươi dám cãi lời ta sao?

Trước mắt Tư An quay vòng vòng lại chuyển sang cảnh người phụ nữ lúc nãy ngồi trên kiệu được làm bằng tre, bốn người khiêng, khiêng đi đến một ngôi nhà tồi tàn giống nơi bọn họ đang ở.

Những cảnh tưởng không được sắp xếp cứ chạy qua lại trong đầu cô.

Tư An cảm thấy đầu đau như búa bổ, còn nắm chặt lấy vạt áo của Cố Ngôn mà hô đau.

Tuyên thị tìm trong nhà Tư An một lúc, thấy không có đường để pha nước đường mới căn dặn Cố Ngôn xem chừng Tư An.

Để y chạy về nhà lấy đường để pha nước cho Tư An.

Cố Ngôn ngoan ngoãn gật đầu, nhưng nhìn vạt áo bị nắm, thê tử hô đau, hắn liền muốn khóc.

Thê tử nắm áo hắn chắc chắn là rất đau, nếu không thê tử sẽ không nắm áo.

Nếu áo rách chẳng phải sẽ phải dùng tiền mua vải may lại sao? Vải phải mua bằng bạc, nếu không phải chuyện cần thiết làm gì có ai xuất bạc ra mua quần áo cho một tên ngốc như hắn chứ?

Tư An nằm một chút cơn đau mới dịu đi, thấy thê tử ngừng hô đau Cố Ngôn mới chạy ra bên ngoài sân lấy ghế đẩu đặt bên cạnh mà ngồi xuống.

Còn nắm lấy tay Tư An mà thút thít, nhưng tiếng khóc đã kiềm nén đến mức nhỏ nhất.

Tư An mở mắt nhìn hắn, nói:" Ngươi khóc cái gì? Đói bụng hay bị ai ức hiếp?"

Cố Ngôn thút thít thêm hai cái, mới dùng áo quẹt nước mắt, đáp:" Ta sợ thê tử bỏ ta, nương nói những người quạ đen như ta với thê tử sẽ không sống lâu, ông trời không ưu ái, chính là vì quá xui xẻo."

Tư An nghe một câu thê tử, hai câu thê tử liền gạt tay hắn:" Ai cho ngươi kêu ta là thê tử? Không được gọi, nếu ngươi còn gọi, ta sẽ đem ngươi ra bên ngoài đóng cổng lại."

Tuyên thị vừa vào nghe được lời này liền lên tiếng:" Hắn là phu quân ngươi, ngươi không cho hắn gọi ngươi là thê tử thì gọi là gì? Là tỷ tỷ sao? Người khác nghe được chắc chắn sẽ cười ngươi."

Tư An vừa nhận được kí ức của nguyên chủ, trong kí ức cũng có xuất hiện mặt của Tuyên thị, lúc bọn họ phân gia đến nay đã gần một tuần, Tuyên thị giúp đỡ bọn họ không ít, những người khác cũng lui tới nhưng chỉ cho rau cho trứng, chỉ có Tuyên thị, mỗi lúc Tư An ra bên ngoài làm việc, sẽ đem tên ngốc này gửi cho Tuyên thị xem chừng, nhi tử nhà y cũng rất thích chơi cùng Cố Ngôn.

Nguyên thân vốn dĩ không ngốc chỉ hiền đến mức người khác nghĩ là ngốc mà thôi, so với Cố Ngôn thì còn tốt hơn nhiều lắm, có thể ra bên ngoài làm việc.

Tư An chống tay muốn ngồi dậy, Tuyên thị chưa kịp lên tiếng, Cố Ngôn đã ấn người trở xuống giường.

- Thê tử đau, đau không thể ngồi dậy.

Cố Ngôn nhìn Tuyên thị, bộ dáng hùng hổ đáp:" Không được cười thê tử, ta ngốc mọi người cười ta, thê tử không ngốc, sao có thể cười thê tử."

Tuyên thị nhìn bộ dáng này của Cố Ngôn liền nhướng mày nhìn Tư An:" Ngươi nhìn xem, tên ngốc này bảo vệ bản thân còn không được, vậy mà lại đi bảo vệ ngươi? Ngươi còn muốn đuổi người ra khỏi nhà?"

Tư An đời trước chỉ mới hai mươi lăm, một mối tình cũng không có, bây giờ đột nhiên có phu quân tất nhiên không quen, còn là một tên đại ngốc.

Tư An là xuất thân từ Bắc Đại là còn nghiên cứu sinh, những người khác đều nói người xuất thân từ đại học Bắc Đại đều không phải là người bình thường, người khác thời gian đều dành để yêu đương nhưng sinh viên trường Bắc Đại thời gian rảnh mới dùng để yêu đương, Tư An trước khi làm nghiên cứu sinh cũng đã chuẩn bị tâm lý, độc thân cả đời, sau này thành một bà cô già, sống một mình trong một căn chung cư mấy trăm vạn, nội thất cũng tới mấy chục vạn, mỗi năm trở về quê sẽ bỏ vào hồng bao mỗi người mấy trăm, như vậy chẳng phải độc thân còn thành bà cô già, sẽ không ai dám nói gì hay sao?

Tư An chính là có ước mơ tiến tới cuộc sống như vậy, nhưng bây giờ thì hay rồi.

Cô nhìn Cố Ngôn, lại liếc mắt đi nơi khác.

Tên này lớn lên không tồi, nhan sắc đúng là không có chỗ nào để nói tới, thân thể cũng rất cao lớn, những người như vậy, đời trước Tư An muốn gặp cũng không thể gặp được, nhưng nếu có gặp cô cũng chỉ kết giao mà thôi, hiện tại thì lại là một người đã có gia đình, phu quân là một tên đần, so với hài tử có khi còn ngốc hơn.

Nhưng Tư An tất nhiên biết rõ, phụ nữ thời này tội lớn nhất là thất thân, tội lớn thứ hai là ngoại tình, còn tội thứ ba chính là bị phu quân bỏ.

Có những nơi phụ nữ bị phu quân bỏ, trở về nhà mẹ đẻ, sẽ bị trưởng thôn với người dân bỏ vào lồng sắt, đem thả xuống sông, bởi vì bọn họ vẫn luôn có ý nghĩ, người bị phu quân hưu chính là người không đàng hoàng.

Tuyên thị đem nước đường tới bên cạnh, đỡ Tư An dậy, mới đưa nước cho cô.

- Hắn vốn dĩ đã ngốc, nương với phụ thân không thương, làm thư khế phân gia chính là muốn sau này cho dù tên tiểu tử này có bị bệnh nặng bọn họ cũng sẽ không xuất bạc trong nhà ra, còn các ngươi phận làm hài tử, cho dù phân gia cũng phải báo hiếu cho bọn họ, hiện tại ngươi muốn đuổi hắn đi? Khác nào đẩy hắn đến đường chết hay không?

Cố Ngôn nhìn thấy đám gà mái già trong sân, liền chạy ra đuổi nó vào bên trong, trong miệng còn lẩm bẩm như nói chuyện với nó, lại cười ngốc, khoé mắt hơi cong cong.

Tư An thở dài một hơi, ực hết một ly nước đường mới nói.

- Tuyên tỷ, có vài chuyện lúc trước ta không nghĩ thông, hiện tại đã nghĩ thông rồi, chữ hiếu Cố Ngôn đã trả đến ngốc rồi, phần chữ hiếu này coi như đã trả xong, bọn họ không nuôi ta, ta không cần hiếu thuận với bọn họ, việc của ta bây giờ là sống tốt cuộc sống của mình, tỷ tốt với ta như vậy, ta nói điều này chính là mong tỷ không ghét ta.

Tuyên thị là người hiểu lý lẽ, Cố Ngôn từ nhỏ đã không được nương với phụ thân yêu thích tuy là đại sư huynh phía dưới có hai đệ đệ, một người hiện tại là đồng sinh đang đọc sách trên huyện, còn người còn lại chỉ mới mười lăm tuổi, mười sáu tuổi nam có thể cưới thê tử còn nữ nhi có thể gả ra bên ngoài, nhị đệ của Cố Ngôn là Cố Bân, còn người nhỏ nhất là Cố Khiêm, Cố Bân đi đọc sách mỗi tháng về một lần, còn Cố Khiêm ỉ vào Cố Bân sau này sẽ làm quan trạng mà cả ngày lười biếng, việc nông đều đẩy lên người phụ thân, lúc trước chính là đẩy lên người Cố Ngôn, hôm nay không mệt chính là bị trẹo chân, mỗi ngày đều kiếm cớ không cần phải xuống ruộng.

Cố Ngôn năm mười ba tuổi tham gia lao dịch do triều đình hạ lệnh mỗi hộ gia đình bắt buộc phải cử một nam nhân để đi lao dịch, Tiền thị lúc đó lấy cớ phụ thân hắn có tuổi không thể tham gia, đệ đệ thì còn quá nhỏ, trong nhà chỉ có mỗi Cố Ngôn là đủ yêu cầu tham gia, Cố Ngôn cứ như vậy nghe lời Tiền thị đến lí chính đăng ký tham gia lao dịch.

Lúc trở về Cố Ngôn đã mười lăm tuổi, so với hai năm trước khác nhiều lắm, cao lớn thì không nói, trên vẻ mặt đều là ngoan cường, Tiền thị thấy Cố Ngôn sắp đủ lông đủ cánh không còn nghe lời bà, trong lòng càng không thích đứa con trưởng này.

Hot

Comments

۰۪۪۫۫●۪۫۰sứa☻

۰۪۪۫۫●۪۫۰sứa☻

(ㆁωㆁ)👍🏻

2023-09-08

0

Min_Heniry🌷

Min_Heniry🌷

hay

2023-07-31

0

Nguyễn Thảo

Nguyễn Thảo

👍👍👍👍👍

2023-04-22

1

Toàn bộ
Chapter
1 Xuyên Không
2 Khác Nào Đẩy Vào Đường Chết
3 Không Thể Viết Hưu Thư
4 Tiểu Cố Chết Nương Nói Sẽ Đỡ Một Miệng Ăn
5 Biện Pháp Kiếm Bạc Không Thiếu
6 Thượng Hiên
7 Ăn Nhiều Cũng Rất Phí
8 Nhặt Được Bạc
9 Việc Nhà Không Quản Nổi Sao Có Thể Quản Việc Nước
10 Số Bạc Không Nhỏ Cứ Suy Xét Lại
11 Giải Trừ Quan Hệ Huyết Thống
12 Ngươi Dám Đánh Ta?
13 Ba Trăm Lượng
14 Tới Lượt Ngươi, Mau Ấn Vân Tay Vào Đây
15 Trà Hoa Cúc
16 Chè Đậu Xanh
17 Nhanh Như Vậy Mà Đã Có Không Ít Bạc
18 Vĩnh Ninh Đường
19 Thứ Tốt Ngươi Nói Chính Là Thứ Này? Ta Mua
20 Một Trăm Năm Mươi Lượng
21 Thu Mua Sơn Tra
22 Quăng Bạc Ra Cửa Sổ
23 Không Ôm Sẽ Giận
24 Muốn Ôm Ôm
25 Tướng Quân Các Ngươi Không Còn Sống, Ta Là Cố Ngôn Một Tên Ngốc
26 Một Bò Một Ngựa
27 Thượng Hiên Mua Bao Nhiêu Ta Trả Gấp Đôi
28 Một Bò Một Ngựa
29 Sắc Lang
30 Bách Văn Bất Như Thất Hiện
31 Không Những Làm Sinh Ý Còn Phát Tài
32 Ngươi Có Tính Mở Một Quán Ăn Hay Không?
33 Người Trong Thôn Biết
34 Nếu Không Được Ta Sẽ Dẫn Cố Ngôn Chạy, Ngươi Nhớ Chạy Theo Sau Bọn Ta
35 Thê Tử Ngồi Không Vững, Ta Giúp Thê Tử
36 Ngươi Cho Ta Thứ Gì Để Nuôi Ngươi Cả Đời?
37 Hồi Môn Phu Quân Cho Em
38 Con Người Càng Hờ Hững, Nghiêm Nghị Lúc Có Tình Yêu Liền Hoàn Toàn Khác
39 Nhà Là Nàng Làm Chủ Đều Nghe Theo Nàng
40 Sự Thật
41 Có Linh Tính
42 Nhờ Phân Xử
43 Lấy Ân Báo Oán
44 Thóc Đâu Mà Đãi Gà Rừng
45 Kiên Nhi Bất Xả
46 Tiểu Hắc Tiểu Hồ
47 Chàng Đừng Lại Gần Ta
48 Đến Kinh Thành
49 Thổ Phỉ
50 Mua, Đều Mua Hết
51 Phủ Đệ
52 Tổ Yến
53 Tinh Hoa Đất Trời
54 Hạn Hán
55 Máy Bơm Nước
56 Xem Tửu Lầu Là Nhà
57 Trùng Hợp
58 Xem Như Đệ Đệ
59 Yến Chưng
60 Thải Độc
61 Tìm Đến Tận Phủ
62 Không Gả Cho Người Khác
63 Lưu Manh
64 Ngươi Đưa Tay
65 Ta Là Nữ Nhi Nhưng Chấp Nhận Chịu Thiệt
66 Thánh Chỉ
67 Lí Chính Mau Tiến Lên Nghe Đọc Thánh Chỉ
68 Một Lần Thôi Có Được Không?
69 Cái Đồ Sao Chổi
70 Đem Cố Khiêm Trở Về Đây
71 Tạm Thời Nghỉ Hai Tháng Đóng Cửa Suy Nghĩ
72 Xây Nhà
73 Băng Nhân
74 Đến Nhà
75 Chuyện Năm Xưa
76 Xung Khắc
77 Không Tin Sẽ Rũ Bỏ Trách Nhiệm
78 Cố Thái Phủ Là Nơi Nào Người Ngoài Lại Tự Tiện Ra Vào
79 Chỉ Là Một Nha Hoàn Cả Cơ Thể Đều Dơ Bẩn, Miệng Cũng Không Sạch Sẽ
80 Những Ngày Tháng Sống Không Ra Người
81 Sau Này Là Người Một Nhà
82 Bánh Nếp Đậu Đỏ
83 Hỉ Mạch
84 Không Phải Sự Thật
85 Hai Canh Giờ Sau Đến Hinh Phủ Gọi Người
86 Ngủ Cùng Nam Nhân Là Bị Oan?
87 Chậm Một Chút Thê Tử Cũng Bị Cướp Mất
88 Đại Hỉ
89 Lợi Hại
90 Một Vạn Mỹ Kim
91 Trạc Chi Vũ
92 Hoàn
93 Phiên Ngoại 1
Chapter

Updated 93 Episodes

1
Xuyên Không
2
Khác Nào Đẩy Vào Đường Chết
3
Không Thể Viết Hưu Thư
4
Tiểu Cố Chết Nương Nói Sẽ Đỡ Một Miệng Ăn
5
Biện Pháp Kiếm Bạc Không Thiếu
6
Thượng Hiên
7
Ăn Nhiều Cũng Rất Phí
8
Nhặt Được Bạc
9
Việc Nhà Không Quản Nổi Sao Có Thể Quản Việc Nước
10
Số Bạc Không Nhỏ Cứ Suy Xét Lại
11
Giải Trừ Quan Hệ Huyết Thống
12
Ngươi Dám Đánh Ta?
13
Ba Trăm Lượng
14
Tới Lượt Ngươi, Mau Ấn Vân Tay Vào Đây
15
Trà Hoa Cúc
16
Chè Đậu Xanh
17
Nhanh Như Vậy Mà Đã Có Không Ít Bạc
18
Vĩnh Ninh Đường
19
Thứ Tốt Ngươi Nói Chính Là Thứ Này? Ta Mua
20
Một Trăm Năm Mươi Lượng
21
Thu Mua Sơn Tra
22
Quăng Bạc Ra Cửa Sổ
23
Không Ôm Sẽ Giận
24
Muốn Ôm Ôm
25
Tướng Quân Các Ngươi Không Còn Sống, Ta Là Cố Ngôn Một Tên Ngốc
26
Một Bò Một Ngựa
27
Thượng Hiên Mua Bao Nhiêu Ta Trả Gấp Đôi
28
Một Bò Một Ngựa
29
Sắc Lang
30
Bách Văn Bất Như Thất Hiện
31
Không Những Làm Sinh Ý Còn Phát Tài
32
Ngươi Có Tính Mở Một Quán Ăn Hay Không?
33
Người Trong Thôn Biết
34
Nếu Không Được Ta Sẽ Dẫn Cố Ngôn Chạy, Ngươi Nhớ Chạy Theo Sau Bọn Ta
35
Thê Tử Ngồi Không Vững, Ta Giúp Thê Tử
36
Ngươi Cho Ta Thứ Gì Để Nuôi Ngươi Cả Đời?
37
Hồi Môn Phu Quân Cho Em
38
Con Người Càng Hờ Hững, Nghiêm Nghị Lúc Có Tình Yêu Liền Hoàn Toàn Khác
39
Nhà Là Nàng Làm Chủ Đều Nghe Theo Nàng
40
Sự Thật
41
Có Linh Tính
42
Nhờ Phân Xử
43
Lấy Ân Báo Oán
44
Thóc Đâu Mà Đãi Gà Rừng
45
Kiên Nhi Bất Xả
46
Tiểu Hắc Tiểu Hồ
47
Chàng Đừng Lại Gần Ta
48
Đến Kinh Thành
49
Thổ Phỉ
50
Mua, Đều Mua Hết
51
Phủ Đệ
52
Tổ Yến
53
Tinh Hoa Đất Trời
54
Hạn Hán
55
Máy Bơm Nước
56
Xem Tửu Lầu Là Nhà
57
Trùng Hợp
58
Xem Như Đệ Đệ
59
Yến Chưng
60
Thải Độc
61
Tìm Đến Tận Phủ
62
Không Gả Cho Người Khác
63
Lưu Manh
64
Ngươi Đưa Tay
65
Ta Là Nữ Nhi Nhưng Chấp Nhận Chịu Thiệt
66
Thánh Chỉ
67
Lí Chính Mau Tiến Lên Nghe Đọc Thánh Chỉ
68
Một Lần Thôi Có Được Không?
69
Cái Đồ Sao Chổi
70
Đem Cố Khiêm Trở Về Đây
71
Tạm Thời Nghỉ Hai Tháng Đóng Cửa Suy Nghĩ
72
Xây Nhà
73
Băng Nhân
74
Đến Nhà
75
Chuyện Năm Xưa
76
Xung Khắc
77
Không Tin Sẽ Rũ Bỏ Trách Nhiệm
78
Cố Thái Phủ Là Nơi Nào Người Ngoài Lại Tự Tiện Ra Vào
79
Chỉ Là Một Nha Hoàn Cả Cơ Thể Đều Dơ Bẩn, Miệng Cũng Không Sạch Sẽ
80
Những Ngày Tháng Sống Không Ra Người
81
Sau Này Là Người Một Nhà
82
Bánh Nếp Đậu Đỏ
83
Hỉ Mạch
84
Không Phải Sự Thật
85
Hai Canh Giờ Sau Đến Hinh Phủ Gọi Người
86
Ngủ Cùng Nam Nhân Là Bị Oan?
87
Chậm Một Chút Thê Tử Cũng Bị Cướp Mất
88
Đại Hỉ
89
Lợi Hại
90
Một Vạn Mỹ Kim
91
Trạc Chi Vũ
92
Hoàn
93
Phiên Ngoại 1

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play