Hạ Giang nhíu mày khó hiểu lên tiếng hỏi, sau đó cô ấy lại nhìn sang đằng băng ghế đá kia, nhếch môi cười giễu :" Là hắn ta sao? Có gì mà phải né chứ? Cậu phải cho hắn ta thấy cậu xinh đẹp như này mới hối hận về việc đã làm chứ"
- Không đâu, mình không muốn nhìn thấy cậu ấy
Giọng của Diệp Vy phát ra lí rí, cô cúi đầu hai mắt rươm rướm nước. Đám bạn thân của cô cũng thở dài không tác động vào nữa, đành cùng cô bước lên lớp
May mắn thay là Diệp Vy và Lưu Hoàng Quốc không học cùng một lớp. Nhưng cũng có cái rủi là lớp anh ở bên cạnh lớp cô. Chỉ cách một tấm tường, nếu ở bên đây lớn tiếng thì bên kia sẽ nghe rất rõ
Rốt cuộc là ngày hôm ấy cô ra đường không xem ngày hay sao mà lại xui đến cùng cực. Sáng sớm gặp bạn trai cũ, vào lớp lại được sắp ngồi gần đám bạn thân của anh ấy
Ngày qua ngày, mặt trời mọc rồi lặn. Thoáng chút đã một tuần trôi qua. Cứ như thường ngày đến lớp, Diệp Vy không hề nhìn vào lớp anh lần nào. Khi đi ngang lớp ấy cô chỉ ngó sang phía lang cang nhìn xuống sân trường hoặc là nhìn thẳng. Bởi vì anh ngồi cạnh cửa sổ, nếu cô nhìn vào bắt gặp anh nhìn ra thì sẽ như thế nào đây? Chào hỏi chăng? Hoặc là nở nụ cười thân thiện? Cô không làm được
Khác với Diệp Vy rất nhiều, Lưu Hoàng Quốc hòa đồng với tất cả mọi người trong lớp. Lại còn thân thiết với những người học cùng lớp với cô. Cũng may là anh không sang lớp cô tiềm bạn nếu không lại đụng mặt thì ngượng chết mất
- Này Quốc, tôi rốt cuộc cậu cho Diệp Vy ăn gì thế? Hình như cậu ấy vẫn còn tình cảm với cậu
An Phong Thần lên tiếng khẽ nói, ánh mắt đầy ngưỡng mộ :" Nếu có người yêu tôi như vậy, tôi sẽ không nỡ như cậu đâu"
- Đừng nói như cậu tốt lành lắm vậy? Thay bồ như thay áo chứ còn nói
Lưu Hoàng Quốc nhìn An Phong Thần cười chế giễu :" Để tôi tính xem, cậu đã thay bao nhiêu cái áo rồi?"
Anh làm bộ dạng đang ngẫm nghĩ trong khi An Phong Thần đen cả mặt, giật giật khoé môi không nói thêm. Cố Tư Vũ nhìn hai người họ lắc đầu khẽ cười
Lại một tuần nữa lại trôi qua, Diệp Vy không hề có tiếp xúc gần vào với Lưu Hoàng Quốc. Nói trắng ra chính là cô né tránh anh. Cả anh cũng nhận ra điều đó
Một lần từ nhà vệ sinh bước ra, Lưu Hoàng Quốc nhìn thấy Diệp Vy đi về phía này. Anh cứ nghĩ cô sẽ đi tiếp đến đây nhưng không. Có lẽ Diệp Vy không hề biết, Hoàng Quốc đã thấy mình. Cô xoay người đi về một hướng khác trông rất gấp gáp, không thể nói là chạy nhưng cũng không được tính là đi
Anh nhìn bóng lưng đang hấp tấp rời đi của cô thì nhíu mày. Cô đang tránh anh sao? Nếu không thể làm người yêu thì có thể làm bạn mà. Tại sao lại tránh anh? Đó chính là nguyên nhân Lưu Hoàng Quốc đặt ra nhưng vẫn chưa có lời giải đáp
Tối hôm đó, sau khi kết thúc trận bóng anh liền quay trở về nhà không cùng anh em đi tụ tập như mọi khi. Mẹ Lưu hiếm khi thấy anh về sớm như vậy liền thắc mắc lên tiếng hỏi
" Sao hôm nay con về sớm hơn bình thường thế?"
Lưu Hoàng Quốc nhìn mẹ trả lời :" Hôm nay tụi con không tụ tập nên chơi xong thì về" sau đó anh đi thẳng về phòng của mình
" Mau tắm rửa thay đồ sạch sẽ rồi ra ăn cơm"
" Vâng"
Tiếng của anh từ bên trong phòng vang ra. Khi anh bước ra ngoài thì cha Lưu cũng vừa về, cả nhà ba người cùng ngồi vào bàn ăn cơm thi thoảng cha Lưu nhắc nhở anh một số việc. Thực ra anh còn có một cô chị gái lớn hơn anh 5 tuổi, hiện tại cũng đã lấy chồng nên không ở đây
Sau khi trở về phòng anh nằm xuống giường gác tay lên trán suy nghĩ về những chuyện đã xảy ra. Trên tay là chiếc điện thoại hiện lên cuộc trò chuyện của anh và cô. Thời gian cách đây vài tháng, lúc này anh và cô còn đang quen nhau
Tay anh soạn một tin nhắn " Tại sao lại né anh?" rồi gửi đi. Bên kia không thể thấy được cũng không thể nhận được, bởi vì cô đã chặn anh
Lưu Hoàng Quốc nhìn tin nhắn rồi cười tự giễu bản thân. Anh mở ra một cuộc trì chuyện khác, người kia cũng chính là cô. Tin nhắn chỉ dừng cách khoảng hơn 1 tháng trước 15/08/19xx. Đó chính là đoạn tin nhắn cuối cùng của anh và cô, cũng chính là cái ngày bọn họ chia tay
Anh nhìn đoạn tin nhắn mà cô đã gửi
" Em không muốn"
" Đừng bỏ em mà"
" Chẳng phải anh nói sẽ bên cạnh em sao? Anh nói là không bỏ em mà"
" Anh thất hứa rồi"
" Anh không cần em nữa sao?"
Mặc kệ lúc đó cô níu kéo thế nào anh cũng thẳng thắn không thèm trả lời
Anh muốn nhắn tin hỏi cô nhưng soạn tin mãi không gửi đi
........
Mỗi ngày đến trường là một niềm vui sao? Không, đối với Diệp Vy không phải như vậy
Diệp Vy cùng bạn bè quét dọn trong lớp, còn đang lỡ tay thì nghe bạn thân gọi
" Vy, đi vệ sinh không?"
" Hả? Mọi người đi trước đi, chút nữa mình xuống dưới đó"
Like và lưu truyện để nhận được thông báo khi ra chương mới nha ♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️
Updated 53 Episodes
Comments
Sa Mạn✨
Mê văn phong tác giả quá đi à
2025-02-26
1
thuytien
truyện hay quá điii
2023-06-08
1
Vy Vy
Cho xin vài like nha mọi người
2023-05-14
2