Chân lưu loát đi tới trước sảnh cô nhi viện, Giai Ý nhìn thấy mụ già Mỹ Nhân ngồi tựa lưng, chân đung đưa trên ghế mềm, ngón tay cầm hạt dựa cắn liên tục, cắn nhân xong thì vỏ hạt búng xuống sàn đất, mắt chăm chăm nhìn màn hình ti vi chiếu bộ phim đầy cẩu huyết.
Giai Ý cười xem thường bản tính lười như heo của bà ta. Trong đầu thầm ngẫm nghĩ, trước kia ba mẹ bà ta đặt tên cũng thật trớ trêu. Mang tên Mỹ Nhân nhưng ngoại hình như là Xú Nữ.
Ra bên ngoài, Giai Ý bắt đầu công việc hằng ngày của mình. Làm đến lúc mặt trời đã lên cao, nắng vàng sáng chói rọi thẳng vào người Giai Ý. Cô nheo mắt, trán đổ đầy mồ hôi, tóc mai bết dính lên khuôn mặt trắng xanh, gầy guộc của cô.
Xong việc quét dọn lá cây và hái rau ngoài vườn, Giai Ý nhanh chóng bê rổ rau tươi xanh vừa hái đi vào gian phòng bếp.
Ở trong có vài đứa bé khoảng chừng 10 tuổi đang chăm chỉ sơ chế nguyên liệu nấu cơm trưa.
Thấy Giai Ý đi vào, bé nào cũng hứng khởi kêu một tiếng:
- Chị Ý!
Cô cười cười đặt rổ rau vào bồn nước, rửa tay sạch sẽ và chùi vào chiếc áo phông màu vàng nhạt đã sờn chỉ.
Đi tới chỗ từng đứa bé, cô vỗ má, vuốt tóc từng em, bọn trẻ vui vẻ cười khì khì.
Sau khi các bé sơ chế xong các loại rau củ và thịt lợn, việc thái lát và nấu nướng sẽ là do Giai Ý đảm nhiệm.
Bởi vì cô không muốn bọn trẻ sử dụng dao và lửa, vì rất là nguy hiểm, chỉ cần nấu nướng không cẩn thận, dầu có thể bắn lên người gây bỏng.
Nấu nướng xong bữa cơm trưa, Giai Ý múc một dĩa thịt heo xào rau cần thơm ngon đem ra bàn. Mụ bà Mỹ Nhân đi tới nhìn nhìn, cảm giác thịt heo quá ít, trong đầu nghĩ ngợi rằng Giai Ý đã ăn xén bớt đi.
Bà ta tức giận quay sang nhìn Giai Ý, ngón tay chỉ ra, vừa tính chửi thì đã bị Giai Ý dành trước:
- Thịt heo lúc xào lên sẽ rút kích thước lại, điều cơ bản còn không biết nữa à.
Mỹ Nhân biết rõ cô đang nói khẩy mình, vì vậy nghiến răng thở phì phò, cái bụng tròn phình của bà ta liên tục dập dìu lên xuống trông rất buồn cười.
Cuối cùng lấy lại được bình tĩnh, liền sai khiến Giai Ý:
- Đem đồ ăn vào phòng cho tao.
Giai Ý im lặng đem lần lượt dĩa thịt xào rau cần, tô canh cá hạt sen, tô cơm lớn nóng hổi đặt vào khay mâm. Chân gầy nhỏ lưu loát di chuyển vào phòng.
Để đồ ăn vào phòng mụ Mỹ Nhân, đợi bà ta khoá cửa nhốt mình trong phòng để thưởng thức món ngon, Giai Ý nhanh nhẹn xoay người đi vào phòng bếp.
Ở trong tủ gỗ nhỏ lén lút lấy ra chén thịt xào rau cần, cô đem tới chỗ ngồi ăn cơm của bọn trẻ. Chỉ đơn giản là cái chiếu được trải gọn gàng dưới nền đất trong phòng bếp.
Giai Ý để chén thịt xào rau cần tới trước mặt bọn trẻ, sau đó ra hiệu Suỵt một cái, bọn trẻ có lẽ đã quá quen thuộc điều này, nên cùng nhau nháy mắt, miệng cười vui vẻ.
Ngoại trừ dĩa thịt, Giai Ý còn nấu riêng nồi canh cá hạt sen khác cho bọn trẻ. Nhưng thịt cá không nhiều, chủ yếu là đầu cá và xương lưng của cá.
Giai Ý tỉ mỉ vẻ chút thịt cá, chia đều cho 8 em nhỏ ở đây, còn bản thân thì mút mút phần xương, xem như thử vị thịt cá là được.
Một tuần sau,...
Trước sảnh có tiếng nói chuyện ồn ào, tiếng khóc đau khổ, Giai Ý đứng trong góc nhìn phía ngoài, là hai vợ chồng tuổi trung niên đang đứng nói chuyện với bà Mỹ Nhân. Hẳn là đôi vợ chồng hiếm muộn tới để xin nhận nuôi con.
Mặt mũi Mỹ Nhân đầy phấn khích, hệt như vị quan tham ô nhặt được đống kho báu vàng bạc.
Giai Ý cười khẩy nhìn vẻ mặt hớn hở không che giấu của bà ta, thật sự khác biệt với tâm trạng buồn man mác của đôi vợ chồng kia.
Nói chuyện khoảng chừng 20 phút, Mỹ Nhân dẫn đôi vợ chồng trung niên đi vào bên trong. Lúc đi ngang qua chỗ Giai Ý, Mỹ Nhân liếc mắt ra hiệu cô phải im lặng, đôi vợ chồng vừa đi vừa dáo dác nhìn bố cục xây dựng ở đây. Hai mắt di chuyển liên tục, khi đi qua Giai Ý, bị cặp mắt chằm chằm nhìn vào khiến bọn họ nổi da gà.
Nhưng có lẽ do thói lịch sự, bọn họ nhìn cô rồi gật đầu, xem như là chào hỏi.
Giai Ý mang tâm trạng khó tả, cảm giác hai vợ chồng này không thích hợp lắm. Có điều bản thân vẫn là chưa tiếp xúc nhiều với đời sống xã hội bên ngoài, nên là bản chất con người như nào thì vẫn là ẩn số. Giai Ý mong là do bản thân nghĩ ngợi sai rồi.
Mỹ Nhân đưa họ dạo vòng cô nhi viện Thánh An, rồi đưa bọn trẻ tới trước mặt họ, tựa như bà ta đang bày biện những món hàng có giá cho vị khách giàu có.
Miệng nói chuyện phấn khích thiếu điều văng nước bọt vương vãi ra ngoài, Mỹ Nhân khen ngợi hết lòng rằng bọn trẻ rất giỏi việc nhà, hiểu chuyện, nghe lời người lớn.
Giai Ý nhìn lén bộ dáng nịnh hót cần cù này của bà ta, giả như bà ta cũng chăm chỉ giống vậy khi làm việc nhà thì tốt biết mấy.
Xem xét mọi vấn đề, đôi vợ chồng kia chắc có lẽ là gia đình khá giả, nên họ đã quyết định nhận nuôi hai đứa trẻ. Trong đó có Linh Lan 5 tuổi và Linh Như 8 tuổi.
Khi được dẫn đi theo bọn họ, Linh Lan là đứa trẻ mít ướt, cô bé mếu máo lén chạy vào phòng tìm Giai Ý, chào tạm biệt với nhau, Giai Ý lau khô nước mắt trên mặt Linh Lan, cố gắng giúp cho con bé bình tĩnh lại, cô sợ nếu mang bộ mặt này ra ngoài, đôi vợ chồng kia sẽ đổi ý không nhận nuôi.
- Em ngoan nào, theo bọn họ thì em sẽ có cuộc sống tốt hơn đấy, sẽ được ăn no, mặc ấm và ngủ say.
- Em.. em sẽ nhớ chị.
Linh Lan nức nở ôm lấy Giai Ý, Giai Ý cũng mang tâm trạng buồn không kém, nhưng theo bản năng vẫn là cố gắng duy trì mạch cảm xúc ổn định.
Thấy thời gian không còn sớm, Giai Ý dẫn Linh Lan ra ngoài, tạm biệt với lại Linh Như xong, mắt nhìn dõi theo chiếc xe ô tô từ từ di chuyển ra khỏi cổng. Bất tri bất giác tâm trạng của cô cứ ngập ngừng khó tả.
Giai Ý ngẫm nghĩ chắc là vì vừa mới tạm biệt hai cô bé đáng yêu này.
Updated 26 Episodes
Comments
Mae Ya
lêu lêu
2023-06-08
1
Hepacool 🐶
😏😏
2023-06-05
0
Hoa mẫu đơn
Sao cuộc sống khổ đến vậy, mong là mốt xuyên không, chị sẽ sống tốt hơn một xíuu
2023-06-01
0