##### Cảnh báo truyện tui có yếu tố bạo lực, tiêu cực, với viết non tay lắm ######
Cơ thể của em trai đầy vết thương lớn nhỏ, vì vậy buổi lễ tang diễn ra ngắn ngủi và hối hả.
Vào buổi sáng ngày thứ ba, bầu trời mù mịt nặng nề hòa theo dòng người đưa tiễn, em trai cô trong chiếc hòm gỗ, nằm ngủ một giấc mộng ngàn thu.
Mẹ của Khanh Uyển suốt những ngày qua không hề nghỉ ngơi, dù cô và ba đã cố gắng tìm cách khuyên, nhưng mọi nỗ lực dường như là vô ích đối với bà. Linh, nhóc hóa thành một bức tượng, ngồi im lặng, khiến Khanh Uyển chạy qua chạy lại, lo lắng cho cả mẹ và Linh.
Sau khi chôn cất em trai, mọi người rời đi dần, họ trở về tổ ấm của riêng mình. Khanh Uyển xin ba trông nom mẹ, cô tiến về phía Linh, bởi cô lo sợ rằng Linh quẫn trí và tự sát.
Khi cô mím môi không biết nên mở lời thế nào thì Linh ngước mặt nhìn Khanh Uyển, ánh mắt đỏ lạnh lùng và da mặt trắng xanh tạo nên một hình ảnh rùng rợn và bí ẩn.
"Hãy đi theo em." Linh lặng lẽ bước đi và nói với một giọng lạ lẫm và cô không thể không cảm thấy rùng mình. Mặc dù trước đây Linh từng là một cậu bé dễ thương, nhưng dáng vẻ của cậu nhóc lúc này khiến Khanh Uyển cảm thấy rét run và sợ hãi.
Phải chăng việc chứng kiến cái chết của em trai cô đã làm biến đổi trong tâm hồn cậu nhóc ? Khanh Uyển tự hỏi trong lòng, nhưng cô biết mình phải đi theo Linh. Mặc cho điều gì đó đang chờ đợi cô phía trước.
Linh dẫn Khanh Uyển qua con đường đầy cỏ héo úa, dọc theo bên kia là dòng sông nhỏ êm đềm chảy rì rào. Bầu trời bao phủ bởi mây, những đám mây đen âm u ẩn dưới ánh nắng đang bị che khuất, tạo không khí xung quanh trở nên ẩm ướt và tĩnh lặng. Gió lạnh thổi, luồng lách qua từng sợi tóc của Khanh Uyển.
Mưa lất phất rơi chậm nhẹ từ trên cao, giọt nước lấp lánh thấm lên đôi vai họ khi hai người tiến về phía cầu bắc qua con sông. Khánh Linh dừng lại ở giữa cầu, nhìn thẳng xuống dòng nước phù sa bồi đục. Những giọt nước vỗ lên bờ, tạo ra những rãnh nước nhỏ rải dọc theo bờ sông.
Khanh Uyển cảm thấy lo lắng và tò mò trước những tâm sự sắp được tiết lộ bởi Linh. Cô nhìn Linh một cách đầy quan tâm, ánh mắt chứa đựng sự sợ hãi và chờ đợi. Họ chìm đắm trong im lặng và tiếng mưa nhẹ nhàng, sẵn sàng đối diện với những sự thật mà Linh chuẩn bị chia sẻ.
Hồi lâu, Linh nhắm mắt rồi lại mở ra, nhóc bắt đầu kể lại sự thật cho Khanh Uyển, dường như mọi điều quá khó tin lúc trước giờ đây đã trở thành sự thật.
Linh tiết lộ rằng việc em trai đã rủ nhóc đi chơi và ghé quán là có, nhưng khi đến quán quen ấy, em trai của cô cầm trong tay một bó hoa hồng đã chuẩn bị và chiếc nhẫn để cầu hôn Linh. Tuy nhiên, Linh quá bất ngờ và hoang mang, nhóc chạy ra khỏi quán và không may gặp phải chiếc xe tải mất lái. Em trai hốt hoảng đuổi theo và ......
Linh ôm chặt chiếc nhẫn trong tay, sự việc khiến cho không khí xung quanh trở nên căng thẳng và trầm lặng, qua mái tóc che đi khuôn mặt , cô thấp thoáng nhìn Linh với đôi mắt ướt át.
Trái tim Khanh Uyển đập nhanh khi cảm nhận được những cảm xúc sâu lắng và bí ẩn trong những phút giây này, khi mọi sự thật và bí mật đã được hé lộ bởi chiếc nhẫn mang ý nghĩa đặc biệt kia.
Linh tiếp tục :"Em không nói việc này vì có lẽ ba mẹ cậu ấy chưa biết, tất cả là lỗi của em, nếu em không chạy ra đường thì có lẽ bây giờ cậu ấy đã không ....
Khanh Uyển: "Được rồi, chị không phải là không trách em, nhưng dù sao cũng cảm ơn em vì đã không kể cho cha mẹ chị. Nếu em muốn chuộc lỗi, hãy học hành cẩn thận, học tốt lên và hãy sống vì phần đời của em trai chị. Vậy là đủ rồi."
Linh gật đầu đồng ý, nhóc hứa sẽ thực hiện những lời khuyên của Khanh Uyển.
Cô và Linh tiếp tục trò chuyện với nhau, ánh mắt cùng hướng về phía trước, nơi mà những rắc rối và thử thách mới đang chờ đợi họ. Khanh Uyển bâng quơ lại nhìn chiếc nhẫn trên tay Linh, biểu hiện của tình cảm thân thiết và mối quan hệ đặc biệt giữa em trai và Linh.
Khi quay trở về nhà, Khanh Uyển nhìn thấy ba cô đang bàn bạc cùng một số hàng xóm, họ định khiêng bỏ chiếc ghế sofa dài. Cô lễ phép chào họ, sau đó quay sang hỏi ba.
Khanh Uyển: "Mẹ ở đâu vậy ba?"
Ba cô: "Mẹ đang ngủ rồi con."
" Con vào phòng của em xem có đồ của mình không , ba định khóa phòng lại."
Nói xong ông có vẻ rầu rĩ.
"Có lẽ cho đến lúc mẹ con đã nguôi ngoai."
Khanh Uyển : "Dạ."
Cô bước vào chiếc phòng quen thuộc.
Chiếc giường gỗ đen gần bên trái cửa sổ - một bàn học cũ sát tường chất đầy đề cương và sách vở một cách ngăn nắp - và một kệ sách treo đựng đủ mọi chủ đề sách từ nấu ăn đời sống đến tâm lí học ,...
Trước khi xây phòng cô hiện tại thì đây là chỗ hai chị em ăn ngủ và học chung.
Có cái gì tốt cho dù là món ngon vật lạ, em cô cũng nhường cho cô cả.
Khi đứng trong phòng vắng vẻ, Khanh Uyển nhớ về khoảng thời gian hạnh phúc khi hai đứa trẻ cùng nhau ăn ngủ và học tập, những kỷ niệm tươi đẹp trỗi dậy trong tâm trí.Nghĩ đến thôi là sống mũi cô lại thấy cay cay, cô ngồi bẹp xuống sàn, khóc lóc trong cô đơn, với hy vọng rằng những ký ức đẹp của hai chị em vẫn còn sống mãi trong trái tim cô.
Cô lấy tay che miệng không muốn làm phiền thêm cha mẹ đã hết sức khốn khổ của mình.
Khanh Uyển nhớ tới cái két sắt của hai đứa.
Đó là món quà sinh nhật bố hì hục tự chế tận 6 tháng tặng cho hai đứa lúc cô 6 tuổi, tuy nó không hoàn hảo nhưng vẫn xài được, đặt mật khẩu 6 số . Vì sự trùng hợp đặc biệt của con số 6 nên cô quyết định mật khẩu là 666666 luôn.
Những dòng ký ức đầy cảm xúc của hai chị em đã chia sẻ cho nhau trong nhật kí và lưu trữ trong chiếc két sắt ấy .Đó không chỉ là một món quà mà còn là biểu tượng của tình thương và sự gắn bó giữa họ.
Ngày ấy em cô rất đáng yêu, hai má mềm mềm như cái bánh bao, chỉ muốn cắn thôi, đáng yêu đến mức cô quen miệng gọi là cục cưng.
Với tâm hồn trẻ thơ và trong sáng, cô quyết định biến chiếc két sắt thành một kho báu bí mật, nơi họ cùng bảo vệ và che giấu khỏi ánh mắt tò mò của người khác.
Khanh Uyển :"Cục cưng à từ nay đây là két sắt bí mật của chúng ta, chúng ta phải giấu nơi nào đó để không ai biết được "
Em trai :" A chính là gầm giường "
Khanh Uyển :" Được đấy vậy chúng ta sẽ cũng nhau bảo vệ kho báu "
Em trai : "Dạ"
Em trai với ánh mắt tròn xoe, tràn ngập sự háo hức và mong chờ khi được tham gia vào cuộc phiêu lưu bảo vệ kho báu bí mật cùng chị gái. Cả hai đều hứa rằng sẽ luôn bảo vệ và giữ gìn kho báu.
Hứa theo sự phấn khích của chị,em trai tò mò hỏi : "Vậy kho báu là gì ạ ?"
Khanh Uyển :"Chính là nhật kí và những món đồ mà chúng ta yêu quý ."
Em trai : "Nhật kí là gì ạ ?"
Khanh Uyển :"Là những kỉ niệm mà cục cưng muốn ghi lại sau uh 1 năm đi ha rồi chúng ta cùng đọc nhật ký của nhau "
Khanh Uyển : "Nhưng mà không được đọc trước nhật ký của nhau đấy nha, nếu ai đọc thì cả đời không có người yêu đó, chịu không? "
Em trai :"Dạ chịu "
Uyển Khanh đưa ngón út lên :"Móc nghéo nè "
Em trai cũng đưa ngón út lên.
Hai đứa trẻ vui vẻ móc nghéo, đồng thanh hô "Ai đọc trước thì hẹn cả đời không có được người yêu, hihi....haha.."
Chỉ bằng ánh mắt và một cuộc trò chuyện nhỏ, hai đứa trẻ ngây ngô đã tạo nên một kho báu không chỉ là vật chất mà còn là tình thương và sự ấm áp trong tâm hồn. Họ xem két sắt như một biểu tượng cho sự gắn bó chặt chẽ, sẵn sàng bảo vệ và chia sẻ mọi bí mật với nhau.
Câu chuyện tiếp tục khi hai đứa trẻ vui vẻ chơi đùa, với những kỷ niệm hồn nhiên và ấm áp.
Khanh Uyển chỉ trao đổi nhật ký với em trai đến khi cô 9 tuổi, sau đó họ chia phòng riêng và cô không xem nhật ký nữa. Khi nhìn xuống gầm giường, chiếc két sắt vẫn nằm gọn ở đó. Cô ngạc nhiên vì nó vẫn giữ nguyên và không bị bụi phủ kín, kéo ra thì khá nặng.
Khanh Uyển bấm mật khẩu, mở cửa két sắt, và bên trong là một kho tàng những quyển nhật ký, mỗi bìa ghi chép một cách nắn nót từng tuổi của họ, từ 6 tuổi đến 16 tuổi.
Khanh Uyển cầm quyển sách ghi 16 tuổi lên, lật trang đầu tiên. Trang giấy trang trí bằng những hình vẽ hướng dương tươi tắn, còn có hương nước hoa dịu mát.
"Nhưng mà không được đọc trước nhật ký của nhau đấy nha, nếu ai đọc thì cả đời không có người yêu đó, chịu không ? " lời hứa của hai chị em cô vẫn còn in trong tâm trí. Cả hai đã giữ kín những kí ức ngọt ngào và những tâm tư sâu lắng trong két sắt bí mật của mình.
Khanh Uyển đọc những dòng chữ được ghi chép với tâm trạng trộn lẫn xúc động.
" Thân gửi Uyển Uyển yêu quý của tôi !
Đây là trang mở đầu mà tui luôn viết từ năm chúng ta tách phòng, tui không mong Uyển Uyển đọc trang này trong tình trạng đau buồn , bởi vì tui luôn muốn nhìn thấy Uyển Uyển cười thật tươi. Lí do tui biết Uyển Uyển sẽ đau buồn là vì rất ít khi Uyển Uyển đọc trang đầu tiên, nhất là trang gần bìa, chắc chắn là đã có chuyện gì xảy ra phải không Uyển Uyển ? Dù sao đi nữa Uyển Uyển luôn là người mà tui yêu thương và bảo vệ, vì thế cho dù có bất cứ việc thì đừng quên tâm sự với tui nha, chị hai !"
Những từ ngữ mộc mạc và chân thành làm cho cô cảm giác được sự âu lo và yêu thương của em trai.
Đôi mắt cô lại tuông ra nước mắt, những cảm xúc vỡ òa trong lòng. Cô lẩm bẩm trong nước mắt, 'Giá như Uyển Uyển không thức khuya để rồi ngủ nướng huhu'.
Chạm tay lên hình ảnh trang sách, Khanh Uyển không thể kiềm chế được cảm xúc. Trong trang tiếp theo là hình ảnh của một cô gái xinh đẹp, tóc cột hai chùm với khung lời thoại bằng chữ in máy cơ bản 'Xin chào kí chủ.'
Khanh Uyển cảm thấy lạ lùng và hồi hộp trước hình ảnh trước mắt. Cô không thể ngờ rằng nhật ký của em trai mình đang chứa đựng những bí mật mà cô chưa từng biết đến. Câu chuyện về két sắt bí mật giữa hai chị em đang hé lộ một bí ẩn đầy kỳ lạ và thú vị.
Comments
BÁNH 🎀
Xuyên ko cứu e zai?
2024-08-18
0
BÁNH 🎀
Cô đg hoang mang ko hỉu r
2024-08-18
0
BÁNH 🎀
xuyên ko e
2024-08-18
0