Chương 2

Bạch Ngọc Cẩm thấy Vương Phi Vân cứ bám lấy Vương Túc như vậy thì liền hướng hầu gia lên tiếng:" Hầu gia, người xem Vân nhi mất trí nhớ quên cả mẫu thân y vậy mà lại nhớ đến Túc nhi như vậy chắc chắn là sẽ không có chuyện Túc nhi đẩy y xuống hồ đâu!"

Thấy hầu gia trầm ngâm suy nghĩ, Bạch Ngọc Cẩm liền nói tiếp:" Hay để y cho Túc nhi chăm sóc y ít lâu, chắc sẽ nhanh hồi phục hơn a, giờ y như vậy dù chúng ta có muốn chăm sóc y cũng sợ y không chịu"

Hầu gia xoa xoa mi tâm, nói:"Cứ nghe theo phu nhân đi!". Rồi phất tay ý bảo mọi người giải tán, ông cũng đứng lên về Chính viện của mình.

Vương Phi Vân kéo tay Vương Túc đến nhà ăn không thèm để ý tới ánh mắt nghi hoặc của Vương Túc, kéo ghế ngồi xuống gọi hạ nhân mang thức ăn lên. Người hầu trong nhà khi bưng thức ăn lên thì không khỏi một hồi chấn kinh.   

Nhị thiếu gia và Tiểu thiếu gia từ khi nào lại có thể cùng nhau ngồi ăn cùng bàn thế a? Quả là kì tích.

"Oa!! Nhiều món thế này?". Vương Phi Vân vui vẻ cầm chén gắp a gắp thức ăn, chưa ăn hết trong miệng đã vội gắp tiếp, một bộ dáng đói lâu ngày.

Vương Túc gương mặt âm trầm, ngồi đối diện mà nhìn Vương Phi Vân chiến đấu với bàn ăn, đã vậy còn lộ ra vẻ mặt vô cùng........... Đáng yêu...

Vương Túc lắc đầu, xóa bỏ ý nghĩ vừa vụt qua trong đầu mình.

Thấy hắn cứ ngồi không động đũa, Vương Phi Vân lên tiếng:"Ca ca, sao vậy? Không ăn sao? Thức ăn không hợp khẩu vị à?"

Vương Túc nhìn y thật lâu, lạnh lùng cất tiếng hỏi:" Vương Phi Vân ngươi rốt cuộc là đang âm mưu cái gì?"

"Ca ca???". Vương Phi Vân nghiêng đầu vẻ mặt vô cùng khó hiểu nhìn hắn.

Vương Túc đập mạnh tay xuống bàn ăn, cố nhẫn nhịn sự tức giận, gằng giọng:" Vương Phi Vân, không cần biết ngươi đang âm mưu thứ gì, tốt nhất tránh xa ta ra!!"

Nói rồi đứng dậy bước đi ra khỏi nhà ăn.

Vương Túc đi rồi, Vương Phi Vân vẫn giữ nguyên vẻ mặt ngây thơ, ra vẻ không hiểu những gì Vương Túc nói, trong tâm thì lại không ngừng cười lạnh

Nội tâm Vương Phi Vân:" Tưởng nói như vậy ta sẽ tha ngươi à, mơ mộng, xem ta làm sao bám dính lấy ngươi!!!"

Vân Túc cũng chỉ giả vờ đi, rồi một lát sau lại vòng về, nấp ở một góc mà chắc chắn Vương Phi Vân không thể thấy hắn để xem biểu hiện của y, chỉ thấy gương mặt y đầy vẻ mờ mịt không hiểu gì cả, một lát sau liền nhìn đống đồ ăn trên bàn, mắt dâng lên một tầng sương mù rồi đua nhau chảy xuống.....

Y khóc????

Chính xác Vương Phi Vân là đang khóc a~

Vương Túc nấp ở một bên ngạc nhiên

'Y mất trí nhớ thật sao?'

Sau một hồi đứng nhìn y khóc, trong tâm hắn liền có cảm giác đau lòng phần nghi ngờ trong lòng cũng vơi bớt,nếu là mất trí  thật thì tốt còn nếu y giả vờ thì hắn sẵn sàng diễn cùng y, vì vậy hắn liền nhanh chóng bước ra khỏi chổ nấp, tiến đến:" Được rồi đừng khóc nữa ban nãy là ta lỡ lời thôi!". Nói xong còn đưa cho y một cái khăn lau.

Về phần Vương Phi Vân, khi thấy Vương Túc thì không khỏi hết hồn a~. Y có phải là gặp vận cức chó không? Khi nãy y khóc đơn giản vì nhìn bàn đồ ăn nhớ đến cuộc sống trước kia chưa hề được ăn ngon như thế nên có chút xúc động.....ai ngờ lại gây ra một loại hiểu lầm như này?

Nam chính từ bao giờ có thói quen đi nghe lén người khác thế?

Nhưng cứ xem như là may mắn đi. Vương Phi Vân liền lập tức ứng phó tình huống một cách chuyên nghiệp, đưa tay nhận lấy chiếc khăn Vương Túc đưa cho, khịt mũi mấy cái, rồi trả lại:" Ca ca không thương đệ nữa sao?"

Khóe môi Vân Túc giật giật, nói chuyện cũng đừng dùng ánh mắt đầy moe như vậy nhìn hắn chứ, Vương Túc liền nhìn sang chổ khác dối lòng nói:" Không có là ngươi nghỉ nhiều rồi, nghỉ ngơi đi!"

Vì vậy Vương Phi Vân lập tức lao ra khỏi bàn ăn ôm chầm lấy Vương Túc:" Ca ca đừng bỏ ta!!! Huynh mà bỏ ta ở đây ta sẽ bị bọn người xấu bắt a...oa.oaaaaa!!!!!"

Thế mà lại khóc lên, chỉ bảo đi nghỉ ngơi thôi mà có phải là đánh y đâu?

"Không có, ta không bỏ ngươi, ta chỉ bảo ngươi về phòng ngủ thôi!"

"Phòng?? Ở đâu??? Không !!!!!! Chỉ ở cùng Ca ca không muốn đi đâu hết!!!"

"Ngươi cũng có phòng còn muốn tranh với ta?". Vương Túc gằng giọng, hắn cảm thấy hơi bị ức chế với vị đệ đệ bạch tuột này rồi a

"Ca ca không thương ta nữa... Oa oaaa.....hức hức...."

"....."

Thôi được rồi hắn là rất sợ nước mắt của y được không, đừng hỡ tí là khóc như thế chứ!!!!

Cuối cùng cũng đành thỏa thuận mà mang y về phòng.

Hạ nhân trong phủ được thêm một lần chấn kinh, tiểu thiếu gia níu góc áo nhị thiếu gia được nhị thiếu gia đưa về phòng...

Vừa vào tới phòng Vương Túc, Vương Phi Vân đã phi thẳng lên giường Vương Túc, đắp chăn nhắm mắt:"Ca ca ngủ ngoan..."

Vương Túc đứng đối diện giường ngủ, trong lòng căm phẫn cực độ

'Cả giường cũng bị chiếm!!!!"

Hot

Comments

nào OTP công khai thì đổi tên

nào OTP công khai thì đổi tên

*tuộc

2024-05-04

2

mê tdoanh quáaa 🐿️

mê tdoanh quáaa 🐿️

tranh thủ đc vợ chiếm giường đi chắc gì sau này nó chủ động lăn lên giường m 😌

2023-11-05

8

Đỗ Trúc

Đỗ Trúc

phi vân à anh xứng đáng đcgiải Oscar

2023-02-03

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Boss Chúng Tôi Có Một Thanh Mai Trúc Mã
88 Chương 87
89 Chương 88 (Phiên Ngoại_ Kết thúc)
Chapter

Updated 89 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Boss Chúng Tôi Có Một Thanh Mai Trúc Mã
88
Chương 87
89
Chương 88 (Phiên Ngoại_ Kết thúc)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play