Chương 4

Khoảng chừng một tiếng sau đó, lượt khách đến cũng bớt đông đúc hơn. Nhật Thiên xách mấy túi rác to từ phòng bếp đi ra từ cửa sau. Anh để những túi rác xếp chồng lên nhau, thoáng một hơi, cả người đều dựa lưng vào tường vì mệt mỏi, chân tay đều đau đến rã rời. Vai của anh mấy hôm nay lại nhức mỏi, những lần như thế Nhật Thiên cũng không nói gì, thuận tay vỗ vỗ mạnh mấy cái cho cơn đau mau qua đi.

Nhật Thiên đứng ở trong con hẻm nhỏ nhìn ra ngoài đường lớn, cột điện thắp đèn cao chót vót, dòng người lại không ngừng tấp nập. Sao mà nơi anh đứng hiện tại lại tối quá mức, đến cái đèn treo nhỏ cũng chớp tắt không ngừng. Nhật Thiên thở dài. Bỗng dưng từ phía sau anh lại nghe thấy tiếng mở cửa, cùng với đó là tiếng bước chân nhẹ nhàng:

- Nếu như mà cô thấy bản thân của mình có nhiều tiền quá thì kiếm đại nơi nào đó để tiêu đi.

Anh xoay người lại, quả nhiên anh đã nghĩ đúng. Ngọc Châu đi theo Nhật Thiên ra đến bên ngoài này thật. Mấy lần anh đều suy nghĩ qua, không biết là cô gái này đã nhìn trúng mình ở điểm nào, chẳng qua cũng chỉ là vô tình chụp được một tấm ảnh mà thôi. Ngọc Châu khiến Nhật Thiên cảm thấy bản thân mình thật hèn mọn.

Cô huơ huơ tay lắc đầu, khẽ đưa mắt nhìn Nhật Thiên lại dũng cảm tiến gần đến anh vài bước. Nhân cơ hội này, cô liền đứng xoay lưng vào tường, cánh tay bên này vừa hay lại chạm được tay của anh:

- Bởi vì tôi muốn nhìn cậu mà. Ý tôi là chúng ta đang mua bán một cách công bằng đúng không?

Anh không hiểu, ngược lại còn thấy Ngọc Châu có phần ngốc ngốc. Đó chẳng phải chỉ là cái cớ anh lấy ra để cô khỏi theo đuôi anh nữa thôi hay sao. Vậy mà Ngọc Châu lại nghĩ đây là cuộc mua bán công bằng. Cô lại nói:

- Tôi thấy cậu đăng ký lịch dày đặc như vậy, Thiên không bận gì hả?

- Không có.

Nhật Thiên đứng thẳng người, dự định rời đi sau câu trả lời ngắn gọn vừa nãy thì đã bị Ngọc Châu kéo lấy tay áo rồi thản nhiên nói:

- Tôi thích nhiếp ảnh lắm, nhưng mà kể từ khi chụp được tấm hình đó tôi lại không thể chụp được nữa. Giơ máy lên thì liền không cảm thấy được cảnh đẹp nữa.

Anh bỏ tay cô ra khỏi người của mình:

- Rồi sao? Đừng nói là cô muốn bỏ tiền ra để thuê tôi đó hả?

Ngọc Châu mím môi, dự định sẽ gật đầu nói đúng. Nhưng theo như những gì cô quan sát được thì trạng thái của Nhật Thiên hiện tại không được tốt lắm, nhìn xem con người gì đâu lại cáu gắt như thế này, dưới mắt lại có không ít quầng thâm. Chỉ nghĩ như thế thôi thì Ngọc Châu cũng đã có thể tự hiểu được, chỉ đành ngậm ngùi lắc đầu. Cô gãi má cười cười, một tay lấy chiếc điện thoại từ trong túi áo khoác ra đưa cho Nhật Thiên:

- Cho nên là đến lúc tôi có thể chụp lại được, có thể phiền Thiên làm bạn với tôi không?

Anh ngẫm một chút, thật ra về khoảng này, Nhật Thiên cũng chẳng phải người khó khăn gì. Chỉ cần Ngọc Châu không sẵn sàng chi tiền cho tình bạn này là được. Anh cầm lấy điện thoại của cô, nhanh chóng nhập số điện thoại của mình vào. Ngọc Châu ngó vào màn hình liền hỏi:

- Cậu không có tài khoản mạng xã hội hả?

Nhật Thiên ngẩng đầu lên nhìn Ngọc Châu:

- Đây là số điện thoại bàn ở nhà tôi.

Cô gật gù, vậy xem ra cách liên lạc này hơi khó khăn rồi. Trước mắt, Nhật Thiên cũng không mấy khi có ở nhà, mà điện thoại bàn lại là phương tiện sử dụng chung. Cô cũng không thể nào suốt ngày gọi điện cho anh được. Dù vậy Ngọc Châu vẫn nhận lại điện thoại của mình một cách vui vẻ và thỏa mãn, người ta cũng thường nói có còn hơn không mà. Ngọc Châu đã quyết định sẽ chọn Nhật Thiên làm người bạn đến từ Hà Nội của mình. Mà những điều đầu tiên ở trong lòng Ngọc Châu sẽ luôn luôn là những việc quan trọng nhất. Điều đó như một lời tuyên thệ.

Anh thấy cô cười cười, cũng chẳng hiểu vì sao trong lòng lại nhẹ đi. Cơn đau vai ban nãy cùng với sự mệt mỏi đều bay đi trong chốc lát. Dù cho bây giờ Nhật Thiên cảm thấy cô nàng có phần phiền phức và không muốn nói chuyện cùng lắm nhưng không thể phủ nhận được rằng, ngay lần đầu tiên nhìn thoáng qua, anh đã cảm thấy Ngọc Châu vô cùng xinh đẹp.

Trong vô thức, Nhật Thiên nhìn Ngọc Châu đến ngơ đi, cô biết anh đang nhìn bèn lấy tay che vội mặt lại, lắc đầu kịch liệt:

- Càng nhìn sẽ càng thấy khuyết điểm, càng nhìn thì Thiên sẽ không thấy tôi xinh nữa đâu. Không được nhìn nữa.

Nhìn thấy được phản ứng của cô, đột nhiên anh lại nhớ đến Mai Nguyệt cũng hay dùng tay che mặt như thế. Đặc biệt là lúc mới tắm xong, tóc còn cuộn lại thành một búi cao. Dạo này Mai Nguyệt nhạy cảm nên có lẽ da mặt đã xấu đi rồi.

Ngọc Châu lon ton chạy vào phòng nghỉ, không quên khoe chiến tích vừa đạt được với Bảo Huy và An Đông:

- Chỉ là số điện thoại bàn thôi mà vui gớm - Bảo Huy bĩu môi - làm bạn thì được chứ đừng có nghĩ đến việc yêu đương nhá, người ở Nam, kẻ ở Bắc. Lỡ mà có gả đi thật thì anh mỗi tháng phải mua vé máy bay mới được gặp em à.

Cô nhướn mày, có người anh trai yêu thương mình thế này thì cũng thật là cảm động quá đi nhưng Bảo Huy có vẻ đi hơi xa vấn đề rồi. Mối quan hệ hiện tại của hai người, đến dấu chấm còn chưa có nữa là. Với lại, là Ngọc Châu tự chạy đi theo người ta. Còn Nhật Thiên đã hó hé lời nào đã đâu. Cô đánh mạnh vào vai Bảo Huy, giọng đe dọa:

- Anh không được nói bậy nói bạ trước mặt cậu ấy đâu đó.

Hot

Comments

Mitstai9 l

Mitstai9 l

Đấy, người mới bắt đầu lại làm việc quá sức. Huhu anh bé ơi

2024-03-04

0

Lui

Lui

Câu này giống câu Trương Tùng nói để đe dọa Gia Khiêm ghê 🤣

2023-09-10

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 3
2 Chương 4
3 Chương 5
4 Chương 6
5 Chương 7
6 Chương 8
7 Chương 9
8 Chương 10
9 Chương 11
10 Chương 12
11 Chương 13
12 Chương 14
13 Chương 15
14 Chương 16
15 Chương 17
16 Chương 18
17 Chương 19
18 Chương 20
19 Chương 21
20 Chương 22
21 Chương 23
22 Chương 24
23 Chương 25
24 Chương 26
25 Chương 27
26 Chương 28
27 Chương 29
28 Chương 30
29 Chương 31
30 Chương 32
31 Chương 33
32 Chương 34
33 Chương 35
34 Chương 36
35 Chương 37
36 Chương 38
37 Chương 39
38 Chương 40
39 Chương 41
40 Chương 42
41 Chương 43
42 Chương 44
43 Chương 45
44 Chương 46
45 Chương 47
46 Chương 48
47 Chương 49
48 Chương 50
49 Chương 51
50 Chương 52
51 Chương 53
52 Chương 54
53 Chương 55
54 Chương 56
55 Chương 57
56 Chương 58
57 Chương 59
58 Chương 60
59 Chương 61
60 Chương 62
61 Chương 63
62 Chương 64
63 Chương 65
64 Chương 66
65 Chương 67
66 Chương 68
67 Chương 69
68 Chương 70
69 Chương 71
70 Chương 72
71 Chương 73
72 Chương 74
73 Chương 75
74 Chương 76
75 Chương 77
76 Chương 78
77 Chương 79
78 Chương 80
79 Chương 81
80 Chương 82
81 Chương 83
82 Chương 84
83 Chương 85
84 Ngoại truyện 1
85 Ngoại truyện 2
Chapter

Updated 85 Episodes

1
Chương 3
2
Chương 4
3
Chương 5
4
Chương 6
5
Chương 7
6
Chương 8
7
Chương 9
8
Chương 10
9
Chương 11
10
Chương 12
11
Chương 13
12
Chương 14
13
Chương 15
14
Chương 16
15
Chương 17
16
Chương 18
17
Chương 19
18
Chương 20
19
Chương 21
20
Chương 22
21
Chương 23
22
Chương 24
23
Chương 25
24
Chương 26
25
Chương 27
26
Chương 28
27
Chương 29
28
Chương 30
29
Chương 31
30
Chương 32
31
Chương 33
32
Chương 34
33
Chương 35
34
Chương 36
35
Chương 37
36
Chương 38
37
Chương 39
38
Chương 40
39
Chương 41
40
Chương 42
41
Chương 43
42
Chương 44
43
Chương 45
44
Chương 46
45
Chương 47
46
Chương 48
47
Chương 49
48
Chương 50
49
Chương 51
50
Chương 52
51
Chương 53
52
Chương 54
53
Chương 55
54
Chương 56
55
Chương 57
56
Chương 58
57
Chương 59
58
Chương 60
59
Chương 61
60
Chương 62
61
Chương 63
62
Chương 64
63
Chương 65
64
Chương 66
65
Chương 67
66
Chương 68
67
Chương 69
68
Chương 70
69
Chương 71
70
Chương 72
71
Chương 73
72
Chương 74
73
Chương 75
74
Chương 76
75
Chương 77
76
Chương 78
77
Chương 79
78
Chương 80
79
Chương 81
80
Chương 82
81
Chương 83
82
Chương 84
83
Chương 85
84
Ngoại truyện 1
85
Ngoại truyện 2

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play