Chương 5

Nhật Thiên quay trở về nhà liền quẳng chiếc ba lô lên giường, anh xoa xoa đôi mắt đang mỏi đến căng ra của mình, xong lại mò mẫm chiếc đồng hồ xem giờ. Đã trễ như vậy rồi. Thời tiết về đêm lại càng lạnh hơn, có vẻ là vì mùa thu đang đến gần. Chỉ năm ngoái thôi, giờ này Nhật Thiên đã sớm cuộn mình trong chăn ấm mà ngủ ngon một giấc đến sáng rồi.

Kể từ ngày ba rời đi, trong đầu của Nhật Thiên luôn hiện lên hình ảnh của người phụ nữ ấy. Cái người với vẻ ngoài sang trọng nhưng chẳng tốt hơn mẹ của anh, xét về phần xinh đẹp cũng chẳng bằng. Suy cho cùng vẫn là ba anh không tốt. Gương mặt của người đó, cả cuộc đời này Nhật Thiên chắc chắn sẽ không bao giờ quên.

Gà vừa gáy, cậu bạn Dương đã sớm đứng ở trước cửa nhà, trên tay xách theo cả hai ly cà phê. Cậu bảo sợ anh buồn ngủ nên mang đến, sẵn tiện hôm nay là ngày nghỉ học nên cũng muốn đến chỗ của Nhật Thiên xem xem thế nào. Dương vác ba lô trên vai, vài phút lại kể chuyện với Nhật Thiên:

- Vậy cậu bạn đó chơi đàn cũng tốt à? Sao giỏi thế?

Dương gật đầu đồng ý:

- Ừ, đàn tranh, cậu ấy còn chỉ tôi chơi.

Nhật Thiên huých vai cậu bạn thân:

- Có thân thiết thì cũng vừa vừa thôi nhé. Cậu là bạn của tôi mà.

Dương quay sang nhìn anh, chỉ một câu này thôi mà cũng có thể khiến người khác nổi hết cả da gà da vịt lên:

- Nói gì vậy, bộ bị khùng hả?

Nhật Thiên lắc đầu, nghe mấy chuyện về Gia Khiêm thì tâm trạng của anh cũng sẽ trùng xuống. Chung quy đều được nghe kể từ Dương nhưng con người này xem ra không được ông trời ưu ái lắm, cuộc đời của người đã đến năm mười bảy tuổi nhìn lại, đã là một quyển sách rất dài rồi. Dương nhìn Nhật Thiên, trạng thái không đùa giỡn giống ban nãy nữa, giọng nói nghiêm túc:

- Tôi sẽ không bỏ cậu với Mai Nguyệt đâu, hai đứa quan trọng như người nhà của tôi vậy- vừa nói, Dương vừa quàng tay qua vai anh khẽ vỗ vỗ - đừng lo lắng.

Nghe đến đây, cả Nhật Thiên là người khơi màu ra trước mà cũng thấy sến rện. Cả hai liền nhìn nhau mà cười ha hả. Anh dẫn cậu bạn đến nơi mà mình đang làm thêm, biểu cảm của Dương cũng giống như Nhật Thiên lúc ban đầu, cậu cũng không thể tin được chỗ này là do người bằng tuổi của mình mở ra. Nghe nói gia đình của Gia Ninh và Gia Khiêm cũng thuộc dạng khá giả nhưng có vẻ không phải là như thế:

- Cậu ngồi ở kia đi, tôi đi thay đồ.

Nhật Thiên vừa rời đi chưa lâu thì Ngọc Châu đã bước vào cửa. Cô ló đầu vào trong đã nhanh chóng nhìn thấy được một anh chàng đang ngồi ngay ngắn ở bàn ăn. Dương nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu nhìn:

- Buôn bán đắt thật, mới sáng sớm mà đã có khách đến rồi này.

Ngọc Châu nghiêng đầu lại nhanh chóng dòm ngó xung quanh. Theo kinh nghiệm của cô, người có thể thản nhiên ngồi ở đấy chắc chắn không phải là ăn trộm rồi. Nhưng nói là khách thì trông cũng không đúng. Ngọc Châu hơi ngập ngừng, đưa ngón tay chỉ thẳng về phía của Dương, giọng điệu dò hỏi:

- Anh đi đòi nợ hả?

Cô nói câu này ra với trạng thái vô cùng tỉnh táo. Cũng không tránh được khả năng này. Ngọc Châu đã xem qua lịch làm việc của nhân viên rồi, trong đó Nhật Thiên là người đăng ký làm nhiều ca nhất. Điều đó chứng tỏ anh đang rất cần tiền, không thì chỉ có một khả năng rất rất nhỏ là Nhật Thiên thuộc dạng người thích ngược đãi bản thân thôi. Vả lại vào thời đại này, còn mấy ai chưa có điện thoại di động kia chứ. Càng nghĩ đến Ngọc Châu càng thấy đáng sợ. Nhưng mà anh chàng này trông trẻ tuổi, da trăng trắng, cũng hiền lành:

- Hôm nay Nhật Thiên không có đi làm đâu. Cậu ấy nghỉ làm ở đây rồi.

Dương không hiểu cô gái này đang nói cái gì, nhưng sau khi nghe thấy được tên của người bạn yêu dấu. Dương dường như đã ngộ ra được chuyện gì đang diễn ra. Cậu cười cười:

- Vậy sao? Tôi còn định chặt vài ngón tay của cậu ta xem như tiền đặt cọc. Tiếc thật.

Ngọc Châu bị dọa cho đến tái cả mặt. Cô còn không nghĩ "chàng thơ" của mình lại nợ nhiều tiền đến mức sẽ bị chặt ngón tay đi như thế:

- Anh mau đi đi, chặt với chém cái gì. Tôi gọi cảnh sát đến bây giờ.

Dương nhún vai, nhanh chóng ngồi xuống chiếc ghế vừa nãy. Lần này còn thoải mái dựa lưng vào ghế. Vẻ mặt của Ngọc Châu vậy mà cũng vui vui. Cô gái này ăn mặt cũng cá tính đấy nhưng xem ra cũng biết sợ chủ nợ là gì:

- Tôi cứ không đi đấy. Cô gọi cảnh sát đi, xem tôi có chặt thêm phần khác của cậu ta ra không?

Cô nàng này chắc hẳn là cái người hay nhìn Nhật Thiên muốn thủng cả người rồi. Cái này Dương cũng được nghe anh kể qua một lần. 

Hot

Comments

York

York

Chời ơi mẹ lạy con, đừng làm mẹ khổ nữa con oie

2024-07-08

0

Lui

Lui

Hù được là hù người ta quài anh Dương ơi

2023-09-10

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 3
2 Chương 4
3 Chương 5
4 Chương 6
5 Chương 7
6 Chương 8
7 Chương 9
8 Chương 10
9 Chương 11
10 Chương 12
11 Chương 13
12 Chương 14
13 Chương 15
14 Chương 16
15 Chương 17
16 Chương 18
17 Chương 19
18 Chương 20
19 Chương 21
20 Chương 22
21 Chương 23
22 Chương 24
23 Chương 25
24 Chương 26
25 Chương 27
26 Chương 28
27 Chương 29
28 Chương 30
29 Chương 31
30 Chương 32
31 Chương 33
32 Chương 34
33 Chương 35
34 Chương 36
35 Chương 37
36 Chương 38
37 Chương 39
38 Chương 40
39 Chương 41
40 Chương 42
41 Chương 43
42 Chương 44
43 Chương 45
44 Chương 46
45 Chương 47
46 Chương 48
47 Chương 49
48 Chương 50
49 Chương 51
50 Chương 52
51 Chương 53
52 Chương 54
53 Chương 55
54 Chương 56
55 Chương 57
56 Chương 58
57 Chương 59
58 Chương 60
59 Chương 61
60 Chương 62
61 Chương 63
62 Chương 64
63 Chương 65
64 Chương 66
65 Chương 67
66 Chương 68
67 Chương 69
68 Chương 70
69 Chương 71
70 Chương 72
71 Chương 73
72 Chương 74
73 Chương 75
74 Chương 76
75 Chương 77
76 Chương 78
77 Chương 79
78 Chương 80
79 Chương 81
80 Chương 82
81 Chương 83
82 Chương 84
83 Chương 85
84 Ngoại truyện 1
85 Ngoại truyện 2
Chapter

Updated 85 Episodes

1
Chương 3
2
Chương 4
3
Chương 5
4
Chương 6
5
Chương 7
6
Chương 8
7
Chương 9
8
Chương 10
9
Chương 11
10
Chương 12
11
Chương 13
12
Chương 14
13
Chương 15
14
Chương 16
15
Chương 17
16
Chương 18
17
Chương 19
18
Chương 20
19
Chương 21
20
Chương 22
21
Chương 23
22
Chương 24
23
Chương 25
24
Chương 26
25
Chương 27
26
Chương 28
27
Chương 29
28
Chương 30
29
Chương 31
30
Chương 32
31
Chương 33
32
Chương 34
33
Chương 35
34
Chương 36
35
Chương 37
36
Chương 38
37
Chương 39
38
Chương 40
39
Chương 41
40
Chương 42
41
Chương 43
42
Chương 44
43
Chương 45
44
Chương 46
45
Chương 47
46
Chương 48
47
Chương 49
48
Chương 50
49
Chương 51
50
Chương 52
51
Chương 53
52
Chương 54
53
Chương 55
54
Chương 56
55
Chương 57
56
Chương 58
57
Chương 59
58
Chương 60
59
Chương 61
60
Chương 62
61
Chương 63
62
Chương 64
63
Chương 65
64
Chương 66
65
Chương 67
66
Chương 68
67
Chương 69
68
Chương 70
69
Chương 71
70
Chương 72
71
Chương 73
72
Chương 74
73
Chương 75
74
Chương 76
75
Chương 77
76
Chương 78
77
Chương 79
78
Chương 80
79
Chương 81
80
Chương 82
81
Chương 83
82
Chương 84
83
Chương 85
84
Ngoại truyện 1
85
Ngoại truyện 2

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play