Chương 4: Nửa đêm tan lễ.

Ai ế cô đơn đâu anh không thấy. Trần Khải chỉ biết mình giờ này mình đang cà nhắc lủi thủi đi phía sau người ta. Không biết cái thằng Kỳ nhông kia nhân phẩm cao tầm nào mà được một con nhóc dễ thương bầu bạn, bên nhau cùng nói nói cười cười vui vẻ tan lễ ra về.

Còn anh?

Nhân phẩm một con số 0!

Trời không thương. Chúa không đoái. Cơ hội tự tạo chỉ mang lại cho anh cái ấn đau rát ở má và một cái chân thương binh.

Khải trách con nhỏ không có tình. Hận thằng dòng họ nhà kỳ quen thói cản mũi. Trong một giây nông nỗi, anh muốn bay tới xách cổ ném hắn vào bãi phân bò.

Đêm Noel tiếc trời lành lạnh. Ánh đèn giáo đường hắt rõ một chiếc bóng lẻ loi. Làm cái đuôi, anh thầm ước được thế chỗ thằng trời đánh kia để nắm tay con nhỏ cùng nhau ra về.

Trần Khải ngửa mặt nhìn bầu trời đêm rồi thầm gọi: "Ông già Noel ơi, hãy hốt thằng có chữ kỳ bỏ vào bao đem về cho chín con tuần lộc cái và làm ơn tặng con nhỏ siêu xinh kia cho con!"

Từ hư không, ông già mặc bộ quần áo màu đỏ nhìn xuống hứ một tiếng: "Ông mày chỉ phát quà cho những đứa trẻ ngoan!"

Anh trót là trai hư nên bị ông già mưu thâm trên kia phạt làm bóng đèn. Một bóng đèn đường led 200W.

Anh nghe nói loại đèn này công suất lớn có góc chiếu rộng và xa. Như thế cũng tốt, anh sẽ theo dõi nhất cử nhất động của thằng kỳ đà rồi cướp người mình thương về khi cần thiết.

Ấy vậy mà.

Một chiếc ô tô từ đâu trờ tới rồi dừng lại bên cạnh thằng kỳ nhông thúi.

"Cậu chủ, mời lên xe!"

"Như Ý, tớ đưa cậu về!"

Con nhỏ liếc trộm cái đuôi đằng sau rồi nhanh miệng.

"Cảm ơn cậu, Vĩnh Kỳ!"

Thôi thế là toan!

Trần Khải nhìn sững cái bóng nhỏ lên xe. Rồi luống cuống móc túi lôi ra chiếc iphone.

"Đón tôi!"

"Dạ, cậu chủ!"

Chờ người vừa dạ đưa xe đến nơi, chiếc ô tô của thằng cha Vĩnh Kỳ đã mang con nhỏ đi về một nơi xa mất hút. Chỉ để lại trong tầm mắt anh một màn bụi đỏ mịt mù.

"Chết tiệt!" Trần Khải đấm một cú vào ô cửa kính ô tô rồi rít lên: "Tao mà không đổi chữ 'kỳ' thành chữ 'biệt' cho mày thì tao... vẫn là tao!"

Gã tài xế loát đau cả não. Rốt cuộc cũng chẳng hiểu cậu chủ nhà mình nói cái gì? Anh ta không dám thở đủ hơi vì sợ ông thiên lôi con một mắt huơ ẩu cái chân tống cho anh ta một đạp bay luôn xuống đường.

"Cậu Khải muốn đi đâu?" Biết đường anh ta còn bẻ lái.

"Về nhà!" Còn đi đâu nữa. Cả ngày lơ ngơ ngoài ngõ, một đêm lo tìm con nhóc thúi. Anh mệt rồi! Anh cần một giấc ngủ ngon.

Mang bộ quần áo lấm lem vì lăn ở sảnh nhà thờ lên giường. Anh chưa kịp nhắm mắt đã nghe tiếng cha gọi: "Khải, ra ăn mừng Giáng sinh!"

"Con không đói!"

"Ô hay! Cái thằng này! Bữa cơm đoàn viên này đâu phải để ăn no?"

Đưa nó về đây là để nó chơi với ông nội. Sum họp quây quần đón giáng sinh với ông. Vậy mà, nó hết ở ngõ rồi lại lên giường nằm. Bỏ mặc hai ông già ngồi chong ngóc.

"Mau ra đây cho cha!"

Chán phèo nhạt nhẽo như ngụm nước bọt!

Trần Khải miễn cưỡng ném cái mông xuống ghế. Đưa con mắt nhìn ông nội đang cười khà khà. Trong lòng chợt thấy thương.

"Ông nội, chúc ông sống lâu hai trăm tuổi!"

"Tổ cha mày! Ông chỉ mong thấy mặt đứa chắt nội rồi ông đi!"

Thấy mặt đứa chắt à?

"Biết đến đời nào ông ơi!" Khi mà đến tên đứa con gái anh thích, anh còn chưa có cơ hội để gọi.

"Sao đến đời nào? Năm nay con đã mười chín. Đợi cháu dâu tròn mười tám, ông cho hai đứa gặp mặt rồi tổ chức đính hôn!"

Có chuyện này nữa hả trời?

Anh nghe mà ngỡ như mình đang xuyên không trở về thời kì trung cổ.

"Thời 4.0 rồi ông nội. Không ai chấp nhận việc hứa hôn cổ lỗ sỉ!"

Ông nội không giận còn cười to sảng khoái, vỗ vào vai cháu trai nói như đinh đóng cột: "Ông đảm bảo mày sẽ yêu cháu dâu ông chọn ngay từ cái nhìn đầu tiên!"

Ông già quá tự tin rồi!

"Con đây đã có người mình thích!"

"Con cứ việc thích gái thỏa mái!" Ông nội hào sảng. Rồi ông gật gật cái đầu tóc trắng như cước nhìn đứa cháu đích tôn, giơ ngón tay trỏ chỉ thiên: "Vợ chỉ có một!"

Trần Khải há cả hốc mồm vì tư tưởng bá đạo của ông nội. Anh muốn cự lại. Nhưng thôi kệ.

Dù sao việc này còn chưa có tới. Chờ con cháu dâu gì đó của ông đủ tuổi, chắc anh đã cao chạy xa bay vi vu bên trời Tây.

Ai dè ông nội siết cò: "Đợi đính hôn rồi hai đứa đưa nhau đi du học!"

Đó có phải là lí do hè vừa rồi, cha không đồng ý cho anh đi du học một mình?

"Họ Trần nhà mình có duyên kết thông gia với dòng họ Phan ở đây! Đó là thiên duyên!"

Trời!

Thiên duyên với lại tá duyên?

Trần Khải không quan tâm ba chuyện tầm phào đó.

Kệ ông nội muốn nói gì nói. Có thực hiện hay không là quyền của mình.

Trong đầu anh đang tính toán làm cách nào để rút ngắn dần khoảng cách với con nhỏ thiên thần kia. Anh không rảnh để nghe ông nội nói hươu nói vượn.

"Con đi ngủ đây! Chúc ông Giáng sinh vui vẻ!" Anh hôn một cái vào gò má nhăn nheo.

"Cái thằng!" Ông nội nhìn theo bằng đôi mắt tự hào.

Đêm đã về khuya. Ngàn tinh tú lung linh đón mừng Giáng sinh. Tháp chuông nhà thờ sáng ngời cây thánh giá. Cảnh vật miền đất đỏ bazan cựa mình mừng nằm mới.

Lòng anh cũng không ngừng biến động đổi thay.

Hot

Comments

Venus

Venus

Ủa anh???

2023-12-25

0

Han Sin

Han Sin

ô tự hào quá nhỉ

2023-12-19

0

espoir.

espoir.

=)))

2023-12-12

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Gặp gỡ ban sơ.
2 Chương 2: Đêm Thánh lễ.
3 Chương 3: Nguyện cầu có được như ý?
4 Chương 4: Nửa đêm tan lễ.
5 Chương 5: Nỗi khổ tương tư.
6 Chương 6: Giấc mơ cứu vãn trái tim si.
7 Chương 7: Như Ý ơi, em ở đâu?
8 Chương 8: Tình cờ.
9 Chương 9: Cơ duyên chưa hết nha!
10 Chương 10: Canh phòng là thượng sách.
11 Chương 11: Em là cả thế giới!
12 Chương 12: Vị cháo tình yêu.
13 Chương 13: Tần Kha.
14 Chương 14: Vị hôn thê có tên Phan Như Ý.
15 Chương 15: Cơn giận.
16 Chương 16: Niềm riêng.
17 Chương 17: Cảm giác đợi chờ.
18 Chương 18: Nguyện ý, cam tâm.
19 Chương 19: Hơi ấm giữa mùa đông.
20 Chương 20: Bí mật trước thềm Noel(1)
21 Chương 21: Bí mật trước thềm Noel(2)
22 Chương 22: Bí mật trước thềm Noel(3)
23 Chương 23: Bí mật trước thềm Noel(4)
24 Chương 24: Ngày 24 tháng 12(1)
25 Chương 25: Ngày 24 tháng 12. (2)
26 Chương 26: Ngày 24 tháng 12.(3)
27 Chương 27: Noel năm nay lạnh hơn mọi năm.
28 Chương 28: Cá cược.
29 Chương 29: Con cụ thỏ, cháu cụ ốc.
30 Chương 30: Người đi mang theo cả linh hồn.
31 Chương 31: Bảy tiếng chuông trầm buồn.
32 Chương 32: Kỳ nhập học mùa xuân.
33 Chương 33: Anh Khải! Là anh phải không?
34 Chương 34: Em không tin mình nhầm!
35 Chương 35: Nợ tiền cứ trả bằng tiền.
36 Chương 36: Cuộc chạm mặt ở bar.(1)
37 Chương 37: Cuộc chạm mặt ở bar.(2)
38 Chương 38: Sợi đây kéo co.
39 Chương 39: Cảnh ba người hạnh phúc.
40 Chương 40: Đứa trẻ hát bài: "Cả nhà thương nhau."
41 Chương 41: Con là ánh sáng...
42 Chương 42: Tình người.
43 Chương 43: Thỏa thuận hai năm trước.
44 Chương 44: Quyết định.
45 Chương 45: Trong gian nguy(1)
46 Chương 46: Trong gian nguy(2)
47 Chương 47: Trong gian nguy(3).
48 Chương 48: Trong gian nguy(4)
49 Chương 49: Mùa noel về rồi, em có biết không?
50 Chương 50: Qua cơn bĩ cực...
51 Chương 51: Cha và con.(1)
52 Chương 52: Cha và con(2)
53 Chương 53: Viết tiếp câu chuyện tình.(1)
54 Chương 54: Viết tiếp câu chuyện tình(2)
55 Chương 55: Bù đắp cho anh bằng những mùa Noel ấm áp.
56 Chương 56: Anh dắt tay em đi trong mùa cây thay lá.
57 Chương 57: Hơi thở mùa giáng sinh.
58 Chương 58: Mùa Noel yêu thương.(1)
59 Chương 59: Mùa Noel yêu thương.(2)
60 Chương 60: Dưới Tháp chuông.
61 Chương 61: Bên nhau câu nguyện cầu.
62 Ngoại truyện.
Chapter

Updated 62 Episodes

1
Chương 1: Gặp gỡ ban sơ.
2
Chương 2: Đêm Thánh lễ.
3
Chương 3: Nguyện cầu có được như ý?
4
Chương 4: Nửa đêm tan lễ.
5
Chương 5: Nỗi khổ tương tư.
6
Chương 6: Giấc mơ cứu vãn trái tim si.
7
Chương 7: Như Ý ơi, em ở đâu?
8
Chương 8: Tình cờ.
9
Chương 9: Cơ duyên chưa hết nha!
10
Chương 10: Canh phòng là thượng sách.
11
Chương 11: Em là cả thế giới!
12
Chương 12: Vị cháo tình yêu.
13
Chương 13: Tần Kha.
14
Chương 14: Vị hôn thê có tên Phan Như Ý.
15
Chương 15: Cơn giận.
16
Chương 16: Niềm riêng.
17
Chương 17: Cảm giác đợi chờ.
18
Chương 18: Nguyện ý, cam tâm.
19
Chương 19: Hơi ấm giữa mùa đông.
20
Chương 20: Bí mật trước thềm Noel(1)
21
Chương 21: Bí mật trước thềm Noel(2)
22
Chương 22: Bí mật trước thềm Noel(3)
23
Chương 23: Bí mật trước thềm Noel(4)
24
Chương 24: Ngày 24 tháng 12(1)
25
Chương 25: Ngày 24 tháng 12. (2)
26
Chương 26: Ngày 24 tháng 12.(3)
27
Chương 27: Noel năm nay lạnh hơn mọi năm.
28
Chương 28: Cá cược.
29
Chương 29: Con cụ thỏ, cháu cụ ốc.
30
Chương 30: Người đi mang theo cả linh hồn.
31
Chương 31: Bảy tiếng chuông trầm buồn.
32
Chương 32: Kỳ nhập học mùa xuân.
33
Chương 33: Anh Khải! Là anh phải không?
34
Chương 34: Em không tin mình nhầm!
35
Chương 35: Nợ tiền cứ trả bằng tiền.
36
Chương 36: Cuộc chạm mặt ở bar.(1)
37
Chương 37: Cuộc chạm mặt ở bar.(2)
38
Chương 38: Sợi đây kéo co.
39
Chương 39: Cảnh ba người hạnh phúc.
40
Chương 40: Đứa trẻ hát bài: "Cả nhà thương nhau."
41
Chương 41: Con là ánh sáng...
42
Chương 42: Tình người.
43
Chương 43: Thỏa thuận hai năm trước.
44
Chương 44: Quyết định.
45
Chương 45: Trong gian nguy(1)
46
Chương 46: Trong gian nguy(2)
47
Chương 47: Trong gian nguy(3).
48
Chương 48: Trong gian nguy(4)
49
Chương 49: Mùa noel về rồi, em có biết không?
50
Chương 50: Qua cơn bĩ cực...
51
Chương 51: Cha và con.(1)
52
Chương 52: Cha và con(2)
53
Chương 53: Viết tiếp câu chuyện tình.(1)
54
Chương 54: Viết tiếp câu chuyện tình(2)
55
Chương 55: Bù đắp cho anh bằng những mùa Noel ấm áp.
56
Chương 56: Anh dắt tay em đi trong mùa cây thay lá.
57
Chương 57: Hơi thở mùa giáng sinh.
58
Chương 58: Mùa Noel yêu thương.(1)
59
Chương 59: Mùa Noel yêu thương.(2)
60
Chương 60: Dưới Tháp chuông.
61
Chương 61: Bên nhau câu nguyện cầu.
62
Ngoại truyện.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play