Chương 13: Tần Kha.

Nụ hôn đầu dù còn nhiều bỡ ngỡ nhưng Trần Khải cũng tương đối thành công. Vì chân tay Như Ý đã bị anh làm cho bủn rủn không còn sức để chống đỡ cơ thể. Kết quả là anh phải cõng người yêu về kí túc xá.

Dưới trời đêm. Ánh đèn đường soi hai chiếc bóng chồng lên nhau. Niềm vui đến quá bất ngờ khiến anh có chút hoài nghi tưởng là mơ.

Trên suốt quãng đường, Trần Khải sợ mình bị ảo giác nên thỉnh thoảng lại dán mắt xuống đường kiểm tra rồi gọi cô gái trên lưng: "Như Ý! Như Ý!"

"..." Người trên lưng ấm áp vô biên. Cảm giác được gần người mình thương quá ư là thích, cô sinh ra quyến luyến. Nhưng sợ gã oan gia nhà họ Trần phát hiện cô mê tít hơi anh nên Như Ý giả...ngủ.

"Em? Như Ý?"

"..."

Gọi chi mà lắm thế? Lo cõng em đi anh ơi! Mà anh nhớ đi từng bước nhỏ thôi nha! Chân anh dài em lo giờ phút ấm áp này sẽ thu ngắn chỉ tày gang.

"Như Ý? Em? Người yêu của Trần Khải ơi!"

Người nào đó nghe năm tiếng 'người yêu của Trần Khải' sướng rơn muốn hôn anh cái cho thắm tình. Nhưng...thôi ráng kiềm lòng.

Tên oan gia kia sao biết được nỗi lòng cô? Anh sao biết: Anh nhớ cô bao nhiêu thì cô cũng nhớ anh bấy nhiêu! Nếu nói anh yêu cô ngay từ cái nhìn đầu tiên thì cô cũng yêu anh ngay lúc vô tình ngã vào vòm ngực ấm.

Vì cớ gì cô yêu nhỉ? Vì ngực anh rộng dư sức che chở cho một người con gái lại còn ấm áp cực kì. Đặc biệt, cô rất thích mùi hương nam tính thuộc về riêng anh. Mùi của nắng và gió tháng Ba. Tháng mà quê cô lũ ong đi lấy mật ngọt.

Hôm nay, Như Ý lại phát hiện thêm: Lưng của anh cũng rất ấm áp và rộng. Ở trên đây nằm ngủ là mê ly nên cô coi như mình đã say giấc.

Không nghe tiếng con nhỏ trả lời, anh lại lảm nhảm: "Em ngủ rồi à? Em? Như Ý? Phan Như Ý?"

"..." Gọi tên là được rồi. Kêu cả họ coi chừng cụ tổ nhà Phan linh nghiệm cử người lên ngăn cản đôi ta.

"Như Ý! Đây là thằng nào?"

Đang nhắm mắt hưởng thụ tấm lưng ấm áp. Như Ý giật mình vì nghe giọng của mẹ. Cô ngóc đầu nhìn sững vào người đứng canh ở cổng.

"Mẹ!"

Như Ý hoảng hốt trụt xuống khỏi lưng Trần Khải. Tay chân lóng ngóng. Cứng cả miệng chẳng biết nói điều gì.

Mà Trần Khải vì tiếng mẹ của Như Ý cũng làm cho hồn phách giật mình bay đi. Anh đứng trơ ra đó.

"Mẹ cha gì? Mẹ hỏi thằng nào đây?"

Tiếng của người phụ nữ hơi lớn làm cho hai đứa sực tỉnh.

"Dạ, con là Tr ần...Kh...ai!"

Như Ý nhanh chân dậm một cái lên chân anh. Rồi nhìn mẹ cười hì hì giới thiệu: "Dạ đây là bạn cùng lớp với con Tần Kha!"

Bạn cùng lớp? Mẹ Như Ý có vẻ không tin lắm.

Tần Kha? Họ tên đứa cháu đích tôn nhà họ Trần đã đổi từ khi nào? Tin này mà đến tai ông nội, chắc ổng tăng xông máu.

Vì đây là tên người yêu đặt cho nên anh miễn cưỡng chấp nhận. Nhưng trước mặt mẹ vợ tương lai nói dối là điều không nên. Anh lễ phép cúi đầu: "Dạ, chào mẹ, con tên là....á...á..."

Như Ý dùng sức ấn đôi dày thể thao lên chân hắn. Rồi nắm tay mẹ: "Con bị bong gân lúc xuống cầu thang, bạn ý đưa con đi kiểm tra!"

"Hết đau rồi! Tớ cảm ơn cậu! Bye nha!" Như Ý đẩy anh một phát thật mạnh.

Cô quay sang mẹ: "Mình vào thôi mẹ!"

Trần Khải hơi loạng choạng. Chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra?

Nhưng dù sao cũng hôn được nhau rồi. Cả khoang miệng của Như Ý đã bị lưỡi anh tẩm nước bọt. Như Ý không thể chạy thoát!

Trần Khải mang tâm trạng hưng phấn trở về nhà đã chín giờ đêm.

"Con đi đâu mà biệt dạng cả ngày vậy Khải?"

Anh nhìn khuôn mặt nhăn nhó của cha. Tự nhiên thèm nựng một phát. Anh đến gần ôm lấy mặt cha: "Con trai cha học thầy ở lớp rồi đến thư viện tự học đến giờ luôn! Cha thấy con có ngoan không?"

Người cha trố mắt tỏ vẻ khó mà tin. Trần Khải cười hì hì vỗ về ông gìa: "Thôi cha ngủ sớm đi! Con về phòng tắm rồi ngủ đây!"

"Con đã ăn cơm đâu?" Cha anh thương con, sợ con trai cưng bị đói.

"Con ăn cháo no rồi cha!"

Anh phóng lần hai ba bậc cầu thang lên tầng bỏ lại cha còn ngơ ngác: Không biết con trai đã ăn cháo gì mà no bỏ cơm?

Cháo tình yêu á cha!

Mà công nhận loại này thật có phép màu kì diệu. Nó không chỉ làm anh no mà còn giúp anh vui vẻ tỉnh táo lạ thường.

Mười hai giờ đêm Trần Khải vẫn chưa có dấu hiệu buồn ngủ. Anh nằm trên giường mắt dán vào bốn mươi bó hoa hồng khô. Ngón tay cái vân vê đôi môi mình cười ngốc rồi ngủ quên lúc nào không hay.

Trong kí túc xá nơi dành riêng cho phụ huynh.

"Như Ý, sao con không ngủ mà ngồi cười mãi vậy?"

"Mẹ cứ ngủ đi! Con viết hết chỗ bài luận!"

Bà có thấy con gái viết lách gì đâu?

"Con phải lòng thằng nào rồi hả?"

"Mẹ!"

"Ừ, không thì tốt! Con còn nhỏ tập trung học hành. Đừng yêu đương sớm trúng thằng sở khanh như mẹ thì khổ!"

Đời bà lớn lên chỉ yêu mỗi tên đàn ông ấy. Dốc hết trái tim để yêu. Dành cả thanh xuân ở bên chồng. Chăm lo gia đình, phụng dưỡng cha chồng già yếu. Ấy vậy mà...

Một gáo nước đá đã tạt thẳng vào mặt bà. Lỡ dỡ tuổi xuân. Trái tim bị khoét rỗng chỉ còn lại một vùng ngực đau. Hận này khó mà phai!

Hot

Comments

Hân Ng

Hân Ng

ê t đọc truyện này ngay noel luôn á, hiện ngay trang chủ, nay 23/12 r 😆😆😆

2023-12-24

0

Han Sin

Han Sin

ko tin

2023-12-21

0

Han Sin

Han Sin

ác v c

2023-12-19

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Gặp gỡ ban sơ.
2 Chương 2: Đêm Thánh lễ.
3 Chương 3: Nguyện cầu có được như ý?
4 Chương 4: Nửa đêm tan lễ.
5 Chương 5: Nỗi khổ tương tư.
6 Chương 6: Giấc mơ cứu vãn trái tim si.
7 Chương 7: Như Ý ơi, em ở đâu?
8 Chương 8: Tình cờ.
9 Chương 9: Cơ duyên chưa hết nha!
10 Chương 10: Canh phòng là thượng sách.
11 Chương 11: Em là cả thế giới!
12 Chương 12: Vị cháo tình yêu.
13 Chương 13: Tần Kha.
14 Chương 14: Vị hôn thê có tên Phan Như Ý.
15 Chương 15: Cơn giận.
16 Chương 16: Niềm riêng.
17 Chương 17: Cảm giác đợi chờ.
18 Chương 18: Nguyện ý, cam tâm.
19 Chương 19: Hơi ấm giữa mùa đông.
20 Chương 20: Bí mật trước thềm Noel(1)
21 Chương 21: Bí mật trước thềm Noel(2)
22 Chương 22: Bí mật trước thềm Noel(3)
23 Chương 23: Bí mật trước thềm Noel(4)
24 Chương 24: Ngày 24 tháng 12(1)
25 Chương 25: Ngày 24 tháng 12. (2)
26 Chương 26: Ngày 24 tháng 12.(3)
27 Chương 27: Noel năm nay lạnh hơn mọi năm.
28 Chương 28: Cá cược.
29 Chương 29: Con cụ thỏ, cháu cụ ốc.
30 Chương 30: Người đi mang theo cả linh hồn.
31 Chương 31: Bảy tiếng chuông trầm buồn.
32 Chương 32: Kỳ nhập học mùa xuân.
33 Chương 33: Anh Khải! Là anh phải không?
34 Chương 34: Em không tin mình nhầm!
35 Chương 35: Nợ tiền cứ trả bằng tiền.
36 Chương 36: Cuộc chạm mặt ở bar.(1)
37 Chương 37: Cuộc chạm mặt ở bar.(2)
38 Chương 38: Sợi đây kéo co.
39 Chương 39: Cảnh ba người hạnh phúc.
40 Chương 40: Đứa trẻ hát bài: "Cả nhà thương nhau."
41 Chương 41: Con là ánh sáng...
42 Chương 42: Tình người.
43 Chương 43: Thỏa thuận hai năm trước.
44 Chương 44: Quyết định.
45 Chương 45: Trong gian nguy(1)
46 Chương 46: Trong gian nguy(2)
47 Chương 47: Trong gian nguy(3).
48 Chương 48: Trong gian nguy(4)
49 Chương 49: Mùa noel về rồi, em có biết không?
50 Chương 50: Qua cơn bĩ cực...
51 Chương 51: Cha và con.(1)
52 Chương 52: Cha và con(2)
53 Chương 53: Viết tiếp câu chuyện tình.(1)
54 Chương 54: Viết tiếp câu chuyện tình(2)
55 Chương 55: Bù đắp cho anh bằng những mùa Noel ấm áp.
56 Chương 56: Anh dắt tay em đi trong mùa cây thay lá.
57 Chương 57: Hơi thở mùa giáng sinh.
58 Chương 58: Mùa Noel yêu thương.(1)
59 Chương 59: Mùa Noel yêu thương.(2)
60 Chương 60: Dưới Tháp chuông.
61 Chương 61: Bên nhau câu nguyện cầu.
62 Ngoại truyện.
Chapter

Updated 62 Episodes

1
Chương 1: Gặp gỡ ban sơ.
2
Chương 2: Đêm Thánh lễ.
3
Chương 3: Nguyện cầu có được như ý?
4
Chương 4: Nửa đêm tan lễ.
5
Chương 5: Nỗi khổ tương tư.
6
Chương 6: Giấc mơ cứu vãn trái tim si.
7
Chương 7: Như Ý ơi, em ở đâu?
8
Chương 8: Tình cờ.
9
Chương 9: Cơ duyên chưa hết nha!
10
Chương 10: Canh phòng là thượng sách.
11
Chương 11: Em là cả thế giới!
12
Chương 12: Vị cháo tình yêu.
13
Chương 13: Tần Kha.
14
Chương 14: Vị hôn thê có tên Phan Như Ý.
15
Chương 15: Cơn giận.
16
Chương 16: Niềm riêng.
17
Chương 17: Cảm giác đợi chờ.
18
Chương 18: Nguyện ý, cam tâm.
19
Chương 19: Hơi ấm giữa mùa đông.
20
Chương 20: Bí mật trước thềm Noel(1)
21
Chương 21: Bí mật trước thềm Noel(2)
22
Chương 22: Bí mật trước thềm Noel(3)
23
Chương 23: Bí mật trước thềm Noel(4)
24
Chương 24: Ngày 24 tháng 12(1)
25
Chương 25: Ngày 24 tháng 12. (2)
26
Chương 26: Ngày 24 tháng 12.(3)
27
Chương 27: Noel năm nay lạnh hơn mọi năm.
28
Chương 28: Cá cược.
29
Chương 29: Con cụ thỏ, cháu cụ ốc.
30
Chương 30: Người đi mang theo cả linh hồn.
31
Chương 31: Bảy tiếng chuông trầm buồn.
32
Chương 32: Kỳ nhập học mùa xuân.
33
Chương 33: Anh Khải! Là anh phải không?
34
Chương 34: Em không tin mình nhầm!
35
Chương 35: Nợ tiền cứ trả bằng tiền.
36
Chương 36: Cuộc chạm mặt ở bar.(1)
37
Chương 37: Cuộc chạm mặt ở bar.(2)
38
Chương 38: Sợi đây kéo co.
39
Chương 39: Cảnh ba người hạnh phúc.
40
Chương 40: Đứa trẻ hát bài: "Cả nhà thương nhau."
41
Chương 41: Con là ánh sáng...
42
Chương 42: Tình người.
43
Chương 43: Thỏa thuận hai năm trước.
44
Chương 44: Quyết định.
45
Chương 45: Trong gian nguy(1)
46
Chương 46: Trong gian nguy(2)
47
Chương 47: Trong gian nguy(3).
48
Chương 48: Trong gian nguy(4)
49
Chương 49: Mùa noel về rồi, em có biết không?
50
Chương 50: Qua cơn bĩ cực...
51
Chương 51: Cha và con.(1)
52
Chương 52: Cha và con(2)
53
Chương 53: Viết tiếp câu chuyện tình.(1)
54
Chương 54: Viết tiếp câu chuyện tình(2)
55
Chương 55: Bù đắp cho anh bằng những mùa Noel ấm áp.
56
Chương 56: Anh dắt tay em đi trong mùa cây thay lá.
57
Chương 57: Hơi thở mùa giáng sinh.
58
Chương 58: Mùa Noel yêu thương.(1)
59
Chương 59: Mùa Noel yêu thương.(2)
60
Chương 60: Dưới Tháp chuông.
61
Chương 61: Bên nhau câu nguyện cầu.
62
Ngoại truyện.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play