Chương 8: Tình cờ.

Không biết Như Ý ở đâu, Trần Khải ôm mối tình câm cuối tuần lại tìm về quê nội.

Sự việc cứ lặp đi lặp lại hàng tuần nên cha anh không còn ngạc nhiên nữa. Ông vui vì con trai biết hiếu thảo với ông nội.

Còn ông nội anh thì rất mừng vì thấy thằng cháu biết yêu kính Chúa, sáng chủ nhật nào cũng đi lễ sớm.

"Con yên tâm, thằng Khải nó đi lễ rồi!" Ông nội giọng hồ hởi nói qua điện thoại cho con trai biết tin.

Đầu bên kia, người cha cũng nở nụ cười: "Con không ngờ nay nó ngoan đạo như vậy!"

Ông mừng chảy cả nước mắt. Cảnh gà trống nuôi con, mười năm nay, tim ông có bao nhiêu yêu thương, ông đều dồn hết cho con.

"Về mẹ nó, con tính giấu đến khi nào?"

"Đến khi nào không thể giấu được nữa thì hẳn hay ba à!"

Ông nội trầm ngâm. Nhìn không gian yên bình của một xã miền núi, ông không khỏi chạnh lòng khi nghĩ về sóng gió gia đình nhỏ của con trai.

Vợ con trai ông cũng là mẹ thằng Khải, vốn nhu mì, nết na, đảm đang. Ấy vậy mà lại bỏ chồng con ra đi.

Suốt mười năm bặt vô âm tín. Một ngày ông nhận tin: "Con dâu chú đã rù quến chồng tôi! Hai đứa tụi nó đang ở cùng nhau!"

Một buổi chiều sau Noel. Cô Mai, vợ thằng Tuấn, con trai ông Phan bạn nối khố thâm giao của ông đã tới nhà gào lên như vậy.

"Sao có thể?"

"Đây chú xem đi!"

Cô Mai đưa ra một xấp ảnh. Ông nhìn mà muốn tăng xông.

Trong ảnh rõ ràng là mẹ thằng Khải. Con dâu của ông đang tay trong tay hạnh phúc với một người đàn ông khác. Người đàn ông đó không ai xa lạ: Là Phan Tuấn, đứa con trai nuôi nhưng ông Phan thương như con ruột.

Chuyện hai anh em nhà họ Phan cao chạy xa bay cùng nhau đã gây sốc cho hai bên gia đình. Mối thâm tình hai nhà từ đây đổ vỡ. Lời hứa hôn với hai đứa cháu nội cũng tan tành theo mây khói.

Người lớn đang đau lòng chuyện xấu hổ trong gia đình.

Còn Trần Khải giờ này đang đứng trước cổng nhà thờ ngửa mặt nhìn cao xanh hỏi: "Anh đi tìm em, chứ em ở phương nào?"

Một năm trời lặn lội về quê đi tìm thiên thần áo trắng. Anh nắm lòng từng con đường nhỏ. Thuộc đến nỗi đường nào lắm phân bò, phân chó anh đều biết rành.

Thậm chí, việc anh đứng đợi Như Ý vào ngày chủ nhật đã đi vào câu chuyện tán gẫu cửa miệng của các bà thím ở miền quê.

"Thằng bé đẹp trai kia không biết con cái nhà ai, mà bị chướng khí ám bắt sáng chủ nhật nào cũng canh cổng nhà thờ!"

"Thấy mà thương!"

Thôi, thôi các bà thím ơi! Đừng tám quá mức rồi có ngày mang vong.

Sự thật anh mới là người mang vong vì bức tường trước giường ngủ đã phong kín bởi bốn mươi bó hoa hồng, tươi có, héo có. Chúng đu bám tầm mắt, ám anh mất ngủ hằng đêm.

Mùa Noel đã qua lâu nhưng hình bóng cô gái tinh khôi trong tà áo dài trắng đêm nào vẫn còn ngự trị trong trái tim trinh nam.

Năm thứ nhất Đại học qua đi. Đọng lại trong tâm trí Trần Khải chỉ có hình bóng con nhỏ mang tên Như Ý. Cái tên mà anh chỉ dám gọi thầm một mình rồi tự đấm vào ngực thùm thụp để chữa nhức nhối.

Và những đêm dài thức trắng, bờ mi anh lại ướt nước. Ba cái thứ nước của mấy đứa con nít hay khóc nhè.

Thật là chán cho đời trai si!

Mang trái tim thương tổn. Nói như mấy thằng đầu đinh thì anh bị ung thư tim. Anh cà lơ phất phơ bước vào năm hai.

Vừa vào cổng trường, Trần Khải đã nhận ngay thông báo của con lớp trưởng: "Ngày mai cậu và đám tay chân của cậu đi đón mấy em tân sinh viên ở bến xe!"

Khải không thèm nhìn, đôi mắt hướng về một cõi xa xăm.

"Cậu có nghe tôi nói gì không vậy?"

"..."

"Này, này...!"

Trần Khải cắt ngang: "Nghe rồi bà chằn!" Đàn bà con gái thật thích nói nhiều! Anh không muốn dây vào ba cái loa công cộng chạy bằng cơm ấy. Bèn bỏ đi làm nhiệm vụ vinh quang của một đàn anh khóa trên.

Trong bến xe, Trần Khải ngồi gác chân ở một quán nước: "Ê, tụi mày chia ra để ý mấy chiếc xe vào bến. Thấy em nào lơ ngơ, láo ngáo là tụi năm một! Bắt hết lại cho anh!"

"Dạ!" Mười tên đầu đinh làm ra vẻ trung thành.

Tụi thằng đệ biến đi mất dạng. Xung quanh bớt mấy lời lèm bèm. Trần Khải yên tĩnh tựa đầu vào thành ghế.

Chợt một bóng người lọt vào tầm mắt đang lang thang.

Khải ngồi thẳng lưng. Đưa tay hất ngược mái tóc vướng víu. Đời anh chưa bao giờ có ý định cắt phăng mái tóc mốt độc nhãn như lúc này. Anh thì sợ bóng hình kia lạc mất trong đám người như kiến. Vậy mà mái tóc chết bầm cứ phủ lòa xòa.

Anh đưa tay giữ mái tóc. Đôi mắt mở căng hết cỡ nhìn chăm chú vào một người.

Chết tiệt! Chân với chả tay. Sao run dữ vậy nè trời!

Anh lập cập đứng dậy. Loạng choạng nhắm bóng lưng quen thuộc chạy khập khiễng khập khà.

Chúa ơi, con xin người! Đừng để con lạc mất người con thương!

Trần Khải gạt bay mọi chướng ngại vật. Tiến lại gần người anh hằng mong. Càng đến gần trái tim mang bệnh của anh càng nháo. Khi đã thấy rõ mặt cô gái, anh reo lên: "Như Ý!"

Cô gái xoay mặt. Miệng mấp máy gì đó rồi đứng bất động nhìn sững vào anh.

Trần Khải xô thằng đệ đang tươi cười ga lăng xách vali cho con nhỏ ngã chổng vó. Rồi ôm chầm lấy vị thuốc tiên bật khóc ngon lành.

"Như...Ý...hic...hic...hức...hức...! Anh đi tìm em khổ quá chừng chừng...hic..hic...!"

"..." Như Ý không biết nói gì trước cuộc hội ngộ đầy bất ngờ này. Càng không biết nói gì để xoa dịu vị hôn phu hụt oan gia.

Cô cứ để mặc anh ôm, anh khóc.

Khi thấy oan gia nhà họ Trần đã vơi uất ức, cô hỏi: "Ôm đủ rồi chứ?"

Gã trai cao hơn cô cả cái đầu bất ngờ siết chặt thêm đôi tay, lắc đầu nguầy nguậy.

"Anh mấy tuổi rồi? Có biết xấu hổ là gì không?"

Trần Khải lại lắc đầu. Da mặt vốn dày từ ngày va vào nó nên anh chẳng quan tâm đến nụ cười nửa miệng của thiên hạ. Anh lo giữ bò. Để bò xổng chuồng nữa là cuộc đời coi như vứt.

"Anh gì ơi?"

"Anh tên Trần Khải! Em cứ gọi là anh Khải hay anh Trần Khải hoặc anh Khải 'iu' gì cũng được!"

Lại thế nữa!

Như Ý chợt bực mình. Cô đưa tay xô tên oan gia ra: "Lợi dụng nhiêu đó đủ rồi!" Ở đây người đông như hội. Đặc biệt là có các anh sinh viên trong đội tình nguyện và đám tân binh các tỉnh lẻ đổ về. Để họ nghi ngờ thổi phồng, phao tin đồn cô có người yêu đón là tiêu mạng.

Vị hôn phu hụt rất đẹp trai. Cô rất thích. Nhưng lời dặn dò cảnh cáo của mẹ vẫn rõ bên tai: "Sau này con yêu ai cũng được. Cưới ai cũng được. Miễn đừng dây vào người nhà họ Trần, đặc biệt là thằng con trai của mụ cướp ba con!"

Như thế này thật là làm khổ cô!

Nhiều lần cô đi lễ chủ nhật. Thấy tên oan gia đứng đợi ngốc ở cổng. Cô chạnh lòng muốn đến chào một tiếng và bảo anh đừng đợi nữa.

Nhưng lòng không có dũng khí để cắt đứt một mầm tình cảm mà cô cũng âm thầm gieo.

Thôi đến đâu hay đến đó. Nếu có duyên sẽ tái ngộ. Còn vô duyên thì hãy coi như một kỉ niệm buồn.

Hot

Comments

Ni Pudding

Ni Pudding

vậy lời cho cửa hàng bán hoa quá trời!!!

2024-01-19

0

Ni Pudding

Ni Pudding

a có ý chí nghị lực gê/Joyful/

2024-01-19

0

Venus

Venus

Cute

2023-12-25

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Gặp gỡ ban sơ.
2 Chương 2: Đêm Thánh lễ.
3 Chương 3: Nguyện cầu có được như ý?
4 Chương 4: Nửa đêm tan lễ.
5 Chương 5: Nỗi khổ tương tư.
6 Chương 6: Giấc mơ cứu vãn trái tim si.
7 Chương 7: Như Ý ơi, em ở đâu?
8 Chương 8: Tình cờ.
9 Chương 9: Cơ duyên chưa hết nha!
10 Chương 10: Canh phòng là thượng sách.
11 Chương 11: Em là cả thế giới!
12 Chương 12: Vị cháo tình yêu.
13 Chương 13: Tần Kha.
14 Chương 14: Vị hôn thê có tên Phan Như Ý.
15 Chương 15: Cơn giận.
16 Chương 16: Niềm riêng.
17 Chương 17: Cảm giác đợi chờ.
18 Chương 18: Nguyện ý, cam tâm.
19 Chương 19: Hơi ấm giữa mùa đông.
20 Chương 20: Bí mật trước thềm Noel(1)
21 Chương 21: Bí mật trước thềm Noel(2)
22 Chương 22: Bí mật trước thềm Noel(3)
23 Chương 23: Bí mật trước thềm Noel(4)
24 Chương 24: Ngày 24 tháng 12(1)
25 Chương 25: Ngày 24 tháng 12. (2)
26 Chương 26: Ngày 24 tháng 12.(3)
27 Chương 27: Noel năm nay lạnh hơn mọi năm.
28 Chương 28: Cá cược.
29 Chương 29: Con cụ thỏ, cháu cụ ốc.
30 Chương 30: Người đi mang theo cả linh hồn.
31 Chương 31: Bảy tiếng chuông trầm buồn.
32 Chương 32: Kỳ nhập học mùa xuân.
33 Chương 33: Anh Khải! Là anh phải không?
34 Chương 34: Em không tin mình nhầm!
35 Chương 35: Nợ tiền cứ trả bằng tiền.
36 Chương 36: Cuộc chạm mặt ở bar.(1)
37 Chương 37: Cuộc chạm mặt ở bar.(2)
38 Chương 38: Sợi đây kéo co.
39 Chương 39: Cảnh ba người hạnh phúc.
40 Chương 40: Đứa trẻ hát bài: "Cả nhà thương nhau."
41 Chương 41: Con là ánh sáng...
42 Chương 42: Tình người.
43 Chương 43: Thỏa thuận hai năm trước.
44 Chương 44: Quyết định.
45 Chương 45: Trong gian nguy(1)
46 Chương 46: Trong gian nguy(2)
47 Chương 47: Trong gian nguy(3).
48 Chương 48: Trong gian nguy(4)
49 Chương 49: Mùa noel về rồi, em có biết không?
50 Chương 50: Qua cơn bĩ cực...
51 Chương 51: Cha và con.(1)
52 Chương 52: Cha và con(2)
53 Chương 53: Viết tiếp câu chuyện tình.(1)
54 Chương 54: Viết tiếp câu chuyện tình(2)
55 Chương 55: Bù đắp cho anh bằng những mùa Noel ấm áp.
56 Chương 56: Anh dắt tay em đi trong mùa cây thay lá.
57 Chương 57: Hơi thở mùa giáng sinh.
58 Chương 58: Mùa Noel yêu thương.(1)
59 Chương 59: Mùa Noel yêu thương.(2)
60 Chương 60: Dưới Tháp chuông.
61 Chương 61: Bên nhau câu nguyện cầu.
62 Ngoại truyện.
Chapter

Updated 62 Episodes

1
Chương 1: Gặp gỡ ban sơ.
2
Chương 2: Đêm Thánh lễ.
3
Chương 3: Nguyện cầu có được như ý?
4
Chương 4: Nửa đêm tan lễ.
5
Chương 5: Nỗi khổ tương tư.
6
Chương 6: Giấc mơ cứu vãn trái tim si.
7
Chương 7: Như Ý ơi, em ở đâu?
8
Chương 8: Tình cờ.
9
Chương 9: Cơ duyên chưa hết nha!
10
Chương 10: Canh phòng là thượng sách.
11
Chương 11: Em là cả thế giới!
12
Chương 12: Vị cháo tình yêu.
13
Chương 13: Tần Kha.
14
Chương 14: Vị hôn thê có tên Phan Như Ý.
15
Chương 15: Cơn giận.
16
Chương 16: Niềm riêng.
17
Chương 17: Cảm giác đợi chờ.
18
Chương 18: Nguyện ý, cam tâm.
19
Chương 19: Hơi ấm giữa mùa đông.
20
Chương 20: Bí mật trước thềm Noel(1)
21
Chương 21: Bí mật trước thềm Noel(2)
22
Chương 22: Bí mật trước thềm Noel(3)
23
Chương 23: Bí mật trước thềm Noel(4)
24
Chương 24: Ngày 24 tháng 12(1)
25
Chương 25: Ngày 24 tháng 12. (2)
26
Chương 26: Ngày 24 tháng 12.(3)
27
Chương 27: Noel năm nay lạnh hơn mọi năm.
28
Chương 28: Cá cược.
29
Chương 29: Con cụ thỏ, cháu cụ ốc.
30
Chương 30: Người đi mang theo cả linh hồn.
31
Chương 31: Bảy tiếng chuông trầm buồn.
32
Chương 32: Kỳ nhập học mùa xuân.
33
Chương 33: Anh Khải! Là anh phải không?
34
Chương 34: Em không tin mình nhầm!
35
Chương 35: Nợ tiền cứ trả bằng tiền.
36
Chương 36: Cuộc chạm mặt ở bar.(1)
37
Chương 37: Cuộc chạm mặt ở bar.(2)
38
Chương 38: Sợi đây kéo co.
39
Chương 39: Cảnh ba người hạnh phúc.
40
Chương 40: Đứa trẻ hát bài: "Cả nhà thương nhau."
41
Chương 41: Con là ánh sáng...
42
Chương 42: Tình người.
43
Chương 43: Thỏa thuận hai năm trước.
44
Chương 44: Quyết định.
45
Chương 45: Trong gian nguy(1)
46
Chương 46: Trong gian nguy(2)
47
Chương 47: Trong gian nguy(3).
48
Chương 48: Trong gian nguy(4)
49
Chương 49: Mùa noel về rồi, em có biết không?
50
Chương 50: Qua cơn bĩ cực...
51
Chương 51: Cha và con.(1)
52
Chương 52: Cha và con(2)
53
Chương 53: Viết tiếp câu chuyện tình.(1)
54
Chương 54: Viết tiếp câu chuyện tình(2)
55
Chương 55: Bù đắp cho anh bằng những mùa Noel ấm áp.
56
Chương 56: Anh dắt tay em đi trong mùa cây thay lá.
57
Chương 57: Hơi thở mùa giáng sinh.
58
Chương 58: Mùa Noel yêu thương.(1)
59
Chương 59: Mùa Noel yêu thương.(2)
60
Chương 60: Dưới Tháp chuông.
61
Chương 61: Bên nhau câu nguyện cầu.
62
Ngoại truyện.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play