Chương 10: Cảm giác có chút quen thuộc

Có thể thấy cảnh tượng thiếu nữ dưới trăng kia đẹp như một bức họa khiến Diệp Lãnh không cầm được sự hiếu kì mà càng lúc càng đến gần. Thoáng chút đã đứng dưới mái ngói điện chỗ Nhất Dạ đang thơ thẩn ngắm trăng.

Lúc này khi nàng định lom khom ngồi dậy vô tình lướt ánh mắt nương qua thoáng thấy Diệp Lãnh đang ở phía dưới nhìn lên khiến nàng giật mình hét lớn " Á" một tiếng, do mất thăng bằng đã trượt chân lao xuống như một trái mít rụng "phịch"...

"Nàng thật biết canh vị trí mà đáp nhỉ?"- Diệp Lãnh tay ôm trọn thân hình nhỏ bé mềm mại của Nhất Dạ, thoáng có chút mất hồn rồi tự nhủ định thần lại, có ý muốn trêu nàng.

Trong khi Sở Nhất Dạ còn đang say đắm nhìn hắn thì câu nói ấy như đánh thức kéo nàng trở về với thực tại, nàng nhanh chóng bò dậy dùng tấm thân mỏng manh đỡ lấy cánh tay hoàng thượng dìu vào gian phòng.

"Đúng... Đúng là cảnh tượng này thật sự rất quen thuộc!" - Một lần nữa Diệp Lãnh lại rơi vào trạng thái thất thần chăm chăm nhìn vào một phần góc mặt của nàng.

"Hoàng thượng, người ngồi đây để thần thiếp đi lấy dầu hoa bôi cho người."

Nàng mang ra một lọ dầu hoa vừa mở nắp định thoa cho Diệp Lãnh liền bị hắn giật lấy "Để ta tự làm, không cần nàng."

Nhất Dạ thu tay về thoáng chút buồn trong lòng, nàng bước đến bên chiếc ghế ngồi xuống "Nửa đêm sương lạnh thế này, hoàng thượng không ở tẩm cung nghỉ ngơi lại đến đây hù thần thiếp suýt chút nữa là thiếp bị người dọa chết rồi."

Diệp Lãnh cũng có hơi chột dạ nhưng vẫn nghiêm giọng chỉnh đốn: "Nàng còn mạnh miệng sao, có vị hoàng hậu nào nửa đêm lại ở trên mái nhà hát hò như nàng không, thật không ra thể thống gì!"

"Thế hoàng thượng người đến đây là để trách phạt Nhất Dạ sao?"

"Ta mệt rồi không cãi với nàng nữa, ta muốn nghỉ ngơi. Chuẩn bị giường cho ta đi."

"Nghỉ ngơi! Tại đây sao? Hoàng thượng người không sợ sủng phi kia của người hiểu lầm à?"

"Nàng muốn ta về với bộ dạng này khi bước ra khỏi Sở Tiểu cung của nàng sao, với lại Tử Yên rất hiểu chuyện không hẹp hòi như nàng."

"Vâng... Để thần thiếp đi chuẩn bị cho người."

Thế là chuyện hoàng thượng qua đêm ở tẩm cung của Nhất Dạ cũng được lan truyền khắp hậu cung và rất nhanh đã đến tai Diên Tử Yên.

Ả ta sinh lòng chán ghét cho rằng hoàng thượng có mới nới cũ, thế là liền sai người đi báo tin cho hắn rằng mình không cẩn thận bị trượt ngã ảnh hưởng đến long thai.

Vừa nhận tin Diệp Lãnh rất nhanh đã đến bên cạnh cô ta, hắn gấp gắp: "Nàng sao thế này, sao lại bất cẩn như vậy? May là hài nhi của chúng ta không sao, sau này nàng phải cẩn thận hơn đấy có biết không?" - nói rồi hắn chỉ tay về phía các nữ tì thái giám quát mắng: "Còn các ngươi trông coi hoàng quý phi như thế sao? Có tin ta lấy đầu các người không?"

Diên Tử Yên hả hê trước sự thương xót của hoàng thượng, nũng nịu: "Hoàng thượng bớt giận, chỉ là sáng nay khi nghe tin chàng từ Sở Tiêu cung của hoàng hậu trở về, thần thiếp nhất thời không chấp nhận được nên đi đứng bất cẩn. Nhưng bây giờ thiếp đã thông suốt rồi ạ... trên đời này vốn dĩ không có gì là mãi mãi huống hồ chi người thân là hoàng đế còn có cả hậu cung đang chờ người ban ân sủng, không phải chỉ của riêng thiếp."

Biết được Tử Yên đang giận, hắn ân cần: "Thôi được rồi, ta biết lỗi của mình. Thật ra tối qua vì bất đắc dĩ ta mới ở lại tẩm cung của nàng ấy hoàn toàn không có tình ý gì ở đây cả Diên quý phi nàng phải tin ta."

"Thiếp đã nói gì chàng đâu, hoàng thượng hãy bình tĩnh. Thiếp đang mang long thai thật không thể hầu hạ tốt cho người được. Chỉ riêng điều này là thần thiếp đã có tội rồi..."

"Tử Yên... Nàng không trách ta thì thôi làm sao ta có thể trách tội hoàng quý phi của ta cho được. Thôi nào nàng hãy nghỉ ngơi cho lại sức, ta có chút việc phải về thư phòng để giải quyết."

Dứt lời Diệp Lãnh đặt một nụ hôn lên trán Tử Yên rồi rời đi.

Diên Tử Yên ở lại với vẻ mặt huênh hoang đắc ý "Các ngươi có thấy không, hoàng thượng vẫn một lòng say mê ta, lại thêm chuyện ta đang mang trong người giọt máu của chàng thì ngôi vị hoàng hậu này sớm muộn gì cũng phải thuộc về ta thôi."

Tại thư phòng.

Diệp Lãnh không ngừng ngẫm nghĩ về chuyện tối qua mặc dù vừa nói lời ngon ngọt với Tử Yên.

Thật ra đêm qua cả hai người chẳng có chuyện gì xảy ra nhưng vẫn không một ai chợp mắt ngủ được. Nhất Dạ thì cố trấn an để không suy nghĩ thêm nhiều về hắn rồi thỉnh thoảng trở mình quay qua nhìn hắn, dù gì đây cũng là khoảnh khắc gần gũi nhất đầu tiên từ khi nàng gả cho hắn. Phía Diệp Lãnh cũng thế hắn nghĩ lại mọi chuyện khi nãy cố nhớ xem đã từng gặp ở đâu nhưng không tài nào nhớ được. Mọi thứ quá mơ hồ. Cứ thế mỗi khi nàng trăn trở quay qua nhìn thì hắn lại giả vờ nhắm mắt ngủ.

Giờ nghĩ lại càng quá bức bối và nhức đầu Diệp Lãnh không chịu nổi đã quyết định đi đến cung của hoàng hậu một lần nữa.

Hot

Comments

Baek Si Yoon 🏳‍🌈

Baek Si Yoon 🏳‍🌈

*nhức

2024-02-19

1

Baek Si Yoon 🏳‍🌈

Baek Si Yoon 🏳‍🌈

Sao nghe như thằng cha tồi thế nhỉ /Sweat/

2024-02-19

1

Baek Si Yoon 🏳‍🌈

Baek Si Yoon 🏳‍🌈

* huênh hoang đắc ý

2024-02-19

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Một lần rung động cả đời nhất tâm
2 Chương 2: Ta vì chàng mà nghịch thiên hoá kiếp
3 Chương 3: Cuối cùng ta cũng đợi được chàng trở về
4 Chương 4: Ngày đại hôn của Sở Nhất Dạ
5 Chương 5: Đã quyết định thì phải chấp nhận không được phép quay đầu
6 Chương 6: Chuyện xảy ra ở vườn Thượng Uyển
7 Chương 7: Lấy quyền cai quản để chỉnh đốn hậu cung
8 Chương 8: Nàng đừng giả tạo trước mặt ta
9 Chương 9: Trúng độc
10 Chương 10: Cảm giác có chút quen thuộc
11 Chương 11: Mang long thai
12 Chương 12: Lời đồn thị phi
13 Chương 13: Ta nhất định sẽ lấy mạng nàng ấy
14 Chương 14: Bắt gian
15 Chương 15: Xin hoàng thượng minh xét
16 Chương 16: Đúng là sủng phi có khác
17 Chương 17: Cả đời này của ta chỉ có thể là của Tử Yên
18 Chương 18: Ta phải nhanh chóng kết liễu con tiện nhân đó
19 Chương 19: Không thể thấy chết mà không cứu
20 Chương 20: Mối nguy hại cần phải diệt trừ
21 Chương 21: Tất cả là lỗi của ta
22 Chương 22: Gặm nhấm từng nỗi đau
23 Chương 23: Mưu hèn kế bẩn
24 Chương 24: Thân phận bị lộ
25 Chương 25: Chỉ có mỗi ta mới khiến cô vui vẻ
26 Chương 26: Dự báo điềm chẳng lành
27 Chương 27: Tử Yên ngươi thật biết cách bày trò
28 Chương 28: Gậy ông đập lưng ông
29 Chương 29: Hắn chưa bao giờ nghĩ cho nàng
30 Chương 30: Kết tội
31 Chương 31: Thà phụ cả thiên hạ chứ không phụ lòng cô ta
32 Chương 32: Điên cuồng dày vò nàng
33 Chương 33: Gian tình
34 Chương 34: Mưu đồ bất chính
35 Chương 35: Diệp Lãnh hắn thật tàn nhẫn
36 Chương 36: Hắc hóa
37 Chương 37: Nắm bắt cơ hội lật ngược tình thế
38 Chương 38: Diệp Mộ Phong
39 Chương 39: Sở Nhất Dạ lòng đầy tâm cơ
40 Chương 40: Mảnh ngọc kỳ lân vật định tình năm xưa
41 Chương 41: Khúc mắc trong lòng hắn
42 Chương 42: Tên thuộc hạ của Diên phủ tướng quân
43 Chương 43: Sự thật phía sau
44 Chương 44: Thứ gì không phải của mình thì đừng cố cưỡng cầu
45 Chương 45: Ngân Xuyên
46 Chương 46: Đúng người đúng tội
47 Chương 47: Chuyện này xem ra bổn cung đã quá nhẹ tay với ngươi rồi
48 Chương 48: Hết lần này đến lần khác hắn ta đều đứng về phía Tử Yên
49 Chương 49: Hoàng hậu chính là hồ ly
50 Chương 50: Sự trả thù ngọt ngào
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 1: Một lần rung động cả đời nhất tâm
2
Chương 2: Ta vì chàng mà nghịch thiên hoá kiếp
3
Chương 3: Cuối cùng ta cũng đợi được chàng trở về
4
Chương 4: Ngày đại hôn của Sở Nhất Dạ
5
Chương 5: Đã quyết định thì phải chấp nhận không được phép quay đầu
6
Chương 6: Chuyện xảy ra ở vườn Thượng Uyển
7
Chương 7: Lấy quyền cai quản để chỉnh đốn hậu cung
8
Chương 8: Nàng đừng giả tạo trước mặt ta
9
Chương 9: Trúng độc
10
Chương 10: Cảm giác có chút quen thuộc
11
Chương 11: Mang long thai
12
Chương 12: Lời đồn thị phi
13
Chương 13: Ta nhất định sẽ lấy mạng nàng ấy
14
Chương 14: Bắt gian
15
Chương 15: Xin hoàng thượng minh xét
16
Chương 16: Đúng là sủng phi có khác
17
Chương 17: Cả đời này của ta chỉ có thể là của Tử Yên
18
Chương 18: Ta phải nhanh chóng kết liễu con tiện nhân đó
19
Chương 19: Không thể thấy chết mà không cứu
20
Chương 20: Mối nguy hại cần phải diệt trừ
21
Chương 21: Tất cả là lỗi của ta
22
Chương 22: Gặm nhấm từng nỗi đau
23
Chương 23: Mưu hèn kế bẩn
24
Chương 24: Thân phận bị lộ
25
Chương 25: Chỉ có mỗi ta mới khiến cô vui vẻ
26
Chương 26: Dự báo điềm chẳng lành
27
Chương 27: Tử Yên ngươi thật biết cách bày trò
28
Chương 28: Gậy ông đập lưng ông
29
Chương 29: Hắn chưa bao giờ nghĩ cho nàng
30
Chương 30: Kết tội
31
Chương 31: Thà phụ cả thiên hạ chứ không phụ lòng cô ta
32
Chương 32: Điên cuồng dày vò nàng
33
Chương 33: Gian tình
34
Chương 34: Mưu đồ bất chính
35
Chương 35: Diệp Lãnh hắn thật tàn nhẫn
36
Chương 36: Hắc hóa
37
Chương 37: Nắm bắt cơ hội lật ngược tình thế
38
Chương 38: Diệp Mộ Phong
39
Chương 39: Sở Nhất Dạ lòng đầy tâm cơ
40
Chương 40: Mảnh ngọc kỳ lân vật định tình năm xưa
41
Chương 41: Khúc mắc trong lòng hắn
42
Chương 42: Tên thuộc hạ của Diên phủ tướng quân
43
Chương 43: Sự thật phía sau
44
Chương 44: Thứ gì không phải của mình thì đừng cố cưỡng cầu
45
Chương 45: Ngân Xuyên
46
Chương 46: Đúng người đúng tội
47
Chương 47: Chuyện này xem ra bổn cung đã quá nhẹ tay với ngươi rồi
48
Chương 48: Hết lần này đến lần khác hắn ta đều đứng về phía Tử Yên
49
Chương 49: Hoàng hậu chính là hồ ly
50
Chương 50: Sự trả thù ngọt ngào

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play