Chương 16: Đúng là sủng phi có khác

Chưa dừng lại ở đây, tiếp theo Nhất Dạ liền đổi sắc quỳ xuống van xin: "Hoàng thượng, xin hãy niệm tình thần thiếp mà tha cho đứa muội muội này một con đường sống, Sở Nhất Dạ cầu xin người!"

"Nàng quản hậu cung như thế còn cầu xin ta tha tội sao, nói mau còn chuyện gì mà ta chưa biết!"

"Khởi bẩm hoàng thượng, thần thiếp có chuyện này vốn dĩ không thể nói nhưng giờ đây chuyện đã lỡ dở thiếp xin tỏ cùng người, chỉ mong nhận được sự khoan dung tha tội cho muội muội của mình." Nhất Dạ liên tiếp van xin.

"Được! Nàng nói xem."

"Chuyện là trước đây có tin đồn rằng hoàng hậu ta gian díu mập mờ cùng thị vệ chắc người cũng đã nghe qua. Thật ra chính là tiểu muội của ta, lúc đó muội ấy có qua lại với tiểu thị vệ nhiều lần bị trông thấy và đồn đoán, sợ tội nên cố tình đổi trắng thay đen, vu oan giá họa cho thần thiếp bằng cách loan tin thị phi khắp nơi, nói rằng người lén lúc khi đó là thần thiếp..." - Nói đến đây đôi mắt nàng rưng rưng ngấn lệ, giọng nghẹn ngào: "Tuy là tỷ muội thần thiếp có chút không thuận, nhưng dù gì cũng là tỷ muội tình thâm lớn lên bên nhau, muội ấy phạm phải sai lầm thì thiếp đây cũng có một phần trách nhiệm, xin hoàng thượng khai ân!"

Những tiếng xì xầm bắt đầu: "Thật không ngờ... ả muội muội này lại là loại nữ nhân trắc nết hư thân như vậy."

"Hóa ra sự thật là thế, hoàng hậu đúng là khó xử thật!"

"Vậy mà lúc trước chúng ta lại nghĩ xấu cho hoàng hậu nữa à, giờ nghĩ lại cảm thấy có lỗi quá."

Diệp Lãnh khi này chất vấn: "Thế nàng không nghĩ nếu lúc đó ta truy cứu tin đồn đó thì sẽ xử tội oan cho nàng thì sao?"

"Thật tình kúc đó thần thiếp chỉ nghĩ đơn giản, thiếp thân làm hoàng hậu nếu có truy cứu thì vẫn còn con đường sống, nhưng nếu là muội ấy thì chỉ có con đường chết thưa hoàng thượng." Nhất Dạ cuống cuồng.

Diệp Lãnh lúc này đã hoàn toàn bị thuyết phục bởi những lời này của Nhất Dạ ít nhiều cũng có phần thương xót cho nàng.

"Thôi, mọi chuyện đến đây kết thúc được rồi. Nàng về phòng của mình nghỉ ngơi đi, chuyện này Thu Huệ muội muội của nàng tội chết có thể tha nhưng tội sống thì không thể, ta ắt sẽ định đoạt sau, nàng không cần phải lo."

"Thần thiếp xin đội ơn thánh thượng!"

Ngày hôm sau, khi trải qua loạt suy nghĩ rối bời, nhớ lại chuyện của Sở Thu Huệ đang cần hắn định án, có thể xem đây là lần đầu tiên và duy nhất hắn thay nàng trúc giận lên một trong những kẻ làm hại nàng.

...

"Nữ tử cung cấm không biết phép tắc, lén lút tư tình phạm phải cung quy, hãm hại hoàng thân tội đáng muôn chết. Được hoàng hậu khai ân nên thoát chết, nay trục xuất Sở Thu Huệ cả đời không được tiến cung - thông cáo thị chúng!" Khúc Đàn tâm tấp đọc lại bản thông cáo sáng nay.

Nhất Dạ khẽ cười: "Thông cáo thị chúng luôn sao... hoàng thượng thật biết cách hành hạ người khác."

"Nếu là nô tì, nô tì thà chết còn hơn... nhưng với ả thì xứng đáng thưa nương nương." - Khúc Đàn lúc này vô cùng hả dạ.

"Được rồi ngươi mau chuẩn bị đi, hôm nay ta có việc phải đến Ninh An điện"

...

Ninh An đường.

Các phi tần đang nhóm lại bàn tán:

"Đẹp quá... ngôi miếu này thật là đẹp!"

"Ngôi miếu này được xây cả năm nay rồi đấy."

"Đúng đó, nghe nói là được hoàng thượng cho người xây lên theo sự mong muốn của hoàng quý phi a."

"Đúng là phi tần được sủng ái có khác."

Tầng tầng lớp lớp người trong hoàng cung đi qua đi lại chiêm ngưỡng ngôi miếu trực thuộc tại một khuôn viên rộng lớn.

Lễ khai quang miếu Ninh An vừa kết thúc, một ám vệ của Diệp Lãnh đi theo nói: "Hoàng thượng vừa rồi pháp sư đó đã nói một chuyện có tâm linh, ngài có muốn nghe..."

Diệp lãnh vốn không tin những chuyện này nhưng vẫn có chút tò mò "Nói nghe xem."

Tên ám vệ liền vào thẳng vấn đề: "Pháp sư nói trong lúc làm phép an vị cho các vị phật trong miếu, có cảm nhận được một luồng yêu khí màu trắng nghi là của một vĩ hồ ly trắng. Có điều không cần quá lo lắng vì ở nơi linh thiên như vậy có thể tồn tại luồng khí ấy thì con hồ ly này có vẻ lành tính... dù vậy cũng không nên chủ quan, mong hoàng thượng thận trọng."

Diệp Lãnh có ý phớt lờ "Thật hoang đường! Thôi được rồi ngươi lo làm việc của mình đi."

"Vâng... thưa hoàng thượng."

Lúc này vừa hay thấy Nhất Dạ theo phía sau bất giác chủ động hỏi thăm nàng "Ban nãy trong lúc pháp sư làm lễ mà nàng thân là hoàng hậu lại chạy đi đây vậy?"

Nhất Dạ ấp úng: "À... là không khí nhang khói lúc đó ngột ngạt, thần thiếp không chịu nổi nên đã ra ngoài ạ."

"Thế nàng mau về cung nghỉ ngơi đi, dù gì nàng cũng đang mang long thai..." Diệp Lãnh nói ngập ngừng như thể muốn níu kéo gì đó.

Nhất Dạ hành lễ một tiếng "dạ" rồi đi lướt qua Diệp Lãnh, hắn hướng mắt dõi theo bóng lưng nàng.

Trong lòng Nhất Dạ có chút lưu luyến. Nhưng nàng lại không dám mặt dày tiếp chuyện, cũng chẳng dám cố níu thêm vài câu nói để được gần chàng lâu hơn. Nàng sợ sẽ nhận lại là sự vô tâm chán ghét của người không kiềm được mà rơi nước mắt.

Giá như lúc này chàng gọi thiếp dù chỉ một lần thì thiếp sẽ quay lại lấy hết dũng khí nhào vào lòng người để thỏa nỗi nhớ thương. Nhưng mọi thứ lại im phăng phắc, nàng vô thức quay người lại để nhìn, liệu rằng chàng có đang hướng về ta không? Rồi thứ nàng nhìn thấy chính là tấm lưng của hắn đang chắp tay ra hướng về ngôi điện cao vời kia, mà với Nhất Dạ lúc này đó cũng là một loại hạnh phúc từ xa đã khiến nàng mỉm cười.

Hot

Comments

Baek Si Yoon 🏳‍🌈

Baek Si Yoon 🏳‍🌈

*nỗi nhớ thương
*phăng phắc
*chắp tay

2024-02-21

1

Baek Si Yoon 🏳‍🌈

Baek Si Yoon 🏳‍🌈

*Dạ viết hoa

2024-02-21

1

Baek Si Yoon 🏳‍🌈

Baek Si Yoon 🏳‍🌈

*ấp úng
*ngột ngạt

2024-02-21

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Một lần rung động cả đời nhất tâm
2 Chương 2: Ta vì chàng mà nghịch thiên hoá kiếp
3 Chương 3: Cuối cùng ta cũng đợi được chàng trở về
4 Chương 4: Ngày đại hôn của Sở Nhất Dạ
5 Chương 5: Đã quyết định thì phải chấp nhận không được phép quay đầu
6 Chương 6: Chuyện xảy ra ở vườn Thượng Uyển
7 Chương 7: Lấy quyền cai quản để chỉnh đốn hậu cung
8 Chương 8: Nàng đừng giả tạo trước mặt ta
9 Chương 9: Trúng độc
10 Chương 10: Cảm giác có chút quen thuộc
11 Chương 11: Mang long thai
12 Chương 12: Lời đồn thị phi
13 Chương 13: Ta nhất định sẽ lấy mạng nàng ấy
14 Chương 14: Bắt gian
15 Chương 15: Xin hoàng thượng minh xét
16 Chương 16: Đúng là sủng phi có khác
17 Chương 17: Cả đời này của ta chỉ có thể là của Tử Yên
18 Chương 18: Ta phải nhanh chóng kết liễu con tiện nhân đó
19 Chương 19: Không thể thấy chết mà không cứu
20 Chương 20: Mối nguy hại cần phải diệt trừ
21 Chương 21: Tất cả là lỗi của ta
22 Chương 22: Gặm nhấm từng nỗi đau
23 Chương 23: Mưu hèn kế bẩn
24 Chương 24: Thân phận bị lộ
25 Chương 25: Chỉ có mỗi ta mới khiến cô vui vẻ
26 Chương 26: Dự báo điềm chẳng lành
27 Chương 27: Tử Yên ngươi thật biết cách bày trò
28 Chương 28: Gậy ông đập lưng ông
29 Chương 29: Hắn chưa bao giờ nghĩ cho nàng
30 Chương 30: Kết tội
31 Chương 31: Thà phụ cả thiên hạ chứ không phụ lòng cô ta
32 Chương 32: Điên cuồng dày vò nàng
33 Chương 33: Gian tình
34 Chương 34: Mưu đồ bất chính
35 Chương 35: Diệp Lãnh hắn thật tàn nhẫn
36 Chương 36: Hắc hóa
37 Chương 37: Nắm bắt cơ hội lật ngược tình thế
38 Chương 38: Diệp Mộ Phong
39 Chương 39: Sở Nhất Dạ lòng đầy tâm cơ
40 Chương 40: Mảnh ngọc kỳ lân vật định tình năm xưa
41 Chương 41: Khúc mắc trong lòng hắn
42 Chương 42: Tên thuộc hạ của Diên phủ tướng quân
43 Chương 43: Sự thật phía sau
44 Chương 44: Thứ gì không phải của mình thì đừng cố cưỡng cầu
45 Chương 45: Ngân Xuyên
46 Chương 46: Đúng người đúng tội
47 Chương 47: Chuyện này xem ra bổn cung đã quá nhẹ tay với ngươi rồi
48 Chương 48: Hết lần này đến lần khác hắn ta đều đứng về phía Tử Yên
49 Chương 49: Hoàng hậu chính là hồ ly
50 Chương 50: Sự trả thù ngọt ngào
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 1: Một lần rung động cả đời nhất tâm
2
Chương 2: Ta vì chàng mà nghịch thiên hoá kiếp
3
Chương 3: Cuối cùng ta cũng đợi được chàng trở về
4
Chương 4: Ngày đại hôn của Sở Nhất Dạ
5
Chương 5: Đã quyết định thì phải chấp nhận không được phép quay đầu
6
Chương 6: Chuyện xảy ra ở vườn Thượng Uyển
7
Chương 7: Lấy quyền cai quản để chỉnh đốn hậu cung
8
Chương 8: Nàng đừng giả tạo trước mặt ta
9
Chương 9: Trúng độc
10
Chương 10: Cảm giác có chút quen thuộc
11
Chương 11: Mang long thai
12
Chương 12: Lời đồn thị phi
13
Chương 13: Ta nhất định sẽ lấy mạng nàng ấy
14
Chương 14: Bắt gian
15
Chương 15: Xin hoàng thượng minh xét
16
Chương 16: Đúng là sủng phi có khác
17
Chương 17: Cả đời này của ta chỉ có thể là của Tử Yên
18
Chương 18: Ta phải nhanh chóng kết liễu con tiện nhân đó
19
Chương 19: Không thể thấy chết mà không cứu
20
Chương 20: Mối nguy hại cần phải diệt trừ
21
Chương 21: Tất cả là lỗi của ta
22
Chương 22: Gặm nhấm từng nỗi đau
23
Chương 23: Mưu hèn kế bẩn
24
Chương 24: Thân phận bị lộ
25
Chương 25: Chỉ có mỗi ta mới khiến cô vui vẻ
26
Chương 26: Dự báo điềm chẳng lành
27
Chương 27: Tử Yên ngươi thật biết cách bày trò
28
Chương 28: Gậy ông đập lưng ông
29
Chương 29: Hắn chưa bao giờ nghĩ cho nàng
30
Chương 30: Kết tội
31
Chương 31: Thà phụ cả thiên hạ chứ không phụ lòng cô ta
32
Chương 32: Điên cuồng dày vò nàng
33
Chương 33: Gian tình
34
Chương 34: Mưu đồ bất chính
35
Chương 35: Diệp Lãnh hắn thật tàn nhẫn
36
Chương 36: Hắc hóa
37
Chương 37: Nắm bắt cơ hội lật ngược tình thế
38
Chương 38: Diệp Mộ Phong
39
Chương 39: Sở Nhất Dạ lòng đầy tâm cơ
40
Chương 40: Mảnh ngọc kỳ lân vật định tình năm xưa
41
Chương 41: Khúc mắc trong lòng hắn
42
Chương 42: Tên thuộc hạ của Diên phủ tướng quân
43
Chương 43: Sự thật phía sau
44
Chương 44: Thứ gì không phải của mình thì đừng cố cưỡng cầu
45
Chương 45: Ngân Xuyên
46
Chương 46: Đúng người đúng tội
47
Chương 47: Chuyện này xem ra bổn cung đã quá nhẹ tay với ngươi rồi
48
Chương 48: Hết lần này đến lần khác hắn ta đều đứng về phía Tử Yên
49
Chương 49: Hoàng hậu chính là hồ ly
50
Chương 50: Sự trả thù ngọt ngào

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play