Chương 17: Cả đời này của ta chỉ có thể là của Tử Yên

Vào một buổi sáng...

"Nương Nương à người mau dậy đi sắp tới giờ cùng bệ hạ thượng triều rồi." Khúc Đàn hối thúc.

"Hôm nay ta không khỏe có thể miễn cho ta một lần không?" Nhất Dạ mệt mỏi.

Bình thường mỗi sáng Nhất Dạ hay lười biếng nên cứ bảo là không khỏe và Khúc Đàn luôn phải thúc dục nàng dậy.

"Nương Nương à, nô tì biết ngày nào người cũng không khỏe mà... Nhưng hôm nay là cơ hội ít ỏi để gặp được hoàng thượng nên người phải dậy đi nào." Khúc Đàn lải nhải bên tai nàng.

"Được rồi được rồi, nhà ngươi mau chuẩn bị xiêm y cho ta đi."

Tiếp đó nàng ngồi trước gương chỉnh lại chiếc trâm ngọc bích trên búi tóc, khoác lên mình bộ hoàng phục nghiêm trang.

...

Rất nhanh cũng đã đến giờ cuối giờ Tị, bãi triều.

Buổi thượng triều hôm nay kéo dài đến bốn canh giờ, nên khi vừa kết thúc Nhất Dạ bắt đầu cảm thấy hơi choáng váng, vừa đứng dậy đã nghiêng người chao đảo, bước chân đứng không vững. Diệp Lãnh theo quán tính đã đỡ lấy và dìu nàng vào tẩm điện nghỉ ngơi, gọi thái y đến thăm khám cho nàng.

Vừa đặt xuống giường Sở Nhất Dạ liền mệt quá mà thiếp đi. Thấy vậy Diệp Lãnh chỉ lặng lẽ ngồi cạnh nhìn nàng, cứ thế một canh giờ trôi qua thỉnh thoảng hắn đưa tay lên vén lọn tóc nhỏ ra sau mang tai, ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp phúc hậu của nàng.

Vừa thấy nàng chợt tỉnh, Diệp Lãnh vội vàng đứng dậy bối rối hướng về nơi khác vấp váp.

"Hừm... Nàng tỉnh rồi đấy à, ta...ta có căn dặn ngự thiện phòng sắc thuốc an thai cho nàng, nàng mau ngồi dậy dùng thuốc đi... người đâu mang thuốc lên dâng hoàng hậu."

Nhất Dạ cầm chén thuốc, tay vừa nâng từng muỗng thuốc đưa vào miệng vừa cười thầm trong lòng, thật ra khi nãy nàng đã tỉnh được một lúc cảm nhận được Diệp Lãnh vuốt tóc nàng, rõ ràng là có sự quan tâm nhưng lại cứ tỏ vẻ lạnh lùng chán ghét, thật khó hiểu.

Vừa uống xong chén thuốc nàng từ tốn nói: "Hoàng thượng... thật ra vừa nãy những hành động của người thần thiếp đều cảm nhận được hết... liệu trong tim người đã có chỗ cho Nhất Dạ này?"

Diệp Lãnh luống cuống một mực chối cãi "Nàng! Nàng ngủ nhiều nên mơ hồ sinh ra ảo giác à?"

Nhất Dạ có chút bức xúc: "Mơ hồ hay không thì hoàng thượng là người biết rõ nhất, tại sao... rõ ràng là người cũng có tình cảm với ta, cớ sao phải lạnh lùng xa cách?!"

Diệp Lãnh rất nhanh đã lấy lại được bình tĩnh, trầm giọng: "Nhất Dạ à, thật ra trên đời này có những chuyện bản thân ta không thể tự quyết... Cả đời này của ta chỉ có thể là của Tử Yên mà thôi... mặc dù ta..."

"Mặc dù thế nào? Diệp Lãnh, người nghe cho rõ đây, thật ra ta chính là..."

Nhất Dạ không kìm được mà vội vàng nói sự thật về trận chiến năm đó nàng đã cứu hắn như thế nào, nhưng chưa kịp dứt câu - thì thái giám bên ngoài đã truyền tin hoàng quý phi Tử Yên muốn cầu kiến!

Ngay lúc này Tử Yên háo hức bồng tiểu công chúa đến tẩm điện của Diệp Lãnh. Đứng trước sự sượng trân của hai người:

"Thật trùng hợp, hoàng hậu người cũng ở đây ạ..."

Cô ta đỏng đãnh nhìn sang Nhất Dạ một cái rồi liền quay qua truyền cho hoàng thượng tiểu công chúa đang bế trên tay ả, cố tạo ra cảnh gia đình ba người vui vẻ trước mặt Nhất Dạ.

Mặc dù Diệp Lãnh có phần ngượng ngùng nhưng nó chính là hạt cát khiến đôi mắt nàng đỏ hoe đầy thất vọng.

Nàng cúi mặt xuống với đôi mắt ngấn lệ, miệng cười hành lễ: "Hoàng thượng cứ tự nhiên, thần thiếp xin cáo lui trước."

Thoáng thấy sự bịnh rịnh của Diệp Lãnh dành cho Nhất Dạ. Tử Yên lòng thêm bồn chồn lo lắng. Sở dĩ ả có mặt vào lúc này là khi sáng có hay tin buổi thượng triều hôm nay có cả hoàng hậu tham dự, thế là ả sai người theo dõi nàng khi bãi triều.

Biết được Nhất Dạ đang nghỉ ngơi tại tẩm điện nên ả mới bồng tiểu công chúa đến phá rối sự riêng tư của hai người họ. Giờ đây theo quan sát thì có lẽ chính Tử Yên cũng đã phần nào cảm nhận được Diệp Lãnh đã thật sự động lòng với Nhất Dạ.

...

Một ngày trùng hợp ba con người không chung tiếng nói, ấy lại tình cờ ngồi chung trên một bàn trà bánh ở ngoài ngự hoa viên do Tử Yên cố tình sắp xếp.

Đột nhiên ngay lúc này đây có nô tì bên cung Tử Yên chạy vào hốt hoảng gấp gáp bẩm báo:

"Thưa... Thưa hoàng quý phi nương nương, tiểu công chúa xảy ra chuyện rồi ạ!"

Nghe tin tiểu công chúa xảy ra chuyện, Diệp Lãnh cùng Tử Yên tức tốc chạy về xem tình hình. Nhất Dạ cũng vội vã đi theo sau, tuy có mâu thuẫn đối đầu với cô ta nhưng trẻ con ngây thơ vô tội, thật ra nàng cũng rất lo lắng.

Sau một hồi đợi chờ cuối cùng thì thái y cũng đưa ra kết luận:

"Bẩm thưa hoàng thượng, tiểu công chúa bị ngạt thở nên mới tím tái mà quấy khóc, may mắn là phát hiện kịp thời nên có thể giữ được tính mạng. Nhưng điều đáng nói ở đây là trên cổ của công chúa - bệ hạ nhìn xem, có một vết lằng ửng đỏ, thần không dám nói bừa... thật sự giống như một bàn tay nào đó xiết chặt mới dẫn đến tình trạng này."

Hot

Comments

Baek Si Yoon 🏳‍🌈

Baek Si Yoon 🏳‍🌈

*thật ra

2024-02-21

1

Baek Si Yoon 🏳‍🌈

Baek Si Yoon 🏳‍🌈

*trùng hợp

2024-02-21

1

Baek Si Yoon 🏳‍🌈

Baek Si Yoon 🏳‍🌈

*quan sát

2024-02-21

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Một lần rung động cả đời nhất tâm
2 Chương 2: Ta vì chàng mà nghịch thiên hoá kiếp
3 Chương 3: Cuối cùng ta cũng đợi được chàng trở về
4 Chương 4: Ngày đại hôn của Sở Nhất Dạ
5 Chương 5: Đã quyết định thì phải chấp nhận không được phép quay đầu
6 Chương 6: Chuyện xảy ra ở vườn Thượng Uyển
7 Chương 7: Lấy quyền cai quản để chỉnh đốn hậu cung
8 Chương 8: Nàng đừng giả tạo trước mặt ta
9 Chương 9: Trúng độc
10 Chương 10: Cảm giác có chút quen thuộc
11 Chương 11: Mang long thai
12 Chương 12: Lời đồn thị phi
13 Chương 13: Ta nhất định sẽ lấy mạng nàng ấy
14 Chương 14: Bắt gian
15 Chương 15: Xin hoàng thượng minh xét
16 Chương 16: Đúng là sủng phi có khác
17 Chương 17: Cả đời này của ta chỉ có thể là của Tử Yên
18 Chương 18: Ta phải nhanh chóng kết liễu con tiện nhân đó
19 Chương 19: Không thể thấy chết mà không cứu
20 Chương 20: Mối nguy hại cần phải diệt trừ
21 Chương 21: Tất cả là lỗi của ta
22 Chương 22: Gặm nhấm từng nỗi đau
23 Chương 23: Mưu hèn kế bẩn
24 Chương 24: Thân phận bị lộ
25 Chương 25: Chỉ có mỗi ta mới khiến cô vui vẻ
26 Chương 26: Dự báo điềm chẳng lành
27 Chương 27: Tử Yên ngươi thật biết cách bày trò
28 Chương 28: Gậy ông đập lưng ông
29 Chương 29: Hắn chưa bao giờ nghĩ cho nàng
30 Chương 30: Kết tội
31 Chương 31: Thà phụ cả thiên hạ chứ không phụ lòng cô ta
32 Chương 32: Điên cuồng dày vò nàng
33 Chương 33: Gian tình
34 Chương 34: Mưu đồ bất chính
35 Chương 35: Diệp Lãnh hắn thật tàn nhẫn
36 Chương 36: Hắc hóa
37 Chương 37: Nắm bắt cơ hội lật ngược tình thế
38 Chương 38: Diệp Mộ Phong
39 Chương 39: Sở Nhất Dạ lòng đầy tâm cơ
40 Chương 40: Mảnh ngọc kỳ lân vật định tình năm xưa
41 Chương 41: Khúc mắc trong lòng hắn
42 Chương 42: Tên thuộc hạ của Diên phủ tướng quân
43 Chương 43: Sự thật phía sau
44 Chương 44: Thứ gì không phải của mình thì đừng cố cưỡng cầu
45 Chương 45: Ngân Xuyên
46 Chương 46: Đúng người đúng tội
47 Chương 47: Chuyện này xem ra bổn cung đã quá nhẹ tay với ngươi rồi
48 Chương 48: Hết lần này đến lần khác hắn ta đều đứng về phía Tử Yên
49 Chương 49: Hoàng hậu chính là hồ ly
50 Chương 50: Sự trả thù ngọt ngào
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 1: Một lần rung động cả đời nhất tâm
2
Chương 2: Ta vì chàng mà nghịch thiên hoá kiếp
3
Chương 3: Cuối cùng ta cũng đợi được chàng trở về
4
Chương 4: Ngày đại hôn của Sở Nhất Dạ
5
Chương 5: Đã quyết định thì phải chấp nhận không được phép quay đầu
6
Chương 6: Chuyện xảy ra ở vườn Thượng Uyển
7
Chương 7: Lấy quyền cai quản để chỉnh đốn hậu cung
8
Chương 8: Nàng đừng giả tạo trước mặt ta
9
Chương 9: Trúng độc
10
Chương 10: Cảm giác có chút quen thuộc
11
Chương 11: Mang long thai
12
Chương 12: Lời đồn thị phi
13
Chương 13: Ta nhất định sẽ lấy mạng nàng ấy
14
Chương 14: Bắt gian
15
Chương 15: Xin hoàng thượng minh xét
16
Chương 16: Đúng là sủng phi có khác
17
Chương 17: Cả đời này của ta chỉ có thể là của Tử Yên
18
Chương 18: Ta phải nhanh chóng kết liễu con tiện nhân đó
19
Chương 19: Không thể thấy chết mà không cứu
20
Chương 20: Mối nguy hại cần phải diệt trừ
21
Chương 21: Tất cả là lỗi của ta
22
Chương 22: Gặm nhấm từng nỗi đau
23
Chương 23: Mưu hèn kế bẩn
24
Chương 24: Thân phận bị lộ
25
Chương 25: Chỉ có mỗi ta mới khiến cô vui vẻ
26
Chương 26: Dự báo điềm chẳng lành
27
Chương 27: Tử Yên ngươi thật biết cách bày trò
28
Chương 28: Gậy ông đập lưng ông
29
Chương 29: Hắn chưa bao giờ nghĩ cho nàng
30
Chương 30: Kết tội
31
Chương 31: Thà phụ cả thiên hạ chứ không phụ lòng cô ta
32
Chương 32: Điên cuồng dày vò nàng
33
Chương 33: Gian tình
34
Chương 34: Mưu đồ bất chính
35
Chương 35: Diệp Lãnh hắn thật tàn nhẫn
36
Chương 36: Hắc hóa
37
Chương 37: Nắm bắt cơ hội lật ngược tình thế
38
Chương 38: Diệp Mộ Phong
39
Chương 39: Sở Nhất Dạ lòng đầy tâm cơ
40
Chương 40: Mảnh ngọc kỳ lân vật định tình năm xưa
41
Chương 41: Khúc mắc trong lòng hắn
42
Chương 42: Tên thuộc hạ của Diên phủ tướng quân
43
Chương 43: Sự thật phía sau
44
Chương 44: Thứ gì không phải của mình thì đừng cố cưỡng cầu
45
Chương 45: Ngân Xuyên
46
Chương 46: Đúng người đúng tội
47
Chương 47: Chuyện này xem ra bổn cung đã quá nhẹ tay với ngươi rồi
48
Chương 48: Hết lần này đến lần khác hắn ta đều đứng về phía Tử Yên
49
Chương 49: Hoàng hậu chính là hồ ly
50
Chương 50: Sự trả thù ngọt ngào

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play