Thật sự là rất thú vị.

Nhìn thấy sự điên cuồng của BOSS, Cao Trí không biết mình có nên đến ngăn cản hay không?

Đột nhiên lúc này Cao Trí nhìn thấy BOSS đã dừng lại, có chút kinh ngạc, dường như người phụ nữ suýt bị xâm hại kia đã nói gì đó, và BOSS đã dừng lại.

Điều này khiến Cao Trí trố mắt kinh ngạc.

Mà bên này, Thẩm Y Nhiên vội nói: “Nếu còn đánh, sẽ có người chết.”

“Vậy thì sao?” - Hàn Tử Sâm cúi đầu, lạnh lùng nhìn Thẩm Y Nhiên đang chật vật đứng dậy từ dưới đất.

Thẩm Y Đinh giật mình, lúc này cô mới nhìn thấy rõ ràng người đàn ông này. Đó là một khuôn mắt rất đẹp với sóng mũi thẳng, đôi môi mỏng, đường nét cực kỳ thanh tú, nhưng người mặt không có chút lộ ra cảm xúc nào.

Mái tóc ngang che đi ánh mắt của anh, ánh mắt quá tĩnh mịch, giống như anh không quan tâm đến sinh mạng người khác, cũng là không quan tâm đến sinh mạng của mình.

Thẩm Y Nhiên hít một hơi thật sâu: “Không đáng để vào tù vì bọn người này.”

Hàn Tử Sầm trầm mặc nhìn cô, một lát sau mới buông lỏng tay ra. Bọn chúng không lo được chính mình một thân đầy máu, nhanh chóng lên xe bỏ chạy.

Thẩm Y Nhiên nhìn người đàn ông trước mặt, nhỏ giọng nói: “Vừa rồi… cảm ơn anh.”

“Tại sao không cầu cứu?” - Anh nhìn chằm chằm cô rồi đột nhiên hỏi.

 

“Tôi vốn cho rằng anh không thể đánh bại bọn họ, cho nên tôi nghĩ không cần thiết kéo một thêm người xui xẻo.” - Cô đáp.

Anh không nói gì nữa, chỉ đi sang phía bên kia và ngồi tựa lung vào tường.

Người đàn ông này là người vô gia cư sao? Trời mùa đông nhiệt độ bên ngoài sẽ chỉ còn vài độ, nếu anh ta ở đây đến sáng mai không biết còn mạng hay không.

Nghĩ đến vừa rồi anh ta cũng là cứu cô một mạng, Thâm Y Nhiên nhấc chân đi về phía anh ta.

“Anh không về nhà à? Người nhà anh ở đâu? Anh có số liên lạc không? Tôi có thể giúp anh gọi cho gia đình anh đến đón.” - Thẩm Y Nhiên đứng trước mặt anh nói.

Đối phương chậm rãi ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt đào hoa tĩnh mịch nhìn cô, nhưng vẫn không đáp lại lời cô.

“Nếu không có nơi nào để đi thì hãy đi cùng tôi.” - Câu nói này thoát ra từ trong miệng Thẩm Y Nhiên.

Thẩm Y Nhiên chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày bản thân lại xúc động nhất thời mang một nam nhân xa lạ về nơi ở của mình.

Có lẽ vì anh ta cứu cô, hoặc có lẽ… trong ánh mắt anh ta qua tĩnh mích khiến cô cảm giác như khi bản thân còn trong tù.

“Đây là chổ ở của tôi, nếu anh không ngại, tôi sẽ giúp anh trải chiếu để ngủ dưới đất.” - Thẩm Y Nhiên nói.

Thấy người kia không nói gì, Thẩm Y Nhiên lại lấy trong tủ ra một cái khăn mới cùng một cái bản chải đánh răng mới đưa anh đối phương: “Anh có thể vào nhà tắm rửa mặt một chút, nhưng ở đây tôi không có quần áo phù hợp với anh nê đừng làm ướt quần áo nhé.”

Đợt người đàn ông kia tiến vào nhà tắm, Thẩm Y Nhiên bắt đầu trải chiếu và lấy ra một chiếc chăn bông dự phòng.

Căn nhà thuê này không lớn, chỉ khoảng mười mét vuông, như một căn phòng thuê nhỏ có nhà tắm riêng.

Khi anh ta đi ra, trên người vẫn mặc bộ quần áo cũ nhưng tóc ướt, dường như anh ta đã gội đầu.

Nhìn thấy tóc anh còn ướt, Thẩm Y Nhiên cầm khăn tắm lên nói: “Cúi người xuống.”

Người bên kia yên lặng nhìn cô.

“Tôi chỉ muốn giúp anh lau tóc thôi, tôi không có ý gì khác.” - Cô nhìn tóc anh nói: “Tóc anh còn ướt, không lau khô sẽ dễ bị cảm lạnh.”

Ánh mắt anh nhìn chằm chằm cô, một hồi lâu lại nói: “Đây là cô quan tâm tôi?”

“Ừ.” - Thẩm Y Nhiên không né tránh: “Tôi mang anh về đây, tất nhiên không muốn anh bị bệnh.”

Lông mi trên đôi mắt đào hoa run lên, anh từ từ cúi đầu xuống.

Thẩm Y Nhiên dùng khăn che tóc lại, xoa nhẹ: “Anh tên gì?”

Trầm mặc thật lâu, anh cuối cũng cũng nhả ra hai chữ: “ A Tử.”

“A Tử.” - Thẩm Y Nhiên đọc lên cái tên, hắn là một cách gọi ở nhà: “Tôi tên Thẩm Y Nhiên, anh ở đâu, người nhà ở đâu?”

“Tôi không có người nhà.”- Anh đáp.

Đôi tay Thẩm Y Nhiên khẽ dừng lại, anh ta một thân một mình sao? Đó là lý do anh ấy lưu lạc ở đầu đường.

Tuy cô có gia đình nhưng lại giống như không có gia đình, điểm khác biệt duy nhất có lẽ là cô thuê một căn phòng để ở.

“Xem ra chúng ta khá giống nhau.” - Cô cười khổ, tiếp tục giúp anh lau tóc.

Một lúc sau khi tóc đã khô, cô lấy lược giúp anh chải tóc. Khi mái tóc được chải ngược ra phía sau, để lộ vầng trán đầy dặn, Thẩm Y Nhiên phát hiện người đàn ông này đẹp trai hơn cô nghĩ rất nhiều.

“Đói không, tôi nấu chút đồ ăn cho anh nhé.” 

Nói xong cô đi nấu mì và trứng mang đến trước mặt Hàn Tử Sâm: “Đây, ăn đi, nhưng đừng ăn nhanh quá sẽ bị bỏng miệng đấy.”

Anh cúi đầu lặng lẽ ăn mì, Thẩm Y Nhiên lặng lẽ nhìn đối phương. Không biết vì sao cảm giác cô đơn khi trở về căn nhà thuê dường như không còn nữa, có phải vì đã có thêm một người nữa ở đây sao?

Sau khi người kia ăn xong, Thẩm Y Nhiên thu dọn một chút rồi quay lại giường: “Buổi tối tôi bật đèn để ngủ, anh đừng để ý.” 

Sau khi ra khỏi tù, cô luôn bất đèn để ngủ.

Hàn Tử Sâm chỉ gật đầu.

Thẩm Y Nhiên nằm trên giường, Hàn Tử Sâm nằm trên chiếc chiếu dưới đất.

Cô nhắm mắt lại và cố gắng để mình chìm vào giấc ngủ, bởi vì chẳng biết từ lúc nào cô rất sợ ngủ. Bởi vì khi ngủ cô luôn mơ về những cảnh trong lao tù, bị đánh đập, lăng mạ, tra tấn… và nổi đau rút hết mười móng tay từng tấc xương khớp bị bàn chân giẵm gãy…

Nhiều lúc cô cứ ngỡ mình sẽ chết trong lao tù.

Vậy mà đêm nay, cô ngủ đến tận bình minh và không hề gặp ác mộng như thường lệ.

Cô có chút kinh ngạc nhìn bóng lưng đang nằm trên mặt đất cạnh giường. chẳng lẽ vì người này sao, chẳng lẽ vì trong phòng không chỉ cô đơn một mình cô mà còn có người khác sao?

Cô không nhịn được bước xuống giường, ngồi xổm xuống, không nhịn được mà đặt tay lên gò má của anh, cảm nhận được hơi ấm trong lòng bàn tay mình. 

Anh ta thật sự có thật chứ không phải là tượng tưởng của cô, đêm qua cô thật sự dẫn một người vào căn nhà thuê của mình.

Khi cô định thần lại liền phát hiện anh đã tỉnh lại từ lúc nào, đôi mắt đẹp của anh đang chăm chú nhìn cô.

“Xin lỗi.” - Gương mặt cô đỏ bừng lên: “Tôi…Tôi chỉ là…à…ừ… nếu như mà anh không có chổ để đi thì có thể ở lại đây.”

Ánh mắt đen giống như đã hác thạch của anh phản chiếu gương mặt đò bừng của cô, có chút ngạc nhiên thoáng qua trong mắt anh.

“À…nếu anh không muốn thì xem như tôi chưa nói gì đi.”- Cố cắn môi nói.

Đôi môi mỏng của anh cuối cùng cũng chậm rãi và nhẹ nhàng mở ra: “Cô có muốn tôi ở lại không?”

Nếu lời này được nói bởi một người đàn ông khác, có lẽ giống như một lời tán tỉnh.

Nhưng từ trong miệng anh ta, nó giống như một câu hỏi trả lời có hoặc không, không chưa chút nào mờ ám, ngay cả ánh mắt cũng rất bình tĩnh.”

Thẩm Y Nhiên mấp máy môi: “Ừm, tôi muốn.”

Anh nhìn cô chằm chằm, sau đó đôi môi mỏng lộ ra một nụ cười nhẹ: “Được.”

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh cười, mặc dù chỉ là nụ cười nhẹ, nhưng đẹp vô cùng.

Thẩm Y Nhiên đi làm và để lại cho Hàn Tử Sâm một tờ 50k để anh tự mình mua đồ ăn.

Hàn Tử Sâm rời khỏi căn nhà thuê, bên ngoài đã có người đợi, Cao Trí nhìn thấy Hàn Tử Sâm đi ra liền cung kính nói: “Hàn gia.”

“Đi thôi.” - Hàn Tử Sâm lên xe.

Ngồi bên trong một chiếc Maybach màu đen, Hàn Tử Sâm cầm trong tay tờ 50k hơi cũ, đã nhiều năm rồi chưa ai cho anh ta tiền như thế này, hơn nữa lại là 50k.

“Hàn gia, người phụ nữ đi cùng ngài đêm hôm qua là nhân viên hợp đồng của trung tâm vệ sinh. Cô ấy đã thuê căn nhà hiện tại một tháng trước và mới ra tù hai tháng trước.” - Cao Trí vừa ngồi vào xe liền báo cáo nhưng thông tin mà đêm qua anh ta tìm thấy.

“Ra tù?”

“Vâng, cô ấy tên là Thẩm Y Nhiên, chính là người ba năm trước say rượu lái xe đụng chết Hà Dĩ Mai tiểu thư, cùng là bạn gái cũ của Tiêu Tư Vũ của Tiêu gia. Cô ấy bị kết án giam ba năm tù, và bị trao bằng luật sư.” - Cao Trí vừa nói, vừa cẩn thận quan sát biệt lộ của ông chủ nhà mình.

“Thẩm Y Nhiên…” - Hàn Tử Sâm trong miệng lẩm bẩm cái tên này, nhếch khóe môi mỏng nở một nụ cười: “Thật sự là rất thú vị.”

Trước đây cùng Hà gia kết thông gia chính là vì Hà Dĩ Mai muốn gả cho anh, Hà gia cũng là một đối tượng tốt để liên hôn, nếu như nói đời anh Hàn Tử Sâm anh nhất định phải lấy vợ, như vậy Hà Dĩ Mai cũng là một lựa chọn tốt.

Chỉ là không ngờ Hà Dĩ Mai lại bị tai nạn xe mà qua đời.

Nếu Thẩm Y Nhiên biết môi quan hệ giữa Hà Dĩ Mai và anh ta, không biết sẽ biểu lộ ra cái trạng thái gì?

Nhiều năm như vậy mới gặp lần đầu tiên, một cô gái nắm lấy tay anh đem anh về chỗ ở của cô ta, giọng nói tuy hơi run rẩy nhưng chắc nịt rằng muốn anh ta ở lại cùng.

“Cao Trí, cậu cảm thấy loại nữ nhân nào có thể xứng với tôi?” - Hàn Tử Sâm bỗng nhiên hỏi.

“À…” - Cao Trí nhất thời không biết trả lời thế nào: “Còn phải xem ngài muốn loại nữ nhân như thế nào trước, thưa Hàn gia.”

Hàn Tử Sâm nhàn nhạt nói: “Một lát mang thông tin của Thẩm Y Nhiên để trên bàn của tôi.”

“Vâng.” - Cao Trí đáp, trong lòng thầm đoán… Hàn gia đây là có hứng thú của Thẩm Y Nhiên?

Thẩm Y Nhiên tan làm, cô nhận được cuộc điện thoại từ cha mình, ông yêu cầu cô về nhà và nói rằng từ khi ra tù cô không về thắp hương cho mẹ mình.

Cô có chút lo lắng, kể từ khi cô vào tù, gia đình cô đã từ bỏ cô và không bao giờ đến thăm cô dù chỉ một lần, cô nghĩ mình và bọn người đó không còn quan hệ gì nữa.

Mẹ ruột của cô đã mất sớm khi cô mới ba tuổi. Sau ba tháng mẹ mất, cha cô cưới mẹ kế, mẹ kế lại sinh ra một cô con gái, tên là Thẩm Lạc Nhân.

Từ khi con nhỏ cô đã biết sự thiên vị, nên cô đã cố gắng rất nhiều trong việc học tập và luôn là học tỷ trong trường học.

Vậy nên cha cô từ từ cũng rất vui vẻ khoe khoang cô với tất cả mọi người rằng ông có một cô con gái học hành rất giỏi giang.

Khi cô cùng Tiêu Tư Vũ hẹn hò, đó có lẽ là thời gian tươi đẹp nhất ở nhà của cô, cha cô rất vinh dự, mẹ kế cũng đối với cô tốt hơn, ngay cả em gái khác mẹ của cô cũng lấy lòng cô.

Cô biết đó là nhờ vào Tiêu Tư Vũ, thiếu gia của tập đoàn Tiêu thị, nhưng trong lòng cô luôn mong muốn có một gia đình thật sự.

Nhưng sau một vụ tai nạn ô tô, khiến cô nhận ra, tất cả chỉ là mơ tưởng của mình.

Lúc này, tại nhà họ Thẩm, cô đang nghe mẹ kế nói về việc Thẩm Lạc Nhân đang vất vả tiến vào giới giải trí, nhưng muốn có được vai diễn tốt thì phải cần có mối quan hệ lần tiền bạc.

“Y Nhiên, con cũng biết nhà chúng ta không có nhiều tiền, nhưng em gái con bây giờ cần tiền. Liền nói con cho nhà chúng ta vay một ít tiền trước, khi nào em gái con thành công chúng ta sẽ trả lại.” - Phương Kiều tận tình nói.

“Tôi không có tiền.” - Thẩm Y Nhiên liền đáp.

Vẻ mặt Phương Kiều cứng đờ, sau đó lại khẽ mỉm cười: “Con không có tiền nhưng mà Tiêu Tư Vũ rất giàu. Con nói xem trước kia đang tốt đẹp, con gặp nạn nó liền chia tay, bây giờ không phải nó nên đền bù cho con sao?”

“Dì Phương, ba, còn có Lạc Nhân, không phải khi con xảy ra chuyện mọi người cũng trốn đi sao?”- Thẩm Y Nhiên nói.

Thẩm Chí Ninh tức giận nói: “Bây giờ mày còn dám lội tới chuyện cũ sao? Trước đây không phải do mày đụng chết người thì em gái của mày cũng đã nhận được vai nữ chính, bây giờ đã thành đại minh tinh rồi.”

Thẩm Y Nhiên khóe miệng trào phúng cười chế giễu, nhớ khi đó Thẩm Lạc Nhân được chọn là vai chính của bộ phim đó nhờ có tập đoàn Tiêu thị đầu tư, Tiêu Tư Vũ mới chỉ đình cho Thẩm Lạc Nhân nhận vai nữ chính.

Về sau cô và Tiêu Tư Vũ chia tay, tất nhiên vai nữ chính kia liền không còn.

"Chị, chị còn đang oán giận nhà chúng ta trước đây không làm gì khi chị vào tù à? -  Lăng Lạc Nhiên yếu ớt nói: "Nhưng lúc đó chị lại động vào nhà họ Hà và cả Hàn Tử Sâm. Ngay cả nhà họ Tiêu còn sợ bọn họ nên Tiêu Tư Vũ phải chia tay chị thì nhà chúng ta làm được cái gì cho chị? Nếu lúc đó chúng ta thưa kiện giúp chị, chính là muốn đắc tôi với Hà gia và cỏ Hàn Tử Sâm, gia đình ta chỉ là gia đình phổ thông, như thế nào có thể chịu nổi lửa giận của hào môn.”

"Nói cũng có lý.” - Thẩm Y Nhiên chợt mỉm cười nhẹ nhàng nhìn thẳng vào Thẩm Lạc Nhân: "Nếu như cô không thể chia sẻ khó khăn với tôi, dựa vào cái gì muốn tôi phải trả giá cho sự phú quý của các người.”

Hot

Comments

🫧amulets🇹🇭

🫧amulets🇹🇭

zị cũng nói được luôn bây

2024-05-29

1

🫧amulets🇹🇭

🫧amulets🇹🇭

trò chơi bắt đầu. mà tao thấy na9 thua gòy đó 🤣

2024-05-29

0

Trúc Sad

Trúc Sad

Tác giả viết tên nhân vật sai nhiều lần quá

2024-03-07

4

Toàn bộ
Chapter
1 Tự Làm Tự Chịu
2 Thật sự là rất thú vị.
3 A Tử - A Nhiên tỷ
4 Ai đánh cô ấy sẽ bị tàn tật tay
5 Chỉ Là Một Trò Chơi
6 Cọng Rơm Cứu Mạng
7 Vậy A Nhiên tỷ có thích tôi không?
8 Họp Lớp
9 Tiêu Tư Vũ Là Bạn Trai Cũ Của Tôi
10 “Toàn bộ gỡ xuống hết.”
11 Lật Rác Rưỡi
12 Trên Người Tôi Có Mùi
13 Cả Đời Không Nên Mang Thai
14 “Cô… sống tốt chứ?”
15 Phong Tuân Tỏ Tình
16 Tiêu Tư Vũ Phát Hiện
17 Tôi ngoại trừ A Nhiên tỷ, tôi không có nhà
18 “Hàn gia, chắc chắn ngài đã yêu Thẩm tiểu thư rồi!”
19 Thẩm Y Nhiên, khi nào tôi nên cho em biết thân phận của tôi đây?
20 Ngã Xuống Thang Cuốn
21 “Chị hận Hàn Tử Sâm?”
22 Đập Nát Chân Phải Đã Duỗi Ra
23 Chổ Dựa
24 Đan Khăn Quàng Cổ Cho A Tử
25 Mười Tám Cách Giữ Chồng
26 Diêm Vương Đòi Mạng
27 “A Tử, cuối cùng thì…cậu cũng đến rồi.”
28 “Cậu… có thật là A Tử không?”
29 “Anh rốt cuộc là ai?”
30 A Tử là Hàn Tử Sâm?
31 Chỉ Là Một Trò Chơi
32 Tỉnh Mộng
33 “Bởi vì anh không phải là A Tử.”
34 Bị Từ Chối
35 Nam Nhân Đột Nhập Lúc Nửa Đêm
36 “Thế nào, cô có muốn thử hẹn hò với tôi không?”
37 Tìm Hàn Tử Sâm Cầu Xin
38 Ghen Ghen Ghen
39 Ép Uống Rượu
40 Cô Say Hay Anh Say
41 Vụ Án Có Liên Quan Đến Anh
42 Lật Ngược Bản Án
43 Làm Diễn Viên Quần Chúng
44 Thật Trùng Hợp
45 Ở Chung Một Nhà
46 Giúp Cô Trút Giận
47 “Chỉ cần cô ấy nguyện ý gả, tôi tự nhiên sẽ nguyện ý cưới.”
48 Cuốn Album Ảnh
49 Bức Ảnh Bé Gái Mặc Váy Hoa
50 Áy Náy
51 Đi Viếng Mộ
52 Cùng Dâng Hương
53 “Em yêu tôi sao?”
54 Đùa Giỡn Tình Cảm
55 Công Việc Mới
56 Tần Giao Liên Đi Xem Mắt
57 “Y Nhiên, tha thứ cho anh.”
58 Hàn Gia Dằn Mặt Tình Địch
59 “A Nhiên tỷ, em có yêu anh không?”
60 Cuối cùng cô cũng là của anh, và anh cũng là của cô.
61 “Anh nhớ em, anh rất nhớ em…”
62 Hàn Tử Sâm Nổi Giận
63 "Y Nhiên, chúng ta kết hôn đi.”
64 Hàn Tử Sâm Lật Lại Vụ Án
65 Sẽ Không Hối Hận
66 Đời này kiếp này, tôi sẽ không sinh con cho anh.
67 Mẹ Bạch Chính Đình Dùng Tiền Ép Chia Tay
68 Hé Lộ Sự Thật
69 "Chúng ta chia tay đi.”
70 “Chỉ là…quay về nơi bắt đầu mà thôi.”
71 Chạm Mặt
72 “A Tử, em sẽ quên anh…”
73 “Đừng… thích Cố Lệ Thần, được không?”
74 “A Tử, tạm biệt.”
75 A Nhiên tỷ… lại là A Nhiên tỷ
76 A Nhiên tỷ đây là muốn mạng của tôi sao?
77 Hai Người Đàn Ông Giằng Co
78 Thẩm Y Nhiên, Anh Yêu Em
79 Từ Chối Cố Lệ Thần
80 Hối Hận
81 Một Nhà Ba Người Hạnh Phúc
82 “Y Nhiên… đừng đi… van xin em… đừng hết yêu anh…”
83 Đời Này Kiếp Này Tôi Hận Anh
84 Vạch Trần
85 Đăng Ký Kết Hôn
86 Lại Là Vạch Trần Thêm Một Sự Thật
87 “Thiên Nhu, anh yêu em.”
88 A Tử, dù anh có làm sai cái gì, em nhất định sẽ tha thứ cho anh
89 Phẫu Thuật Thành Công
90 Hàn Lão Gia Tử Qua Đời
91 Vạch Trần Sự Thật Vụ Án Năm Đó
92 Dày Vò
93 Lời Khuyên Của Tần Giao Liên
94 Đánh Cược Với Hàn Lão Gia Tử
95 Hàn Lão Gia Tử Đã Thua
96 Không Thể Yêu
97 “A Tử, em đã trở về.”
98 Cha Và Con Gái Gặp Gỡ
99 Mẹ Và Con Trai Gặp Lại
100 Gặp Lại Cố Lệ Thần
101 Một Nhà Bốn Người
102 Ôn Lại Chuyện Trước Kia
103 Ghen Ghét
104 Nguy Hiểm
105 Nguy Hiểm 2
106 Cùng sống, cùng chết…
107 Không thể… không thể yêu.
108 Ngoại Truyện 1: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
109 Ngoại Truyện 2: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
110 Ngoại Truyện 3: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
111 Ngoại Truyện 4: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
112 Ngoại Truyện 5: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
113 Ngoại Truyện 6: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
114 Ngoại Truyện 7: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
115 Ngoại Truyện 8: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
116 Ngoại Truyện 9: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
117 Ngoại Truyện 10: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
118 Ngoại truyện 11: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
119 Ngoại Truyện 12: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
Chapter

Updated 119 Episodes

1
Tự Làm Tự Chịu
2
Thật sự là rất thú vị.
3
A Tử - A Nhiên tỷ
4
Ai đánh cô ấy sẽ bị tàn tật tay
5
Chỉ Là Một Trò Chơi
6
Cọng Rơm Cứu Mạng
7
Vậy A Nhiên tỷ có thích tôi không?
8
Họp Lớp
9
Tiêu Tư Vũ Là Bạn Trai Cũ Của Tôi
10
“Toàn bộ gỡ xuống hết.”
11
Lật Rác Rưỡi
12
Trên Người Tôi Có Mùi
13
Cả Đời Không Nên Mang Thai
14
“Cô… sống tốt chứ?”
15
Phong Tuân Tỏ Tình
16
Tiêu Tư Vũ Phát Hiện
17
Tôi ngoại trừ A Nhiên tỷ, tôi không có nhà
18
“Hàn gia, chắc chắn ngài đã yêu Thẩm tiểu thư rồi!”
19
Thẩm Y Nhiên, khi nào tôi nên cho em biết thân phận của tôi đây?
20
Ngã Xuống Thang Cuốn
21
“Chị hận Hàn Tử Sâm?”
22
Đập Nát Chân Phải Đã Duỗi Ra
23
Chổ Dựa
24
Đan Khăn Quàng Cổ Cho A Tử
25
Mười Tám Cách Giữ Chồng
26
Diêm Vương Đòi Mạng
27
“A Tử, cuối cùng thì…cậu cũng đến rồi.”
28
“Cậu… có thật là A Tử không?”
29
“Anh rốt cuộc là ai?”
30
A Tử là Hàn Tử Sâm?
31
Chỉ Là Một Trò Chơi
32
Tỉnh Mộng
33
“Bởi vì anh không phải là A Tử.”
34
Bị Từ Chối
35
Nam Nhân Đột Nhập Lúc Nửa Đêm
36
“Thế nào, cô có muốn thử hẹn hò với tôi không?”
37
Tìm Hàn Tử Sâm Cầu Xin
38
Ghen Ghen Ghen
39
Ép Uống Rượu
40
Cô Say Hay Anh Say
41
Vụ Án Có Liên Quan Đến Anh
42
Lật Ngược Bản Án
43
Làm Diễn Viên Quần Chúng
44
Thật Trùng Hợp
45
Ở Chung Một Nhà
46
Giúp Cô Trút Giận
47
“Chỉ cần cô ấy nguyện ý gả, tôi tự nhiên sẽ nguyện ý cưới.”
48
Cuốn Album Ảnh
49
Bức Ảnh Bé Gái Mặc Váy Hoa
50
Áy Náy
51
Đi Viếng Mộ
52
Cùng Dâng Hương
53
“Em yêu tôi sao?”
54
Đùa Giỡn Tình Cảm
55
Công Việc Mới
56
Tần Giao Liên Đi Xem Mắt
57
“Y Nhiên, tha thứ cho anh.”
58
Hàn Gia Dằn Mặt Tình Địch
59
“A Nhiên tỷ, em có yêu anh không?”
60
Cuối cùng cô cũng là của anh, và anh cũng là của cô.
61
“Anh nhớ em, anh rất nhớ em…”
62
Hàn Tử Sâm Nổi Giận
63
"Y Nhiên, chúng ta kết hôn đi.”
64
Hàn Tử Sâm Lật Lại Vụ Án
65
Sẽ Không Hối Hận
66
Đời này kiếp này, tôi sẽ không sinh con cho anh.
67
Mẹ Bạch Chính Đình Dùng Tiền Ép Chia Tay
68
Hé Lộ Sự Thật
69
"Chúng ta chia tay đi.”
70
“Chỉ là…quay về nơi bắt đầu mà thôi.”
71
Chạm Mặt
72
“A Tử, em sẽ quên anh…”
73
“Đừng… thích Cố Lệ Thần, được không?”
74
“A Tử, tạm biệt.”
75
A Nhiên tỷ… lại là A Nhiên tỷ
76
A Nhiên tỷ đây là muốn mạng của tôi sao?
77
Hai Người Đàn Ông Giằng Co
78
Thẩm Y Nhiên, Anh Yêu Em
79
Từ Chối Cố Lệ Thần
80
Hối Hận
81
Một Nhà Ba Người Hạnh Phúc
82
“Y Nhiên… đừng đi… van xin em… đừng hết yêu anh…”
83
Đời Này Kiếp Này Tôi Hận Anh
84
Vạch Trần
85
Đăng Ký Kết Hôn
86
Lại Là Vạch Trần Thêm Một Sự Thật
87
“Thiên Nhu, anh yêu em.”
88
A Tử, dù anh có làm sai cái gì, em nhất định sẽ tha thứ cho anh
89
Phẫu Thuật Thành Công
90
Hàn Lão Gia Tử Qua Đời
91
Vạch Trần Sự Thật Vụ Án Năm Đó
92
Dày Vò
93
Lời Khuyên Của Tần Giao Liên
94
Đánh Cược Với Hàn Lão Gia Tử
95
Hàn Lão Gia Tử Đã Thua
96
Không Thể Yêu
97
“A Tử, em đã trở về.”
98
Cha Và Con Gái Gặp Gỡ
99
Mẹ Và Con Trai Gặp Lại
100
Gặp Lại Cố Lệ Thần
101
Một Nhà Bốn Người
102
Ôn Lại Chuyện Trước Kia
103
Ghen Ghét
104
Nguy Hiểm
105
Nguy Hiểm 2
106
Cùng sống, cùng chết…
107
Không thể… không thể yêu.
108
Ngoại Truyện 1: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
109
Ngoại Truyện 2: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
110
Ngoại Truyện 3: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
111
Ngoại Truyện 4: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
112
Ngoại Truyện 5: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
113
Ngoại Truyện 6: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
114
Ngoại Truyện 7: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
115
Ngoại Truyện 8: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
116
Ngoại Truyện 9: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
117
Ngoại Truyện 10: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
118
Ngoại truyện 11: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
119
Ngoại Truyện 12: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play