Chỉ Là Một Trò Chơi

Cô đợi đến 9h tối cũng không thấy A Tử trở về, trong lòng có chút lo lắng, A Tử ngay cả điện thoại cũng không có nên cô không biết như thế nào tìm người.

Thẩm Y Nhiên liền chạy ra ngoài nhà thuê, đi đến đầu con hẻm cô không ngừng nhìn xung quanh.

Không biết là qua bao lâu, cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đang đi về phía con hẻm.

“A Tử.” - Thẩm Y Nhiên không ngungwg reo vui.

Hàn Tử Sâm nhìn thấy bóng người đang chạy về phía mình, không khỏi có chút giật mình. Cô chạy rất nhanh, thở hổn hển, mặt đỏ bừng vì lạnh nhưng đôi mắt đen láy sáng ngời.

“A Tử, tốt quá, cuối cùng cậu cũng về rồi.” - Cô vui vẻ nói.

“A Nhiên tỷ là… đang chờ tôi sao?” - Anh nhìn cô hỏi, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua má cô, hơi lạnh truyền vào đầu ngón tay, xem ra cô đã ở bên ngoài rất lâu rồi.

“Đúng rồi, A Tử muộn như vậy chưa về, tôi rất lo lắng. Thật tốt, cậu đã bình an trở về.” - Cô cười nói.

Ánh mắt anh khẽ chớp, cô là lo lắng cho A Tử chứ không phải Hàn Tử Sâm của Hàn thị tập đoàn. Chỉ là không biết tương lại cô biết hắn là Hàn Tử Sâm, có còn lo lắng cho hắn không.

Anh nhếch môi nói: “Phát tờ rơi hơi muộn, tay A Nhiên tỷ lạnh quá, tôi giúp A Nhiên tỷ xoa tay cho ấm nhé.” - Anh vừa nói vừa nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô để bên trong lòng bàn tay lớn của mình, học như cô lần trước làm, xoa xoa mu bàn tay của cô.

Thẩm Y Nhiên cảm thấy lòng bàn tay ấm dần lên, rõ ràng một buổi tối mùa đông lạnh như vậy, nhưng lại… thật ấm áp.

“A Tử, có cậu thật tốt.” - Cô nhỏ giọng.

Khóe mội hắn cong cong: “A Nhiên tỷ nhớ ghi nhớ lời này, hy vong tương lai đừng hối hận khi đã từng nói như vậy.”

“Nhất định không hối hận đâu.” - Thẩm Y Nhiên nắm lấy tay Hàn Tử Sâm: “Được rồi, chúng ta vào nhà hâm đồ ăn nhé.” - Cô kéo anh đi vào con hẻm, lúc này không chú ý ở góc đường có một chiếc xe hơi màu đen.

Lúc này Cao Trí trên xe mở to mắt nhìn sự việc vừa xảy ra, Hàn gia đang hành động động tác sưởi ấm tay cho một cô gái?

Theo Hàn Tử Sâm từ nhỏ, hắn chưa bao giờ nhìn thấy ông chỉ làm điều đó với bất cứ ai, kể cả là hôn thê Hà Dĩ Mai kia. vậy là ông chủ lại làm nó với Thẩm  Y Nhiên, thủ phạm đã gây ra tai nạn xe cho Hà Dĩ Mai!

Lại nói mấy ngày trước Hàn gia đích thân đến của câu lạc bộ để tìm Thẩm Y Nhiên mang về, Cao Trí cảm thấy đầu óc có chút mơ hồ, cuối cùng thì Thẩm Y Nhiên chiếm bao nhiêu vị trí trong lòng Hàn gia?

Ngày hôm sau, Cao Trí mang báo cáo lịch trình và công việc vào văn phòng tổng giám đốc, ánh mắt hắn không khỏi liếc nhìn bàn tay của Hàn Tử Sâm.

Những khớp nối rõ ràng khiến bàn tay cực kỳ nổi bật và đẹp mắt. Cao Trí từng chứng kiến bàn tay này không thương tiếc bóp cổ người khác khiến đối phương suýt chết, hoặc để máu nhỏ giọt khắp ngón tay khiến người ta nổi da gà, chỉ là tuyệt nhiên mang đi sưởi ấm cho một nữ nhân khác, đặc biệt là một nữ nhân đã ngồi tù là điều chưa từng có.

“Tay của tôi làm sao?” - Thanh âm của Hàn Tử Sâm chợt vang lên bên tai Cao Trí.

“À…không có gì.” - Cao Trí nhanh chóng lấy lại tỉnh táo, nhìn đi chỗ khác, lấy một tấm thiệp mời đặt lên bàn Hàn Tử Sâm: “Đây là thiệp mời của Hà gia, hai tuần nữa Hạ gia và Tiêu gia sẽ kết thông gia, Hà Dĩ Nguyệt và Tiêu Tư Vũ sẽ đính hôn, chủ tịch Hà hy vọng ngài sẽ đến tham gia.”

“Đính hôn.” - Hàn Tử Sâm liếc mắt nhìn tấm thiệp trên bàn.

Hắn tự nhiên hiểu rõ dụng ý của tấm thiệp mời này. Dù sao vị hôn thê đã chết của hắn là Hà Dĩ Mai chính là vì bạn gái cũ của Tiêu Tư Vũ đâm xe chết, Hà gia là muốn xem thái độ của hắn: “Vậy thì đi xem một chút.”

Cao Trí liền đánh dấu lại lịch trình.

Buổi chiều, Cao Trí đưa Hàn Tử Sâm đến một bệnh viện tư nhân trong thành phố, nơi dành cho giới thượng lưu đến chữa bệnh.

Cao Trí đứng bên ngoài phòng bệnh, Hàn Tử Sâm mở cửa phòng bệnh chậm rãi đi vào.

Bên trong là người đàn ông từng làm mưa làm gió ở Nam thành, nhưng đứa con trai duy nhất của ông lão lại vì một nữ nhân mà bỏ nhà rời đi. Kết quả, rất nhiều năm sau trở về chỉ còn một nắm tro tàn và một đứa trẻ.

Trong phòng bệnh, Hàn Tử Sâm nhìn người đàn ông mà hắn gọi là ông nội, mặc quần áo bệnh nhân, đang nằm trên giường, mu bàn tay có ống truyền dịch, co thể ngày càng yếu đi.

“Con tới rồi à.” - Hàn lão gia tử nhìn đứa cháu trai duy nhất của mình.

“Vâng, con vừa tới.” - Hàn Tử Sâm đáp.

Hai người cứ như vậy đối mặt nhau, bọn họ dường như rất quen thuộc với sự im lặng này.

Qua một hồi lâu, Hàn lão gia tử phá vỡ sự im lặng: “Ta nghe thư ký nói rằng nhà họ Hà và nhà họ Tiêu sắp liên hôn.” - Dù nằm ở bệnh viện nhưng thứ ký của ông ấy vẫn báo cáo cho ông ta một số chuyện quan trọng mỗi ngày.

“Hai tuần nữa đính hôn, đã phát thiệp mời.” - Hàn Tử Sâm đáp,

“Con dụ định đi?”

“Tại sao không đi?” - Hắn hỏi ngược lại.

Ánh mắt Hàn lão gia tử nhìn chằm chằm vào cháu trai mình, một lúc sau đột nhiên cười nói: “Tốt lắm, tốt lắm, con không giống cha của con.”

Hàn Tử Sâm hiểu được ngụ ý của Hàn lão gia tử: “Đúng, con không phải ông ta, cũng sẽ không giống ông ta.”

Hàn lão gia tử đột nhiên bắt lấy tay Hàn Tử Sâm, bàn tay nhăn đi nhưng tựa như dùng hết sức nắm chặt: “Nhớ kỹ lời còn nói hôm nay, mãi mãi đừng học theo bộ dạng của nó, nếu nó trước kia chịu nghe lời ta cũng sẽ không…”

Hàn lão gia tử nghiến răng nghiến lợi, trong mắt hiện lên tia hận ý, ngón tay siết chặt cổ tay đối phương, để lại vết đỏ đậm.

Hàn Tử Sâm tựa hồ không cảm thấy đau đớn, khóe môi chậm rãi dâng lên một nụ cười giễu cợt. Hắn sẽ không vì một nữ nhân, mang chính bản thân mình để trả giá. Càng không thể vì một nữ nhân, hèn mọn nằm sâu dưới lòng đất.

Rời khỏi bệnh viện, Cao Trí hỏi: “Hàn gia, ngài bây giờ về biệt thư hay là…”

“Trờ về khi nhà ở bên kia đi.” - Hàn Tử Sâm thản nhiên nói.

Cao Trí liền hiểu đó chính là căn nhà thuê của Thẩm Y Nhiên, không biết ông chủ của mình dự định ở trong căn nhà thuê nhỏ đó bao lâu.

Trên đường đi, ngay khi dừng đèn đỏ ở một ngã tư, Cao Trí đột nhiên nói: “Hàn gia, bên đường là cô Thẩm.”

Hàn Tử Sâm hơi quay đầu nhìn lại, nhìn thấy một thân ảnh gầy gò cầm chổi quét rác ở ven đường. Trên người cô mặc một bộ quần áo lao động, buộc tóc đuôi ngựa đơn giản, vì thời tiết mùa đông khá lạnh nê hơi thở của cô đều đầy khói trắng.

Ngay lúc này, một chiếc xe điện dường như vì đuổi theo đèn xanh mà lao rất nhanh về phía Thẩm Y Nhiên, xẹt qua bên người cô. Thẩm Y Nhiên chân bị xe điện cán sượt qua khiến cô ngã xuống đất.

Nhưng người đi xe đạp điện thậm chí không dừng lại mà còn chạy thẳng.

Cảnh này, cả Hàn Tử Sâm và Cao Trí đều nhìn thấy.

“Hàn gia, ngài có muốn tìm ra người chạy xe đạp điện kia và truy cứu trách nhiệm của hắn không?” - Cao Trí hỏi, hắn đoán ông chủ chắc chắn ông chủ có ý với Thẩm Y Nhiên.

Hàn Tử Sâm chăm chú nhìn cô gái bị té ngã dưới đất ở bên ngoài kính ô tô, giọng nói của Hàn lão gia tử văng vẳng bên tai: “Nhớ kỹ lời còn nói hôm nay, mãi mãi đừng học theo bộ dạng của nó…”

Hắn tuyệt đối sẽ không giống như cha của hắn. Hiện tại chỉ là một trò chơi mà thôi, và bây giờ hắn không phải A Tử, làm sao hắn có thể để ý đến một nhân viên vệ sinh như Thẩm Y Nhiên?

“Không liên quan.” - Hàn Tử Sâm thu hồi ánh mắt, bình tĩnh nói.

Cao Trí có chút kinh ngạc, chẳng lẽ hắn đoán sai rồi, Hàn gia căn bản không để ý tới Thẩm Y Nhiên.

Đèn đỏ đã chuyển sang xanh, chiếc xe hơi đắt tiền lẳng lặng rời đi.

Buổi tối, Thẩm Y Nhiên chân thấp chân cao quay trở về nhà thuê, vừa vào cửa đã nhìn thấy một bóng người ngồi dưới ánh đèn.

“A Nhiên tỷ về rồi.” - Người bên trong nhà đứng lên đón cô.

Trong phút chốc, tất cả lạnh lẽo trong lòng cô tan biến, hóa ra với cô chỉ cần có người ở nhà đợi cô quay về, mặc dù ngôi nhà rất nhỏ và đơn sơ.

“Ừm, tôi đã trở về.” - Cô nhẹ nhàng nở nụ cười: “Cậu đói bụng lắm rồi phải không, tôi có mua hai phần cơm, đợi tôi nấu chút canh chúng ta cùng ăn cơm.”

“Ừm.” - Anh gật đầu đồng ý, liền nhìn thấy cô đi vào phòng bếp chuẩn bị rửa rau củ.

“Chân của A Nhiên tỷ làm sao vậy?” - Anh biết rõ còn hỏi.

“Tôi sơ ý bị ngã một chút, không sao đâu, một lát nữa bôi chút dầu liền không sao.” - Cô nhẹ nhàng nói, nhưng mỗi bước chân đều khiến cô thay đổi gương mặt, trên trán có lớp mồ hôi mỏng.

Hàn Tử Sâm cắn môi nhìn cô: “Vậy bây giờ bôi luôn đi.”

Anh duỗi bàn tay to lớn ra, kéo cô lại, sau đó vén gấu quần cô lên. Hàn Tử Sâm nhìn thấy một cục u rõ ràng hiện lên sau lớp vớ che chắn lại.

Anh đưa tay kéo chiếc vớ xuống, vết sưng tấy thâm tím ở mắt cá chân của cô lập tức lọt vào mắt anh.

Anh rõ ràng nghĩ mình sẽ không quan tâm, cho dù chân cô bị gãy anh cũng sẽ thờ ơ, nhưng vì sao khi nhìn thấy vết thâm tím ở chân cô, lồng ngực anh lại rất khó chịu.

“Không sao đâu, dùng dầu nóng xoa lên sẽ ổn thôi.” -Cô ngượng ngùng cố gắn rút chân ra khỏi bàn tay to lớn của anh, nhưng những ngón tay kia đang giữ chặt nó khiến cô không thể cử động được.

Sự im lặng tràn ngập không khí.

“Dầu ở đâu?” - Hàn Tử Sâm đột nhiên nói.

“Ở…ở tủ thuốc đầu giường.” - Thẩm Y Nhiên đáp.

Bỗng nhiên Hàn Tử Sâm bế cô lên, lại đặt cô xuống giường mở tủ thuốc tìm kiếm chai dầu mà cô nói.

Anh ngồi trên giường, đặt bàn chân bị thương của cô lên đùi, dùng đầu ngón tay ấn vào chỗ sưng tím.

Xương không có vấn đề gì, xem ra là một vết thương ngoài da, Hàn Tử Sâm đổ dầu ra tay, bắt đầu xoa xoa chỗ sưng đỏ của cô.

Lực xoa của anh không nhẹ, nhưng chỉ thấy cô cắn răng không kêu lên đau đớn.

“Không đâu sao, A Nhiên tỷ.” - Anh hỏi, vì nếu là cô gái khác chỉ sợ là kêu đau từ lâu rồi.

“Không sao đâu.” - Cô hít một hơi rồi nói: “Cơn đau này so với trước kia khi ở…” - Thanh âm của cô dừng lại một chút, nhưng không nói được hai chữ “lao tù” mà chỉ nói tiếp: “so với trước kia bị đau, còn nhẹ hơn nhiều.”

Hàn Tử Sâm đưa mắt nhìn Thẩm Y Nhiên, hắn tự nhiên biết điều cô không muốn nói ra là cái gì.

Khi cô ngồi tù, dù hắn thờ ơ không có bất cứ hành động gì thì nhà họ Hà cũng sẽ hành động, còn một số người muốn lấy lòng Hà gia mà hành động. Thời gian trong tù của cô, so với người bình thường sợ là rất thê thảm.

“Cỏ vẻ A Nhiên tỷ trước đây đã phải chịu đựng rất nhiều đau khổ.”- Anh nhỏ giọng.

“Đều đã qua rồi.” - Thẩm Y Nhiên đáp, cô cảm giác sau khi xoa bóp, sự đau đớn dần tiêu tan, thay vào đó là cảm giác ấm áp dễ chịu.

“A Tử, cảm ơn cậu… cậu là người tốt.” - Cô mỉm cười với anh.

Người tốt? Khóe môi hắn khẽ cong lên. Ngoài kia bao nhiêu người khen ngợi và lấy lòng hắn, cũng chưa ai dùng từ “Người tốt” để miêu tả hắn, cuộc sống và hành vi của anh chưa bao giờ liên quan đến chữ “người tốt.”

“A Nhiên tỷ thật sự cho rằng tôi là người tốt sao?”

“Ừm, A Tử nhà chúng ta đương nhiên là người tốt.” - Cô nói rất tự nhiên, như thể trong mắt cô, anh là người tốt, một em trai tốt.

“Nếu có một ngày, A Nhiên tỷ phát hiện tôi không phải là người tốt, chị có thất vọng không?” - Hàn Tử Sâm hỏi.

“Chỉ cần cậu không làm chuyện phi pháp hay phạm tội thì tôi sẽ không thất vọng.” - Cô mỉm cười nói, xỏ tất và mang giày lại, đi về phía bàn vuông nhỏ.

Khóe môi hắn cong lên, nhìn bóng lưng của cô, ánh mắt chuyển động, nhỏ giọng thì thầm: “Vậy A Nhiên tỷ sau này cũng đừng nên thất vọng.”

Kể từ khi xảy ra chuyện ở câu lạc bộ, Thẩm Lạc Nhân luôn cảm thấy bất an, đặc biệt là sự biến mất của phó đạo diễn Hạ, hôm sau ngay cả đạo diễn hạ cũng bị thay thế toàn bộ.

Thêm mấy ngày, Thẩm Lạc Nhân nghe tin phó đạo diễn Hạ bị thương nằm viện, tay phải dường như bị phế, trở thành tàn tật. Thẩm Lạc Nhân chết lặng, bàn tay đó dường như đã tát Thẩm Y Nhiên một cái.

Cô nhớ lại đêm đó sau khi nghe điện thoại, phó đạo diễn Hạ mắng chửi và nói Thẩm Y Nhiên có người chống lưng phía sau. Nhưng nếu có người chống lưng, sao cô ta vẫn làm nghề quét rác?

Thẩm Lạc Nhân không nhịn được liền nói chuyện ngày đó cho ba mẹ mình biết. Thẩm Chí Ninh nghe được liền trừng mắt với Thẩm Lạc Nhân: “Sao con có thể mang chị gái con làm việc này, chúng ta dù sao cũng là…”

“Cùng lắm chỉ là tiếp một ly rượu. Hơn nữa Lạc Nhân cũng là vì nhà họ Thẩm, con bé nổi tiếng chúng ta mới tốt hơn. Không lẽ lại dựa vào đứa con gái riêng ngồi tù của ông.” - Phương Kiều ngắt lời.

Thẩm Chí Ninh nghe vậy, sắc mặt tối sầm nhưng lại không nói gì nữa.

“Ba, chị có phải đã tìm được chổ dựa nào không, bằng không tại sao phó đạo diễn Hạ lại dễ dàng để chị ấy đi, còn bây giờ bàn tay đã bị phế mất.” - Thẩm Lạc Nhân hỏi.

Mà Thẩm Chí Ninh làm sao biết được.

Hot

Comments

Thỏ Con 🐰

Thỏ Con 🐰

ảnh yêu rồi mà ảnh ko nhận ra thoii

2024-07-08

1

🫧amulets🇹🇭

🫧amulets🇹🇭

nhà dột từ nóc

2024-05-29

1

🫧amulets🇹🇭

🫧amulets🇹🇭

chấp niệm nấu canh quá chèn ơi.... canh cà chua trứng. nhưng mà t thích canh này. thêm mấy cọng cần cho thơm 👏👏👏

2024-05-29

1

Toàn bộ
Chapter
1 Tự Làm Tự Chịu
2 Thật sự là rất thú vị.
3 A Tử - A Nhiên tỷ
4 Ai đánh cô ấy sẽ bị tàn tật tay
5 Chỉ Là Một Trò Chơi
6 Cọng Rơm Cứu Mạng
7 Vậy A Nhiên tỷ có thích tôi không?
8 Họp Lớp
9 Tiêu Tư Vũ Là Bạn Trai Cũ Của Tôi
10 “Toàn bộ gỡ xuống hết.”
11 Lật Rác Rưỡi
12 Trên Người Tôi Có Mùi
13 Cả Đời Không Nên Mang Thai
14 “Cô… sống tốt chứ?”
15 Phong Tuân Tỏ Tình
16 Tiêu Tư Vũ Phát Hiện
17 Tôi ngoại trừ A Nhiên tỷ, tôi không có nhà
18 “Hàn gia, chắc chắn ngài đã yêu Thẩm tiểu thư rồi!”
19 Thẩm Y Nhiên, khi nào tôi nên cho em biết thân phận của tôi đây?
20 Ngã Xuống Thang Cuốn
21 “Chị hận Hàn Tử Sâm?”
22 Đập Nát Chân Phải Đã Duỗi Ra
23 Chổ Dựa
24 Đan Khăn Quàng Cổ Cho A Tử
25 Mười Tám Cách Giữ Chồng
26 Diêm Vương Đòi Mạng
27 “A Tử, cuối cùng thì…cậu cũng đến rồi.”
28 “Cậu… có thật là A Tử không?”
29 “Anh rốt cuộc là ai?”
30 A Tử là Hàn Tử Sâm?
31 Chỉ Là Một Trò Chơi
32 Tỉnh Mộng
33 “Bởi vì anh không phải là A Tử.”
34 Bị Từ Chối
35 Nam Nhân Đột Nhập Lúc Nửa Đêm
36 “Thế nào, cô có muốn thử hẹn hò với tôi không?”
37 Tìm Hàn Tử Sâm Cầu Xin
38 Ghen Ghen Ghen
39 Ép Uống Rượu
40 Cô Say Hay Anh Say
41 Vụ Án Có Liên Quan Đến Anh
42 Lật Ngược Bản Án
43 Làm Diễn Viên Quần Chúng
44 Thật Trùng Hợp
45 Ở Chung Một Nhà
46 Giúp Cô Trút Giận
47 “Chỉ cần cô ấy nguyện ý gả, tôi tự nhiên sẽ nguyện ý cưới.”
48 Cuốn Album Ảnh
49 Bức Ảnh Bé Gái Mặc Váy Hoa
50 Áy Náy
51 Đi Viếng Mộ
52 Cùng Dâng Hương
53 “Em yêu tôi sao?”
54 Đùa Giỡn Tình Cảm
55 Công Việc Mới
56 Tần Giao Liên Đi Xem Mắt
57 “Y Nhiên, tha thứ cho anh.”
58 Hàn Gia Dằn Mặt Tình Địch
59 “A Nhiên tỷ, em có yêu anh không?”
60 Cuối cùng cô cũng là của anh, và anh cũng là của cô.
61 “Anh nhớ em, anh rất nhớ em…”
62 Hàn Tử Sâm Nổi Giận
63 "Y Nhiên, chúng ta kết hôn đi.”
64 Hàn Tử Sâm Lật Lại Vụ Án
65 Sẽ Không Hối Hận
66 Đời này kiếp này, tôi sẽ không sinh con cho anh.
67 Mẹ Bạch Chính Đình Dùng Tiền Ép Chia Tay
68 Hé Lộ Sự Thật
69 "Chúng ta chia tay đi.”
70 “Chỉ là…quay về nơi bắt đầu mà thôi.”
71 Chạm Mặt
72 “A Tử, em sẽ quên anh…”
73 “Đừng… thích Cố Lệ Thần, được không?”
74 “A Tử, tạm biệt.”
75 A Nhiên tỷ… lại là A Nhiên tỷ
76 A Nhiên tỷ đây là muốn mạng của tôi sao?
77 Hai Người Đàn Ông Giằng Co
78 Thẩm Y Nhiên, Anh Yêu Em
79 Từ Chối Cố Lệ Thần
80 Hối Hận
81 Một Nhà Ba Người Hạnh Phúc
82 “Y Nhiên… đừng đi… van xin em… đừng hết yêu anh…”
83 Đời Này Kiếp Này Tôi Hận Anh
84 Vạch Trần
85 Đăng Ký Kết Hôn
86 Lại Là Vạch Trần Thêm Một Sự Thật
87 “Thiên Nhu, anh yêu em.”
88 A Tử, dù anh có làm sai cái gì, em nhất định sẽ tha thứ cho anh
89 Phẫu Thuật Thành Công
90 Hàn Lão Gia Tử Qua Đời
91 Vạch Trần Sự Thật Vụ Án Năm Đó
92 Dày Vò
93 Lời Khuyên Của Tần Giao Liên
94 Đánh Cược Với Hàn Lão Gia Tử
95 Hàn Lão Gia Tử Đã Thua
96 Không Thể Yêu
97 “A Tử, em đã trở về.”
98 Cha Và Con Gái Gặp Gỡ
99 Mẹ Và Con Trai Gặp Lại
100 Gặp Lại Cố Lệ Thần
101 Một Nhà Bốn Người
102 Ôn Lại Chuyện Trước Kia
103 Ghen Ghét
104 Nguy Hiểm
105 Nguy Hiểm 2
106 Cùng sống, cùng chết…
107 Không thể… không thể yêu.
108 Ngoại Truyện 1: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
109 Ngoại Truyện 2: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
110 Ngoại Truyện 3: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
111 Ngoại Truyện 4: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
112 Ngoại Truyện 5: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
113 Ngoại Truyện 6: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
114 Ngoại Truyện 7: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
115 Ngoại Truyện 8: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
116 Ngoại Truyện 9: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
117 Ngoại Truyện 10: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
118 Ngoại truyện 11: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
119 Ngoại Truyện 12: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
Chapter

Updated 119 Episodes

1
Tự Làm Tự Chịu
2
Thật sự là rất thú vị.
3
A Tử - A Nhiên tỷ
4
Ai đánh cô ấy sẽ bị tàn tật tay
5
Chỉ Là Một Trò Chơi
6
Cọng Rơm Cứu Mạng
7
Vậy A Nhiên tỷ có thích tôi không?
8
Họp Lớp
9
Tiêu Tư Vũ Là Bạn Trai Cũ Của Tôi
10
“Toàn bộ gỡ xuống hết.”
11
Lật Rác Rưỡi
12
Trên Người Tôi Có Mùi
13
Cả Đời Không Nên Mang Thai
14
“Cô… sống tốt chứ?”
15
Phong Tuân Tỏ Tình
16
Tiêu Tư Vũ Phát Hiện
17
Tôi ngoại trừ A Nhiên tỷ, tôi không có nhà
18
“Hàn gia, chắc chắn ngài đã yêu Thẩm tiểu thư rồi!”
19
Thẩm Y Nhiên, khi nào tôi nên cho em biết thân phận của tôi đây?
20
Ngã Xuống Thang Cuốn
21
“Chị hận Hàn Tử Sâm?”
22
Đập Nát Chân Phải Đã Duỗi Ra
23
Chổ Dựa
24
Đan Khăn Quàng Cổ Cho A Tử
25
Mười Tám Cách Giữ Chồng
26
Diêm Vương Đòi Mạng
27
“A Tử, cuối cùng thì…cậu cũng đến rồi.”
28
“Cậu… có thật là A Tử không?”
29
“Anh rốt cuộc là ai?”
30
A Tử là Hàn Tử Sâm?
31
Chỉ Là Một Trò Chơi
32
Tỉnh Mộng
33
“Bởi vì anh không phải là A Tử.”
34
Bị Từ Chối
35
Nam Nhân Đột Nhập Lúc Nửa Đêm
36
“Thế nào, cô có muốn thử hẹn hò với tôi không?”
37
Tìm Hàn Tử Sâm Cầu Xin
38
Ghen Ghen Ghen
39
Ép Uống Rượu
40
Cô Say Hay Anh Say
41
Vụ Án Có Liên Quan Đến Anh
42
Lật Ngược Bản Án
43
Làm Diễn Viên Quần Chúng
44
Thật Trùng Hợp
45
Ở Chung Một Nhà
46
Giúp Cô Trút Giận
47
“Chỉ cần cô ấy nguyện ý gả, tôi tự nhiên sẽ nguyện ý cưới.”
48
Cuốn Album Ảnh
49
Bức Ảnh Bé Gái Mặc Váy Hoa
50
Áy Náy
51
Đi Viếng Mộ
52
Cùng Dâng Hương
53
“Em yêu tôi sao?”
54
Đùa Giỡn Tình Cảm
55
Công Việc Mới
56
Tần Giao Liên Đi Xem Mắt
57
“Y Nhiên, tha thứ cho anh.”
58
Hàn Gia Dằn Mặt Tình Địch
59
“A Nhiên tỷ, em có yêu anh không?”
60
Cuối cùng cô cũng là của anh, và anh cũng là của cô.
61
“Anh nhớ em, anh rất nhớ em…”
62
Hàn Tử Sâm Nổi Giận
63
"Y Nhiên, chúng ta kết hôn đi.”
64
Hàn Tử Sâm Lật Lại Vụ Án
65
Sẽ Không Hối Hận
66
Đời này kiếp này, tôi sẽ không sinh con cho anh.
67
Mẹ Bạch Chính Đình Dùng Tiền Ép Chia Tay
68
Hé Lộ Sự Thật
69
"Chúng ta chia tay đi.”
70
“Chỉ là…quay về nơi bắt đầu mà thôi.”
71
Chạm Mặt
72
“A Tử, em sẽ quên anh…”
73
“Đừng… thích Cố Lệ Thần, được không?”
74
“A Tử, tạm biệt.”
75
A Nhiên tỷ… lại là A Nhiên tỷ
76
A Nhiên tỷ đây là muốn mạng của tôi sao?
77
Hai Người Đàn Ông Giằng Co
78
Thẩm Y Nhiên, Anh Yêu Em
79
Từ Chối Cố Lệ Thần
80
Hối Hận
81
Một Nhà Ba Người Hạnh Phúc
82
“Y Nhiên… đừng đi… van xin em… đừng hết yêu anh…”
83
Đời Này Kiếp Này Tôi Hận Anh
84
Vạch Trần
85
Đăng Ký Kết Hôn
86
Lại Là Vạch Trần Thêm Một Sự Thật
87
“Thiên Nhu, anh yêu em.”
88
A Tử, dù anh có làm sai cái gì, em nhất định sẽ tha thứ cho anh
89
Phẫu Thuật Thành Công
90
Hàn Lão Gia Tử Qua Đời
91
Vạch Trần Sự Thật Vụ Án Năm Đó
92
Dày Vò
93
Lời Khuyên Của Tần Giao Liên
94
Đánh Cược Với Hàn Lão Gia Tử
95
Hàn Lão Gia Tử Đã Thua
96
Không Thể Yêu
97
“A Tử, em đã trở về.”
98
Cha Và Con Gái Gặp Gỡ
99
Mẹ Và Con Trai Gặp Lại
100
Gặp Lại Cố Lệ Thần
101
Một Nhà Bốn Người
102
Ôn Lại Chuyện Trước Kia
103
Ghen Ghét
104
Nguy Hiểm
105
Nguy Hiểm 2
106
Cùng sống, cùng chết…
107
Không thể… không thể yêu.
108
Ngoại Truyện 1: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
109
Ngoại Truyện 2: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
110
Ngoại Truyện 3: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
111
Ngoại Truyện 4: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
112
Ngoại Truyện 5: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
113
Ngoại Truyện 6: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
114
Ngoại Truyện 7: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
115
Ngoại Truyện 8: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
116
Ngoại Truyện 9: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
117
Ngoại Truyện 10: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
118
Ngoại truyện 11: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
119
Ngoại Truyện 12: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play