Lật Rác Rưỡi

“Y Nhiên, em dọn rác ngay cạnh thùng rác đi, xe chở rác sẽ đến ngay thôi.” - Chị Hứa nói với Thẩm Y Nhiên.

“Vâng.” - Cô gật đầu, đi đến thùng rác và bắt đầu quét dọn xung quanh.

Đột nhiên đập vào mắt cô là một đôi giày hàng hiệu thời trang xa xỉ, trước kia cô đã từng nhìn thấy rất nhiều thương hiệu, cô đương nhiên biết riêng đôi giày này giá trị cũng bằng một năm tiền lương của cô.

Thẩm Y Nhiên ngẩng đầu lên, khuôn mặt xinh đẹp không tỳ vết của Hà Dĩ Nguyệt đập vào mắt cô.

Hà Dĩ Nguyệt vẫn là bộ dạng như lần đầu Thẩm Y Nhiên nhìn thấy, vẻ ngoài lộng lẫy, trang điểm tinh tế, quần áo hàng hiệu, cô ta là ngôi sao điện ảnh sáng giá nhất Nam thành.

Ngay cả khi cô ta đến nhà lao để rút móng tay Thẩm Y Nhiên, cô ta vẫn ăn mặc sang trọng và đẹp đẽ dù là nó không hề phù hợp của bóng tối ngục tù.

Mà chính là một tiểu thư khuê cát danh giá ở xã hội, trong mắt người khác chỉ là thuần khiết và tôn quý, lại ra lệnh rút móng tay cay nghiệt và hành hình tàn nhẫn đến như vậy.

Đó là một cơn ác mộng đối với Thẩm Y Nhiên.

Bên cạnh Hà Dĩ Nguyệt là cô bạn thân Liễu Giai Mộng, nhìn thấy Thẩm Y Nhiên liền giễu cợt: “Tôi tưởng là ai, Dĩ Nguyệt, đây không phải là hung thủ giết chết chị gái cậu sao, đúng là không nhận được quả báo sao, sao có thể ở đây làm công nhân vệ sinh.”

Thẩm Y Nhiên sắc mặt tái nhợt, không nói gì cúi đầu dọn dẹp đống rác ngoài đường.

“Thật đúng là mặt dày, nếu tôi say rượu lái xe đâm chết chị gái người khác, bây giờ nhìn thấy em gái của cô ấy, tôi sẽ quỳ xuống khóc lóc xin tha thư. Có người vậy mà vẫn làm như không có chuyện gì xảy ra.” - Liễu Giai Mộng tiếp tục mỉa mai 

Thẩm Y Nhiên hít vào một hơi, chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn hai người bọn họ: “Tôi đã trả giá rồi.”

Vì một tội danh bịa đặt, cô phải ngồi tù ba năm, thu hồi bằng luật sư, phải chịu tra tấn trong tù, sau khi ra tù chỉ có thể làm công nhân vệ sinh.

Cuộc đời cô như lật sang một trang sách tối tăm và cái giá cô phải trả quả đắt.

“Trả giá? Cô ngồi tù chỉ ba năm, và cô dám nói mình đã trả giá rồi?” - Hà Dĩ Nguyệt lạnh lùng nói: “Thẩm Y Nhiên, chị gái của tôi đã mất đi mạng sống.”

“Vậy bây giờ cô muốn gì?” - Thẩm Y Nhiên hỏi, dù sao những thứ tồi tệ nhất cuộc đời đều đã trải qua, bây giờ cô chẳng còn gì để mất cả.

Hà Dĩ Nguyệt nhìn chằm chằm vào bàn tay của Thẩm Y Nhiên, một đôi tay thô ráp và xấu xí.

Hà Dĩ Nguyệt còn nhớ lần đầu tiên nhìn thấy Thẩm Y Nhiên, cô ta vo cùng kinh ngạc với bàn tay của Thẩm Y Nhiên, trắng mịn nõn nà, móng tay được chăm sóc cẩn thận, đặc biệt khi cầm bút còn mê người hơn.

Nhưng bây giờ bàn tay kia đã không còn cầm bút nữa, thay vào đó là một cây chổi thô kệch và bẩn thỉu.

“Xem ra tay của cô vẫn chưa bị phế.” - Hà Dĩ Nguyệt hừ lạnh: “Trước kia đối với cô thật quá nhẹ tay.”

Thẩm Y Nhiên cứng lại, hai tay siết chặt cán chổi.

“Thẩm Y Nhiên, cô tốt nhất nên trốn như một con chuột ngoài đường, đừng có lởn vởn trước mặt Tiêu Tư Vũ. Nếu còn làm ảnh hưởng đến chúng tôi, đôi bàn tay của cô sẽ không thể cầm được cái chổi nữa.”

Sau khi biết vụ việc biển quảng cáo là do Hàn Tử Sâm cho gỡ xuống, nhà họ Tiêu vừa sợ hãi vừa lo lắng có phải vì cái chết của Hà Dĩ Mai mà Hàn Tử Sâm giận lây sang Tiêu gia hay không?

Vốn cho rằng Hàn Tử Sâm đồng ý tham gia lễ đính hôn, hẳn là đã ngầm cho phép hai nhà kết thông gia, nhưng hiện tại, không chắc là như vậy đâu.

Thẩm Y Nhiên chỉ cảm thấy buồn cười: “Vậy thì xin mời hai vị đừng phiền cuộc sống của tôi, tôi phải làm việc không rãnh quan tâm cuộc sống của các người.”

Liễu Giai Mộng tức giận nói: “Nếu không phải do cô, những bảng cầu hôn mà Tiêu Tư Vũ tặng cho Dĩ Nguyệt cũng sẽ không bị gỡ xuống. Cô đâm xe chết vị hôn thê của Hàn Tử Sâm, Tiêu gia liên chịu khổ dưới tay Hàn Tử Sâm. Cô thì lại quá tốt đẹp, nhàn nhã quét đường ở đây.”

Thẩm Y Nhiên có chút hoảng sợ, không ngờ rằng Hàn Tử Sâm làm đến mức đó.

Hàn Tử Sâm… nghĩ tới lần trước cô thoát được Tô Văn Hạo cũng là bởi vì Hàn Tử Sâm.

Người đàn ông đó được mệnh danh là ông vua của Nam thành, nắm giữ gia tộc Hàn thị tiếng tăm, không ai dám đắc tội với hắn, lời nói của hắn như là thánh chỉ ở Nam thành này.

Còn Thẩm Y Nhiên và Hàn Tử Sâm thật sự là có quá nhiều liên can.

Trước đây khi Tiêu Tư Vũ nóng lòng muốn chia tay với cô, không có luật sư nào dám nhận vụ án của cô, tất cả chính là vì liên quan đến Hàn Tử Sâm.

Trong nhà tù cô nhận đủ thứ đau khổ, giám ngục cũng ngó lơ, chính là vì cô liên quan đến Hàn Tử Sâm.

Bởi vì người cô đâm xe chết chính là hôn thê của Hàn Tử Sâm.

Thậm chí có lần có người dìm cô xuống nước lạnh vào mùa đông, khi cái chết gần như tìm đến cô khiến cô hoàn toàn sợ hãi.

Sở dĩ cô bị đối xử như vậy trong tù chính là do Hàn Tử Sâm đã nói vậy thì để cô phải chịu khổ trong tù đi, vậy nên là ai muốn lấy lòng Hàn gia sẽ lao vào hành hạ và giẫm đạp cô.

Thẩm Y Nhiên che giấu sự sợ hãi khi nhắc đến tên Hàn Tử Sâm, phớt lờ lời chửi mắng của Liễu Giai Mộng, tiếp tục quét rác.

Liễu Giai Mộng muốn lao đến đánh Thẩm Y Nhiên nhưng bị Hà Dĩ Nguyệt ngăn lại.

Cô ta nhếch môi nói: “Một chiếc nhẫn của tôi bị rơi ở gần đây, nhân viên vệ sinh hình như đã quét nó lẫn vào rác, xem ra phải nhờ nhân viên vệ sinh cực khổ, tìm lại chiếc nhẫn đó giúp tôi.”

Liễu Giai Mộng lập tức hiểu ý: “Đúng vậy, chiếc nhẫn không hề rẻ, có lẽ là bị  rơi ở gần đây.” - Sau đó nhìn Thẩm Y Nhiên: “Đúng rồi, là do cô ở đây quét tới quét lui, chắc chắn là đã quét chiếc nhẫn của Dĩ Nguyệt vào thùng rác, cô còn không mau đổ thùng rác ra tìm cho Dĩ Nguyệt.”

Thẩm Y Nhiên ngừng lại, lạnh lùng nhìn bọn họ.

“Nhìn cái gì mà nhìn. Còn không mau đi tìm, tìm không có tức là do cô trộm mất chiếc nhẫn.” - Liễu Giai Mộng nói.

Chị Hứa lúc này thấy có chuyện nên chạy đến bên cạnh Thẩm Y Nhiên.

Cô nhìn thấy Hà Dĩ Nguyệt gọi một cuộc điện thoại xong, một lúc sau chị Hứa cũng nhận được thoại từ giám đốc trạm, nói bằng mọi giá các cô phải tìm cho ra chiếc nhẫn quý giá của Hà Dĩ Nguyệt.

Thẩm Y Nhiên biết sẽ không có chiếc nhẫn vào mà chính là Hà Dĩ Nguyệt muốn làm khó cô, nhưng cô không có cách nào khác ngoài việc bới đóng rác lên và tìm kiếm một thứ không tồn tại.

“Vậy chúng tôi sẽ vào trong xe chờ, khi nào tìm được thì báo cho tôi biết.” - Hà Dĩ Nguyệt nói xong quay đầu rời đi.

Xe của bọn họ đậu cách đó không xa, ngồi trong xe có thể dễ dàng nhìn thấy Thẩm Y Nhiên đang đào bới trong đống rác.

“Cô ta thật hợp với đống rác đó.” - Liễu Giao Mộng độc ác cười.

Hà Dĩ Nguyệt thản nhiên nói: “Một lát nữa chúng ta trở về.”

Hiện tại bộ dáng của Thẩm Y Nhiên chẳng có chút nào uy hiếp với cô.

Hà Dĩ Nguyệt cảm thấy căm ghét Thẩm Y Nhiên bộ dáng trước kia dù là bị rút hết mười ngón tay cũng kiền cường khẳng định mình bị oan.

Điều đó khiến Hà Dĩ Nguyệt vô cùng chói mắt.

Tại sao cô ta chịu đau đớn mà vẫn có thể cố chấp được, cô ta thật sự cho rằng miệng luôn gào thét bị oan thì cô ta sẽ thoát được tội danh sao?

Bên ngoài, Thẩm Y Nhiên không biết trò hề này tới khi nào mới kết thúc, đã vậy còn ảnh hưởng đến chị Hứa, cùng cô tìm một chiếc nhẫn không có thật.

Thẩm Y Nhiêm tháo găng tay nhựa trên tay ra, lấy điện thoại gọi đi một cuộc: “A Tử, là tôi… tôi hôm nay có việc ở trạm vệ sinh, có lẽ tối sẽ về muộn. Cậu cứ ăn cơm tối trước, không cần chờ tôi.”

Bên kia vang lên một giọng nói thanh nhã: “Có chuyện gì vậy?”

“À… chỉ là có chút việc ở trạm, nói chung là cậu không cần chờ tôi.” - Cô vội nói, thấy đội trưởng đang trừng mắt nhìn cô, vội vàng ngắt máy tiếp tục lục lọi đóng rác.

Văn phòng tổng giám đốc Hàn thị.

Hàn Tử Sâm cau mày lệnh cho Cao Trí: “Đi xem xem Thẩm Y Nhiên ở trạm vệ sinh có chuyện gì?”

Cao Trí nhận lệnh và nhanh chóng rời đi.

Hàn Tử Sâm nhận ra trong giọng nói của cô đang có điều gì đó muốn che giấu, nhưng đó là điều gì?

Cao Trí cũng không tốn bao nhiêu sức liền tra ra: “Hà Dĩ Nguyệt nói làm rơi một chiếc nhẫn trị giá vài trăm triệu, gọi điện cho giám đốc trạm, giám đốc trạm liền lệnh xuống cho Thẩm tiểu thư phải lật rác rưởi tìm cho ra chiếc nhẫn.”

Cao Trí thông minh gọi thẳng tên Hà Dĩ Nguyệt, còn Thẩm Y Nhiên lại trân trọng gọi Thẩm tiểu thư.

Đôi mắt Hàn Tử Sâm đột nhiên nheo lại, ánh mắt sắc bén: “Lật rác rưởi.”

Giọng nói lạnh lẽo khiến Cao Trí rùng mình: “Vâng.”

“Một cái nhẫn rẻ rách cũng đáng để lật rác rưởi tìm?” - Hàn Tử Sâm cười lạnh, sau đó trầm ngâm nói: “Nếu như Hà Dĩ Nguyệt thích tìm nhẫn, vậy liền cho cô ta tìm thật kỹ, tìm cho đủ.”

Cao Trí nhận ra ông chủ của mình đang tức giận.

Trong lòng Cao Trí thở dài, Hàn gia lao tức giận vì một cô gái là chuyện chưa từng xảy ra, xem ra vị trí của Thẩm Y Nhiên trong lòng Hàn gia nhiều hơn anh tưởng.

Hot

Comments

Ngô Huệ

Ngô Huệ

Con chó họ Hàn cùng thằng tư vũ kiểu gì cũng phải trả giá cho những việc làm khốn nạn với chị

2024-05-06

2

Thương Nguyễn 💕💞

Thương Nguyễn 💕💞

Các ngươi đang sống an nhàn, hưởng vinh hoa phú quý lại không muốn lại muốn xuống bãi rác rưởi đề sống đây ma , đụng tới ngươi của anh thị các ngươi nền chuẩn bị tinh thần

2023-12-31

3

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Nhỏ Hà Dĩ Nguyệt này đúng là không biết trời cao đất dày, tâm ác quá cho nên làm đủ thứ chuyện ác cũng không thấy sợ. Lần này thì anh nhà sẽ chỉnh chít cưng, dám động vào người phụ nữ của anh à/Hammer//Hammer//Hammer//Hammer//Hammer/

2023-12-31

14

Toàn bộ
Chapter
1 Tự Làm Tự Chịu
2 Thật sự là rất thú vị.
3 A Tử - A Nhiên tỷ
4 Ai đánh cô ấy sẽ bị tàn tật tay
5 Chỉ Là Một Trò Chơi
6 Cọng Rơm Cứu Mạng
7 Vậy A Nhiên tỷ có thích tôi không?
8 Họp Lớp
9 Tiêu Tư Vũ Là Bạn Trai Cũ Của Tôi
10 “Toàn bộ gỡ xuống hết.”
11 Lật Rác Rưỡi
12 Trên Người Tôi Có Mùi
13 Cả Đời Không Nên Mang Thai
14 “Cô… sống tốt chứ?”
15 Phong Tuân Tỏ Tình
16 Tiêu Tư Vũ Phát Hiện
17 Tôi ngoại trừ A Nhiên tỷ, tôi không có nhà
18 “Hàn gia, chắc chắn ngài đã yêu Thẩm tiểu thư rồi!”
19 Thẩm Y Nhiên, khi nào tôi nên cho em biết thân phận của tôi đây?
20 Ngã Xuống Thang Cuốn
21 “Chị hận Hàn Tử Sâm?”
22 Đập Nát Chân Phải Đã Duỗi Ra
23 Chổ Dựa
24 Đan Khăn Quàng Cổ Cho A Tử
25 Mười Tám Cách Giữ Chồng
26 Diêm Vương Đòi Mạng
27 “A Tử, cuối cùng thì…cậu cũng đến rồi.”
28 “Cậu… có thật là A Tử không?”
29 “Anh rốt cuộc là ai?”
30 A Tử là Hàn Tử Sâm?
31 Chỉ Là Một Trò Chơi
32 Tỉnh Mộng
33 “Bởi vì anh không phải là A Tử.”
34 Bị Từ Chối
35 Nam Nhân Đột Nhập Lúc Nửa Đêm
36 “Thế nào, cô có muốn thử hẹn hò với tôi không?”
37 Tìm Hàn Tử Sâm Cầu Xin
38 Ghen Ghen Ghen
39 Ép Uống Rượu
40 Cô Say Hay Anh Say
41 Vụ Án Có Liên Quan Đến Anh
42 Lật Ngược Bản Án
43 Làm Diễn Viên Quần Chúng
44 Thật Trùng Hợp
45 Ở Chung Một Nhà
46 Giúp Cô Trút Giận
47 “Chỉ cần cô ấy nguyện ý gả, tôi tự nhiên sẽ nguyện ý cưới.”
48 Cuốn Album Ảnh
49 Bức Ảnh Bé Gái Mặc Váy Hoa
50 Áy Náy
51 Đi Viếng Mộ
52 Cùng Dâng Hương
53 “Em yêu tôi sao?”
54 Đùa Giỡn Tình Cảm
55 Công Việc Mới
56 Tần Giao Liên Đi Xem Mắt
57 “Y Nhiên, tha thứ cho anh.”
58 Hàn Gia Dằn Mặt Tình Địch
59 “A Nhiên tỷ, em có yêu anh không?”
60 Cuối cùng cô cũng là của anh, và anh cũng là của cô.
61 “Anh nhớ em, anh rất nhớ em…”
62 Hàn Tử Sâm Nổi Giận
63 "Y Nhiên, chúng ta kết hôn đi.”
64 Hàn Tử Sâm Lật Lại Vụ Án
65 Sẽ Không Hối Hận
66 Đời này kiếp này, tôi sẽ không sinh con cho anh.
67 Mẹ Bạch Chính Đình Dùng Tiền Ép Chia Tay
68 Hé Lộ Sự Thật
69 "Chúng ta chia tay đi.”
70 “Chỉ là…quay về nơi bắt đầu mà thôi.”
71 Chạm Mặt
72 “A Tử, em sẽ quên anh…”
73 “Đừng… thích Cố Lệ Thần, được không?”
74 “A Tử, tạm biệt.”
75 A Nhiên tỷ… lại là A Nhiên tỷ
76 A Nhiên tỷ đây là muốn mạng của tôi sao?
77 Hai Người Đàn Ông Giằng Co
78 Thẩm Y Nhiên, Anh Yêu Em
79 Từ Chối Cố Lệ Thần
80 Hối Hận
81 Một Nhà Ba Người Hạnh Phúc
82 “Y Nhiên… đừng đi… van xin em… đừng hết yêu anh…”
83 Đời Này Kiếp Này Tôi Hận Anh
84 Vạch Trần
85 Đăng Ký Kết Hôn
86 Lại Là Vạch Trần Thêm Một Sự Thật
87 “Thiên Nhu, anh yêu em.”
88 A Tử, dù anh có làm sai cái gì, em nhất định sẽ tha thứ cho anh
89 Phẫu Thuật Thành Công
90 Hàn Lão Gia Tử Qua Đời
91 Vạch Trần Sự Thật Vụ Án Năm Đó
92 Dày Vò
93 Lời Khuyên Của Tần Giao Liên
94 Đánh Cược Với Hàn Lão Gia Tử
95 Hàn Lão Gia Tử Đã Thua
96 Không Thể Yêu
97 “A Tử, em đã trở về.”
98 Cha Và Con Gái Gặp Gỡ
99 Mẹ Và Con Trai Gặp Lại
100 Gặp Lại Cố Lệ Thần
101 Một Nhà Bốn Người
102 Ôn Lại Chuyện Trước Kia
103 Ghen Ghét
104 Nguy Hiểm
105 Nguy Hiểm 2
106 Cùng sống, cùng chết…
107 Không thể… không thể yêu.
108 Ngoại Truyện 1: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
109 Ngoại Truyện 2: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
110 Ngoại Truyện 3: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
111 Ngoại Truyện 4: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
112 Ngoại Truyện 5: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
113 Ngoại Truyện 6: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
114 Ngoại Truyện 7: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
115 Ngoại Truyện 8: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
116 Ngoại Truyện 9: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
117 Ngoại Truyện 10: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
118 Ngoại truyện 11: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
119 Ngoại Truyện 12: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
Chapter

Updated 119 Episodes

1
Tự Làm Tự Chịu
2
Thật sự là rất thú vị.
3
A Tử - A Nhiên tỷ
4
Ai đánh cô ấy sẽ bị tàn tật tay
5
Chỉ Là Một Trò Chơi
6
Cọng Rơm Cứu Mạng
7
Vậy A Nhiên tỷ có thích tôi không?
8
Họp Lớp
9
Tiêu Tư Vũ Là Bạn Trai Cũ Của Tôi
10
“Toàn bộ gỡ xuống hết.”
11
Lật Rác Rưỡi
12
Trên Người Tôi Có Mùi
13
Cả Đời Không Nên Mang Thai
14
“Cô… sống tốt chứ?”
15
Phong Tuân Tỏ Tình
16
Tiêu Tư Vũ Phát Hiện
17
Tôi ngoại trừ A Nhiên tỷ, tôi không có nhà
18
“Hàn gia, chắc chắn ngài đã yêu Thẩm tiểu thư rồi!”
19
Thẩm Y Nhiên, khi nào tôi nên cho em biết thân phận của tôi đây?
20
Ngã Xuống Thang Cuốn
21
“Chị hận Hàn Tử Sâm?”
22
Đập Nát Chân Phải Đã Duỗi Ra
23
Chổ Dựa
24
Đan Khăn Quàng Cổ Cho A Tử
25
Mười Tám Cách Giữ Chồng
26
Diêm Vương Đòi Mạng
27
“A Tử, cuối cùng thì…cậu cũng đến rồi.”
28
“Cậu… có thật là A Tử không?”
29
“Anh rốt cuộc là ai?”
30
A Tử là Hàn Tử Sâm?
31
Chỉ Là Một Trò Chơi
32
Tỉnh Mộng
33
“Bởi vì anh không phải là A Tử.”
34
Bị Từ Chối
35
Nam Nhân Đột Nhập Lúc Nửa Đêm
36
“Thế nào, cô có muốn thử hẹn hò với tôi không?”
37
Tìm Hàn Tử Sâm Cầu Xin
38
Ghen Ghen Ghen
39
Ép Uống Rượu
40
Cô Say Hay Anh Say
41
Vụ Án Có Liên Quan Đến Anh
42
Lật Ngược Bản Án
43
Làm Diễn Viên Quần Chúng
44
Thật Trùng Hợp
45
Ở Chung Một Nhà
46
Giúp Cô Trút Giận
47
“Chỉ cần cô ấy nguyện ý gả, tôi tự nhiên sẽ nguyện ý cưới.”
48
Cuốn Album Ảnh
49
Bức Ảnh Bé Gái Mặc Váy Hoa
50
Áy Náy
51
Đi Viếng Mộ
52
Cùng Dâng Hương
53
“Em yêu tôi sao?”
54
Đùa Giỡn Tình Cảm
55
Công Việc Mới
56
Tần Giao Liên Đi Xem Mắt
57
“Y Nhiên, tha thứ cho anh.”
58
Hàn Gia Dằn Mặt Tình Địch
59
“A Nhiên tỷ, em có yêu anh không?”
60
Cuối cùng cô cũng là của anh, và anh cũng là của cô.
61
“Anh nhớ em, anh rất nhớ em…”
62
Hàn Tử Sâm Nổi Giận
63
"Y Nhiên, chúng ta kết hôn đi.”
64
Hàn Tử Sâm Lật Lại Vụ Án
65
Sẽ Không Hối Hận
66
Đời này kiếp này, tôi sẽ không sinh con cho anh.
67
Mẹ Bạch Chính Đình Dùng Tiền Ép Chia Tay
68
Hé Lộ Sự Thật
69
"Chúng ta chia tay đi.”
70
“Chỉ là…quay về nơi bắt đầu mà thôi.”
71
Chạm Mặt
72
“A Tử, em sẽ quên anh…”
73
“Đừng… thích Cố Lệ Thần, được không?”
74
“A Tử, tạm biệt.”
75
A Nhiên tỷ… lại là A Nhiên tỷ
76
A Nhiên tỷ đây là muốn mạng của tôi sao?
77
Hai Người Đàn Ông Giằng Co
78
Thẩm Y Nhiên, Anh Yêu Em
79
Từ Chối Cố Lệ Thần
80
Hối Hận
81
Một Nhà Ba Người Hạnh Phúc
82
“Y Nhiên… đừng đi… van xin em… đừng hết yêu anh…”
83
Đời Này Kiếp Này Tôi Hận Anh
84
Vạch Trần
85
Đăng Ký Kết Hôn
86
Lại Là Vạch Trần Thêm Một Sự Thật
87
“Thiên Nhu, anh yêu em.”
88
A Tử, dù anh có làm sai cái gì, em nhất định sẽ tha thứ cho anh
89
Phẫu Thuật Thành Công
90
Hàn Lão Gia Tử Qua Đời
91
Vạch Trần Sự Thật Vụ Án Năm Đó
92
Dày Vò
93
Lời Khuyên Của Tần Giao Liên
94
Đánh Cược Với Hàn Lão Gia Tử
95
Hàn Lão Gia Tử Đã Thua
96
Không Thể Yêu
97
“A Tử, em đã trở về.”
98
Cha Và Con Gái Gặp Gỡ
99
Mẹ Và Con Trai Gặp Lại
100
Gặp Lại Cố Lệ Thần
101
Một Nhà Bốn Người
102
Ôn Lại Chuyện Trước Kia
103
Ghen Ghét
104
Nguy Hiểm
105
Nguy Hiểm 2
106
Cùng sống, cùng chết…
107
Không thể… không thể yêu.
108
Ngoại Truyện 1: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
109
Ngoại Truyện 2: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
110
Ngoại Truyện 3: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
111
Ngoại Truyện 4: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
112
Ngoại Truyện 5: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
113
Ngoại Truyện 6: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
114
Ngoại Truyện 7: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
115
Ngoại Truyện 8: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
116
Ngoại Truyện 9: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
117
Ngoại Truyện 10: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
118
Ngoại truyện 11: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần
119
Ngoại Truyện 12: Bảo Bối Của Cố Lệ Thần

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play