Chương 5 : ngoại lệ

Tố lâm liền không thấy tin tưởng cho lắm vì tên này mới chỉ gặp lần đầu đã thế lại còn cho mình mượn cơ thể của hắn . Thật không đáng tin tưởng chút nào cậu liền hỏi:

" sao ngươi lại cho ta mượn cơ thể của ngươi rõ ràng ngươi chưa chết có thể trở về với những người yêu thương ngươi và còn có thể nhìn ngắm thế giới bao la rộng lớn, đẹp đẽ ngoài kia nữa "

Vân thiếu cười khổ nói :

"người thân họ cũng xứng!!!"

Tố lâm liền nghĩ chắc hẳn hắn cũng rất đáng thương có ai lại không muốn sống một cuộc sống lâu dài và ngắm nhìn những thứ đẹp đẽ ngoài kia mà lại muốn nhốt mình trong một nơi yên tĩnh không có nổi người nào càng không có một sinh linh sống nào hết chỉ có một mình mình thôi chứ .

Sau đó vân thiếu liền kiên quyết nói:

" Ta muốn ở đây để tu luyện sau khi khôi phục lại như ban đầu rồi sau đó ta sẽ quay lại để trả thù "

Tố lâm liền tò mò hỏi:

" Vậy người ngươi muốn trả thù là ai"

Vân thiếu chậm rãi rũ hai mắt xuống nói với một giọng điệu rất trầm và nhẹ.

" là phụ mẫu đệ đệ của ta.... cả người ta yêu nữa ...."

tố lâm liền kinh ngạc đến nỗi trợn cả hai mắt lên nói:

" sao lại là họ ....họ không phải đều là người thân của ngươi sao "

Vân thiếu liền gật đầu tỏ vẻ để đáp lại câu trả lời của tố lâm sau đó tự cười chế giễu nói

" Nhưng họ chính là người giết ta "

Tố lâm như không thể tin vào mắt

 mình miệng há hốc không nói nên lời . trong đầu thầm nghĩ hổ dữ còn không ăn thịt con mà sao rõ ràng họ là người cha người mẹ lại đi giết con mình như vậy chứ . Đúng là không khác gì loại cầm thú !!!!

Hắn chắc phải rất đáng thương .

vân thiếu thấy không khí có vẻ rất hỗn loạn liền đổi chủ đề hỏi:

" Sao ngươi lại chết vậy!!! "

tố lâm liền gạt đi những suy nghĩ trong đầu rồi đáp lại:

" Ta .....tự tử "

Vân thiếu bất lực nói:

" Không phải ngươi rất tiếc nuối cuộc sống sao , sao lại đi tự tử chứ "

Tố lâm liền cười gượng gãi gãi đầu nói:

 "là vì một số lý do, nhưng lý do chính đáng nhất chắc tại do cha mẹ ta...."

vân thiếu tỏ vẻ kinh ngạc dơ tay lên miệng nói:

 " tại sao lại là cha mẹ ngươi..... chẳng lẽ cha mẹ ngươi cũng giết ngươi như phụ mẫu ta ư!!!! "

Tố lâm liền dơ hai tay khua khua trước mặt nói:

" không.... không phải như vậy....."

Sau đó tố lâm liền rũ mắt xuống cố gắng cười lên nói:

" Chỉ là cha mẹ ta luôn luôn ép buộc ta phải nghe theo lời họ . Ta lúc nào cũng phải nghe theo lời họ như một con rối vậy . Ta thấy nhiều lúc căn nhà mà mình đang ở giống như một chiếc lồng sắt đang giam giữ ta vậy . Nhưng dù cố phản kháng thì chiếc lồng đó lại càng đóng chặt cảm giác ở trong đấy như địa ngục vậy nhiều lúc ta muốn kết thúc tất cả để thoát khỏi đấy nhưng lại không thể làm được "

Vân thiếu nghĩ hắn cũng rất giống mình không có được sự yêu thương cũng như quyền tự do chỉ có thể làm một con rối mặc người điều khiển , không có quyền phản kháng.

Sau đó tố lâm liền cười to giọng nói :

 "ngươi ngây ra đó làm gì thấy cảm động rồi hả!!!"

Vân thiếu nghĩ dù nhìn hắn rất lạc quan nhưng thật sự bên trong mình chắc chắn hắn không hề lạc quan như thế này đây chỉ là vỏ bọc để che đi sự đau đớn của mình thôi tuy cậu ta rất giỏi an ủi người khác nhưng hắn lại không có khả năng an ủi được mình. Nếu như hắn có khả năng an ủi được mình và lạc quan như vẻ bề ngoài thì hắn đã không phải chọn cách tự tử rồi...

Sau đó vân thiếu liền gật đầu cười nói:

" Chắc vậy "

" mà từ nãy tới giờ chưa hỏi tên ngươi .... ngươi tên là gì vậy "

Tố lâm liền cười tự nhiên đáp:

" Ta tên tố lâm còn ngươi tên gì "

Vân thiếu liền cúi đầu lấy tay ấn dưới môi lẩm bẩm hai từ

" tố lâm "

Sau đó ngẩn đầu lên đáp :

" ta tên vân thiếu "

tố lâm liền lấy tay chỉ trước mặt mình nói cái

" tên rất hay nha "

sau đó liền vung tay cười rất tươi nói:

" gặp nhau cũng coi như là duyên.... ừm....hợp tác vui vẻ "

vân thiếu cũng cười gật đầu nói

"ừ hợp tác vui vẻ "

khiến tố lâm liền thán phục vì nhan sắc này quá đẹp mái tóc màu đen dài óng ánh với đôi mắt đen nháy bên trong đó như một bầu trời đêm phủ đầy sao . Khiến tố lâm không kìm được mà dơ ngón tay cái thốt lên:

" Ngươi cười lên rất đẹp đấy!!! "

Vân thiếu liền khựng lại rồi lại cười nói:

"ngươi là người đầu tiên nói từ này"

Vân thiếu lúc trước rất ít khi cười lên sau đó lại luôn luôn cọc cằn lên mọi người luôn xa lánh y cũng như sợ y ngay cả lưu hy cũng không ngoại lệ. Nhưng mà lại có một người ngoại lệ đó là tố hành người mà y luôn thầm thương trộm nhớ người đó là tất cả ngoại lệ của y , y làm tất cả để có được tình yêu của hắn cũng như vứt bỏ tất cả liêm sỉ lẫn thanh danh của mình để làm hắn vui nhưng hắn lại mang lại toàn sự đau đớn cho y người làm y vui cũng là hắn người làm y đau cũng là hắn . Và bây giờ vân thiếu lại có thêm một ngoại lệ mới đó chính là tố lâm đây là lần đầu tiên y cười trước mặt người khác ngoài tố hành .

Hot

Comments

Oải Hương 💜💜

Oải Hương 💜💜

truyện hay ,cốt truyện chặc chẽ

2024-04-18

6

Getoutofmyway

Getoutofmyway

Truyện của tác giả còn rất nhiều tiềm năng, phải nỗ lực để làm cho nó trở thành một tác phẩm đặc biệt hơn nữa!

2024-02-26

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: cãi nhau với cha mẹ
2 Chương 2: quyết định không bị trói buộc nữa
3 Chương 3 : ta hối hận rồi
4 Chương 4 hai người ở hai thế giới khác nhau
5 Chương 5 : ngoại lệ
6 Chương 6 : hệ thống xuất hiện
7 Chương 7: Đôi bông tai «linh phong»
8 Chương 8: có lẽ huynh , đệ ấy thay đổi thật rồi
9 Chương 9 : đụng phải người không lên đụng rồi
10 Chương 10 : tại sao ta lại khóc cơ chứ
11 Chương 11 : ta nhất định sẽ không bao giờ nhẫm phải vết xe đổ của hắn đâu
12 Chương 12 : lẽ nào hắn cũng trùng sinh rồi
13 Chương 13 : trả lại bông tai cho ta
14 Chương 14 : Hắn vậy mà là thái tử
15 Chương 15 : Lại gặp nhau rồi
16 Chương 16 : trả được thù rồi
17 Chương 17 : Huynh giống muội
18 Chương 18 : tên khốn nào dám đánh bổn thái tử????
19 Chương 19 : không biết họ có nhớ ta không
20 Chương 20 : gây lộn ở nhà bếp
21 Chương 21 : lam tỷ tỷ nổi giận rồi
22 Chương 22 : thù này chắc chắn phải trả
23 tạo hình nhân vật
24 Chương 23 : tỷ xin lỗi
25 Chương 24 : phải đá hắn ra khỏi vân gia
26 Chương 25: Hắn không phải vân thiếu
27 Chương 26 :Đêm nguyên tiêu
28 Chương 27 : thanh kiếm này chỉ nhận ngươi làm chủ nhân
29 Chương 28: mình vừa nãy là làm sao vậy???
30 Chương 29 : Vị cứu tinh đây rồi
31 Chương 30 : Chiếc khuyên tai có phản ứng!!!
32 Chương 31 : vân thiếu nguyên tác lên sàn
33 Chương 32 : thích khách tập kích.
34 Chương 33 : sao ngươi lại cứu ta???
35 Chương 34 : kế thừa huyết mạch
36 Chương 35 : kiếm linh hóa hình
37 Chương 36 : Hôn rồi
38 Chương 37 : ngươi chẳng hiểu gì cả
39 Chương 38 : trở về rồi
40 Chương 39 : Kí ức trào dâng
41 Chương 40 : xung đột ở hoa viện
42 Chương 41: cá cược
43 Chương 42 : chương đặc biệt
44 Chương 43 : Chương đặc biệt (2)
45 Chương 44 : Chương đặc biệt (3)
46 Tạo hình nhân vật
47 Chương 46 : Bí mật của nữ vương
48 Chương 47 : Lam tỷ tỷ muốn mình đưa Yên Nhiên về xà tộc
49 Chương 48 : Đi khỏi vân phủ
50 Chương 49 : Đến xà tộc
51 Chương 50 : nữ vương trưởng lão
52 Chương 51 : Quyết định
53 Chương 52 : Trách nhiệm của nữ vương
54 Chương 53 : đợi đến bao giờ
55 Chương 54 : Phải chia xa rồi
56 Chương 55 : Tiên tử
57 Chương 56 : Bái sư rồi
58 Chương 57 : Đạo truyền thừa
59 Chương 58 : Bắt đầu tập luyện công
60 Chương 59 : Cửa hàng hệ thống
61 Chương 60 : Gặp lại người quen
62 Chương 61 : Tỷ võ bắt đầu
63 Chương 62 : Tỉ số cân bằng rồi
64 Chương 63: huynh đệ tương tàn
65 Chương 64 : Mối thù lúc trước trả lại ngươi
66 Chương 65 : Ai dám động vào đệ tử ta
67 Chương 66 : Giao đấu
68 Chương 67: Mình thua rồi
69 Chương 68 : Ta tưởng ngươi thích hắn
70 Chương 69 : Tăng lên nguyên anh rồi
71 Chương 70 : Tại sao hắn không rút lui
72 Chương 71 : Tiểu uyên nhi
73 Chương 72 : Mình bị sao vậy
74 Chương 73 : Ta biết ngươi cần thứ gì
75 Chương 74: Tình yêu
76 Chương 75 : Hiểu lầm
77 Chương 76: hắn chỉ được mỗi cái mặt
78 Chương 77: Tên này thật xảo trá
79 Chương 78 : Ngươi đúng là đồ đầu gỗ
80 Chương 79: Những thứ khi không còn tác dụng
81 Chương 80 : giật hoa đăng
82 Chương 81 : bạch y vũ kiếm
83 Chương 82 : Vật định tình
84 Chương 83: Triệu tập
85 Chương 84 : Tha lỗi cho ta đi mà~
86 Chương 85 : chủ nhânnn......
87 Chương 86: Tại sao hắn lại không chấp nhận ta?......
88 Chương 87: Y ghen rồi
89 Chương 88: bốc thăm
90 Chương 89 : hiểu lầm to rồi!!!
91 Chương 90:Lại còn có lần sau
92 Chương 91 : Cơ Linh
93 Chương 92: Điên rồi !
94 Chương 93: Yêu nghiệt hại người.
95 Chương 94 : Lục vĩ hồ
96 Chương 95 : Đại chiến mở ra
97 Chương 96 : Sao lại như vậy
98 Chương 97: Tam chỉ lãng liên
99 Chương 98 : Hồi ức
100 Chương 99: Ta sai rồi
101 Chương 100 : Ngươi không thấy ta là nam nhân à?
102 Chương 101 : Ngươi còn nhớ.
103 Chương 102: Thương Y Nhu thật biết chọn đệ tử.
104 Chương 103 : Đi làm nhiệm vụ mới
105 Chương 104 : Đại cầu tuyết!
106 Chương 105 : Hoành thánh
107 Chương 106: Chúng bẫy rồi.
108 Chương 107 : Đừng ép ta
109 Chương 108: Nhìn không rõ ư?
110 Chương 109 : Truyền thừa
111 Chương 110 : Ngươi lo lắng cho ta à
112 Chương 111: Ngươi mà chết thì ta ra khỏi đây có ý nghĩa gì?!
113 Chương 112 : Rượu ngon!
114 Chương 113: Người ở thế giới khác
115 Chương 114: Song Thân Quyết Chiến ( Chương đặc biệt)
116 Chương 115: Song Thân Quyết Chiến2 ( Chương đặc biệt)
117 Chương116: Song Thân Quyết Chiến3 ( Chương đặc biệt)
118 Chương 117 : Tỉnh lại rồi
119 Chương 118: Tại sao lại trở về?
120 Chương 119: Đến thành phù lăng
Chapter

Updated 120 Episodes

1
Chương 1: cãi nhau với cha mẹ
2
Chương 2: quyết định không bị trói buộc nữa
3
Chương 3 : ta hối hận rồi
4
Chương 4 hai người ở hai thế giới khác nhau
5
Chương 5 : ngoại lệ
6
Chương 6 : hệ thống xuất hiện
7
Chương 7: Đôi bông tai «linh phong»
8
Chương 8: có lẽ huynh , đệ ấy thay đổi thật rồi
9
Chương 9 : đụng phải người không lên đụng rồi
10
Chương 10 : tại sao ta lại khóc cơ chứ
11
Chương 11 : ta nhất định sẽ không bao giờ nhẫm phải vết xe đổ của hắn đâu
12
Chương 12 : lẽ nào hắn cũng trùng sinh rồi
13
Chương 13 : trả lại bông tai cho ta
14
Chương 14 : Hắn vậy mà là thái tử
15
Chương 15 : Lại gặp nhau rồi
16
Chương 16 : trả được thù rồi
17
Chương 17 : Huynh giống muội
18
Chương 18 : tên khốn nào dám đánh bổn thái tử????
19
Chương 19 : không biết họ có nhớ ta không
20
Chương 20 : gây lộn ở nhà bếp
21
Chương 21 : lam tỷ tỷ nổi giận rồi
22
Chương 22 : thù này chắc chắn phải trả
23
tạo hình nhân vật
24
Chương 23 : tỷ xin lỗi
25
Chương 24 : phải đá hắn ra khỏi vân gia
26
Chương 25: Hắn không phải vân thiếu
27
Chương 26 :Đêm nguyên tiêu
28
Chương 27 : thanh kiếm này chỉ nhận ngươi làm chủ nhân
29
Chương 28: mình vừa nãy là làm sao vậy???
30
Chương 29 : Vị cứu tinh đây rồi
31
Chương 30 : Chiếc khuyên tai có phản ứng!!!
32
Chương 31 : vân thiếu nguyên tác lên sàn
33
Chương 32 : thích khách tập kích.
34
Chương 33 : sao ngươi lại cứu ta???
35
Chương 34 : kế thừa huyết mạch
36
Chương 35 : kiếm linh hóa hình
37
Chương 36 : Hôn rồi
38
Chương 37 : ngươi chẳng hiểu gì cả
39
Chương 38 : trở về rồi
40
Chương 39 : Kí ức trào dâng
41
Chương 40 : xung đột ở hoa viện
42
Chương 41: cá cược
43
Chương 42 : chương đặc biệt
44
Chương 43 : Chương đặc biệt (2)
45
Chương 44 : Chương đặc biệt (3)
46
Tạo hình nhân vật
47
Chương 46 : Bí mật của nữ vương
48
Chương 47 : Lam tỷ tỷ muốn mình đưa Yên Nhiên về xà tộc
49
Chương 48 : Đi khỏi vân phủ
50
Chương 49 : Đến xà tộc
51
Chương 50 : nữ vương trưởng lão
52
Chương 51 : Quyết định
53
Chương 52 : Trách nhiệm của nữ vương
54
Chương 53 : đợi đến bao giờ
55
Chương 54 : Phải chia xa rồi
56
Chương 55 : Tiên tử
57
Chương 56 : Bái sư rồi
58
Chương 57 : Đạo truyền thừa
59
Chương 58 : Bắt đầu tập luyện công
60
Chương 59 : Cửa hàng hệ thống
61
Chương 60 : Gặp lại người quen
62
Chương 61 : Tỷ võ bắt đầu
63
Chương 62 : Tỉ số cân bằng rồi
64
Chương 63: huynh đệ tương tàn
65
Chương 64 : Mối thù lúc trước trả lại ngươi
66
Chương 65 : Ai dám động vào đệ tử ta
67
Chương 66 : Giao đấu
68
Chương 67: Mình thua rồi
69
Chương 68 : Ta tưởng ngươi thích hắn
70
Chương 69 : Tăng lên nguyên anh rồi
71
Chương 70 : Tại sao hắn không rút lui
72
Chương 71 : Tiểu uyên nhi
73
Chương 72 : Mình bị sao vậy
74
Chương 73 : Ta biết ngươi cần thứ gì
75
Chương 74: Tình yêu
76
Chương 75 : Hiểu lầm
77
Chương 76: hắn chỉ được mỗi cái mặt
78
Chương 77: Tên này thật xảo trá
79
Chương 78 : Ngươi đúng là đồ đầu gỗ
80
Chương 79: Những thứ khi không còn tác dụng
81
Chương 80 : giật hoa đăng
82
Chương 81 : bạch y vũ kiếm
83
Chương 82 : Vật định tình
84
Chương 83: Triệu tập
85
Chương 84 : Tha lỗi cho ta đi mà~
86
Chương 85 : chủ nhânnn......
87
Chương 86: Tại sao hắn lại không chấp nhận ta?......
88
Chương 87: Y ghen rồi
89
Chương 88: bốc thăm
90
Chương 89 : hiểu lầm to rồi!!!
91
Chương 90:Lại còn có lần sau
92
Chương 91 : Cơ Linh
93
Chương 92: Điên rồi !
94
Chương 93: Yêu nghiệt hại người.
95
Chương 94 : Lục vĩ hồ
96
Chương 95 : Đại chiến mở ra
97
Chương 96 : Sao lại như vậy
98
Chương 97: Tam chỉ lãng liên
99
Chương 98 : Hồi ức
100
Chương 99: Ta sai rồi
101
Chương 100 : Ngươi không thấy ta là nam nhân à?
102
Chương 101 : Ngươi còn nhớ.
103
Chương 102: Thương Y Nhu thật biết chọn đệ tử.
104
Chương 103 : Đi làm nhiệm vụ mới
105
Chương 104 : Đại cầu tuyết!
106
Chương 105 : Hoành thánh
107
Chương 106: Chúng bẫy rồi.
108
Chương 107 : Đừng ép ta
109
Chương 108: Nhìn không rõ ư?
110
Chương 109 : Truyền thừa
111
Chương 110 : Ngươi lo lắng cho ta à
112
Chương 111: Ngươi mà chết thì ta ra khỏi đây có ý nghĩa gì?!
113
Chương 112 : Rượu ngon!
114
Chương 113: Người ở thế giới khác
115
Chương 114: Song Thân Quyết Chiến ( Chương đặc biệt)
116
Chương 115: Song Thân Quyết Chiến2 ( Chương đặc biệt)
117
Chương116: Song Thân Quyết Chiến3 ( Chương đặc biệt)
118
Chương 117 : Tỉnh lại rồi
119
Chương 118: Tại sao lại trở về?
120
Chương 119: Đến thành phù lăng

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play