Chương 20 : gây lộn ở nhà bếp

Vân thiếu liền khoanh tay , hếch mặt lên nói:

" Là ta thì sao. "

" ngươi mà không đến doạ ma ta thì sao ta đánh ngươi ."

Vương uyên mặt lúc này đã tím ngắt nói với giọng tức tối :

" Ngươi!!!!"

Hắn không nói được lời nào thì nghiến răng nghiến lợi lao về phía y , đấm mạnh vào má khiến một bên má bị đấm tím đi và y phải lùi về sau mấy bước rồi hắn nhìn y với ánh mắt sắc bén nói :

" Ta là hoàng thái tử vậy mà ngươi còn dám đánh...."

Chưa kịp nói xong thì y đã nhanh như tia chớp cho hắn một phát đấm vào cạnh miệng, khiến chỗ đó cũng tím luôn , hắn liền lấy tay che chỗ bị tím lại và lùi về sau mấy bước.

hắn liền ngẩng đầu lên tức giận nói:

" Ngươi hỗn xược. "

Trường ca liền quát lớn:

" Ngươi dám đánh hoàng thái tử."

Nhưng y lại không nói gì cả người y bao quanh bởi luồng khí tức màu xanh biển và mắt lúc này cũng đổi màu xanh lạnh nhưng băng . Những người ở đấy sững người vì y lâu lắm đã không dùng được linh lực rồi .

Ba năm trước y vì cứu tố hành thì nội đan đã vỡ không dùng được linh lực nữa và cũng không thể tu luyện nữa cả đời chỉ dậm chân tại chỗ, lúc trước từng là thiên tài ngàn năm có một . 8 tuổi đã đạt đến trúc cơ trung kì nhưng lại vì tên phế vật kia mà từng là thiên tài giờ lại là tên phế vật bị người nhà vứt bỏ ,lúc mà y vẫn còn là thiên tài thì phụ mẫu , họ chỉ lợi dụng y vẫn luôn nói là muốn tốt cho y nên từ nhỏ đã bỏ y ở biệt phủ hoang tàn này cho nhũ nôi nhưng khi y không thể tu luyện nữa thì lại chẳng bao giờ đến gặp y lại còn luôn dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn y .

Y luôn ghen tị với lưu hy vì hắn có tất cả tình yêu của phụ mẫu và từ khi sinh ra đã là đứa con của trời được mọi người yêu thương vây quanh , chỉ có hắn vẫn luôn chỉ là cái bóng của lưu hy đến nỗi nhiều người còn chẳng biết vân gia còn có một đứa con trai nữa . Vì đố kỵ nên y đã nhập ma nhưng vì có băng phượng nên khí tức tà ma đã bị giấu đi nhưng khi tỷ thí với lưu hy thì đã bị lộ nhưng lưu hy lại cầu xin thay hắn nên mới không bị giết, vì thế nên y mới thấy có lỗi với lưu hy lúc trước khi y còn là thiên tài thì hắn cũng luôn theo sau y khiến y mềm lòng mà thả lỏng cảnh giác với hắn .

Y muốn chuộc nỗi với hắn lên đã giết hoàng thái tử ép hoàng đế phải nhường ngôi , cái kết y nhận lại chỉ là một tên ngốc bị chính người thân lợi dụng như một con rối .

Giờ đây y lại dùng được linh lực khiến vương uyên có hơi bất ngờ , nhưng núc này máu dồn lên não cũng chẳng nghĩ nhiều liền vận công , linh lực bao quanh hắn tạo ra một luồng khí tức đỏ sẫm .

Yên nhiên nghĩ thầm:

" đây chính là huyết long mạch thuần chủng của hoàng thất."

" quả nhiên tin đồn không phải là hưu vô có thể tạo ra uy áp lớn như vậy."

Trường ca cũng vận công truyền ra luồng linh lực màu xanh lá uy áp cũng không thua kém gì vương uyên nhưng hắn là người không có nội công , yên nhiên thấy tình thế không ổn cô liên phóng một tia nội lực màu đỏ rực về phía trường ca , trường ca liền nhanh chóng né sang một bên.

Yên nhiên :

" Hừ thân thủ không tồi ta xem ngươi có thể né được chiêu này không ."

cô liền dồn nội lực vào chân sau đó liền nhảy lên chớp nhoáng đã đến phía trường ca cho hắn một đạp vào bụng khiến hắn bay xa vài mét thấy được đà cô bé liền chạy ra chỗ hắn dạy dỗ hắn một trận ra trò, Vương uyên đang định vương tay ra cản cô bé lại thì bị vân thiếu nắm lấy :

Vân thiếu:

"đối thủ của ngươi là ta còn yên nhiên không liên quan."

Sau đó liền tung nắm đấm về phía vương uyên hắn phản ứng rất nhanh chớp nhoáng đã nắm được tay y sau liền dùng chân đá vào bụng y sau đó thả tay ra khiến y ngã về sau , y cũng không chịu thua liền tung một chưởng về phía hắn , vương uyên không nghĩ nhiều liền tung chiêu về phía chiêu của vân thiếu khi hai chiêu thức gặp nhau đã tạo ra một trận gió lớn có uy áp cực kỳ khủng khiếp, hai linh lực một xanh một đỏ tạo nên một khung cảnh rất đẹp và che khuất xung quanh , vương uyên nghĩ là đã hạ được vân thiếu nhưng hắn đã bị trúng kế , sau đó y liền dịch chuyển qua trước mặt hắn lấy tay tung một trưởng thật mạnh vào ngực hắn khiến hắn bắt ra một đoạn nhưng hình như không gây hại cho hắn, hắn chỉ là bị bắt ra nhưng lại không ngã có thể thấy được tu vi của hắn rất cao .

Y lúc này nói lớn :

" Ngươi trả bông tai lại cho ta!!!"

Vương uyên cười nhếch mép nói :

"Muốn bông tai ư ."

" nằm mơ!!!"

Hai từ này hắn nhấn mạnh như kiên quyết rằng hắn dù có chết cũng sẽ không chả lại cho y .

Hot

Comments

Trần An

Trần An

cái kết sao tác giả công với thụ là ai

2024-04-18

5

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: cãi nhau với cha mẹ
2 Chương 2: quyết định không bị trói buộc nữa
3 Chương 3 : ta hối hận rồi
4 Chương 4 hai người ở hai thế giới khác nhau
5 Chương 5 : ngoại lệ
6 Chương 6 : hệ thống xuất hiện
7 Chương 7: Đôi bông tai «linh phong»
8 Chương 8: có lẽ huynh , đệ ấy thay đổi thật rồi
9 Chương 9 : đụng phải người không lên đụng rồi
10 Chương 10 : tại sao ta lại khóc cơ chứ
11 Chương 11 : ta nhất định sẽ không bao giờ nhẫm phải vết xe đổ của hắn đâu
12 Chương 12 : lẽ nào hắn cũng trùng sinh rồi
13 Chương 13 : trả lại bông tai cho ta
14 Chương 14 : Hắn vậy mà là thái tử
15 Chương 15 : Lại gặp nhau rồi
16 Chương 16 : trả được thù rồi
17 Chương 17 : Huynh giống muội
18 Chương 18 : tên khốn nào dám đánh bổn thái tử????
19 Chương 19 : không biết họ có nhớ ta không
20 Chương 20 : gây lộn ở nhà bếp
21 Chương 21 : lam tỷ tỷ nổi giận rồi
22 Chương 22 : thù này chắc chắn phải trả
23 tạo hình nhân vật
24 Chương 23 : tỷ xin lỗi
25 Chương 24 : phải đá hắn ra khỏi vân gia
26 Chương 25: Hắn không phải vân thiếu
27 Chương 26 :Đêm nguyên tiêu
28 Chương 27 : thanh kiếm này chỉ nhận ngươi làm chủ nhân
29 Chương 28: mình vừa nãy là làm sao vậy???
30 Chương 29 : Vị cứu tinh đây rồi
31 Chương 30 : Chiếc khuyên tai có phản ứng!!!
32 Chương 31 : vân thiếu nguyên tác lên sàn
33 Chương 32 : thích khách tập kích.
34 Chương 33 : sao ngươi lại cứu ta???
35 Chương 34 : kế thừa huyết mạch
36 Chương 35 : kiếm linh hóa hình
37 Chương 36 : Hôn rồi
38 Chương 37 : ngươi chẳng hiểu gì cả
39 Chương 38 : trở về rồi
40 Chương 39 : Kí ức trào dâng
41 Chương 40 : xung đột ở hoa viện
42 Chương 41: cá cược
43 Chương 42 : chương đặc biệt
44 Chương 43 : Chương đặc biệt (2)
45 Chương 44 : Chương đặc biệt (3)
46 Tạo hình nhân vật
47 Chương 46 : Bí mật của nữ vương
48 Chương 47 : Lam tỷ tỷ muốn mình đưa Yên Nhiên về xà tộc
49 Chương 48 : Đi khỏi vân phủ
50 Chương 49 : Đến xà tộc
51 Chương 50 : nữ vương trưởng lão
52 Chương 51 : Quyết định
53 Chương 52 : Trách nhiệm của nữ vương
54 Chương 53 : đợi đến bao giờ
55 Chương 54 : Phải chia xa rồi
56 Chương 55 : Tiên tử
57 Chương 56 : Bái sư rồi
58 Chương 57 : Đạo truyền thừa
59 Chương 58 : Bắt đầu tập luyện công
60 Chương 59 : Cửa hàng hệ thống
61 Chương 60 : Gặp lại người quen
62 Chương 61 : Tỷ võ bắt đầu
63 Chương 62 : Tỉ số cân bằng rồi
64 Chương 63: huynh đệ tương tàn
65 Chương 64 : Mối thù lúc trước trả lại ngươi
66 Chương 65 : Ai dám động vào đệ tử ta
67 Chương 66 : Giao đấu
68 Chương 67: Mình thua rồi
69 Chương 68 : Ta tưởng ngươi thích hắn
70 Chương 69 : Tăng lên nguyên anh rồi
71 Chương 70 : Tại sao hắn không rút lui
72 Chương 71 : Tiểu uyên nhi
73 Chương 72 : Mình bị sao vậy
74 Chương 73 : Ta biết ngươi cần thứ gì
75 Chương 74: Tình yêu
76 Chương 75 : Hiểu lầm
77 Chương 76: hắn chỉ được mỗi cái mặt
78 Chương 77: Tên này thật xảo trá
79 Chương 78 : Ngươi đúng là đồ đầu gỗ
80 Chương 79: Những thứ khi không còn tác dụng
81 Chương 80 : giật hoa đăng
82 Chương 81 : bạch y vũ kiếm
83 Chương 82 : Vật định tình
84 Chương 83: Triệu tập
85 Chương 84 : Tha lỗi cho ta đi mà~
86 Chương 85 : chủ nhânnn......
87 Chương 86: Tại sao hắn lại không chấp nhận ta?......
88 Chương 87: Y ghen rồi
89 Chương 88: bốc thăm
90 Chương 89 : hiểu lầm to rồi!!!
91 Chương 90:Lại còn có lần sau
92 Chương 91 : Cơ Linh
93 Chương 92: Điên rồi !
94 Chương 93: Yêu nghiệt hại người.
95 Chương 94 : Lục vĩ hồ
96 Chương 95 : Đại chiến mở ra
97 Chương 96 : Sao lại như vậy
98 Chương 97: Tam chỉ lãng liên
99 Chương 98 : Hồi ức
100 Chương 99: Ta sai rồi
101 Chương 100 : Ngươi không thấy ta là nam nhân à?
102 Chương 101 : Ngươi còn nhớ.
103 Chương 102: Thương Y Nhu thật biết chọn đệ tử.
104 Chương 103 : Đi làm nhiệm vụ mới
105 Chương 104 : Đại cầu tuyết!
106 Chương 105 : Hoành thánh
107 Chương 106: Chúng bẫy rồi.
108 Chương 107 : Đừng ép ta
109 Chương 108: Nhìn không rõ ư?
110 Chương 109 : Truyền thừa
111 Chương 110 : Ngươi lo lắng cho ta à
112 Chương 111: Ngươi mà chết thì ta ra khỏi đây có ý nghĩa gì?!
113 Chương 112 : Rượu ngon!
114 Chương 113: Người ở thế giới khác
115 Chương 114: Song Thân Quyết Chiến ( Chương đặc biệt)
116 Chương 115: Song Thân Quyết Chiến2 ( Chương đặc biệt)
117 Chương116: Song Thân Quyết Chiến3 ( Chương đặc biệt)
118 Chương 117 : Tỉnh lại rồi
119 Chương 118: Tại sao lại trở về?
120 Chương 119: Đến thành phù lăng
Chapter

Updated 120 Episodes

1
Chương 1: cãi nhau với cha mẹ
2
Chương 2: quyết định không bị trói buộc nữa
3
Chương 3 : ta hối hận rồi
4
Chương 4 hai người ở hai thế giới khác nhau
5
Chương 5 : ngoại lệ
6
Chương 6 : hệ thống xuất hiện
7
Chương 7: Đôi bông tai «linh phong»
8
Chương 8: có lẽ huynh , đệ ấy thay đổi thật rồi
9
Chương 9 : đụng phải người không lên đụng rồi
10
Chương 10 : tại sao ta lại khóc cơ chứ
11
Chương 11 : ta nhất định sẽ không bao giờ nhẫm phải vết xe đổ của hắn đâu
12
Chương 12 : lẽ nào hắn cũng trùng sinh rồi
13
Chương 13 : trả lại bông tai cho ta
14
Chương 14 : Hắn vậy mà là thái tử
15
Chương 15 : Lại gặp nhau rồi
16
Chương 16 : trả được thù rồi
17
Chương 17 : Huynh giống muội
18
Chương 18 : tên khốn nào dám đánh bổn thái tử????
19
Chương 19 : không biết họ có nhớ ta không
20
Chương 20 : gây lộn ở nhà bếp
21
Chương 21 : lam tỷ tỷ nổi giận rồi
22
Chương 22 : thù này chắc chắn phải trả
23
tạo hình nhân vật
24
Chương 23 : tỷ xin lỗi
25
Chương 24 : phải đá hắn ra khỏi vân gia
26
Chương 25: Hắn không phải vân thiếu
27
Chương 26 :Đêm nguyên tiêu
28
Chương 27 : thanh kiếm này chỉ nhận ngươi làm chủ nhân
29
Chương 28: mình vừa nãy là làm sao vậy???
30
Chương 29 : Vị cứu tinh đây rồi
31
Chương 30 : Chiếc khuyên tai có phản ứng!!!
32
Chương 31 : vân thiếu nguyên tác lên sàn
33
Chương 32 : thích khách tập kích.
34
Chương 33 : sao ngươi lại cứu ta???
35
Chương 34 : kế thừa huyết mạch
36
Chương 35 : kiếm linh hóa hình
37
Chương 36 : Hôn rồi
38
Chương 37 : ngươi chẳng hiểu gì cả
39
Chương 38 : trở về rồi
40
Chương 39 : Kí ức trào dâng
41
Chương 40 : xung đột ở hoa viện
42
Chương 41: cá cược
43
Chương 42 : chương đặc biệt
44
Chương 43 : Chương đặc biệt (2)
45
Chương 44 : Chương đặc biệt (3)
46
Tạo hình nhân vật
47
Chương 46 : Bí mật của nữ vương
48
Chương 47 : Lam tỷ tỷ muốn mình đưa Yên Nhiên về xà tộc
49
Chương 48 : Đi khỏi vân phủ
50
Chương 49 : Đến xà tộc
51
Chương 50 : nữ vương trưởng lão
52
Chương 51 : Quyết định
53
Chương 52 : Trách nhiệm của nữ vương
54
Chương 53 : đợi đến bao giờ
55
Chương 54 : Phải chia xa rồi
56
Chương 55 : Tiên tử
57
Chương 56 : Bái sư rồi
58
Chương 57 : Đạo truyền thừa
59
Chương 58 : Bắt đầu tập luyện công
60
Chương 59 : Cửa hàng hệ thống
61
Chương 60 : Gặp lại người quen
62
Chương 61 : Tỷ võ bắt đầu
63
Chương 62 : Tỉ số cân bằng rồi
64
Chương 63: huynh đệ tương tàn
65
Chương 64 : Mối thù lúc trước trả lại ngươi
66
Chương 65 : Ai dám động vào đệ tử ta
67
Chương 66 : Giao đấu
68
Chương 67: Mình thua rồi
69
Chương 68 : Ta tưởng ngươi thích hắn
70
Chương 69 : Tăng lên nguyên anh rồi
71
Chương 70 : Tại sao hắn không rút lui
72
Chương 71 : Tiểu uyên nhi
73
Chương 72 : Mình bị sao vậy
74
Chương 73 : Ta biết ngươi cần thứ gì
75
Chương 74: Tình yêu
76
Chương 75 : Hiểu lầm
77
Chương 76: hắn chỉ được mỗi cái mặt
78
Chương 77: Tên này thật xảo trá
79
Chương 78 : Ngươi đúng là đồ đầu gỗ
80
Chương 79: Những thứ khi không còn tác dụng
81
Chương 80 : giật hoa đăng
82
Chương 81 : bạch y vũ kiếm
83
Chương 82 : Vật định tình
84
Chương 83: Triệu tập
85
Chương 84 : Tha lỗi cho ta đi mà~
86
Chương 85 : chủ nhânnn......
87
Chương 86: Tại sao hắn lại không chấp nhận ta?......
88
Chương 87: Y ghen rồi
89
Chương 88: bốc thăm
90
Chương 89 : hiểu lầm to rồi!!!
91
Chương 90:Lại còn có lần sau
92
Chương 91 : Cơ Linh
93
Chương 92: Điên rồi !
94
Chương 93: Yêu nghiệt hại người.
95
Chương 94 : Lục vĩ hồ
96
Chương 95 : Đại chiến mở ra
97
Chương 96 : Sao lại như vậy
98
Chương 97: Tam chỉ lãng liên
99
Chương 98 : Hồi ức
100
Chương 99: Ta sai rồi
101
Chương 100 : Ngươi không thấy ta là nam nhân à?
102
Chương 101 : Ngươi còn nhớ.
103
Chương 102: Thương Y Nhu thật biết chọn đệ tử.
104
Chương 103 : Đi làm nhiệm vụ mới
105
Chương 104 : Đại cầu tuyết!
106
Chương 105 : Hoành thánh
107
Chương 106: Chúng bẫy rồi.
108
Chương 107 : Đừng ép ta
109
Chương 108: Nhìn không rõ ư?
110
Chương 109 : Truyền thừa
111
Chương 110 : Ngươi lo lắng cho ta à
112
Chương 111: Ngươi mà chết thì ta ra khỏi đây có ý nghĩa gì?!
113
Chương 112 : Rượu ngon!
114
Chương 113: Người ở thế giới khác
115
Chương 114: Song Thân Quyết Chiến ( Chương đặc biệt)
116
Chương 115: Song Thân Quyết Chiến2 ( Chương đặc biệt)
117
Chương116: Song Thân Quyết Chiến3 ( Chương đặc biệt)
118
Chương 117 : Tỉnh lại rồi
119
Chương 118: Tại sao lại trở về?
120
Chương 119: Đến thành phù lăng

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play