Chương 19 : không biết họ có nhớ ta không

Vân thiếu:

"Vậy ta mạnh hơn họ đúng không."

hệ thống :

" Còn nữa mặc dù nói về hai thứ này thì có vẻ phần thắng sẽ thuộc về linh lực nhưng nội lực là bẩm sinh và người mang trong mình nội lực có thể tu luyện và cũng có linh lực nhưng linh lực của họ sẽ ở một lượng nhất định của từng cảnh giới không thể bộc phát quá nhiều linh lực hơn những người không có nội lực , nói về hai cái này thì ngang hàng ngang sức nếu muốn thử xem ai mạnh hơn thì phải dựa vào cảnh giới đạt được."

Vân thiếu ngạc nhiên nói:

" Thế ư. "

" Vậy sao ngươi bảo là rất ít người có nội lực mà , ta lại thấy rất nhiều người mà ta từng gặp đều có nội lực mà ta lại là linh lực."

hệ thống:

" Đó là vì ngươi ở gia tộc lớn và những người mà ngươi gặp toàn có vai vế không bình thường , bây giờ ngươi ra ngoài xem xem ở cả cái thiên hạ này có mấy ai sở hữu được nội lực không. "

Vân thiếu nghiêng đầu sang bên cạnh nói:

" Vậy vai vế của yên nhiên và lam tỷ tỷ là gì mà lại có nội lực vậy ."

.

Hệ thống:

" Cái đó phải theo cốt truyện ta mới có thể nói cho ngươi."

Vân thiếu chán nản nói :

" vậy bao giờ mới đến."

Hệ thống:

" cái này phải do ngươi đẩy nhanh cốt truyện và thay đổi tình tiết truyện nữa , theo tính toán thì chắc ngươi cũng sắp biết rồi."

" nhưng ta nghĩ tốt nhất là không biết thì vẫn tốt hơn."

Vân thiếu:

" Sao lại vậy ."

Hệ thống:

" Nói thế thôi đi ngủ đi "

" đôi khi có nhiều truyện biết nhiều sẽ không có lợi đâu. "

vân thiếu liền phùng má nói:

" Ngươi sao cứ giấu ta vậy , chán chết đi được."

Sau đó liền đặt tay lên trán khuôn mặt hiện lên vẻ như mất mát thứ gì vậy, ánh trăng bên ngoài cửa sổ chiếu rọi vào khôn mặt trắng nõn và ánh mắt sáng rực rỡ vào màn đêm thật khiến người ta khó rời mắt :

" mình ở đây cũng đã được hai ngày rồi. "

" Không biết sau khi mình chết thì ba mẹ họ có buồn không có khóc vì mình không có cảm thấy mình rất đáng thương không."

" Còn cả chị nữa chị ấy vẫn sống tốt chứ vẫn tự do tự tại như ngày nào chứ. "

Thật ra thì trong nhà người yêu thương y nhất là chị gái của y , hai người cách nhau 3 tuổi , mặc dù lúc nhỏ hai người có hay xích mích nhưng đổi lại lúc ấy y cảm thấy hai người như một không thể tách rời, khi lớn lên thì hai người đã hòa đồng hơn cũng chẳng bao giờ cãi nhau nữa nhưng y lại cảm thấy khoảng cách của hai người càng ngày càng xa dù cố kéo lại nhưng lại chẳng thể tự nhiên như xưa nữa.

Nhưng điều mà làm y thấy áy náy nhất là lúc chị mình bỏ học vì mình, vì từ nhỏ y bị thiếu máu nên thường xuyên phải ra viện lúc đó thì chị của y học lớp 9 gần thi cuối cấp nhưng y lại phải ở Viện truyền máu nên chị của y phải ra chăm sóc y thế nên đã nỡ mất kì thi lên không thể vào cấp 3 được, chị của y mặc dù không học giỏi nhưng rất thích đi học, nhưng lại vì y mà từ bỏ đi cơ hội đó. Sau khi biết y thật sự cảm thấy mình là gánh nặng của chị ấy , một con người mà yêu thích tự do , độc lập và sống vì bản thân mình lại vì em mình mà buông bỏ tất cả ước mơ và hoài niệm của tuổi học trò, để đi làm kiếm tiền, ở đó phải chịu biết bao áp lực và gánh nặng của đồng tiền cả của gia đình của mình nữa.

Càng thấy áy náy nên y luôn cố gắng làm việc và cố gắng học hành thật tốt để bù đắp chỗ thiếu sót đó,nhưng dù cố gắng thế nào thì trong sâu trong lòng y thì nó mãi mãi không đủ vì đời người chỉ có một, dù phải chịu gánh nặng là thế nhưng trước mắt người khác và bạn bè y luôn tỏ ra mình là người hoạt bát năng động nhưng bên trong thì đã quá mệt mỏi rồi không muốn chống đỡ nữa rồi. Nhiều lúc y nằm trên giường nước mắt tự rơi ra không biết từ núc nào gối đã ướt sũng.

Cứ như thế thoáng cái đã đến sáng y liền búi tóc và đi ra ngoài sau khi vừa ăn cơm xong thì lạc lam liền bảo vân thiếu:

" Đệ và yên nhiên mau đi bổ củi đi. "

" rạo này rau trong vườn rất tốt lên ta đi hái về ít để bữa trưa nay ăn."

Vân thiếu liền cười nói:

" ừ vậy tỉ đi đi ."

Sau khi lạc lam đi thì vân thiếu và yên nhiên ra đằng sau bếp bắt đầu bổ củi sau khi bổ được một nửa thì hai người đang ngồi nghỉ thì yên nhiên đột nhiên cười nói:

" vân ca ca không biết tên hoàng thái tử kia và tên thư đồng của hắn hôm nay còn đến đây gây rối không , hôm qua cho bọn hắn một trận chắc cũng khó mà đi đứng đàng hoàng được."

vân thiếu cười to nói:

" haha..."

" xem hắn tự cao tự tại đến đâu , không phải hôm qua khi bị đánh còn kêu cha khóc mẹ lên à."

Hai người không để ý rằng vương uyên và trường ca đang ở đó, hai người đen xì mặt thật sự thì hôm qua bị đánh không hề nhẹ vương uyên thì bị tím một bên má phải dán băng , trường ca còn thảm hơn phải băng bó ở đầu , lúc này vương uyên này chẳng thèm nhã nhặn cái gì cả liền xông ra quát lớn :

" thì ra người đánh ta hôm qua là ngươi."

Chapter
1 Chương 1: cãi nhau với cha mẹ
2 Chương 2: quyết định không bị trói buộc nữa
3 Chương 3 : ta hối hận rồi
4 Chương 4 hai người ở hai thế giới khác nhau
5 Chương 5 : ngoại lệ
6 Chương 6 : hệ thống xuất hiện
7 Chương 7: Đôi bông tai «linh phong»
8 Chương 8: có lẽ huynh , đệ ấy thay đổi thật rồi
9 Chương 9 : đụng phải người không lên đụng rồi
10 Chương 10 : tại sao ta lại khóc cơ chứ
11 Chương 11 : ta nhất định sẽ không bao giờ nhẫm phải vết xe đổ của hắn đâu
12 Chương 12 : lẽ nào hắn cũng trùng sinh rồi
13 Chương 13 : trả lại bông tai cho ta
14 Chương 14 : Hắn vậy mà là thái tử
15 Chương 15 : Lại gặp nhau rồi
16 Chương 16 : trả được thù rồi
17 Chương 17 : Huynh giống muội
18 Chương 18 : tên khốn nào dám đánh bổn thái tử????
19 Chương 19 : không biết họ có nhớ ta không
20 Chương 20 : gây lộn ở nhà bếp
21 Chương 21 : lam tỷ tỷ nổi giận rồi
22 Chương 22 : thù này chắc chắn phải trả
23 tạo hình nhân vật
24 Chương 23 : tỷ xin lỗi
25 Chương 24 : phải đá hắn ra khỏi vân gia
26 Chương 25: Hắn không phải vân thiếu
27 Chương 26 :Đêm nguyên tiêu
28 Chương 27 : thanh kiếm này chỉ nhận ngươi làm chủ nhân
29 Chương 28: mình vừa nãy là làm sao vậy???
30 Chương 29 : Vị cứu tinh đây rồi
31 Chương 30 : Chiếc khuyên tai có phản ứng!!!
32 Chương 31 : vân thiếu nguyên tác lên sàn
33 Chương 32 : thích khách tập kích.
34 Chương 33 : sao ngươi lại cứu ta???
35 Chương 34 : kế thừa huyết mạch
36 Chương 35 : kiếm linh hóa hình
37 Chương 36 : Hôn rồi
38 Chương 37 : ngươi chẳng hiểu gì cả
39 Chương 38 : trở về rồi
40 Chương 39 : Kí ức trào dâng
41 Chương 40 : xung đột ở hoa viện
42 Chương 41: cá cược
43 Chương 42 : chương đặc biệt
44 Chương 43 : Chương đặc biệt (2)
45 Chương 44 : Chương đặc biệt (3)
46 Tạo hình nhân vật
47 Chương 46 : Bí mật của nữ vương
48 Chương 47 : Lam tỷ tỷ muốn mình đưa Yên Nhiên về xà tộc
49 Chương 48 : Đi khỏi vân phủ
50 Chương 49 : Đến xà tộc
51 Chương 50 : nữ vương trưởng lão
52 Chương 51 : Quyết định
53 Chương 52 : Trách nhiệm của nữ vương
54 Chương 53 : đợi đến bao giờ
55 Chương 54 : Phải chia xa rồi
56 Chương 55 : Tiên tử
57 Chương 56 : Bái sư rồi
58 Chương 57 : Đạo truyền thừa
59 Chương 58 : Bắt đầu tập luyện công
60 Chương 59 : Cửa hàng hệ thống
61 Chương 60 : Gặp lại người quen
62 Chương 61 : Tỷ võ bắt đầu
63 Chương 62 : Tỉ số cân bằng rồi
64 Chương 63: huynh đệ tương tàn
65 Chương 64 : Mối thù lúc trước trả lại ngươi
66 Chương 65 : Ai dám động vào đệ tử ta
67 Chương 66 : Giao đấu
68 Chương 67: Mình thua rồi
69 Chương 68 : Ta tưởng ngươi thích hắn
70 Chương 69 : Tăng lên nguyên anh rồi
71 Chương 70 : Tại sao hắn không rút lui
72 Chương 71 : Tiểu uyên nhi
73 Chương 72 : Mình bị sao vậy
74 Chương 73 : Ta biết ngươi cần thứ gì
75 Chương 74: Tình yêu
76 Chương 75 : Hiểu lầm
77 Chương 76: hắn chỉ được mỗi cái mặt
78 Chương 77: Tên này thật xảo trá
79 Chương 78 : Ngươi đúng là đồ đầu gỗ
80 Chương 79: Những thứ khi không còn tác dụng
81 Chương 80 : giật hoa đăng
82 Chương 81 : bạch y vũ kiếm
83 Chương 82 : Vật định tình
84 Chương 83: Triệu tập
85 Chương 84 : Tha lỗi cho ta đi mà~
86 Chương 85 : chủ nhânnn......
87 Chương 86: Tại sao hắn lại không chấp nhận ta?......
88 Chương 87: Y ghen rồi
89 Chương 88: bốc thăm
90 Chương 89 : hiểu lầm to rồi!!!
91 Chương 90:Lại còn có lần sau
92 Chương 91 : Cơ Linh
93 Chương 92: Điên rồi !
94 Chương 93: Yêu nghiệt hại người.
95 Chương 94 : Lục vĩ hồ
96 Chương 95 : Đại chiến mở ra
97 Chương 96 : Sao lại như vậy
98 Chương 97: Tam chỉ lãng liên
99 Chương 98 : Hồi ức
100 Chương 99: Ta sai rồi
101 Chương 100 : Ngươi không thấy ta là nam nhân à?
102 Chương 101 : Ngươi còn nhớ.
103 Chương 102: Thương Y Nhu thật biết chọn đệ tử.
104 Chương 103 : Đi làm nhiệm vụ mới
105 Chương 104 : Đại cầu tuyết!
106 Chương 105 : Hoành thánh
107 Chương 106: Chúng bẫy rồi.
108 Chương 107 : Đừng ép ta
109 Chương 108: Nhìn không rõ ư?
110 Chương 109 : Truyền thừa
111 Chương 110 : Ngươi lo lắng cho ta à
112 Chương 111: Ngươi mà chết thì ta ra khỏi đây có ý nghĩa gì?!
113 Chương 112 : Rượu ngon!
114 Chương 113: Người ở thế giới khác
115 Chương 114: Song Thân Quyết Chiến ( Chương đặc biệt)
116 Chương 115: Song Thân Quyết Chiến2 ( Chương đặc biệt)
117 Chương116: Song Thân Quyết Chiến3 ( Chương đặc biệt)
118 Chương 117 : Tỉnh lại rồi
119 Chương 118: Tại sao lại trở về?
120 Chương 119: Đến thành phù lăng
Chapter

Updated 120 Episodes

1
Chương 1: cãi nhau với cha mẹ
2
Chương 2: quyết định không bị trói buộc nữa
3
Chương 3 : ta hối hận rồi
4
Chương 4 hai người ở hai thế giới khác nhau
5
Chương 5 : ngoại lệ
6
Chương 6 : hệ thống xuất hiện
7
Chương 7: Đôi bông tai «linh phong»
8
Chương 8: có lẽ huynh , đệ ấy thay đổi thật rồi
9
Chương 9 : đụng phải người không lên đụng rồi
10
Chương 10 : tại sao ta lại khóc cơ chứ
11
Chương 11 : ta nhất định sẽ không bao giờ nhẫm phải vết xe đổ của hắn đâu
12
Chương 12 : lẽ nào hắn cũng trùng sinh rồi
13
Chương 13 : trả lại bông tai cho ta
14
Chương 14 : Hắn vậy mà là thái tử
15
Chương 15 : Lại gặp nhau rồi
16
Chương 16 : trả được thù rồi
17
Chương 17 : Huynh giống muội
18
Chương 18 : tên khốn nào dám đánh bổn thái tử????
19
Chương 19 : không biết họ có nhớ ta không
20
Chương 20 : gây lộn ở nhà bếp
21
Chương 21 : lam tỷ tỷ nổi giận rồi
22
Chương 22 : thù này chắc chắn phải trả
23
tạo hình nhân vật
24
Chương 23 : tỷ xin lỗi
25
Chương 24 : phải đá hắn ra khỏi vân gia
26
Chương 25: Hắn không phải vân thiếu
27
Chương 26 :Đêm nguyên tiêu
28
Chương 27 : thanh kiếm này chỉ nhận ngươi làm chủ nhân
29
Chương 28: mình vừa nãy là làm sao vậy???
30
Chương 29 : Vị cứu tinh đây rồi
31
Chương 30 : Chiếc khuyên tai có phản ứng!!!
32
Chương 31 : vân thiếu nguyên tác lên sàn
33
Chương 32 : thích khách tập kích.
34
Chương 33 : sao ngươi lại cứu ta???
35
Chương 34 : kế thừa huyết mạch
36
Chương 35 : kiếm linh hóa hình
37
Chương 36 : Hôn rồi
38
Chương 37 : ngươi chẳng hiểu gì cả
39
Chương 38 : trở về rồi
40
Chương 39 : Kí ức trào dâng
41
Chương 40 : xung đột ở hoa viện
42
Chương 41: cá cược
43
Chương 42 : chương đặc biệt
44
Chương 43 : Chương đặc biệt (2)
45
Chương 44 : Chương đặc biệt (3)
46
Tạo hình nhân vật
47
Chương 46 : Bí mật của nữ vương
48
Chương 47 : Lam tỷ tỷ muốn mình đưa Yên Nhiên về xà tộc
49
Chương 48 : Đi khỏi vân phủ
50
Chương 49 : Đến xà tộc
51
Chương 50 : nữ vương trưởng lão
52
Chương 51 : Quyết định
53
Chương 52 : Trách nhiệm của nữ vương
54
Chương 53 : đợi đến bao giờ
55
Chương 54 : Phải chia xa rồi
56
Chương 55 : Tiên tử
57
Chương 56 : Bái sư rồi
58
Chương 57 : Đạo truyền thừa
59
Chương 58 : Bắt đầu tập luyện công
60
Chương 59 : Cửa hàng hệ thống
61
Chương 60 : Gặp lại người quen
62
Chương 61 : Tỷ võ bắt đầu
63
Chương 62 : Tỉ số cân bằng rồi
64
Chương 63: huynh đệ tương tàn
65
Chương 64 : Mối thù lúc trước trả lại ngươi
66
Chương 65 : Ai dám động vào đệ tử ta
67
Chương 66 : Giao đấu
68
Chương 67: Mình thua rồi
69
Chương 68 : Ta tưởng ngươi thích hắn
70
Chương 69 : Tăng lên nguyên anh rồi
71
Chương 70 : Tại sao hắn không rút lui
72
Chương 71 : Tiểu uyên nhi
73
Chương 72 : Mình bị sao vậy
74
Chương 73 : Ta biết ngươi cần thứ gì
75
Chương 74: Tình yêu
76
Chương 75 : Hiểu lầm
77
Chương 76: hắn chỉ được mỗi cái mặt
78
Chương 77: Tên này thật xảo trá
79
Chương 78 : Ngươi đúng là đồ đầu gỗ
80
Chương 79: Những thứ khi không còn tác dụng
81
Chương 80 : giật hoa đăng
82
Chương 81 : bạch y vũ kiếm
83
Chương 82 : Vật định tình
84
Chương 83: Triệu tập
85
Chương 84 : Tha lỗi cho ta đi mà~
86
Chương 85 : chủ nhânnn......
87
Chương 86: Tại sao hắn lại không chấp nhận ta?......
88
Chương 87: Y ghen rồi
89
Chương 88: bốc thăm
90
Chương 89 : hiểu lầm to rồi!!!
91
Chương 90:Lại còn có lần sau
92
Chương 91 : Cơ Linh
93
Chương 92: Điên rồi !
94
Chương 93: Yêu nghiệt hại người.
95
Chương 94 : Lục vĩ hồ
96
Chương 95 : Đại chiến mở ra
97
Chương 96 : Sao lại như vậy
98
Chương 97: Tam chỉ lãng liên
99
Chương 98 : Hồi ức
100
Chương 99: Ta sai rồi
101
Chương 100 : Ngươi không thấy ta là nam nhân à?
102
Chương 101 : Ngươi còn nhớ.
103
Chương 102: Thương Y Nhu thật biết chọn đệ tử.
104
Chương 103 : Đi làm nhiệm vụ mới
105
Chương 104 : Đại cầu tuyết!
106
Chương 105 : Hoành thánh
107
Chương 106: Chúng bẫy rồi.
108
Chương 107 : Đừng ép ta
109
Chương 108: Nhìn không rõ ư?
110
Chương 109 : Truyền thừa
111
Chương 110 : Ngươi lo lắng cho ta à
112
Chương 111: Ngươi mà chết thì ta ra khỏi đây có ý nghĩa gì?!
113
Chương 112 : Rượu ngon!
114
Chương 113: Người ở thế giới khác
115
Chương 114: Song Thân Quyết Chiến ( Chương đặc biệt)
116
Chương 115: Song Thân Quyết Chiến2 ( Chương đặc biệt)
117
Chương116: Song Thân Quyết Chiến3 ( Chương đặc biệt)
118
Chương 117 : Tỉnh lại rồi
119
Chương 118: Tại sao lại trở về?
120
Chương 119: Đến thành phù lăng

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play