“Nhớ rồi tiểu tổ tông”
“Mai gặp, cậu ngủ ngon”
“Cún con ngủ ngon”
Hôm sau, trong văn phòng tổng giám đốc.
Quý Dư nghiêm túc ngồi đối diện với Trình Thiên Vũ trên so pha.
Ngoài tiếng va chạm bát đũa ra chẳng có âm thanh gì khác.
Trái ngược với Quý Dư đang tập trung ăn cơm, cố gắng hạ thấp sự tồn tại, Trình Thiên Vũ vừa ăn vừa lẳng lặng quan sát cô, vô tình phát hiện trong phần ăn của cô nhóc này không có nổi một miếng hành, tỏi.
“Cô không ăn được hành sao?”
“Vâng”
Trình Thiên Vũ gắp một miếng thịt bò cho vào miệng, thắc mắc hỏi.
“Còn kiêng gì nửa không?”
Quý Dư đang híp mắt hưởng thụ đồ ăn ngon nghe vậy lẩm bẩm.
“Ngồng tỏi, cá với tôm”
“Dị ứng với cá?”
Quý Dư lắc đầu, vẻ mặt hơi ghét bỏ.
“Không thích”
“Ừm”
Giải quyết xong bữa trưa, đang lay hoay pha cà phê thì tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, Quý Dư liếc nhìn tên người gọi, vui vẻ ra mặt.
”Lão nương chuẩn bị lên máy bay đây”
“Tớ biết rồi, đặt bàn ở Thượng Uyển nhé”
“Hú… Quá tốt luôn”
“Cậu là cún à, suốt ngày hú hét”
“Quý Dư cậu mới là cún đấy, cún con của lão nương”
“Rồi rồi cún của cậu, được chưa?”
“Sủa cho lão nương nghe phát”
“…”
“Quý Dư”
“Dở hơi”
“Phụt…haha”
Hàn Viễn nhìn màn điện thoại tâm trạng hết sức vui vẻ.
Bên kia Quý Dư cúp điện thoại, quay trở lại phòng làm việc, đặt ly cà phê xuống bàn không vội rời đi.
Trình Thiên Vũ thấy cô đứng một lúc chưa chịu đi thì ngước mắt lên nhìn, đúng lúc bắt gặp dáng vẻ ngập ngừng của cô.
“Có chuyện gì?”
Qúy Dư hít sâu một hơi lấy can đảm, nhỏ giọng đáp.
“Tối nay tôi phải ra sân bay đón bạn, có thể không đi xã giao không?”
Thấy anh im lặng Quý Dư còn cho là anh nổi giận, cô cúi đầu xuống giọng lí nhí.
“Hôm nay anh cho tôi về sớm sau này anh muốn ăn gì tôi đều nấu… Có được hay không?”
“Sếp?”
Lần đầu tiên thấy dáng vẻ ủy khuất của cô, Trình Thiên Vũ nhịn cười, giả vờ nghiêm giọng.
“Được rồi, nể mặt đồ ăn ngon của cô”
“Cảm ơn Trình tổng”
Trình Thiên Vũ nhấp ngụm cà phê, rơi vào trầm tư.
Từ khi Quý Dư vào làm việc, chất lượng cuộc sống anh cũng được nâng cao.
Hằng ngày có đồ ăn ngon, có cà phê thơm lừng, không thể phủ nhận tay nghề của tiểu trợ lí này rất hợp khẩu vị với anh.
****
Chiều tối một chiếc porsche chạy từ sân bay tới nhà hàng cao cấp Thượng Uyển.
Sau khi gọi hàng loạt các món ăn cao cấp, Hàn Viễn không quên dặn nhân viên phục vụ không cho kèm hành lá, ngồng tỏi.
Quý Dư thấy vậy không khỏi cười vui vẻ.
“Vẫn tri kỉ như vậy”
Hàn viễn lấy ra một hộp vuông đặt lên bàn, sau đó nhìn Quý Dư nhướng mày cười.
“Nào cún con, mở ra xem có thích không, mẫu mới nhất của Bvlgari”
Quý Dư không khách sáo với tay mở hộp ra, đập vào mắt là chiếc lắc tay kim cương sáng chói, những viên kim cương được gọt dũa tỉ mỉ lấp lánh như những ngôi sao trên bầu trời đêm.
“Mù mắt chó tớ rồi”
Quý Dư tỏ vẻ ghét bỏ nhưng miệng thì không nhịn được cong lên.
Hàn Viễn là bạn thân khác giới của Quý Dư, cũng là đại thiếu gia của một gia tộc giàu có, từ trước tới nay những món quà thế này Quý Dư không thiếu, con hàng này đi khắp nơi du lịch, trông thấy món gì đẹp cũng sẽ mua cho cô.
“Mỹ phẩm lão nương để trên xe”
Quý Dư nâng ly cao cổ chạm nhẹ với ly của Hàn Viễn.
“Cảm ơn cậu, lần này về nước luôn sao?”
“Tớ về thăm cậu, ở lại với bà nội tớ một thời gian”
“Cún con cậu làm trong tập đoàn Trình Thị được bao lâu rồi?”
Quý Dư nhấp một ngụm rượu, chất lỏng màu đỏ chảy vào cổ họng, có chút men say giọng cũng trở nên mềm mại hơn.
“Được một tháng rồi, trợ lí đặt biệt”
Hàn Viễn hơi bất ngờ, cười ngã ngớn.
“Nghe đặt biệt thật”
“Nào để tớ đeo cho cậu”
Quý Dư chìa tay ra, Hàn Viễn cẩn thận đeo chiếc lắc tay lên cho cô, da cô trắng như tuyết phối thêm chiếc lắc tay cao cấp này thật sự rất đẹp.
Hàn Viễn chỉ biết tặc lưỡi, cậu ta nắm lấy tay cô hôn chụt một cái.
Quý Dư không rụt tay lại, cô quá quen với thói hành sự không theo lẽ thường này rồi.
Khi Trình Thiên Vũ đi ngang qua, đúng lúc nhìn thấy một màn này.
Updated 85 Episodes
Comments
Thiên Bình
Oy oy thấy bà vs ông Thiên Vũ r nhé c Quý Dư /Facepalm//Facepalm/
2024-10-29
1
Cá Con Nhỏ
Mình mặc kệ cái ông sếp kia đi đc ko , đổi na9 lẹ
2024-10-20
1
hallo
rồi xog tới r , 😑
2024-09-29
2