Hàn Viễn luôn miệng kể hết chuyện nọ đến chuyện kia, nhắc từ quá khứ cho đến hiện tại.
Cậu ta cũng là một trong số người đàn ông mơ ước của các cô gái. Bây giờ lại ngồi gục xuống bàn lẩm bẩm như tên thần kinh.
“Cún con, tửu lượng cậu vẫn tốt như vậy”
Hàn Viễn lờ mờ say nhưng tay vẫn cầm chặt ly đế cao, miệng vẫn há ra nốc rượu vào, Quý Dư nhìn hết nổi.
“Tớ gọi xe đưa cậu về, khi khác lại uống”
Khó khăn lắm mới lôi được người lên xe, nhưng tên chết bầm nào đó vẫn cầm chặt lấy tay cô không buông.
“Hức..h…cậu nói xem sao cậu vô lương tâm như vậy, không đưa tớ về được sao?”
“Tớ cũng uống rượu, không lái xe được”
“Hìhì… ực… thật ra cậu rất tốt với tớ”
“…”
“Bái bai..ba..babi…”
“…”
Hàn Viễn cậu đang nói tiếng người sao?.
****
Hôm sau không khí phòng làm việc đậm mùi thuốc súng.
Quý Dư ngồi trên bàn làm việc gậc gù, mắt không tài nào mở nổi.
Quả thật hiện tại cô rất buồn ngủ, tối qua tên dở hơi kia cứ gọi đến, chỉ chờ cô bắt máy thì hắn lại cúp máy, chơi đến vui vẻ, báo hại cả đêm cô ngủ không ngon giấc.
Nhưng trong mắt Trình Thiên Vũ chính là cô suốt đêm sa đọa, nhìn rất chướng mắt.
Cả buổi sáng toàn thân anh phát khí lạnh, đến điều hòa cũng không so được với anh.
Cho đến giờ nghỉ trưa, Trình Thiên Vũ nhịn không được nữa, anh gác đũa, ngước mắt nhìn vật lấp lánh nơi cổ tay cô, cất giọng lạnh tanh.
“Bạn trai tặng sao?”
Quý Dư bị anh hỏi đột ngột suýt nữa bị nghẹn.
Bạn trai gì cơ?
“Sếp à, tôi không có bạn trai”
“Ừm”
Ngắn gọn không nghe ra cảm xúc, Trình Thiên Vũ rít một hơi thuốc, giọng trầm ấm mang theo khói thuốc phả vào tai cô.
“Nhân viên trung tâm thương mại sắp đến giao lễ phục, đêm nay em làm bạn tiệc của tôi”
***
Khi Quý Dư chuẩn bị xong bước ra ngoài, người giỏi kìm chế cảm xúc như Trình Thiên Vũ cũng thoáng một tia kinh hỷ.
Anh luôn biết cô đẹp, nhưng dáng vẻ hôm nay của cô càng xinh đẹp động lòng người, yết hầu Trình Thiên Vũ khẽ động.
Lễ phục cúp ngực màu đen ôm trọn vóc dáng hình chữ S, vòng ngực nhấp nhô như ẩn như hiện, thiết kế xẻ tà cao, lộ ra đôi chân dài thẳng tắp, trắng đến loá mắt.
Quý Dư hồi hộp bước ra, không chú ý đến ánh mắt như sói đói kia.
“Thế nào? Không làm mất mặt Trình tổng chứ”
“Rất đẹp”
Trình Thiên Vũ không tiếc lời khen ngợi, nhìn chằm chằm cô bằng ánh mắt sâu xa.
***
Khách sạn bốn sao Thượng Đế.
Mọi người đang trò chuyện vui vẻ đồng loạt nhìn ra cửa lớn, tiếng nói cười cũng theo đó im bặt.
Ngoài sảnh, Quý Dư khoác tay Trình Thiên Vũ bước vào dưới cái nhìn dò xét của tất cả mọi người.
Chàng trai đẹp trai cao lớn khí chất bất phàm, cô gái dáng người hoàn mỹ, trước cong sau vểnh, xinh đẹp khả ái.
Bỗng eo nhỏ bị bàn tay Trình Thiên Vũ siết chặt, Quý Dư hơi khựng lại, mất tự nhiên vặn vẹo người.
Có lẽ cảm nhận được sự bài xích của Quý Dư, Trình Thiên Vũ ghé sát sườn mặt cô, thấp giọng cảnh cáo.
“Ngoan, đừng lộn xộn”
Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai, khiến tai Quý Dư đỏ bừng.
Biến hóa nhỏ của cô lọt hết vào mắt Trình Thiên Vũ bàn tay ôm eo cách một lớp vải càng thêm siết chặt, vòng eo nhỏ nhắn một cánh tay có thể ôm vừa, cảm giác này giống hệt như anh tưởng tượng.
Trình Thiên Vũ có vẻ rất bận, Quý Dư cũng chẳng có hứng thú với những buổi tiệc như thế này, cô nhận ly rượu đỏ từ người phục vụ rồi tìm một góc ngồi xuống.
Chưa ngồi được bao lâu thì Trình Thiên Vũ trở lại.
“Uống ít thôi”
“Vâng”
“Nhàm chán sao?”
“Một chút”
“Đừng uống mãi như thế, ăn một ít đi”
Một lát sau lại có người đến tìm anh, Quý Dư chào hỏi đối phương qua loa rồi tìm cớ rời đi.
Ra ngoài, không khí thoáng mát dễ chịu hơn rất nhiều, Quý Dư ngồi xích đu kế hàng chuối tây, có chút buồn ngủ.
Phía xa loáng thoáng có tiếng bước chân, Quý Dư lập tức mở mắt ra, tập trung nhìn người đàn ông đang đi tới.
“Làm phiền rồi cô Quý”
Nói rồi hắn đưa ly rượu trong tay cho cô, Quý Dư hơi chần chờ nhưng vẫn nhận lấy, cố gắng nặn ra nụ cười lịch sự.
“Xin chào, anh là?”
“Dương Quý Phong”
“Thì ra là Dương tổng, không biết tìm tôi có chuyện gì?”
Quý Dư hơi nhíu mày, ánh mắt gã ta lộ liễu đánh giá cô, không thèm che dấu khiến cô hơi khó chịu.
“Nghe nói nhị tiểu thư của nhà họ Lâm lí lịch chói mắt lại xinh đẹp, bây giờ mới được tận mắt thấy, Dương mỗ tôi là muốn đào cô về làm việc cho tôi, không biết cô Quý có cho tôi mặt mũi không?”
Hắn đã chú ý đến cô từ lâu, nói thật hắn chiêu mộ người tài là cái cớ, thật ra hắn hứng thú với cô hơn.
Nhìn xem, khuôn mặt đó, dáng người đó… chậc chậc… chính là cực phẩm, nếu thành công có được cô sau này còn có thể nắm cả tập đoàn One vào tay.
Quý Dư hơi mất kiên nhẫn, hít sâu một hơi kìm chế cảm xúc.
“Được Dương tổng coi trọng là mai mắn của tôi, nhưng không còn cách nào khác công việc của tôi hiện tại rất tốt”
Gã bị từ chối cũng không tỏ thái độ, cười vô cùng phóng khoáng, nâng ly tỏ ý.
“Haha, cô cứ suy nghĩ đi, đãi ngộ bên tôi không thua kém Trình Thị đâu”
Quý Dư nhìn xung quanh, lại nhìn ly rượu trên tay, cuối cùng cô cũng nâng ly nhấp một ngụm rượu.
“Đồng hành thì e là không thể nhưng sau này hi vọng sớm có cơ hội hợp tác với ngài đây”
“Haizzz… Vậy tôi không phiền cô Quý nghỉ ngơi nữa, khi nào đổi ý cứ tới tìm tôi”.
Mục đích xem như đã thực hiện được, gã cười ý vị xoay người rời đi.
Updated 85 Episodes
Comments
Thiên Bình
Ly rượu của c Dư bị bỏ thuốc r
2024-10-29
3
Quỳnh Nguyễn diệu
Hay thiệt á
2024-04-13
3
Quỳnh Nguyễn diệu
...
2024-04-13
0