Buổi tối tan ca, Quý Dư một mình lang thang ở trung tâm mua sắm.
Vừa đi vừa mơ hồ nghĩ lại những chuyện xảy ra gần đây cảm thấy hơi hốt hoảng.
Về nước chưa được hai tháng đã hồ đồ trao thân cho người ta. Ba nuôi biết được chắc nhốt luôn cô lại.
Lúc này có người gọi đến, thấy màn hình hiển thị “Daddy” Quý Dư chán chườn thở dài.
Chết tiệt, vừa nghĩ đã đến ngay!
****
Ở một nhà hàng cao cấp.
“Daddy”
“Anh trai”
Quý Dư bước tới cười ngọt ngào mở miệng gọi.
Hai người đàn ông, một người tóc hoa râm nghiêm nghị. Một người khoảng 30 tuổi, là một chàng trai anh tuấn, trưởng thành, mang lại cho người ta cảm giác ấm áp.
Thấy cô tới Lâm Vận đẩy gọng kính cười hiền từ.
“Con gái, đến đây”
Ông kéo tay cô, xoay một vòng, ngón tay cong lại gõ trán cô.
“Không biết đường về thăm ta sao?”
Lời mang hàm ý trách móc nhưng chỉ nghe ra vẻ cưng chiều.
Quý Dư kéo ghế ngồi xuống hơi chột dạ.
“Chẳng phải do con bận sao”
“Bé con, em còn cớ nào khác hay hơn không?. Em còn bận hơn người làm bác sĩ như anh sao?”
Lâm Hạo bày tỏ thái độ biết như thế mà, xoa
đầu cô.
Quý Dư biểu môi, kéo cái móng vuốt đang làm loạn trên đầu mình xuống .
“Daddy tìm con có việc gì?, daddy nhớ con sao?”
Lâm Vận nhìn đứa con gái ông hết lòng thương yêu, ngã người tựa lưng ghế, cười trầm thấp.
“Con bé này, chỉ biết làm ta vui vẻ. Không như thằng nhóc này suốt ngày chọc tức ta”
Lâm Hạo nghe ông nói vậy thì lập tức bài ra bộ dáng bất cần, bán đứng ông già nhà mình.
“Ba tới bắt em đi xem mắt đấy.”
“Daddy đã hứa sẽ không bắt con liên hôn rồi mà.”
Quý Dư nói rồi cúi đầu giả vờ ủy khuất, có chút đáng thương, nước mắt cũng rưng rưng chỉ chực trào rơi ra.
“Daddy hết thương con rồi sao?”
Lâm Vận thấy con gái làm nũng lại đau đầu.
“Ai bảo nha đầu con ưu tú quá làm gì?, cách vài hôm lại có người xin ba gả con cho họ”
“Con gái đi xem thử thôi, không thích thì ta không ép”
Nghe vậy Quý Dư mới ngẩn đầu lên, đưa tay lau đi nước mắt không hề có ở trên mặt.
“Daddy hứa rồi đấy, nếu con không thích daddy không được ép con”
“Được được, nha đầu con ăn đi”
Quý Dư nhìn sang Lâm Hạo đang ngồi im lặng bên cạnh hai mắt sáng lên.
“Anh trai cũng phải xem mắt.”
Lâm Hạo đã cố tạo cảm giác không tồn tại nhưng vẫn bị nhắc tên, hốt hoảng lên tiếng.
“Nằm mơ”
“Thằng nghịch tử, con cũng phải đi”
“…” Cuộc sống này chẳng còn gì vui!!!
Lâm Hạo bị Quý Dư bán đứng tức tới nổi đầu sắp bóc khói.
Quý Dư vờ như không thấy, cúi đầu cắm cúi ăn, dáng vẻ ngoan ngoãn hệt như cô dâu nhỏ, thỉnh thoảng vẫn không quên gấp thức ăn cho hai người họ.
****
Trở về phòng…
Sau khi tắm xong, Quý Dư đột nhiên có hứng thú ra ban công ngắm sao.
Có lẻ đêm nay gặp ba nuôi nên cô lại nhớ ba mẹ.
Nhìn xem, hai ngôi sao đẹp nhất, sáng nhất chính là họ.
Ba mẹ mất, khi đó cô vừa 14 tuổi.
Ba nuôi đón cô sang Anh, lo lắng, chăm sóc cho cô không khác gì con gái ruột.
Có lẽ từ sớm, ông đã nhìn nhận cô chính là người nối nghiệp nên hết lòng ra sức bồi dưỡng.
Sống nhiều năm ở Anh, lại được nhận nền giáo dục quý tộc từ sớm gần như hầu hết các môn thể thao cô đều có thể chơi tốt, từ nhẹ nhàng như đánh golf, bowling… đến kích thích như cưỡi ngựa, đua xe,… cô đều đã thử qua.
Bản thân còn có một chút hiểu biết về thực vật, mùi hương nên rảnh rỗi cô lại bám lấy Lâm Hạo.
Bắt anh nghiên cứu cho ra công thức làm nên những sản phẩm bằng thảo dược tốt cho sức khỏe có thể sử dụng hằng ngày.
Cô thậm chí còn theo ba nuôi học trà đạo, thư pháp.
Cô muốn trở nên ưu tú ư?… KHÔNG!
Cô chính là: “ĐIÊN”.
Để có thể quên nỗi đau mất đi hai người thân yêu nhất cô chỉ có thể lao vào học như điên, cái gì có thể học cô đều học.
Bản lí lịch dày cộp của cô đến Trình Thiên Vũ cũng phải bất ngờ.
Updated 85 Episodes
Comments
Trương Thi Điệu
hay quá
2024-04-24
2
người nghệ sĩ lãng du 🎶
hảo em gái
2024-04-21
3