Chương 3

“Bà thử động vào cậu bé xem!”

Hạ Hy lạnh giọng đi vào trong sân.

Người phụ nữ dừng tay lại, khi nhìn thấy đó là nàng liền cười chế nhạo: “Ngươi làm phản rồi đúng không, dám uy hiếp ta?”

Hạ Hy khóe miệng hơi nhếch lên, chậm rãi đi về phía người phụ nữ, ánh mắt lạnh lùng: “Ta uy hiếp bà đó thì làm sao?”

“Ngươi…”

Không ngờ được nàng sẽ trả lời như vậy, người phụ nữ nghẹn ngào, mặt đỏ bừng vì tức giận.

“Mẹ, mẹ mau quay về đi!”

Nhìn thấy Hạ Hy đến, Kỳ Nhi sợ hãi quay người lại ngăn cản nàng tiến lên để tránh bị bà nội đánh.

Cậu vừa cử động, cái tát của người phụ nữ đã giáng xuống, tất cả sự tức giận của bà ta đều trút lên người cậu, “Đều là đồ khốn khiếp, đáng chết!”

Bịch!

Chiếc bánh cao lương trong tay Hạ Hy vừa hay đánh thẳng vào cổ tay của bà ta, người phụ nữ “ôi” một tiếng đau đớn, lùi lại hai bước che lấy cổ tay của mình.

“Mẹ!”

“Mẹ!”

“Mẹ!”

Hai cô bé và một cậu bé đang ngồi trong nhà bên cạnh bàn ăn vừa ăn vừa xem náo nhiệt hét lên kinh ngạc.

Người phụ nữ đứng vững, không khỏi kinh ngạc nhìn Hạ Hy, hai con mắt giương to gần như muốn nhảy ra bên ngoài: “Ngươi dám đánh ta?”

“Bà nghĩ sao?”

Hạ Hy đã đi tới cửa, đứng yên, khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười lại pha lẫn với sự lạnh lùng từ sâu trong ánh mắt của nàng.

Kỳ Nhi cũng sửng sốt, một cảm giác hoảng sợ bao trùm lấy cậu, cậu vội vàng đứng dậy chắn trước mặt Hạ Hy, “Bà nội, mẹ con không cố ý đâu, mẹ chỉ là…”

“Câm miệng, không có chỗ cho đồ tiện chủng nhà ngươi lên tiếng!”

Cô bé lớn nhanh chóng tỉnh táo lại, giận dữ bỏ chiếc bánh bao lại trên mặt bàn và mắng cậu.

Sắc mặt Hạ Hy tối sầm lại, nhìn thẳng vào cô bé, “Xin lỗi!”

“Hả!”

Cô bé dường như nghe được một câu nói đùa rất lớn, cười lạnh một tiếng, khinh thường nhìn nàng, “Nực cười, ta xin lỗi tên tiện chủng này, ngươi bị điên hay là bị ngốc mà dám nói ra lời như vậy?”

Trong khi mọi người còn chưa kịp định thần lại thì Hạ Hy đã bước tới gần, đưa tay nhấc cô bé lên.

“Ah…!

Cô bé hét lên sợ hãi.

Cô bé và cậu bé còn lại bị dọa đến ngơ luôn, ngồi trên ghế mở tròn mắt không dám cử động.

Người phụ nữ lao về phía nàng, “Cái đồ tiện chủng nhà ngươi, buông Linh Nhi ra!”

Hạ Hy dùng tay kia nhặt một cái bát lên rồi ném thật mạnh xuống đất.

Bùng!

Chiếc bát bị đập vỡ thành từng mảnh, mảnh vỡ vương vãi khắp nơi.

“Ah!”

“Ah!”

“Ah!”

Những tiếng la hét lần lượt vang lên, cả bốn người trong phòng đều tái mặt vì sợ hãi.

Kỳ Nhi thì ngơ ngác đứng ở cửa nhìn Hạ Hy.

“Các người biết không? Ta đã sống lại từ cõi chết…”

Trong căn phòng vang lên âm thanh lạnh lùng của Hạ Hy, giống như gió lạnh mùa đông xuyên thấu vào lòng mấy người, khiến bọn họ đều thấy rùng mình.

“Diêm Vương nói ta chết không đáng nên đã thả cho ta trở về. Từ ngày hôm nay trở đi các người tốt nhất đừng đụng đến ta, nếu không ta sẽ làm cho các người sống không bằng chết!”

Bốn người đều kinh hãi, người phụ nữ thậm chí còn lắc lắc người vài cái, “Ngươi, ngươi, ngươi…”

Sau khi đẩy ngã Hạ Hy, thấy nàng mãi không đứng dậy, bà ta hoảng sợ quay trở về nhưng trong lòng luôn cảm thấy bất an, mãi đến khi Kỳ Nhi đến xin bánh bao, biết nàng không sao mới yên tâm, không ngờ rằng nàng đã chết rồi. Nghĩ tới Hạ Hy không tỉnh lại, chính mình phải chịu tội giết người, thân thể người phụ nữ mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất.

Linh Nhi cũng sợ hãi không ngừng vùng vẫy: “Mẹ ơi, cứu con, cứu con!”

Tay phải Hạ Hy dùng lực, Linh Nhi gần như muốn tắt thở, cô sợ hãi đến mức liều mạng vùng vẫy mạnh hơn.

“Xin lỗi!”

Giọng nói trầm thấp của Hạ Hy vang lên trên đầu cô.

Linh Nhi hoàn toàn sợ hãi và bật khóc.

Hạ Hy cau mày, giọng điệu càng trầm hơn: “Xin lỗi!”

Linh Nhi khóc lớn, giọng nói không rõ ràng: “Xin, xin lỗi!”

Kỳ Nhi ngỡ ngác đứng ở cửa, không kịp phản ứng.

Hạ Hy nhìn cậu, thay đổi vẻ mặt vừa rồi, dịu dàng nói: “Kỳ Nhi có tha thứ cho cô ta không?”

Kỳ Nhi định thần lại, nhìn nàng, rồi lại nhìn Linh Nhi vẫn đang khóc lóc giãy giụa, cơ thể nhỏ bé của cậu bất giác đứng thẳng lên và nhẹ nhàng gật đầu.

Hạ Hy buông tay ra, Linh Nhi ngã xuống đất, cô dùng tay và chân bò đến bên cạnh người phụ nữ, cơ thể vẫn run rẩy, “Mẹ, mẹ…”

Người phụ nữ ôm cô thật chặt.

Ha Hy liếc mắt nhìn hai món ăn trên bàn, một món thịt và một món chay, bên cạnh là là một đĩa bánh bao hấp còn đang nghi ngút hơi nóng, nàng cầm bánh bao lên gọi Kỳ Nhi: “Kỳ Nhi, lại đây bưng bánh bao về.”

Kỳ Nhi lảo đảo bước đến trước mặt Hạ Hy, đôi mắt xinh đẹp ngập tràn ánh sáng của sự vui vẻ.

Hạ Hy hơi cúi người đưa đĩa bánh cho cậu.

Kỳ Nhi nhận lấy, đôi bàn tay nhỏ nhắn có chút run rẩy, mắt dán chặt vào đĩa bánh, không dám cử động.

Người phụ nữ định thần lại, vừa định mở miệng nói chuyện…

Hạ Hy nhàn nhạt liếc bà ta một cái, nói: “Từ nay trở đi, các người tốt nhất đừng có đụng đến hai mẹ ta, nếu không ta sẽ đem chuyện ngày hôm nay các người làm nói ra bên ngoài, khiến cho người con trai cử nhân gì đó của bà nổi tiếng, sau này sẽ không thể bước lên con đường làm quan nữa.”

Nghe nàng nói như vậy, người phụ nữ nóng nảy gần như muốn nhảy dựng lên: “Ngươi dám!”

Con trai trưởng là niềm kiêu ngạo của bà ta, là niềm hy vọng rạng danh của Dư gia, cái đồ tiện chủng này vậy là lại muốn hủy hoại nó, bà ta tuyệt đối không cho phép điều đó xảy ra.

“Bà cứ thử xem, cùng lắm thì mất cả chì lẫn chài, dù sao tình huống hiện tại của hai mẹ con ta cũng không khá hơn là bao.”

Hạ Hy thản nhiên nói, người phụ nữ nghe vậy lại sợ hãi, nhìn bộ dạng của Hạ Hy thì nàng đang thực sự sẽ làm như vậy, nếu thật sự đem chuyện ngày hôm nay nói ra ngoài, con trai bà ta sau này sẽ không thể làm quan được.

Người phụ nữ run rẩy kịch liệt, khí tức kiêu ngạo lập tức biến mất, bà ta co rúm người lại, không dám nói thêm gì nữa.

Thấy bà ta như vậy Hạ Hy cũng không thèm để ý đến nữa, nàng bước ra ngoài, Kỳ Nhi cẩn thận bưng bánh bao trên tay đi theo.

Mấy người trong phòng không dám ngăn cảm, bất lực nhìn hai mẹ con nàng bước ra ngoài.

Nhìn thấy hai bóng người biến mất, người phụ nữ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Bùng!

m thanh khiến cơ thể bà run lên vài lần vì sợ hãi, bà vội nhìn sang thì thấy con trai nhỏ của mình ngã xuống đất, đôi mắt trừng to, môi run run: “Mẹ, nàng ta, nàng ta,...”

Trái tim người phụ nữ đau nhói, cô buông tay Linh Nhi ra, chạy tới an ủi cậu bé: “Hổ Tử không sợ, mẹ ở đây.”

Khi mang thai Hổ Tử được bảy tháng, bà ra sông gánh nước và vô tình bị ngã, Hổ Tử sinh non, không những thể chất kém hơn những đứa trẻ khác mà trí óc cũng có phần chưa hoàn thiện.

Trở về phòng của mình, cảm thấy sau gáy truyền đến cảm giác đau nhức dữ dội, biết vừa nãy khi dùng sức đã đụng đến rồi, Hạ Hy thấp giọng chửi rủa, ngồi xuống chăn, nhắm mắt lại.

Kỳ Nhi cẩn thận bưng đĩa bánh đến trước mặt nàng, trên mặt lộ ra vẻ ngưỡng mộ, ánh mắt sáng ngời: “Mẹ, mẹ ăn bánh bao đi.”

Hôm nay mẹ thật là quá lợi hại, mẹ đã chế phục được bà nội và những người khác, sau này mẹ và cậu sẽ không còn bị coi thường nữa.

Hạ Hy mở mắt, nhìn thấy đôi mắt lấp lánh của cậu, lòng cô trở nên mềm nhũn, tâm trạng không tốt nháy mắt liền biến mất, ngay cả cơn đau sau gáy cũng giảm bớt, cô đưa tay ra cầm một chiếc bánh bao lên: “Kỳ Nhi cũng ăn đi.”

Hot

Comments

Đỗ Hữu Đức

Đỗ Hữu Đức

.🌻🌻

2024-11-23

0

Suga’s babe

Suga’s babe

😢😎

2024-04-23

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Thông báo
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Thông báo

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play