Chương 8

Nhà Lan Nhi.

Hạ Hy rửa sạch cá, đặt sang một bên cho ráo nước.

Lan Nhi cũng không nhàn rỗi, vo gạo nấu cơm, nhìn số gạo còn trong đáy thùng, nghiến răng nghiến lợi rồi múc hết ra ngoài. Thời điểm này cá là đồ quý báu, Hạ Hy cũng đem đến để họ ăn, họ cũng không thể quá keo kiệt.

Trụ Tử dẫn theo Kỳ Nhi vào nhà, Kỳ Nhi ngoan ngoãn ngồi trên chiếc ghế đẩu trong phòng chính, mắt không ngừng nhìn về hướng nhà bếp.

“Lan Nhi, nhà tỷ có đường không?”

Hạ Hy nhìn quanh các loại gia vị không thấy có đường, liền hỏi.

“Trên phòng chính có một ít đường nâu, ta đi lấy.”

Đặt công việc đang dở tay xuống, Lan Nhi nhanh chóng bước vào nhà chính, bưng một bình đường ra, ngượng ngùng nói: “Đây là lúc ta thành thân nhà mẹ ta đem qua đây, không còn nhiều nữa, tẩu tử người xem đủ dùng hay không?”

“Chỉ cần một chút là được rồi.”

Nhìn nàng coi như bảo bối vậy, Hạ Hy liền biết đường ở thời đại này quý giá như thế nào.

Mặc dù dùng đường nâu nấu cá không thể so được với đường trắng, nhưng cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể dùng tạm vậy.

Lan Nhi thở phào nhẹ nhõm.

Hạ Hy dùng dao cắt vài đường trên thân con cá, một lúc nữa nấu để dễ ngấm gia vị hơn.

Chuẩn bị xong hết liền nhờ Lan Nhi nhóm lửa, đợi nồi nóng rồi, đổ dầu vào, sau khi dầu nóng lên thì cho cá vào trong nồi.

Vốn dĩ là nên chiên cá cho vàng trước, nhưng nơi này điều kiện có hạn, cũng đành tạm như vậy.

Kỳ Nhi trước tiên ngửi thấy mùi thơm của cá liền không nhịn được mà chạy ra ngoài nhà, đứng ở cửa nhà bếp nhìn vào.

Trụ Tử cũng không nhịn được mà theo ra ngoài, ngượng ngùng không dám đến bên cửa nhà bếp nên đứng ở trong sân đưa mũi ra hít lấy mùi cá thơm.

“Tẩu tử, cá này tẩu làm thật là thơm quá đi, nước miếng của ta cũng sắp rơi vào nồi rồi.”

Lan Nhi cũng hít vài hơi thật sâu rồi cười đùa với Hạ Hy.

“Giờ không có đủ gia vị tốt, chỉ có thể làm tạm như vậy thôi, đợi sau này có điều kiện rồi, ta sẽ làm cá kho thật đủ vị cho mọi người ăn.”

Lan Nhi cười lên tiếng.

Cá chín rồi, cho lên đĩa, vừa bưng ra, Trụ Tử đã đợi sẵn ở cửa bếp, nhận lấy, bước từng bước lớn bưng đĩa cá lên nhà.

Lan Nhi xơi từng bát cơm, bưng thêm một đĩa bánh cao lương.

Mọi người đều ngồi xuống, ngửi thấy mùi thơm của cá, Trụ Tử đã sớm không thể chờ được nữa rồi, ở trước mặt Hạ Hy lại ngại ngùng không muốn động đũa trước, liền nháy mắt với vợ mình.

Lan Nhi cười, lần lượt đưa đũa vào tay Hạ Hy và Kỳ Nhi: “Tẩu tử, tẩu ăn trước đi!”

Hạ Hy cũng không khách khí mà gắp một miếng cá bỏ vào bát của Kỳ Nhi, Kỳ Nhi cẩn thận ăn từng miếng, vẻ mặt hài lòng nói: “Ngon quá!”

Trụ Tử và Lan Nhi không nhịn được nuốt nước miếng, đồng thời đưa đũa ra.

Vừa ăn được một miếng liền không dừng lại được, đĩa cá rất nhanh đã thấy đáy rồi, Trụ Tử dùng bánh cao lương quẹt một ít nước cá, cắn một miếng thật lớn, mơ hồ nói: “Tẩu tử, cá này tẩu này làm ngon quá đi!”

Lan Nhi cũng gật đầu đồng ý, họ cũng thỉnh thoảng được ăn cá, nhưng mà chưa bao giờ được ăn cá ngon đến như thế.

Kỳ Nhi đắc ý khoe: “Tay nghề của mẹ con rất tốt, cá nướng cũng rất ngon.”

Lan Nhi kinh ngạc: “Cá nướng?”

Kỳ Nhi gật đầu.

Lan Nhi không biết nên nói như thế nào, thời buổi này, một con cá đang bao nhiêu đồng tiền chứ, họ thế mà đem nướng lên ăn rồi, “Tẩu tử, tẩu cũng thật là…”

Thật sự là gia đình có tiền, lại có thể lãng phí như vậy, nhưng từ phía sau Lan Nhi cũng ngại ngùng không dám nói tiếp.

Nhìn vẻ mặt liền có thể đoán được suy nghĩ của nàng, cười nói: “Sông có rất nhiều cá, muốn ăn thế nào mà chả được.”

Trụ Tử suýt nữa thì cắn phải lưỡi của mình, trợn to hai mắt, “Tẩu tử, tẩu nói, cá này, cá này…”

Hạ Hy gật đầu: “Không sai, cá này là bắt từ dưới sông đó.”

Bùm!

Chiếc bánh trong tay Trụ Tử rơi xuống bàn, không thể tin được nhìn sang Hạ Hy.

Con sông bên cạnh thôn rất là sâu, mùa đông lại còn kết thành một lớp băng rất dày trên mặt sông, để cắt được lớp băng dày ra đã mất rất nhiều sức lực rồi chứ đừng nói đến bắt được cá.

“Tẩu, tẩu tử, tẩu, tẩu làm sao, làm sao…”

Trụ Tử sốc đến mức ăn nói lắp bắp.

Lan Nhi cũng rất ngạc nhiên, Nhị Ngưu trong thôn vì muốn bắt cá, mấy ngày trước đã rơi vào hố băng. Cá không bắt được mà gần mất mạng, bây giờ vẫn còn nằm ở nhà, Hạ Hy làm sao mà bắt được cá vậy.

Nụ cười của Hạ Hy không hề thay đổi, “Ta có thủ thuật.”

Trụ Tử và Lan Nhi hai mắt nhìn nhau, mở miệng nhìn Hạ Hy, muốn hỏi thủ thuật của Hạ Hy là gì, nhưng lại nghĩ đến điều gì đó, lời nói đến miệng rồi lại nhịn quay về không nói nữa.

Hạ Hy thấy điều này, bình tĩnh nói tiếp: “Ta hôm nay ngoài việc qua đây ăn ké cơm, còn muốn cùng hai người thương lượng một việc.”

“Tẩu tử, tẩu nói đi.”

“Nhân tiện trời tối, chúng ta đi bắt cá, ngày mai đem đi bán.”

……

Hai khắc sau (khoảng ba mươi phút), mọi người đều ăn xong.

Hạ Hy dọn dẹp sạch sẽ xương cá rồi bắc bếp nấu một cục bột nếp…

Sau khi chuẩn bị xong, vợ chồng Trụ Tử trong mắt tràn đầy hưng phấn.

Trụ Tử xách theo một cái giỏ dây thừng, bốn người đi thẳng đến bên sông.

Trong thôn vô cùng yên tĩnh, đến người đi lại cũng không có chứ đừng nói là ở bên sông.

Ánh trăng nhàn nhạt chiếu xuống mặt sông, trắng xoá đến nhức mắt.

Dặn dò Lan Nhi và Kỳ Nhi đợi ở trên bờ, Hạ Hy đi trước, Trụ Tử theo sau, đi đến bên hố băng.

Trên hố băng lại kết thành một lớp băng mỏng, Hạ Hy ra hiệu Trụ Tử đưa dao cho nàng, sau đó lại cẩn thận đục lớp băng mỏng ra, dưới nước có cá đang bơi lội.

Trụ Tử hưng phấn đến mức hai mắt sáng ngời.

“Tẩu tử…”

Trụ Tử hét lên.

“Suỵt!”

Hạ Hy ra hiệu cho hắn nhỏ giọng chút, sau đó rắc bột ngô nghiền xuống dưới nước.

Trụ Tử dường như nghe thấy được tiếng cá bơi, cơ thể hưng phấn đến run lên, vội vàng cầm lấy cái giỏ, buộc dây xong rồi đưa cho Hạ Hy.

Hạ Hy đặt xương cá và bột nếp lên trên, lại rắc thêm ít bột ngô vào trong nước, sau đó dùng giọng nói nhỏ nhẹ thì thầm dặn dò Trụ Tử: “Từ từ thả xuống nước, dùng lực thật nhẹ nhàng.”

Trụ Tử gật đầu.

Hai người bốn tay từ từ thả chiếc giỏ xuống nước, vừa chạm vào mặt nước, đàn cá sợ hãi bỏ chạy tán loạn.

Hạ Hy cũng không vội, ra hiệu Trụ Tử làm theo động tác của nàng, từ từ cúi người xuống, để chiếc giỏ ngập hoàn toàn trong nước, rồi không nhúc nhích mà nhìn chằm chằm vào mặt nước.

Những con cá to gan liền bơi qua, một con, hai con…

Hạ Hy thấy đã tạm được rồi liền hét lên: “Nhấc lên!”

Hai người đồng thời dùng sức nhanh chóng nhấc giỏ ra khỏi mặt nước, rồi ném sang bên cạnh, ba bốn con cá lớn nhảy loạn trên mặt sông.

“Thành công rồi!”

Trụ Tử hưng phấn đến mức muốn nhảy dựng lên.

Lan Nhi xách theo thùng nước, lao lên mặt băng, chạy về phía những con cá, Kỳ Nhi cũng theo sát phía sau.

“Chậm một chút, cẩn thận băng nứt.”

Hạ Hy dặn dò.

Lan Nhi vội vàng bước nhẹ, nhưng nàng vẫn không thể kiềm chế được sự phấn khích và bước đi rất nhanh.

Lau tay vào quần áo trên người, mặt Trụ Tử đỏ bừng, nói: “Tiếp tục.”

Sau đó lại tiếp tục rắc bột ngô vào trong nước, hai người lại theo cách vừa nãy tiếp tục thả giỏ xuống nước.

Có lẽ là vì sợ hãi nên hai người đã đợi rất lâu, tay đã gần như lạnh cóng rồi lúc này mới có cá bơi đến.

……

Liên tiếp vài lần như vậy bắt được hơn chục con cá, Hạ Hy cảm thấy cũng kha khá rồi, dừng lại: “Ngày mai chúng ta đem đi bán, xem xem giá cả như thế nào?”

Hot

Comments

Lan Phan

Lan Phan

truyện hay💐💐💐💐

2024-12-12

0

Hy Hy

Hy Hy

Truyện hayyy☘️🌷

2024-10-25

1

Nguyễn Thanh Tuyến

Nguyễn Thanh Tuyến

Truyện hay quá tác giả

2024-04-22

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Thông báo
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Thông báo

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play