CHƯƠNG 12: ANH HỨA

Kiều phu nhân đến rồi đi, lại gieo rắc vào lòng Cố Thư Cầm những nỗi phiền muộn thật sâu sắc. Cô lo nghĩ đủ thứ, bởi vì trái tim đã dành trọn cho người đàn ông ấy, sợ mất anh, sợ mất đi hạnh phúc hiện tại, nên hóa ra tơ sầu giăng kín tâm tư.

Cô bắt đầu nghi ngờ người bên cạnh, khiến tình cảm giữa hai người chợt mất đi hòa khí.

"Anh không thích người phụ nữ của mình đa đoan, độc đoán, em đừng tự suy nghĩ linh tinh nữa."

Kiều Đình Bắc ngồi dậy, lưng tựa vào thành đầu giường. Lúc này, Cố Thư Cầm cũng bật dậy, kiên định nhìn anh mà dò hỏi:

"Anh luôn miệng bảo em phải như thế này, phải như thế kia, và em đều nghe theo anh. Còn anh thì sao? Chỉ cần em hỏi tới, anh lại cho rằng em đa nghi, thích kiểm soát anh, rốt cuộc anh có biết cách yêu không vậy?"

Trước thái độ bức xúc của Thư Cầm, người đàn ông ấy lại hờ hững tỏ ra vô cảm bằng một nụ cười nhạt thoáng qua, rồi lãnh đạm đáp:

"Một ngày 24 tiếng, anh dành cho em hết hai phần ba rồi, em còn chưa tin tưởng? Em ra vào phòng làm việc của anh như ở nhà rồi mà còn cần anh chứng minh với mọi người thân phận của em?"

"Vậy còn các mối quan hệ khác như bạn bè của anh thì sao? Tuần nào anh cũng ra ngoài vài ngày, nói là đi tiệc với bạn, nhưng chưa bao giờ cho em theo cùng, anh như vậy là giấu giếm mập mờ."

Mặc cho Kiều Đình Bắc đanh giọng, tâm trạng bức xúc của Cố Thư Cầm căn bản vẫn chưa hạ nhiệt. Cả hai bắt đầu căng thẳng, và người ôm lấy tức giận bỏ ra ngoài trước lại là anh.

"Anh đi đâu vậy? Còn chưa trả lời em mà, Đình Bắc?"

"Kiều Đình Bắc..."

Lần đầu tiên, Cố Thư Cầm không kiểm soát được cảm xúc. Cô hét lên khi thấy người đàn ông ấy bỏ đi, rồi lại âm thầm rơi nước mắt như một đứa trẻ. Phải chăng do cô yêu nhiều quá, yêu đến mức hóa lụy rồi không?

Cãi vã tranh chấp, không một ai vui lòng. Người đàn ông thật ra cũng chẳng bỏ đi đâu xa, mà vẫn chính ở trong căn biệt thự này, anh tìm tới căn phòng đặc biệt mà trước giờ bất cứ ai cũng chưa từng được phép đặt chân bước vào.

Cũng mấy tháng rồi anh không qua đêm lại đây, qua đêm trên chiếc giường ngủ ở gần chiếc bàn thờ mà anh có thể ngắm nhìn bức di ảnh của một người phụ nữ xinh xắn mang gương mặt giống hệt Cố Thư Cầm.

Nghe có vẻ kinh dị quá đúng không? Phòng thờ cũng là phòng ngủ, nơi giúp anh ta hồi tưởng về người vợ quá cố của mình, cô vợ đoản mệnh kém may mắn đã mất vì bạo bệnh cách đây tám năm, khiến anh không ngừng sống trong dằn vặt, đau khổ suốt ngần ấy thời gian.

Bên trong, không gian vẫn là một màn tĩnh lặng, nhan đèn vẫn sáng, chỉ là hơi lạnh lẽo, cô đơn một chút. Kiều Đình Bắc mang những bước chân nặng nề tiến về phía giường ngủ, cầm lấy bức ảnh cưới để trên đầu tủ mini cạnh giường, mà tâm tư nặng nề.

"Cố Lâm Hi! Em nói anh nghe xem có nên đưa cô ấy đến gặp bạn bè, rồi công khai tình tứ khi bước ra đường không?"

Không biết đã bao nhiêu lần người đàn ông ấy vào đây và cất lên những câu hỏi, nhưng làm sao mà có người trả lời trong khi chỉ có mình anh.

Tâm trạng không tốt, Kiều Đình Bắc lại tìm tới rượu. Một mình uống tới tận hai giờ sáng mới rời khỏi căn phòng chứa đầy kỷ niệm ấy để trở về bên cạnh Cố Thư Cầm.

Lúc này, cô ấy vẫn thao thức trên giường. Tuy vậy, khi nghe thấy âm thanh mở cửa cũng chẳng thèm đoái hoài gì tới. Cô vẫn nằm đó, án binh bất động đến khi người đàn ông ấy đã lên giường và nằm ngay phía sau lưng, nhẹ nhàng ôm lấy cô một cách trìu mến.

Nhưng chưa đầy một phút sau đó, lần đầu tiên trong suốt mấy tháng qua Kiều Đình Bắc bị người phụ nữ của mình phũ phàng hắt hủi, khiến anh ta ngơ ngác.

Thấy cô có ý chống đối, anh lại càng muốn chiếm hữu. Lần thứ hai lao tới ôm cô. Và lịch sử vẫn tiếp tục tái diễn, lần này Thư Cầm không còn xô đẩy anh ta ra nữa, mà trực tiếp đạp văng xuống giường.

"Anh cút đi cho tôi." Cô bật người ngồi dậy, trừng trừng cặp mắt ấm ức nhìn anh ta mà quát.

Kiều Đình Bắc lúc bấy giờ lập tức xịt keo. Nhìn cô, rồi cười khẩy như một thằng ngố.

"Hôm nay em dám đuổi tôi à? Gan đấy."

"Chẳng những đuổi, mà tôi còn phải nói rõ cho anh biết. Nếu đã muốn mập mờ không rõ ràng thì đừng hòng bén mảng tới gần tôi."

Chưa bao giờ anh trông thấy Cố Thư Cầm dữ như lúc này, ánh mắt còn sắc bén tràn đầy quả quyết. Ngây ngốc một hồi, thì anh ta vẫn lẽo đẽo trèo lên giường, rồi hạ giọng lên tiếng:

"Anh mệt. Cho anh lên ngủ chung đi, rồi mai đưa em đi gặp bạn bè anh."

"Bà đây không thèm." Cố Thư Cầm hất hàm chê bai.

"Không thèm thì mai tôi kêu người khác đi cùng." Nói xong, thì anh ta cũng đã nằm xuống, kéo chăn ngay ngắn.

Cố Thư Cầm giờ chỉ biết giương đôi mắt vẫn còn chút bất mãn nhìn qua anh. Thật ra miệng cứng chứ lòng mềm, nên nghe anh bảo mệt thì nào muốn xua đuổi nữa. Yên lặng nằm xuống, cô đợi tới khi Kiều Đình Bắc lại chủ động quay qua ôm mình, thì cô mới nhẹ nhàng lên tiếng:

"Em yêu anh, yêu hơn cả bản thân. Vậy nên, em cần anh thật lòng với em. Anh hứa sẽ làm được đi."

"Ừm, anh hứa!"

Hot

Comments

Hoa Oải Hương

Hoa Oải Hương

có khi nào Thư Cầm và Lâm Hi là chị em ko nhỉ, cô em Thư Cầm bị thật lạc nên ở cô nhi viện.

2024-06-23

2

Ly Ly

Ly Ly

Lẫn lộn quá tâm tư trộn lẫn vào nhau. Có khi nào A nghĩ những cái cưng chiều đó đang cho người vk đã mất của mình ko nhỉ

2024-05-29

0

Ly Ly

Ly Ly

Ui có khi nào là C e sinh đôi ko

2024-05-29

0

Toàn bộ
Chapter
1 CHƯƠNG 01: DÒNG ĐỜI BẤT HẠNH
2 CHƯƠNG 02: XUYÊN VÀO THẾ GIỚI SONG SONG
3 CHƯƠNG 03: BẠN GÁI THIẾU GIA?
4 CHƯƠNG 04: MÙI HƯƠNG MANG TÊN "NHỚ"
5 CHƯƠNG 05: KHÔNG SAY SẼ KHÓ NGỦ
6 CHƯƠNG 06: BAO NUÔI SUỐT ĐỜI
7 CHƯƠNG 07: Ừ! EM YÊU ANH.
8 CHƯƠNG 08: LÀM EM KHÔNG THỂ RỜI XA TÔI (H+)
9 CHƯƠNG 09: THAY ĐỔI ĐỂ ĐƯỢC YÊU
10 CHƯƠNG 10: EM SẼ RỜI XA ANH
11 CHƯƠNG 11: NÊN CÂN NHẮC KỸ CÀNG
12 CHƯƠNG 12: ANH HỨA
13 CHƯƠNG 13: QUY TẮC
14 CHƯƠNG 14: CHỨNG MINH THỰC LỰC
15 CHƯƠNG 15: CỨU
16 CHƯƠNG 16: VẬT QUAN TRỌNG
17 CHƯƠNG 17: ANH KHÔNG THƯƠNG EM
18 CHƯƠNG 18: GỌI TÊN EM (H+)
19 CHƯƠNG 19: MANG THAI
20 CHƯƠNG 20: THẾ THÂN HOÀN MỸ
21 CHƯƠNG 21: CÓ BAO GIỜ, ANH THẬT LÒNG VỚI EM CHƯA?
22 CHƯƠNG 22: LẠC MẤT NHAU
23 CHƯƠNG 23: ĐỪNG LO
24 CHƯƠNG 24: LẤY TƯ CÁCH GÌ GÂY RỐI?
25 CHƯƠNG 25: CHỈ CẦN MỘT CHỮ "CẦN"
26 CHƯƠNG 26: ĐƯA EM VỀ NHÀ
27 CHƯƠNG 27: CHO ANH CƠ HỘI
28 CHƯƠNG 28: PHÒNG BỆNH HƠN CHỮA BỆNH
29 CHƯƠNG 29: NUÔNG CHIỀU
30 CHƯƠNG 30: CHỈ VÌ ĐỨA BÉ
31 CHƯƠNG 31: TÔI CHIỀU EM
32 CHƯƠNG 32: MIỄN LÀ CÓ EM
33 CHƯƠNG 33: CHÚC PHÚC TRĂM NĂM
34 CHƯƠNG 34: LÂU RỒI KHÔNG GẶP
35 CHƯƠNG 35: VỀ NHÀ VỚI ANH
36 CHƯƠNG 36: SỰ THẬT
37 CHƯƠNG 37: THÍCH THÌ ĐI ĐI
38 CHƯƠNG 38: TÔI CHIỀU EM
39 CHƯƠNG 39: ĐÊM MÊ SAY
40 CHƯƠNG 40: KẺ NẶNG TÌNH (END)
41 Giới thiệu truyện mới
Chapter

Updated 41 Episodes

1
CHƯƠNG 01: DÒNG ĐỜI BẤT HẠNH
2
CHƯƠNG 02: XUYÊN VÀO THẾ GIỚI SONG SONG
3
CHƯƠNG 03: BẠN GÁI THIẾU GIA?
4
CHƯƠNG 04: MÙI HƯƠNG MANG TÊN "NHỚ"
5
CHƯƠNG 05: KHÔNG SAY SẼ KHÓ NGỦ
6
CHƯƠNG 06: BAO NUÔI SUỐT ĐỜI
7
CHƯƠNG 07: Ừ! EM YÊU ANH.
8
CHƯƠNG 08: LÀM EM KHÔNG THỂ RỜI XA TÔI (H+)
9
CHƯƠNG 09: THAY ĐỔI ĐỂ ĐƯỢC YÊU
10
CHƯƠNG 10: EM SẼ RỜI XA ANH
11
CHƯƠNG 11: NÊN CÂN NHẮC KỸ CÀNG
12
CHƯƠNG 12: ANH HỨA
13
CHƯƠNG 13: QUY TẮC
14
CHƯƠNG 14: CHỨNG MINH THỰC LỰC
15
CHƯƠNG 15: CỨU
16
CHƯƠNG 16: VẬT QUAN TRỌNG
17
CHƯƠNG 17: ANH KHÔNG THƯƠNG EM
18
CHƯƠNG 18: GỌI TÊN EM (H+)
19
CHƯƠNG 19: MANG THAI
20
CHƯƠNG 20: THẾ THÂN HOÀN MỸ
21
CHƯƠNG 21: CÓ BAO GIỜ, ANH THẬT LÒNG VỚI EM CHƯA?
22
CHƯƠNG 22: LẠC MẤT NHAU
23
CHƯƠNG 23: ĐỪNG LO
24
CHƯƠNG 24: LẤY TƯ CÁCH GÌ GÂY RỐI?
25
CHƯƠNG 25: CHỈ CẦN MỘT CHỮ "CẦN"
26
CHƯƠNG 26: ĐƯA EM VỀ NHÀ
27
CHƯƠNG 27: CHO ANH CƠ HỘI
28
CHƯƠNG 28: PHÒNG BỆNH HƠN CHỮA BỆNH
29
CHƯƠNG 29: NUÔNG CHIỀU
30
CHƯƠNG 30: CHỈ VÌ ĐỨA BÉ
31
CHƯƠNG 31: TÔI CHIỀU EM
32
CHƯƠNG 32: MIỄN LÀ CÓ EM
33
CHƯƠNG 33: CHÚC PHÚC TRĂM NĂM
34
CHƯƠNG 34: LÂU RỒI KHÔNG GẶP
35
CHƯƠNG 35: VỀ NHÀ VỚI ANH
36
CHƯƠNG 36: SỰ THẬT
37
CHƯƠNG 37: THÍCH THÌ ĐI ĐI
38
CHƯƠNG 38: TÔI CHIỀU EM
39
CHƯƠNG 39: ĐÊM MÊ SAY
40
CHƯƠNG 40: KẺ NẶNG TÌNH (END)
41
Giới thiệu truyện mới

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play