CHƯƠNG 17: ANH KHÔNG THƯƠNG EM

Cố Thư Cầm đã khóc suốt đoạn đường trở về nhà, nhưng chưa từng được người đàn ông ấy dỗ dành hay xin lỗi dù chỉ là một từ. Cô im lặng, anh cũng im, cả hai chính thức chiến tranh lạnh từ trên xe về tới tận nhà thì lại chia ra mỗi người một hướng.

Thấy anh không lên phòng mà lại đi lên lầu ba, lúc đó cô càng thêm chạnh lòng, tủi thân. Nghĩ tới những gì Tô Tuyết Ngân từng nói, Thư Cầm liền gạt nước mắt, quyết định mạnh mẽ đi theo người đàn ông ấy.

Những bước chân đơn độc vang lên trong đêm vắng, Kiều Đình Bắc mở cửa bước vào căn phòng không rõ đó là phòng gì, nhưng lại cố tình không khóa trái cửa khi đã bước vào.

Cố Thư Cầm đi ở phía sau, thập thò, do dự mãi mới có đủ dũng khí đặt tay vào tay nắm, đẩy cửa bước vào. Bên trong phòng ốc tối om, rèm cửa phất phơ trong gió, hơi lạnh nhanh chóng ùa tới trông thật rùng rợn.

Tuy sợ, nhưng cô vẫn chậm rãi tiến vào, đến khi mơ hồ cảm thấy đã đứng trước chiếc giường ngủ thì chân mới dừng bước, nhưng lại hoang mang vì không thấy người đàn ông ấy đâu. Rõ ràng cô thấy anh vào đây, mà giờ...

"Em thật lòng muốn điều tra quá khứ của tôi thế sao?"

Bất ngờ khi vòng tay nam tính của ai đó đã ôm cô từ phía sau, với chất giọng trầm khàn quen thuộc ấy thì thật không khó để Thư Cầm nhận ra. Vốn định sẽ cự tuyệt cái ôm này, nhưng thật không may là cô lại bị anh ta nhanh chóng bế lên giường.

"Kiều Đình Bắc, anh buông em ra."

"Chẳng phải em muốn biết tôi giấu em chuyện gì sao? Lên đây, nằm dưới thân xác tôi, rồi tôi kể cho em nghe."

"Anh... Đồ khốn, anh cút đi."

"Xoạc..." Cũng chiếc váy anh chọn và giờ đây cũng chính anh xé rách không chút thương tiếc.

Khi đó, Cố Thư Cầm cũng thôi chống cự, thay vào là những giọt nước mắt nghẹn ngào, tủi phận.

"Anh không thương em." Âm giọng nức nở vang lên, nghe thật mủi lòng.

"Không thương em, sẽ không ngủ với em, cũng không bao giờ làm chuyện có lỗi với người vợ quá cố của tôi."

Nghe đến chừng đấy, Cố Thư Cầm dường như chết lặng. Đôi con ngươi đong đầy thất vọng và ngỡ ngàng đang nhìn anh mà rưng rưng nước mắt.

Hóa ra chuyện anh luôn giấu giếm là chuyện này đây sao? Anh đã từng có vợ và cô ấy mất rồi, cô sẽ không phải người vợ duy nhất của anh. Hóa ra, chiếc nhẫn ấy chính là nhẫn cưới, dù người vợ đã mất nhưng anh vẫn đeo đến tận bây giờ. Hóa ra, dù là ở đâu đi chăng nữa thì Cố Thư Cầm cô cũng đều là kẻ không có được tình yêu.

"Sao anh không nói ngay từ đầu? Sao anh gieo vào tim tôi chút mật ngọt, ươm mầm cho yêu thương nảy nở, rồi lại đành đoạn chặt đứt?"

"Tôi đã bao giờ nói không yêu em chưa? Hay tự em nghe người này, người kia đâm chọt vài câu, thì liền trở nên gay gắt, lạnh nhạt với tôi?"

"Nghe cứ như tự tôi sinh chuyện ấy nhỉ? Vậy nếu ngay từ đầu anh chịu thành thật với tôi, thì mọi chuyện có như bây giờ không? Anh từng có vợ, nhưng giấu tôi, anh xem tôi là con ngốc đúng không?"

Cố Thư Cầm trở nên tức giận, nhưng vừa nói hết câu, thì người đàn ông đó đã thật sự trừng phạt cô bằng một nụ hôn mạnh bạo.

Mặc cho đối phương vùng vẫy, mặc cho cô cào cáu vào tay đến in đầy vết xước, thì Kiều Đình Bắc vẫn không ngừng lại. Anh hôn một cách điên cuồng, hôn đến khi rách môi chảy máu mới chịu dừng lại và lúc đó nước mắt cũng đã giàn giụa trên gương mặt cô gái.

"Giờ thì em hiểu rõ rồi đó, có muốn rời khỏi tôi không? Nếu muốn, vậy đi đi."

Nói xong, Kiều Đình Bắc lập tức rời xa Cố Thư Cầm. Anh vẫn trên giường, nhưng lại ngồi đưa lưng về phía cô, đây cũng chính là khoảnh khắc cần đấu tranh để đưa ra quyết định nên tiếp tục hay dừng lại.

Kéo hộc tủ lấy ra điếu thuốc lá, anh nhanh chóng châm ngòi để đóm lửa nhỏ trên đầu thuốc tỏa ra làn khói khó chịu. Anh rít lấy một hơi dài, rồi phả khói vào không gian ngột ngạt trong phòng, nhìn anh, dáng vẻ này trông thật đơn độc và đáng thương.

Sau một khoảng thời gian lắng đọng, cuối cùng người con gái ấy vẫn là người thua cuộc, cô thua trước tình yêu của mình và không thể nào bỏ mặc anh.

Lại ôm lấy Kiều Đình Bắc từ phía sau, cô thầm thì cất giọng:

"Chỉ là em lo sợ bản thân không phải người anh yêu, chứ không phải em muốn xa anh. Đình Bắc, anh biết em yêu anh nhiều như thế nào mà, em yêu anh đến mức mất kiểm soát. Trước giờ em chưa từng như vậy, nhưng sau này, chỉ cần anh làm em buồn một lần, em sẽ tự tổn thương chính mình một chút, nỗi buồn đủ lớn thì vết thương sẽ đủ sâu."

Đó cứ như một lời nhắc nhở và cũng là lời cảnh cáo đầu tiên Cố Thư Cầm dành cho Kiều Đình Bắc, khiến anh phải cau mày với vẻ mặt phức tạp, bộn bề.

Cô ấy... Cô đã yêu người đàn ông này hơn tất cả, suy cho cùng cũng vì sợ một mai lại mất đi yêu thương, sợ bản thân lại rơi vào cảnh cô đơn như trước khi trùng sinh, xuyên không tới đây, làm một người sống chết chẳng ai quan tâm...

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Nói thì là vậy đấy, những tưởng rằng giữa hai người đã rõ ràng tình cảm với nhau nhưng thực ra vấn đề ẩn sâu bên trong vẫn còn nhiều lắm

2024-06-01

15

Toàn bộ
Chapter
1 CHƯƠNG 01: DÒNG ĐỜI BẤT HẠNH
2 CHƯƠNG 02: XUYÊN VÀO THẾ GIỚI SONG SONG
3 CHƯƠNG 03: BẠN GÁI THIẾU GIA?
4 CHƯƠNG 04: MÙI HƯƠNG MANG TÊN "NHỚ"
5 CHƯƠNG 05: KHÔNG SAY SẼ KHÓ NGỦ
6 CHƯƠNG 06: BAO NUÔI SUỐT ĐỜI
7 CHƯƠNG 07: Ừ! EM YÊU ANH.
8 CHƯƠNG 08: LÀM EM KHÔNG THỂ RỜI XA TÔI (H+)
9 CHƯƠNG 09: THAY ĐỔI ĐỂ ĐƯỢC YÊU
10 CHƯƠNG 10: EM SẼ RỜI XA ANH
11 CHƯƠNG 11: NÊN CÂN NHẮC KỸ CÀNG
12 CHƯƠNG 12: ANH HỨA
13 CHƯƠNG 13: QUY TẮC
14 CHƯƠNG 14: CHỨNG MINH THỰC LỰC
15 CHƯƠNG 15: CỨU
16 CHƯƠNG 16: VẬT QUAN TRỌNG
17 CHƯƠNG 17: ANH KHÔNG THƯƠNG EM
18 CHƯƠNG 18: GỌI TÊN EM (H+)
19 CHƯƠNG 19: MANG THAI
20 CHƯƠNG 20: THẾ THÂN HOÀN MỸ
21 CHƯƠNG 21: CÓ BAO GIỜ, ANH THẬT LÒNG VỚI EM CHƯA?
22 CHƯƠNG 22: LẠC MẤT NHAU
23 CHƯƠNG 23: ĐỪNG LO
24 CHƯƠNG 24: LẤY TƯ CÁCH GÌ GÂY RỐI?
25 CHƯƠNG 25: CHỈ CẦN MỘT CHỮ "CẦN"
26 CHƯƠNG 26: ĐƯA EM VỀ NHÀ
27 CHƯƠNG 27: CHO ANH CƠ HỘI
28 CHƯƠNG 28: PHÒNG BỆNH HƠN CHỮA BỆNH
29 CHƯƠNG 29: NUÔNG CHIỀU
30 CHƯƠNG 30: CHỈ VÌ ĐỨA BÉ
31 CHƯƠNG 31: TÔI CHIỀU EM
32 CHƯƠNG 32: MIỄN LÀ CÓ EM
33 CHƯƠNG 33: CHÚC PHÚC TRĂM NĂM
34 CHƯƠNG 34: LÂU RỒI KHÔNG GẶP
35 CHƯƠNG 35: VỀ NHÀ VỚI ANH
36 CHƯƠNG 36: SỰ THẬT
37 CHƯƠNG 37: THÍCH THÌ ĐI ĐI
38 CHƯƠNG 38: TÔI CHIỀU EM
39 CHƯƠNG 39: ĐÊM MÊ SAY
40 CHƯƠNG 40: KẺ NẶNG TÌNH (END)
41 Giới thiệu truyện mới
Chapter

Updated 41 Episodes

1
CHƯƠNG 01: DÒNG ĐỜI BẤT HẠNH
2
CHƯƠNG 02: XUYÊN VÀO THẾ GIỚI SONG SONG
3
CHƯƠNG 03: BẠN GÁI THIẾU GIA?
4
CHƯƠNG 04: MÙI HƯƠNG MANG TÊN "NHỚ"
5
CHƯƠNG 05: KHÔNG SAY SẼ KHÓ NGỦ
6
CHƯƠNG 06: BAO NUÔI SUỐT ĐỜI
7
CHƯƠNG 07: Ừ! EM YÊU ANH.
8
CHƯƠNG 08: LÀM EM KHÔNG THỂ RỜI XA TÔI (H+)
9
CHƯƠNG 09: THAY ĐỔI ĐỂ ĐƯỢC YÊU
10
CHƯƠNG 10: EM SẼ RỜI XA ANH
11
CHƯƠNG 11: NÊN CÂN NHẮC KỸ CÀNG
12
CHƯƠNG 12: ANH HỨA
13
CHƯƠNG 13: QUY TẮC
14
CHƯƠNG 14: CHỨNG MINH THỰC LỰC
15
CHƯƠNG 15: CỨU
16
CHƯƠNG 16: VẬT QUAN TRỌNG
17
CHƯƠNG 17: ANH KHÔNG THƯƠNG EM
18
CHƯƠNG 18: GỌI TÊN EM (H+)
19
CHƯƠNG 19: MANG THAI
20
CHƯƠNG 20: THẾ THÂN HOÀN MỸ
21
CHƯƠNG 21: CÓ BAO GIỜ, ANH THẬT LÒNG VỚI EM CHƯA?
22
CHƯƠNG 22: LẠC MẤT NHAU
23
CHƯƠNG 23: ĐỪNG LO
24
CHƯƠNG 24: LẤY TƯ CÁCH GÌ GÂY RỐI?
25
CHƯƠNG 25: CHỈ CẦN MỘT CHỮ "CẦN"
26
CHƯƠNG 26: ĐƯA EM VỀ NHÀ
27
CHƯƠNG 27: CHO ANH CƠ HỘI
28
CHƯƠNG 28: PHÒNG BỆNH HƠN CHỮA BỆNH
29
CHƯƠNG 29: NUÔNG CHIỀU
30
CHƯƠNG 30: CHỈ VÌ ĐỨA BÉ
31
CHƯƠNG 31: TÔI CHIỀU EM
32
CHƯƠNG 32: MIỄN LÀ CÓ EM
33
CHƯƠNG 33: CHÚC PHÚC TRĂM NĂM
34
CHƯƠNG 34: LÂU RỒI KHÔNG GẶP
35
CHƯƠNG 35: VỀ NHÀ VỚI ANH
36
CHƯƠNG 36: SỰ THẬT
37
CHƯƠNG 37: THÍCH THÌ ĐI ĐI
38
CHƯƠNG 38: TÔI CHIỀU EM
39
CHƯƠNG 39: ĐÊM MÊ SAY
40
CHƯƠNG 40: KẺ NẶNG TÌNH (END)
41
Giới thiệu truyện mới

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play