Thoáng chốc 18 năm trôi qua, cậu bé Thanh Phong năm ấy đã trưởng thành. Thân hình cao ráo cơ bắp săn chắc gương mặt thanh tú đang tập luyện thể thuật với một cọc gỗ.
Lúc này Thanh Hải bước đến nói:
" Ai dạy ngươi tư thế ra đòn như vậy hả"
" Này sư phụ đừng có lý thuyết quá như vậy được không, nếu thực hành theo người nói thì khi ra đòn lực nó yếu lắm"
" Yếu là do ngươi yếu, động tác cơ bản như vậy mà cũng không làm được, vậy thì còn nghĩ ngợi gì đến chuyện đi hàng yêu tróc quỷ hả"
" Hàng yêu tróc quỷ là cần đạo thuật cao thâm, chứ thể thuật này chỉ sử dụng với người được thôi sư phụ"
" Ngươi thích cãi không". Lão ta nói xong cầm lên cây roi dài cả mét
" Không... Không để đệ tử tập luyện thêm"
" Thể thuật là cơ bản đạo thuật là nâng cao, cơ bản là nền tảng của nâng cao ngươi có hiểu chưa, từ giờ tới chiều ngươi không thành thạo được động tác này thì ngươi khỏi ăn cơm chứ đừng nói đến việc xuống núi ngắm mỹ nữ... Hứ ". Thanh Hải nói với giọng đầy đanh thép.
Nghe tới việc được xuống núi ngắm mỹ nữ Thanh Phong liền có thêm cảm hứng để tập luyện. Gần hết một buổi Thanh Phong bước vào đạo quán tìm sư phụ trình bày lại quá trình của mình:
" Tuy chưa hoàn hảo nhưng cũng tạm chấp nhận"
" Sao mà không hoàn hảo được sư phụ con tập gần cả buổi đó, cọc gỗ nó cũng lung lay muốn gãy rồi"
" Ta nói tạm được là tạm được. Mà ngươi đi nấu cơm xong thì mau xuống núi nhà bà Thắm mới vừa gọi cho ta nói có tình trạng ma quỷ lộng hành, ngươi xuống đó xử lí sự tình rồi về báo lại kết quả."
" Này sư phụ không cho con ăn gì lót bụng à con đói lắm rồi đó"
" Hoàn thành nhiệm vụ ta mới cho ngươi ăn"
Biết rằng không thể thuyết phục lão nên tôi ủ rũ chuẩn bị đồ xuống núi một chuyến. Sở dĩ Thanh Hải luôn nghiêm khắc với Thanh Phong như vậy là vì có như thế mới rèn luyện được tinh thần của hắn có thể trở nên cứng rắn và bất khuất được. Một pháp sư cho dù có mạnh đến mấy mà tinh thần mỏng manh thì khi đối đầu với các tà ma có khả năng thiên biến vạn hóa không đủ cứng rắn thì sẽ thất bại trong gan tất.
Một lúc sau Thanh Phong từ biệt lão xuống núi. Trong suốt 18 năm qua những gì tinh túy nhất của đạo môn Thanh Hải điều đã truyền hết lại cho Thanh Phong, bây giờ chỉ quan trọng là đạo tâm và tính lĩnh ngộ của hắn, nếu hắn lĩnh ngộ được hết những tinh túy của môn phái thì đường đến chánh đạo là không xa, còn nếu không thì hắn cũng chỉ là một người bình thường biết một ít pháp thuật rồi cũng phải trãi qua sinh lão bệnh tử đầu thai một kiếp mới như người khác.
Đường đến chánh đạo rất khó tìm, nó giống như là xuất hiện trước mắt mình rất nhiều con đường và mỗi con đường sẽ dẫn đến điểm đích phía sau nó mình không biết là có gì, trong số đó sẽ có con đường đến chánh đạo, để đi chính xác thì mình phải đạt đến cảnh giới giác ngộ nó cũng tương tự như đạo Phật. Khi đã đến được với chánh đạo thì người này sẽ tấn thân thành tiên đạt đến trạng thái bất sinh bất diệt, nhưng trước giờ những người tìm thấy con đường này rất ít không đáng kể.
Mãi cho đến tối thì Thanh Phong trở về, vừa mở cửa ra thì bốc lên mùi khói thuốc và rượu hai cái trộn lẫn lại cái mùi nó dị không thể tả được, cái thứ mùi này phát ra từ phía Thanh Hải, lão nằm trên chiếc ghế bố vừa uống rượu hút thuốc vừa xem chương trình thi hoa hậu trên tivi lão như chưa biết tôi trở về lẩm bẩm:
" Cô em hoa hậu này nhìn vóc dáng đã thật, ta gáng tu kiếp này tích lũy phước đức dày đặc, kiếp sau ta đầu thai thành đại gia có thể sẽ được ở cùng với mấy em đó" Nói xong lão cười gian xảo, nghe lão ta nói tôi như muốn ngã ngửa, ho mấy tiếng lão giật mình quát:
" Ngươi về lúc nào mà không gõ cửa vậy"
" Này sư phụ người uống say không nghe còn đổ thừa cho con". lão liếc tôi một cái hỏi
" Ngươi đã thu hoạch được gì rồi"
" Thu hoạch rất tốt sư phụ ạ, nhà bà thắm nay làm món gà quay, thấy con đói quá liền mời con vào ăn con không khách sáo ăn luôn nguyên con hahaha". Nói xong tôi cười phá lên như đã đạt được thành tựu gì đó
" Ăn ăn cái đầu ngươi ý, ta đang hỏi sự việc tróc quỷ như thế nào, "
" À không có gì đáng kể đâu sư phụ, ông bảy chồng bà Thắm mấy hôm trước đi câu cá vào ban đêm, thấy xác chết của một người phụ nữ, biết sự việc không đơn giản nên ông ấy bỏ câu chạy về, sáng hôm sau thì lão suy yếu kêu là gặp quỷ"
" Vậy con quỷ đó đâu"
Tôi lấy ra tấm bùa,
" Phong ấn nó trong đây nè sư phụ"
Lão cầm xem thử thì biết con quỷ này là một oán linh đạo hạnh cũng hơn trăm năm thực lực không hề đơn giản. Thu phục được một oán linh như vậy mà không tổn hại gì thì thực lực của hắn cũng không tệ. Lão tỏ vẻ xem thường nói:
" Chỉ là một oán linh tầm thường, không đáng kể, ngươi mau dọn dẹp rồi đi ngủ đi sáng mai ta có việc cần nói"
" Giờ nói luôn không được sao"
" Không, ngươi đừng có hỏi nhiều để ta tập trung xem hoa hậu"
" Người đúng là háo sắc thật đấy"
" Ngươi và cái tên Lý Thành kia không khác một chút nào, một tay ta nuôi dạy khôn lớn đủ lông đủ cánh rồi thì không lo phụng sự ta mà cứ thích nói xấu, đúng là ta đã dạy ra những thằng nghịch tử mà"
8 năm trước lúc đó tôi 10 tuổi thì sư huynh tôi Lý Thành xuất sơn xuống núi, mấy năm trước thì có nghe vài tin tức nói về hắn ta, nhưng về sau thì không còn nghe bất kì điều gì nữa và hắn cũng không trở về đạo quán.
Updated 42 Episodes
Comments
Vân Hi [ Off ]
đi tha phương khắp chốn đó đâu vẫn chưa xuất hiện quay về sao?
2024-07-03
1
Vân Hi [ Off ]
khụ khụ.... con thì lo tu hành cực khổ mà sư phụ thì thảnh thơi đi mê gái là sao? con quá thất vọng về vị sư phụ này
2024-07-03
1
Vân Hi [ Off ]
giỏi /Good/
2024-07-03
1