Trần nhân lúc này ngồi bệt ra sau,sau đó kinh ngạc nhìn bảng hệ thống trước mặt
[ tên:trần nhân
tuổi:20(còn sống được 80 năm)
danh tính:con người
trạng thái:tỉnh
sức khỏe:bình thường
thể lực:7
mị lực:2
may mắn:0 ]
hắn vô cùng kinh ngạc sau đó nét mặt nghi hoặc hỏi
"ngươi là hệ thống từ đâu tới!?"
[ ting,ta là hệ thống tới từ không rõ chức năng của ta là có thể giúp túc chủ không gì làm không được ]
hăn nghe vậy liền lặng yên một lúc sau đó chốt lại tình hình rồi ngẩng đầu hỏi hệ thống
"vậy ta muốn làm gì cũng được phải không!?"
[ ting,chính xác ]
"hừm !! thử giải thích công năng của ngươi đi"
hắn tò mò hỏi!!
[ ting,túc chủ có thể sửa đổi hay viết thêm sức mạnh hay thuộc tính của túc chủ trên bảng thuộc tính của người và túc chủ sẽ được như ý thậm chí túc chủ có thể thông qua ta tạo ra vô hạn các quyền năng cho túc chủ thích gì túc chủ có thể nêu ra toàn bộ sẽ được thành công ]
hắn nghe xong lúc này vô cùng sửng sốt kinh ngạc tột độ hắn trầm tư suy nghĩ lúc này hắn nhìn bảng thuộc tính
"ta muốn sửa đổi và thêm khả năng của ta!!"
[ ting,bảng thuộc tính người có thể làm mọi thứ ]
hệ thống hiển thị ra bảng thuộc tính và kèm theo một bàn phím
trần nhân hắn lúc này nuốt nước miếng sau đó hơi run bấm phím chỉnh sửa một lúc lâu sau hắn dừng lại
"hừm xong rồi hà hà"
[ tên:trần nhân
bất tử bất diệt bất lão
danh tính:con người
trạng thái:tỉnh
sức khỏe:bình thường
thể lực:vô hạn
mị lực:max
may mắn:max ]
hắn lúc này cảm nhận cơ thể thấy chẳng có gì thay đổi nghĩ là hệ thống bịp mình
"hệ thống sao ta không thay đổi gì vậy?"
[ ting,túc chủ không tin cứ thử lấy con dao cắt vào tay để kiểm tra ]
trần nhân nghe vậy cũng cẩn thận đi đến bếp lấy con dao ra hắn thở hổn hển lo lắng do dự nhưng hắn cố gắng kiên định cứa vào tay một cái chảy rất nhiều huyết ra sàn nhưng sau khi cứa hắn phát hiện mặc dù có cảm giác nhưng lại không đau thậm chí vết thương nhanh chóng hồi phục lại khiến hắn vô cùng kinh ngạc những vết máu chảy kia của hắn thì tan biến thành những đốm sáng
"đây là thật mình không nằm mơ"
trần nhân mỉm cười cay đắng!!
"trời thật không phụ lòng người"
trần nhân xúc động vô cùng khủng cảnh rất đáng thương nhưng tràn ngập vui sướng hắn rõ ràng từ nay sẽ không cần sống khổ cực nữa mẹ và em gái cũng sẽ được sống vui vẻ hắn rơi lệ lòng tròng ướt đẫm khuôn mặt trên miệng nở nụ cười mãn nguyện
[ ting, trời không đủ tư cách phụ lòng túc chủ ]
cảnh tượng cảm động bị một tiếng vang của hệ thống xoá nhoà
trần nhân lau đi nước mắt lúc này hắn nhớ đến các thể chất tu tiên hắn đọc được và hắn lên tiếng
"hệ thống ta giờ là trường sinh có nghĩa là ta hoàn toàn có thể tu tiên đúng không ngươi có loại thể chất tu tiên gì giúp ta tu tiên không!!?"
[ ting,túc chủ chỉ cần tạo một cái như ý là được mà(灬º‿º灬)♡]
trần nhân lúc này bất ngờ gãi đầu sau đó cười khổ hắn lúc này thử sáng tạo
"được được,ta muốn có một loại thể chất tu tiên"
[ ting,túc chủ xin nêu tên và tác dụng của nó ]
"hừm,tên của nó là phàm thể có tác dụng giúp ta có thể vô hiệu hóa toàn bộ các cuộc tấn công bằng sức mạnh siêu nhiên và mọi thứ có thể va chạm cực mạnh vào ta nó còn có tác dụng giúp ta siêu thoát thế gian luận cho cái gì cấp độ thì cảm xúc của ta sẽ luôn tồn tại và giúp ta thông suốt trên con đường tu hành"
[ ting,thể chất phàm thể:"vô hiệu hóa mọi đòn tấn công bằng sức mạnh siêu nhiên và những va chạm cực mạnh vào cơ thể,siêu thoát thế gian, giữ vững những cảm xúc của một người bình thường,thông suốt trên con đường tu hành".có muốn lưu ]
"lưu"
trần nhân nhẹ nhàng đáp!!
[ ting,đã lưu phàm thể vào túc chủ ]
trần nhân lúc này cảm nhận rõ ràng hơn về rất nhiều thứ trên đời hắn cảm nhận được linh khí cảm nhận được đại đạo cả người hắn tựa như siêu thoát phàm trần cảm giác vô cùng thoải mái hắn đã có thể tu tiên rồi
"thoải mái thật, giờ nên tạo thêm vài quyền năng như trên anime thôi nhỉ!!"
nghĩ tới đây hắn bảo hệ thống hiện ra bàn phím sau đó ghi lên vài quyền năng,một lúc lâu sau hắn mới dừng lại nhìn vào bảng hệ thống trước mắt
[ ting,
1.quyền năng hắc ám:"cho phép xoá bỏ đi tất cả mọi kỹ năng đến quyền năng và xoá sổ mọi tồn tại về với hư vô"
2.quyền năng thời gian:"cho phép chu du thời gian trường hà can thiệp mọi thứ không sợ nhân quả, ngưng đọng thời gian mọi thứ"
3.quyền năng hồi sinh:"cho phép hồi sinh và chữa lành mọi thứ trên đời"
4.quyền năng sáng tạo:"cho phép tạo ra vật chất từ hư vô"
5.quyền năng tuệ nhãn:"cho phép nhìn thấu hết thảy mọi sự việc trên đời"
có muốn lưu ]
"lưu"
trần nhân không do dự đáp!!
[ ting,đã lưu ]
vừa dứt trần nhân hắn cảm nhận rõ ràng rằng bản thân có thể làm được rất nhiều thứ hắn lập tức thông tuệ hoàn mỹ cách sử dụng các quyền năng hắn tạo ra
"cảm giác như đang chơi cheat vậy!!"
lúc này hắn dùng tuệ nhãn nhìn về nhà của hắn thì hắn thấy mẹ và em gái đang ăn cơm khiến hắn vô cùng vui mừng mỉm cười thật tươi bọn họ nói chuyện rất vui vẻ nhưng khi mẹ nhắc về hắn là em gái hắn cau mày khó chịu
hắn thấy một màn này cũng vô cùng buồn và hối hận nhưng lúc này hắn liền nhanh chân chạy một mạch về nhà hắn rõ ràng giờ hắn đã có thể giúp mẹ mình khỏi bệnh nên mừng rơi nước mắt khuôn mặt hắn tràn đầy hạnh phúc vì sắp có thể chữa bệnh cho mẹ mình hắn không chờ nữa chạy một mạch thẳng về nhà mặc cho trời tối giá rét nhưng giờ hắn là bất tử bất diệt nên cái lạnh chỉ mang ý nghĩa là chút cảm giác thôi
cứ như vậy hắn chạy qua các khu đường đông đúc người qua kẻ lại chạy qua rất nhiều ngã tư đường phố,phố xá nhộn nhịp tiếng cười đùa nô nức rất nhiều những người qua đường quán ăn các thứ đủ loại bày bán khắp nơi hắn dừng lại trên một quán bán đồ ăn mua vài món mẹ cùng em gái thích rồi tiếp tục chạy giữa trời đông giá rét trên một khu phố to lớn lúc này nổi bật chỉ có một thanh niên tóc dài che lấp khuôn mặt chạy một mạch thẳng về phía trước cho dù có tóc che lấp khuôn mặt nhưng ai qua đường cũng nhận thấy được người này đang vô cùng vui mừng
cứ như vậy trần nhân chạy đên khuya với tốc độ khá nhanh cuối cùng cũng về đến trước cửa của một căn nhà phổ thông 1 tầng nhưng cũng khá rộng sau đó nhìn trước cửa vào đi tới bấm chuông
"tinh toong"tiếng kêu vang lên liên tục
thanh âm vang lên một cô gái khoảng 19 tuổi ở trong phòng ngủ thức dậy ngái ngủ đi ra khỏi phòng bật đèn rồi đi tới trước cửa nói thầm
"ai thế,đêm hôm khuya khoắt gọi gì vậy"
thấy trong nhà mở đèn trần nhân vô cùng vui vẻ hồi hộp lo lắng
cô gái trong nhà nhìn vào lỗ kính trên cửa thì thấy bên ngoài có một người đàn ông mặc áo khoác cũ kỹ tóc dài che lấp đi vài phần khuôn mặt trên tay đang cầm vài hộp gì đó như thức ăn cô cũng không lạ gì mở cửa ra
"anh còn có chút mặt mũi quay về nhỉ tên khốn!!"
cô gái nói bằng một ánh mắt tức giận!
"như như,anh xin lỗi!"
hắn nói bằng giọng rụt rè không dám nhìn thẳng vào em gái hắn!!
cô gái này tên như như là em gái của trần nhân tên là như như.
như như nhìn thấy bộ dạng của anh trai mình thở dài
"vào nhà đi!!"
nghe vậy trần nhân vô cùng vui mừng từ từ đi vào nhà trong nhà mặc dù lạnh lẽo nhưng lại cho hắn cảm giác vô cùng ấm áp hắn mỉm cười nghĩ thầm đây chắc chắn là nơi hắn được hạnh phúc nhất
"trần nhân!!"
một giọng nói ấm áp run run của người phụ nữ vang lên khiến hắn rơi lệ quay đầu lại nhìn rồi mỉm cười đó là mẹ hắn.
Updated 72 Episodes
Comments
Trong Nghia Nguyen
Tác ơi có thể viết hoa tên của nhân vật ko cho dễ phân biệt á
2024-06-07
0